Chương 68

Hai mối tình trước đây của Tống Ý đều diễn ra vào thời sinh viên, hai lần đều là anh được theo đuổi, hai lần đều không kéo dài quá ba tháng.

Người đầu tiên là tay trống của ban nhạc sinh viên. Dịp Tết Nguyên đán năm ấy, Văn Việt và Hứa Trác Diệc kéo Tống Ý ra bãi cỏ xem văn nghệ trường, kết quả ban nhạc người ta vừa diễn xong, tay trống kia đã chạy xuống khỏi sân khấu, đi tìm Tống Ý, thẳng thắn tỏ tình. Lúc ấy không khí rất náo nhiệt, hơn nữa Tống Ý ngày nào cũng phải nhìn Văn Việt và Hứa Trác Diệc tình tứ, trong lòng cũng khao khát có tình yêu, bởi vậy anh chỉ suy nghĩ hai giây liền gật đầu.

Văn Việt nói rất đúng, gu thẩm mỹ của Tống Ý là những tên phải vừa có chất nghệ sĩ, vừa có nét u buồn. Không phải Văn Việt đang tự khen mình rồi tranh thủ nói xấu Tống Ý, nhưng nếu so sánh bọn họ với nhau, mắt nhìn người của Tống Ý thực sự quá kém. Còn nếu nói trắng ra, Tống Ý chẳng qua chỉ là kẻ háo sắc, nhìn mặt mà bắt hình dong.

Có điều riêng về vấn đề ngoại hình, tay trống của ban nhạc kia quả thực rất đẹp trai, phong cách cũng không bị rập khuôn theo định kiến của xã hội về những nghệ sĩ rock, ngược lại còn rất ra dáng một sinh viên Y truyền thống— mái tóc cắt ngắn gọn gàng, không nhuộm không uốn, đeo kính và mặc một bộ âu phục thoải mái, thoạt nhìn có vẻ là một phần tử có văn hoá, mấu chốt là khi hắn ta cầm dùi trống lên sẽ thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Văn Việt không có thiện cảm với người này lắm, Hứa Trác Diệc cũng vậy. Nhưng khi đó bọn họ còn trẻ người non dạ, chưa có mắt nhìn người sâu sắc, chỉ đơn giản là cảm thấy không ưa mà thôi.

Có điều chỉ là mối tình đầu thôi mà, vui vẻ là được, có thêm trải nghiệm cũng tốt, cần gì phải toan tính sâu xa? Cứ tôn trọng bạn bè và chúc nhau hạnh phúc là được.

Nhưng rất nhanh sau đó, Văn Việt phát hiện ra một điều. Rõ ràng cậu ta và Trác Diệc rất có ý tứ mà để dành không gian riêng cho Tống Ý và tay trống kia, thế nhưng Tống Ý đi đâu cũng cố tình lôi kéo bọn họ gia nhập.

Ban đầu cậu ta không nghĩ nhiều, Tống Ý gọi cậu ta liền có mặt, nhưng cậu ta thực sự không có hứng thứ với những buổi triển lãm tranh và câu lạc bộ nhạc sống, đi một hai lần còn được, những lần sau đó cậu ta trực tiếp từ chối. Ngạc nhiên nhất chính là khi Văn Việt từ chối, Tống Ý cũng sẽ không đi, dứt khoát không hẹn hò gì nữa, dành thời gian lên phòng thí nghiệm tự học.

Thật mới lạ.

Tống Ý vốn là người không thích tụ tập náo nhiệt, nhưng hiện tại thì hay rồi, vừa ra khỏi cửa liền tìm chỗ đông đúc nhất mà đi.

Văn Việt còn tưởng Tống Ý yêu vào đổi tính nết, cuối cùng vẫn là Hứa Trác Diệc chỉ điểm cho cậu: “Anh có cảm thấy không, hình như Tống Ý không thích tiếp xúc thân mật với bạn trai cậu ấy hay sao ý?”

Điều này quả thực rất kì cục.

Đôi tình nhân nào chẳng thích gần gũi nhau? Văn Việt ước gì có thể dùng keo 502 dính chặt mình và Hứa Trác Diệc.

Cậu ta không tin, mãi cho đến một buổi chiều nào đó, ngoài trời mưa phùn, Tống Ý bước vào phòng thí nghiệm liền đứng rửa tay mười phút đồng hồ mới quay về chỗ ngồi học của mình.

Là một người nhạy bén, Văn Việt đương nhiên sẽ sáp lại hỏi han.

Tống Ý cũng không có ý định giấu diếm, mặt mũi bình tĩnh như mọi ngày, nói: “Chia tay rồi.”

Sau đó hai bọn họ bắt đầu đối đáp theo thể thơ ba chữ:

“Sao lại thế?”

“Không thích nữa.”

“Lý do gì?”

