Chương 1240

Vương lại nhìn về phía người phụ trách khu thứ ba, trong mắt cũng mang theo sự nghi ngờ: "Lần trước anh là người phụ trách, mấy năm nay anh luôn cố gắng tranh giành hạng nhất của Liên Bang, muốn để khu thứ ba trở thành khu đứng đầu, có phải vì thế mà anh đã làm ra mọi thứ không?" Hiển nhiên là ông ta nghi ngờ từ khu thứ hai đến khu thứ năm, dù sao thì người đứng sau màn có thế lực quá lớn.

Gương mặt của người phụ trách khu thứ ba không có chút thay đổi. "Chứng cứ đâu? Mặc dù ngài là Vương, nhưng ngài cũng không thể tùy tiện nghi ngờ. Khu thứ ba của chúng tôi vẫn phát triển rất vững chắc. Hơn nữa, chúng tôi cũng rất muốn biết chân tướng, cho nên mới phái Thành Chiêu tiến vào trận đấu."

"Nếu ngài nghi ngờ chúng tôi, chúng tôi cũng có thể nghi ngờ ngài, nghi ngờ khu thứ hai, nghi ngờ khu thứ bốn, hay khu thứ năm."

Người phụ trách của khu thứ năm giậm chân: "Ông nói hươu nói vượn! Từ trước đến giờ tôi còn không hề biết đến chuyện Ly Trạm có liên quan gì đến khu thứ năm của chúng tôi?"

Nhà vua vẫn tiếp tục chất vấn: "Cậu không biết, nhưng không có nghĩa là người của khu thứ năm không biết. Các cậu sản xuất trang bị, rồi dựa vào trang bị để thu lời, vì sao lại không có khả năng?"

Người phụ trách khu thứ năm vỗ bàn một cái thật lớn, đứng lên phản bác: "Cho dù không có trang bị, chúng tôi cũng có thể sử dụng hệ thống năng lượng, dùng năng lượng để rèn trang bị. Đoàn Vu Thần đã làm được rồi, hoàn toàn không ảnh hưởng đến hệ thống năng lượng."

Khu vực thứ tư yếu ớt nói: "Vẫn không chắc chắn được, dù sao phương pháp rèn năng lượng là do Hòa Ngọc gợi ý, trước đó, các anh hoàn toàn không nghĩ tới. Thậm chí hiện tại cũng chỉ có một mình Đoàn Vu Thần nắm giữ phương pháp loại rèn này, các anh lén nghiên cứu dường như cũng không thuận lợi."

Khu thứ năm trả lời lại một cách mỉa mai: "Vậy khu thứ tư của các cậu chắc trong sạch, đề nghị xử lý của năm đó hình như là của khu thứ tư các cậu. Cậu có thể có một vị thần, đương nhiên sẽ sợ hãi lại có một vị thần lợi hại hơn được sinh ra." Dừng một chút, người phụ trách khu thứ năm lại bổ sung: "Hơn nữa, thần của các cậu còn không biết... Có vấn đề gì không."

Vòng thảo luận của nhóm người Hòa Ngọc về thần đã bị cắt đi trên phát sóng trực tiếp, nhưng mấy khu đã xung đột và đề phòng lẫn nhau, còn điều tra đối phương, vì vậy đương nhiên sẽ có một số suy đoán.

Khu thứ tư nổi giận: "Nói vớ vẩn! Chỗ chúng tôi đã xuất hiện thần rồi, cho nên chúng tôi mới không sợ thần lại xuất hiện nữa. Không cần nói đến, thần của chúng tôi không có vấn đề gì hết, dù cho thần của chúng tôi có vấn đề, chúng tôi cũng không cần xuất hiện thêm thần mới nữa, vì vậy làm sao có thể ra tay với Ly Trạm."

Mấy khu vực cứ tranh cãi ầm lên. Bọn họ đều là những người tình nghi, lại còn chưa bao giờ hợp nhau, nên đương nhiên đều chuyển hết toàn bộ mâu thuẫn lên người đối phương, rồi chỉ trích đối phương. Đương nhiên, không bên nào có thể đưa ra được chứng cứ xác thực.

Người của khu thứ ba nhìn về phía Vương, yếu ớt bổ sung: "Vương, người của khu thứ nhất là ngài dường như cũng có khả năng."

Vương lập tức đen mặt, sau đó khẽ nhắm mắt lại, rồi mở ra, ánh mắt trấn tĩnh trở lại.

"Được lắm, không cần phải nghi ngờ lung tung nữa. Mặc kệ là ai, tuyệt đối không thể giấu giếm mãi được. Chúng ta phải điều tra, điều tra cho rõ ràng."

"Đối phương rất có thể sẽ ra tay với Trái Đất. Toàn bộ chúng ta phải theo dõi Trái Đất gắt gao, chỉ cần đối phương xuất hiện, thì sẽ có thể điều tra được."

Người phụ trách của khu thứ hai gật đầu: "Tôi sẽ kêu đám người Ebil chú ý, chỉ cần phát hiện dấu vết trong trận đấu thì phải can thiệp vào, lập tức theo dõi."

Người phụ trách của khu thứ ba: "Được, chúng tôi sẽ tự điều tra, nhưng là điều tra các anh."

Người phụ trách của khu thứ tư: "Khu thứ tư nhất định cũng sẽ bắt lấy người đứng sau màn, giải cứu Ly Trạm, không ai có thể ngăn cản được."

Người phụ trách của khu thứ năm: "Chúng tôi sẽ toàn lực phối hợp. Ngoài ra, tôi đề nghị chúng ta càng nên phối hợp với Hòa Ngọc, thậm chí là phải có cách lấy được liên lạc với Hòa Ngọc. Chúng ta đã tìm lâu như vậy rồi nhưng vẫn chưa phát hiện ra, ngộ nhỡ cậu ấy thật sự đã có manh mối rồi đấy."

Tất cả mọi người đều nhìn về phía anh ta, lập tức rơi vào trầm tư. Dường như rất có lý. Bọn họ phải thừa nhận rằng, hiện tại bọn họ đã không thể sánh bằng suy nghĩ của Hòa Ngọc được.

Nếu bọn họ không giải quyết được, thì sao phối hợp được với Hòa Ngọc? Số liệu của cậu bị thiếu, tài liệu cũng bị thiếu, bọn họ hoàn toàn chỉ biết được thêm về quá khứ mà thôi. Sở dĩ bọn họ không tra ra được, là bởi vì người đứng sau màn đã can thiệp vào quy tắc của hệ thống, dĩ nhiên là không để lại dấu vết gì. 

Đối phương mạnh đến nỗi vượt quá tưởng tượng. 

Hoặc là bởi vì bọn họ không biết được nguyên nhân. Mặc kệ là người nào, trừ khi đối phương chủ động để lộ ra dấu vết, nếu không thì bọn họ rất khó có thể đào ra được.

Hòa Ngọc đang ở trong đấu trường, nếu đối phương liên tục ra tay với cậu, rất có thể cậu sẽ đoán ra được người đứng sau màn là ai trước mọi người trong Liên Bang.

Vương vuốt cằm, tổng kết lại: "Phải tìm ra được manh mối trước khi bí mật bị bại lộ, chúng ta không thể đợi người khác làm khó dễ rồi sau đó mới phản ứng lại."

Bình Luận (0)
Comment