Chương 1204

Đám người Đường Kha cũng khẩn trương, Trảm Đặc bất an đứng lên: "Tôi thấy đám Eugene cách chúng ta cũng không xa lắm, Đoàn Vu Thần, Vạn Nhân Trảm bảo vệ Hòa Ngọc, chúng ta đi giúp Eugene."

Đường Kha đồng ý: "Được, người có thể chạy trốn đến bây giờ đều là cao thủ rất có bản lĩnh, khó đối phó."

Nói xong, ba người Trảm Đặc, Seattle, Đường Kha đi hỗ trợ. Bọn họ cần tìm chút việc để làm, nếu không sẽ rất dễ lo âu, đứng ngồi không yên.

Ba người Hòa Ngọc, Đoàn Vu Thần, Vạn Nhân Trảm ở lại. 

Hòa Ngọc ôm chậu hoa, ngón tay vô thức v**t v* phiến lá tròn trịa trên đỉnh đầu đôi mắt xanh, hơi cụp mắt, nhìn không ra cảm xúc trong đôi mắt.

Đôi mắt xanh cứng ngắc không nhúc nhích, cơ thể nhân sâm tròn vo hơi đỏ lên.

Yêu thích không buông tay như vậy sao?

— Thật ngại quá.

Bốn người Eugene, Quỳnh, Nguyên Trạch, Bạc Kinh Sơn thật ra đã đuổi kịp tuyển thủ dự thi cuối cùng còn sống, gã cũng là một cao thủ Liên Bang, có năng lực chiến đấu siêu mạnh mẽ. Trước đó gã đã bị quét qua một lần nhưng chạy thoát thành công từ tay đám người Hòa Ngọc, thực lực hoàn toàn có thể xếp vào top hai mươi. Hơn nữa, đây còn là người của hành tinh Cơ Giới.

Đương nhiên, Eugene cũng không có ý nghĩ sẽ thả đi vì đó là người của hành tinh Cơ Giới, trước đó cũng có người của hành tinh Cơ Giới chết trong tay gã.

Bạc Kinh Sơn trực tiếp ra tay, muốn lấy được tính mạng người này.

"Từ từ đã!" Melvey bị bao vây, hô hấp nặng nề, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm bọn họ.

Bạc Kinh Sơn rút đao, không chút nương tay.

Hai người đấu qua vài chiêu, Melvey bị đánh liên tục lui về phía sau. Gã rất mạnh, nhưng cũng không phải đối thủ của Bạc Kinh Sơn.

Melvey đẩy Bạc Kinh Sơn ra, lắc mình tới trước mặt Eugene, nghiến răng nghiến lợi: "Tao có thể chết, nhưng mà, tao không thể chết vô nghĩa, phe chúng ta phải thắng."

Eugene với khuôn mặt máy móc vô cảm: "Mày muốn nói là tao với mày cùng một phe?"

Melvey: "Chúng ta vốn dĩ đã là một phe!"

Gã nhìn chằm chằm Eugene, vẻ mặt phẫn nộ: "Tao không biết Hòa Ngọc nói gì với bọn mày, nhưng tao nhất định phải nói trận đấu này không thể tin tưởng bất kỳ một kẻ nào, bất kỳ kẻ nào cũng có khả năng lừa gạt mày, lấy sự hy sinh của mày làm giá, để cho bản thân tự mình thăng cấp!"

Bạc Kinh Sơn không muốn nghe những lời vô nghĩa này, giơ đao lên.

Eugene châm biếm: "Chờ đã, dù sao cũng không vội, tôi muốn xem hắn ta còn có thể nói gì."

Gã ôm cánh tay, vẻ mặt lạnh lùng.

Melvey biết Eugene không tin mình, gã hít sâu một hơi, lại thở một hơi thật dài, tay nắm chặt, cuối cùng cũng ổn định hô hấp, chậm rãi mở miệng: "Bọn mày chưa từng sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận sao?"

Gã nhìn về phía Eugene, lại nhìn về phía Quỳnh, Nguyên Trạch, Bạc Kinh Sơn: "Bốn người bọn mày, có ba người là đồng đội của tao, còn Hòa Ngọc là người của trận doanh phe địch, vậy mà bọn mày nghe theo mệnh lệnh của cậu ta giết tao."

Không đợi bọn họ nói chuyện, Melvey tiếp tục: "Tao biết rõ bọn mày muốn đi theo Hòa Ngọc để toàn bộ thành viên được thăng cấp, muốn đánh hòa, nhưng tuyệt đối không có khả năng này! Quy tắc của hệ thống nhất định sẽ để cho bọn mày chém giết, đó chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, nếu dù sao cũng đều phải chém giết, vì sao không nắm giữ ưu thế ngay từ đầu?"

Bình Luận (0)
Comment