Chương 1285

Vạn Nhân Trảm bĩu môi, vẫn là không tin tưởng lắm. 

Đương nhiên, gã không phải không tin tưởng suy đoán của Hòa Ngọc, gã từ chối chấp nhận là Bạc Kinh Sơn đoạt được cái mạng cuối cùng quan trọng nhất. 

Gã còn muốn mở miệng nói gì đó.

Biểu cảm Hòa Ngọc bình tĩnh, hoạt động cổ một chút, ánh nhìn lướt qua đường hầm tối đen như mực, giọng nói nhàn nhạt: "Chuẩn bị tiến vào trạm trung gian đi."

Vừa dứt lời, năm mươi người biến mất trong mê cung vô hạn. Hiệp phụ của nửa đầu trận bán kết, triệt để kết thúc.

Trạm trung gian.

Tiến vào trạm trung gian một lần nữa, rõ ràng chỉ qua mười hai tiếng, mọi người lại có cảm giác như đã cách mấy thế kỉ. 

Trạm trung gian rộng lớn, trạm trung gian cần không gian gấp... bây giờ chỉ còn lại năm mươi người rải rác. 

Chục triệu người, hàng triệu người, lại đến bây giờ năm mươi người... đây chính là Show sống còn đỉnh lưu.

Hiệp phụ 12 tiếng đồng hồ, không có bất cứ nội dung phức tạp, chỉ có chém giết, trốn tránh, mai phục, chém giết. Cảm xúc lên xuống kịch liệt như thế, đã chiếm lấy mỗi giây mỗi phút của 12 tiếng đồng hồ này. Cũng vì thế, 12 tiếng đồng hồ này dài đằng đẵng một cách lạ thường, khiến từ cơ thể đến tinh thần đều cảm thấy kiệt quệ, vô cùng mệt mỏi.

Vừa chạm đất, Eugene không thể chờ được truy hỏi: "Người cuối cùng là ai giết vậy?"

Đoàn Vu Thần thắc mắc giống vậy: "Người phía sau trốn rất kỹ, càng đến gần thời gian cuối cùng, thì càng trốn kỹ, làm sao giết được? Là ai vậy?"

Quỳnh cũng tò mò nhìn thoáng qua mọi người.

Vạn Nhân Trảm trực tiếp nhìn về phía Bạc Kinh Sơn, híp mắt, nghi ngờ nói: "Người cuối cùng là mày giết sao?"

Bạc Kinh Sơn vác dao Khuyết Nguyệt, thân hình cao lớn vẫn vững vàng mà bình tĩnh như cũ, đôi mắt sâu mang theo sự cứng rắn, giọng nói trầm khàn: "Là tao."

Hai từ trả lời đơn giản, vô cùng phù hợp tính cách và phong cách của anh ấy.

Vạn Nhân Trảm bị nghẹn họng.

Người khác cùng đều nhìn về phía Bạc Kinh Sơn, trong mắt lại không hề có chút ngoài ý muốn nào. Vốn dĩ Bạc Kinh Sơn vô cùng mạnh mẽ, tay cầm Dao Khuyết Nguyệt, tuyệt đối là một trong những người năng lực chiến đấu cao hàng đầu.

[Bình luận: "Đã xem chiếu lại, Bạc Kinh Sơn mạnh thật sự."]

[Bình luận: "Đúng vậy, hơn nữa trạng thái vô cùng vững, sự vững chắc này tuyệt đối không phải không quan tâm Hòa Ngọc, mà là kiên định bảnthân như thế mới có thể cứu Hòa Ngọc."]

[Bình luận: "Không xem chiếu lại, không nỡ bỏ qua phát sóng trực tiếp, giải thích chúng tôi một chút đi?"]

[Bình luận: "Hai tiếng đồng hồ cuối cùng người đó vẫn đang trốn đều trốn rất kỹ, Bạc Kinh Sơn lần theo dấu vết của một tuyển thủ, không tìm thấy người, nhưng anh ấy chắc chắn đối phương vẫn ở đây, chắc chắn là trốn đi rồi. Cho nên anh ấy mai phục ở một góc, duy trì không động đậy chút nào, đã đánh lén hai tiếng đồng hồ, cho đến một phút cuối cùng, người đó xác định không có người, mới ló đầu ra. Mà đối phương vừa xuất hiện, Bạc Kinh Sơn canh chừng hai tiếng đồng hồ lập tức g**t ch*t..."]

Người cuối cùng đều trốn vô cùng vô cùng kỹ. Nơi Bạc Kinh Sơn ẩn nấp, Đoàn Vu Thần cũng đi ngang qua một lần, nhưng không phát hiện cái gì hết, không phát hiện anh ấy, không phát hiện đối thủ. Có thể thấy khó khăn như thế nào.

Cho nên Bạc Kinh Sơn không tìm, anh ấy xác định xung quanh có người, nên kiên nhẫn canh chừng. Kiên nhẫn suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng thành công!

Cho dù là một phút cuối cùng, Hòa Ngọc sắp bị loại, anh ấy cũng kiên nhẫn như vậy. Nếu lúc đó anh ấy chịu không được, phát ra bất kỳ tiếng động nào, người ẩn nấp chắc chắn không dám đi ra! 

Chỉ có cách ẩn nấp của một người lính đặc chủng như Bạc Kinh Sơn, mới có thể khiến người thận trọng đó ló đầu, bất cẩn vào phút cuối cùng.

Sự kiên nhẫn của anh ấy, rất khó mà không khiến người khác phải kinh ngạc.

Bình Luận (0)
Comment