Chương 1255

Hòa Ngọc lại cảm thấy hài lòng buông tay, hai tay vỗ nhẹ, cực kỳ vừa lòng: "Đúng rồi, chiều dài này mới tốt."

Thanh máu trên đầu làm đối thủ có cảm giác an toàn? Điều này không hay tí nào. 

Hòa Ngọc vẫn hy vọng thanh máu trên đỉnh đầu của mình sẽ làm đối thủ tuyệt vọng...... 

Rốt cuộc thì…

—  Đánh không lại, vậy thì hù chết người đi!

Hòa Ngọc đội thanh máu cực dài, nhấc chân, thong dong nhàn nhã đi về phía trước......

[Bình luận: "... có chút cạn lời"]

[Bình luận: "Người khác đều biết sức chiến đấu của Hòa Ngọc, cũng nhìn thấy thanh máu phải xem qua kính lúp mới có thể thấy được của cậu ta, hiện tại đột nhiên đội thanh máu như vậy...... Khẳng định người khác sẽ phát hiện ra điều dị thường?"]

Một lúc lâu sau mới có một người trả lời --

[Nếu là người khác sẽ bị vạch trần giả vờ, nhưng đây là Hòa Ngọc, chết cũng có thể nói thành sống! Tôi cảm thấy mấy người Trấn Tinh không cần thiết liều mạng như vậy, rốt cuộc một mình Hòa Ngọc cũng có thể đi vào top 50..."]

Bằng vào năng lực chiến đấu vừa rồi, bằng vào thao tác tạo giả thanh máu....... 

Nói Hòa Ngọc dựa vào bản lĩnh lọt vào được top 50 cũng không ai không tin! Cậu ta chính là Hòa Ngọc!

Vừa rồi Melvey chết dưới tay Hòa Ngọc vì nói quá nhiều. Những người khác nhìn thấy Hòa Ngọc, nhìn thấy thanh máu như vậy, không muốn nhiều lời vài câu với cậu ta sao? 

Vừa mở miệng nói...... Còn có thể g**t ch*t Hòa Ngọc sao?

Khán giả rơi vào yên lặng.

Áo khoác tuyết trắng Hàn Băng thú bọc lấy khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, ánh sáng tối tăm hắt vào da thịt trắng nõn như bạch ngọc, giống như da thịt được bao phủ bởi một lớp ánh sáng ấm áp, vô cùng đẹp. Một đôi mắt đen láy quyến rũ, mặt mày như họa, nhan sắc như sáng sớm mùa xuân, mỗi một hành động đều tỏa ra khí chất hơn người. 

Cậu đi không nhanh không chậm, thậm chí không cố tình giấu âm thanh của bản thân, tiếng bước chân nhẹ nhàng "cộp cộp cộp" giống như bước đi lên trái tim người khác, gọng kính không viền tùy ý nằm trên cánh mũi, nốt ruồi dưới khóe mắt hơi nhúc nhích. 

Khóe miệng cậu nở một nụ cười, đâu giống như đang ở trong mê cung vô hạn chém giết hung ác, thực sự giống như… đi trình diễn thời trang.

Khác với sự cô đơn, gầy yếu, xinh đẹp của cậu là thanh máu cực dài trên đỉnh đầu của cậu! Thanh máu dài bằng chiều rộng hai bên không gian đường hầm, xen kẽ trong đó là cảm giác vô cùng áp bức, làm người ta khiếp sợ.

Làm lơ mọi thứ xung quanh, cũng không thèm nghe xem có người hay không, cậu bước đi rất thảnh thơi, nhưng thanh máu kéo dài chắn ngang đường hầm lại cực kỳ ngang ngược.

Ít nhất lúc này hai người gặp phải cậu đã kinh ngạc đến ngây người. Nơi đây là một ngã rẽ, có hai người đang chiến đấu. 

Hòa Ngọc đã nghe được động tĩnh từ trước, nhưng cậu vẫn không dừng chân, tiếp tục đi về phía trước, hoàn toàn làm lơ hai người đang chiến đấu phía trước.

[Bình luận: "!!"]

[Bình luận: "Hòa Thần, thanh máu kia của cậu là giả, hai người kia đều có thể nhẹ nhàng g**t ch*t cậu!"]

[Bình luận: "Không cần g**t ch*t, trang bị lỡ va vào cũng có thể va chết đó!"]

Tất nhiên không thể va chết Hòa Ngọc. Dù sao thanh máu trên đầu của cậu quá rõ ràng, từ xa đã nhìn thấy được, hai người nhìn thấy cùng dừng trận chiến...... 

Hòa Ngọc làm lơ bình luận, tiếp tục bước về phía trước, cũng làm lơ hai người kia.

Hai người: "....."

Một người trong đó nuốt nước bọt, còn chưa nhìn rõ người, chỉ nhìn thấy một thanh máu đã xoay người chạy trốn, trong chớp mắt đã biến mất khỏi đường hầm. Chờ đi xa, người nọ mới nghi hoặc. "Từ từ! Trong phó bản này có người có thanh máu dài như vậy sao?"

Một người chạy, một người đứng tại chỗ, gã đứng ở đường giao nhau giữa các ngã rẽ, ngơ ngác nhìn Hòa Ngọc, giống như bị dọa sợ, chân cố định tại chỗ, cũng không có suy nghĩ ra tay, cũng không có ý định chạy trốn.

"Cộp cộp cộp" Hòa Ngọc đi không nhanh không chậm. Lúc đi ngang qua người nọ, cậu nâng mí mắt, mặt không biểu tình nói: "Nhường chút." Thái độ đương nhiên kia làm người ta phải chấm hỏi, không thật sự chắc là có phải họ còn đang trong vòng tranh đấu chém giết hay không.

Người nọ: "......"

Tầm mắt của gã tập trung hết lên thanh máu trên đầu Hòa Ngọc, nuốt nước bọt, lùi ra sau theo bản năng. Hòa Ngọc đội thanh máu, mắt nhìn thẳng đi ngang qua người nọ, đi vào một ngã rẽ đường hầm chậm rì rì đi qua.

Chờ cậu đi xa, người nọ đột nhiên quát to.

"WTF?!"

Người xem: "......"

Bình Luận (0)
Comment