"Đừng mà, Eugene, đừng làm vậy!!!" Cách Đới gào lên.
Trái tim của khán giả cũng lập tức thắt lại, vẻ mặt căng thẳng.
Lúc này là thời điểm mà Hòa Ngọc yếu đuối nhất nhưng cũng là thời điểm Eugene mạnh mẽ nhất. Dường như sức chiến đấu ngang bằng nhau lúc ban đầu giờ đã đảo lộn về một phía.
"Giết cậu ta đi." Trong đầu của Eugene, âm thanh của hệ thống vang lên rất rõ ràng.
Eugene hít một hơi thật sâu rồi di chuyển cơ thể to lớn của mình về phía Hòa Ngọc, gã duỗi cánh tay máy móc ra ra một đòn mạnh mẽ vào người Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc mím môi, kiếm Lưu Ngân chặn đòn đánh.
Bậc thang thứ tám đã được hoàn thành.
"Bùm."
Hai người va chạm với nhau và lần này người lùi lại một bước chính là Hòa Ngọc.
Một bước lùi này khiến cho cậu từ bậc thang thứ bảy lùi về bậc thang thứ sáu và cánh tay người máy của Eugene vẫn còn giữ chặt kiếm Lưu Ngân.
Năng lượng ở xung quanh dâng trào và va chạm rất dữ dội.
Hòa Ngọc đang kiên trì rèn bậc thang thứ chín.
Cậu đã rơi vào trong tình huống xấu nhất.
"Hòa Ngọc." Đoàn Vu Thần gầm lên: "Cậu từ bỏ việc rèn đi, việc này có thể tiếp tục sau."
Sắc mặt của Trấn Tinh và Lăng Bất Thần trở nên tái nhợt, các cuộc tấn công của họ trở nên mạnh mẽ hơn.
"Tiếp tục tấn công, g**t ch*t cậu ta, bây giờ là thời điểm mà cậu ta yếu nhất." Hệ thống ra lệnh cho Eugene.
Hòa Ngọc không từ bỏ việc rèn bậc thang thứ chín, cậu bướng bỉnh đối mặt với Eugene. Đôi mắt dưới cặp kính không viền của cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Eugene.
Giờ phút này, đôi mắt luôn phóng khoáng và ngang tàng của đối phương tràn đầy sự nghiêm túc và kiên định.
Eugene tấn công mạnh hơn: "Hòa Ngọc."
Hòa Ngọc mím môi, cậu không nói chuyện mà chỉ dùng vẻ mặt phức tạp nhìn gã.
Eugene nhìn vào mắt cậu và nở nụ cười. Giờ khắc này, gã lại cảm nhận được sự cộng hưởng của linh hồn, giống như khi giết tù nhân ở phó bản vào lúc trước, chỉ cần một ánh mắt là gã lập tức có thể hiểu được tất cả.
Được quen biết Hoà Ngọc và mọi người là một việc thực sự đáng giá.
Âm thanh của Eugene khàn khàn, gã dùng hơi thở chỉ có Hòa Ngọc mới có thể nghe thấy mà nói: "Hòa Ngọc, cậu đã bao giờ nhìn thấy người máy chết chưa?"
Ngay khi vừa nói xong, tay gã lại dùng nhiều sức mạnh hơn. Hòa Ngọc không chống cự, cậu bị gã đánh bay lên không trung rồi ngã xuống ở bậc thang đầu tiên.
Gã nhìn Hòa Ngọc, mở miệng và nói một câu thật sự xin lỗi.
"Xin lỗi, là tôi đã giết Seattle và những người khác."
"Xin lỗi, là tôi đã hại chết Vạn Nhân Trảm và những người khác."
Đôi mắt của những người khác đều rơi nước mắt, khán giả tràn đầy tức giận, chỉ có Hòa Ngọc, người vừa ngã trên mặt đất, vẫn luôn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Eugene.
Khoảnh khắc mà Eugene đánh bay Hòa Ngọc, gã đã lao lên bậc thang thứ tám với sự trợ giúp của phản lực.
Cơ thể to lớn của gã bước từng bước, nhảy về phía trời cao, hướng tới điểm yếu mà Quỳnh và Cách Đới đã cùng với nhau tìm thấy mà ra đòn.
Cậu đã bao giờ nhìn thấy người máy chết chưa?
Hòa Ngọc chưa từng nhìn thấy điều đó, và cậu cũng chưa bao giờ thấy Eugene như thế này.
Gã như là một chùm pháo hoa lộng lẫy nổ tung ở trên bầu trời, không có màu sắc sặc sỡ mà là màu trắng bạc, một màu sắc mãi mãi tượng trưng cho khoa học công nghệ.
Pháo hoa đó có màu sắc máy móc tuyệt đẹp, với những đường nét máy móc, tràn đầy cảm giác khoa học công nghệ, như thể nó được viết lên bằng số liệu. Nó không giống với người bình thường nhưng lại đẹp đến nao lòng người.
Năng lượng cực lớn hỗn loạn mở ra, xông tới bậc thang thứ chín.
Bậc thang thứ chín đã được hoàn thành.