Cách Đới cảm thấy lo lắng, đưa tay nắm lấy ống tay áo của Hòa Ngọc: "Cậu rốt cuộc lại muốn làm gì, tóm là xảy ra chuyện gì vậy?"
Quỳnh thở dài một hơi: "Vừa rồi dọa chết tôi rồi, còn tưởng chúng ta xong đời rồi."
Nguyên Trạch thả lỏng: "Hòa Ngọc, cậu có thân phận đặc biệt, nhiệm vụ là gì, cục diện bây giờ như thế nào, cậu nói rõ đi."
Đoàn Vu Thần xoa xoa huyệt thái dương: "Về mặt lý trí thì không nên tin tưởng cậu, nhưng về mặt tình cảm thì lại không thể không tin. Nói đi, cho chúng tôi một lời giải thích."
Hòa Ngọc nghe thấy vậy, mỉm cười: "Tôi không có nhiệm vụ, tôi cũng không phải gián điệp."
Mọi người lại sững sờ. Không phải gián điệp, không có nhiệm vụ? Vậy thân phận của cậu là gì, cậu đang che giấu điều gì?
Bọn họ còn chưa kịp hỏi, Hòa Ngọc hơi nghiêng đầu, trong mắt phản chiếu ra tia lửa đang nhảy nhót, bình tĩnh nói: "Nhưng mọi người đoán không sai, nếu như tôi thăng cấp thì e rằng mọi người không thể thăng cấp được."
Yên lặng, sự yên lặng tột cùng. Chỉ có tiếng lửa nổ lách tách là cực kỳ rõ ràng, trong đêm tối như vậy, khiến người ta lạnh sống lưng. Rõ ràng không phải băng tuyết ngập trời nhưng bọn họ dường như bị đang bị đóng băng.
Hòa Ngọc vẫn khá bình tĩnh, cậu đưa tay lấy 16 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận: "Nếu như mọi người vẫn chưa nghĩ ra kế hoạch xác minh, vậy thì để tôi nghĩ hộ mọi người vậy."
Cậu lấy mười sáu tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, giao cho từng người một.
"Quỳnh và Seattle là hai phe, mỗi người một tấm, xác định thân phận của đối phương." Hòa Ngọc bình tĩnh nói.
Khi cả hai nhận được thẻ kiểm nghiệm thân phận, trái tim họ chùng xuống. Vẫn không ai lên tiếng, nhưng họ đã quen với việc nghe Hòa Ngọc phân công, làm theo những gì Hòa Ngọc sắp xếp.
Theo chỉ dẫn của Hòa Ngọc, xác nhận thân phận.
Phe địch.
Đường Kha mở miệng muốn nói cái gì đó, lần này là Cách Đới ngăn cản anh ta.
Cách Đới biết Đường Kha đang lo lắng điều gì, trong tất cả mọi người anh ta là người ít tin tưởng Hòa Ngọc nhất, vì vậy anh ta lo lắng rằng Hòa Ngọc sẽ làm phung phí thẻ kiểm nghiệm thân phận, ảnh hưởng đến phán đoán sau này của họ. Nhưng đến lúc này, Cách Đới cảm thấy rằng thẻ kiểm nghiệm thân phận không còn ảnh hưởng đến kết quả nữa.
Cuộc chiến sắp bắt đầu.
Một khi sự tin tưởng đối với Hòa Ngọc biến mất, cuộc chiến sẽ bắt đầu ngay lập tức. Sở dĩ họ vẫn chưa làm gì là do sự bình tĩnh và điềm đạm của Hòa Ngọc đã kiểm soát bọn họ. Làm cho họ muốn nghe những gì cậu nói, xem những gì cậu làm.
Quỳnh nhìn Seattle: "Là đồng đội sao?"
Seattle lắc đầu: "Không phải."
Bọn họ dùng cách này nói cho người khác biết kết quả xác minh, cũng không tính là phạm luật.
Hòa Ngọc gật đầu: "Quỳnh và Seattle không ở cùng một phe, mỗi người một vé, xác định thân phận của tôi."
Cậu lại chia cho mỗi người một thẻ.
Hai người cầm được thẻ, lập tức xác minh quan hệ với Hòa Ngọc. Không cần hỏi, từ sắc mặt cùng trầm xuống của hai người họ thì có thể biết Hòa Ngọc không cùng phe với họ.
Mọi dự đoán đều chính xác, mìn đã châm lửa rồi, sắp phát nổ.