Hòa Ngọc, nhanh chạy!
Đây chính là thông điệp mà Seattle muốn truyền tải, và đây chính là bí mật mà Seattle đã vô tình nhìn thấy!
Người mà hung thủ muốn giết, chính là Hòa Ngọc.
Im lặng, trạm trung chuyển chìm vào im lặng lạ thường, không ai lên tiếng, dường như giờ phút này ngay cả hít thở cũng ngừng lại.
— Thình thịch, thình thịch.
Bọn họ có thể nghe rõ nhịp tim đập của chính mình, có thể nghe thấy âm thanh của những tuyển thủ khác từ xa dội lại, cũng có thể nghe thấy bất kỳ chuyển động nhỏ nào xung quanh mình, không gian tĩnh lặng đến mức một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Khán giả nín thở trong phút chốc, hơi thở trở nên nặng nề.
[Bình luận: "Mẹ kiếp!"]
[Bình luận: "Mặc dù bài phân tích trong quảng trường trò chuyện rất đúng nhưng tôi vẫn muốn nghe theo suy luận của Hòa Ngọc, mẹ nó đúng là hoàn toàn hợp lý mà."]
[Bình luận: "Àaaaaa thì ra, hung thủ hóa ra là kẻ muốn giết Hòa Ngọc?!"]
Quỳnh há miệng th* d*c, một lúc sau mới nhẹ giọng nói: "Thế nên, Seattle đã phát hiện có kẻ muốn giết anh, liền truyền tin bảo anh mau chạy đi, hung thủ bèn giết Seattle trước để tránh lộ tẩy..."
Một kẻ chuẩn bị hành động, nhưng trước khi ra tay đã bị một người khác bắt gặp, kẻ đó dứt khoát giết người đã thấy mình ngay lập tức. Chỉ có người chết mới không thể tiết lộ bí mật.
Eugene hít sâu một hơi, chậm rãi gật đầu nói: "Tôi hiểu rồi, có một người mà Seattle không đề phòng lại muốn giết Hòa Ngọc, cái chết của Seattle là ngoài ý muốn vì cô đã phát hiện chân tướng, bị giết để bịt miệng." Khuôn mặt với con mắt đen láy và mái đồ bạch kim quét qua mọi người một lượt, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt của Quỳnh: “Người đó có thể trong số chúng ta.”
Bây giờ không có bất kỳ đối tượng tình nghi nào. Lý trí của người hành tinh Cơ Giới chỉ có thể tạm thời nhắm vào Quỳnh, người vẫn đang dấu một bí mật, là đối tượng đáng ngờ đầu tiên. Nguyên Trạch và những người khác cũng nghĩ như vậy.
Quỳnh sẽ là đối tượng tình nghi đầu tiên cho đến khi tìm ra manh mối khác.
Trừ khi cô ấy chịu nói ra bí mật ấy.
Quỳnh mím môi, không nói gì.
Trấn Tinh cười giễu cợt: "Đúng vậy, giết Seattle không có ý nghĩa gì, giết Hòa Ngọc là lẽ đương nhiên."
Mấy người họ đều dồn sức tìm ra sự thật, có thể nói họ là một nhóm thám tử, mà Hòa Ngọc là "đầu não" của bọn họ. Chỉ cần giết Hòa Ngọc, là có thể khiến họ rã đám, sau đó đánh bại từng người một, cuối cùng cả nhóm sẽ bị xóa số. Bí mật của Show sống còn đỉnh lưu sẽ vĩnh viễn bị phong kín, và bí mật của hệ thống năng lực chiến đấu và hệ thống năng lượng cũng sẽ bị phong kín...
Nó không chỉ ảnh hưởng đến Show sống còn mà còn ảnh hưởng đến toàn bộ Liên Bang!
Trảm Đặc cau mày: "Vậy tại sao sau đó hung thủ không ra tay?"
Eugene: "Hòa Ngọc và tôi cùng xuất hiện, Quỳnh cũng có mặt ở đó, chúng tôi đã phá vỡ kế hoạch của gã."
Quỳnh gật đầu, đồng ý với quan điểm.
Lúc này, Hòa Ngọc đang cầm còi trong tay, thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay hơi trắng bệch: "Gã muốn ra tay với tôi, nhưng Seattle đã ngăn cản gã. Seattle đã vì tôi mà chết."
Giọng cậu khàn đi trong giây lát.
Seattle dù chỉ là vô tình nhưng quả thật đã dùng mạng sống của mình để kìm chân gã, đợi đến khi Quỳnh, Eugene và Vạn Nhân Trảm đến, vì vậy mới bảo toàn tính mạng của Hòa Ngọc.
Mọi người lần lượt nhìn Hòa Ngọc, trong mắt Lăng Bất Thần chất chứa nỗi thống khổ. Kể từ cái chết của Seattle, Hòa Ngọc trầm lặng thấy rõ, lúc nào cũng cầm theo chiếc còi, và trong cuộc thảo luận vừa nãy, cậu cũng im lặng.
Có lẽ cậu đã sớm có phỏng đoán.