“Lý do đấy.”

“Ai đá ai?”

Tống Ý tạm dừng động tác lật sách khoảng một giây, dùng thái độ không mấy vui vẻ trả lời: “Anh ta đá.”

Nhìn bộ dạng ỉu xìu của Tống Ý, Văn Việt thấy vui vui. Thế nhưng cậu cũng không ngần ngại mà vạch trần thủ đoạn nói giảm nói tránh của Tống Ý: “Lại bốc phét!”

Sau đó tiếp tục chọc tổ kiến lửa: “Chắc chắn là cậu đá anh ta, kể mau, chi tiết như thế nào, cậu làm gì con nhà người ta rồi?”

Văn Việt là điển hình của trai thẳng đầu gỗ bẩm sinh, cũng may đầu óc của gái thẳng vẫn nhanh nhạy, thấy Văn Việt đã đạp trúng bãi mìn của Tống Ý, Hứa Trác Diệc nhanh chóng kéo cậu ta chạy đi, vừa lôi người vừa bắc thang cho cậu ta trèo xuống: “Văn Việt, có phải anh bị đau đầu không?”

Văn Việt chẳng hiểu mô tê gì: “Không, anh có bị làm sao đâu.”

“Không đau à? Không đau là đúng rồi, vì trong đầu anh rỗng tuếch mà.”

“…”

Tống Ý không muốn chia sẻ về chuyện này, thế nhưng điều đó không có nghĩa mọi chuyện sẽ trôi qua trong im lặng.

Đại học Y Nguyệt Cảng có quy mô lớn như vậy, nhân vật chính còn là đàn anh năm cuối, tuy ban nhạc sẽ giải tán sau khi tốt nghiệp, thế nhưng bọn họ vẫn được tính là người nổi tiếng trong trường. Chỉ qua một đêm, khắp trường đều bàn tán xôn xao về chuyện này.

Văn Việt rất hào hứng nghe người khác buôn dưa lê, cậu ta ôm một bịch khoai tây chiên, thoạt trông cực kì thiếu đòn, nhảy ra trước mặt Tống Ý cười cợt trêu chọc: “Nghe nói cậu đã làm bẽ mặt đàn anh nhà người ta à?”

Nói thế nào nhỉ, trong mắt Văn Việt, mối tình đầu của Tống Ý là một tên sĩ diện cao.

Tuy rằng tên đó hay làm màu, một giây trước còn nói chuyện văn thơ lai láng, giây tiếp theo đã muốn táy máy chân tay, chẳng qua chỉ là một kẻ háo sắc đột lốt nghệ sĩ mà thôi, thế nhưng sau khi chia tay hắn ta không làm loạn, không nói xấu, một mực bảo vệ Tống Ý, ai hỏi cũng trả lời “Là tôi không xứng với em ấy”— nghe có vẻ rất trà xanh, nhưng cũng không đến nỗi nào.

Không đến nỗi nào nghĩa là vẫn có thể chấp nhận được, đôi khi Văn Việt thực sự không hiểu nổi mấy thanh niên nghệ sĩ hão ấy. Tại sao phải thể hiện rằng mình đang tìm một nửa đồng điệu về tâm hồn, trong khi mới quen vài ngày đã muốn đưa người ta lên giường? Chẳng bằng tiết kiệm thời gian và tâm tư, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, lần đầu gặp nhau có thể nói luôn “Tôi muốn ngủ với cậu” là xong.

Dù không thể hiểu nổi, thế nhưng điều này cũng không làm ảnh hưởng đến sự hiếu kì của Văn Việt, cậu ta liên tục moi thông tin từ Tống Ý: “Rốt cuộc cậu làm thế nào mà chọc thủng được anh ta? Kể cho tôi nghe đi!”

Tống Ý bị Văn Việt lải nhải bên tai liên tục hai ngày, cảm thấy phiền không chịu nổi. Lịch sử đen tối bị tên đáng ghét này đào đi đào lại tám trăm lần, rốt cuộc anh đành nói hết toàn bộ cho cậu ta.

Có gì đâu mà chọc thủng? Đơn giản là hắn ta nói chuyện nghệ thuật, Tống Ý liền kể về mấy bộ phim kinh dị; hắn ta nói về chủ đề triết học, Tống Ý liền lái sang chủ đề y học; hắn ta đứng dầm mưa dưới sân kí túc xá uống bia, tỏ ra vừa nghệ vừa suy chờ bạn trai nhỏ của mình xuống lầu, kết quả Tống Ý vừa đi xuống liền nói một câu: “Anh không có ô à? Đứng dầm mưa làm gì vậy?”

Văn Việt nghe xong thì cười như phát điên, cậu ta nói Tống Ý chẳng hiểu thế nào là phong tình, nói chuyện như vậy phá hỏng hết bầu không khí.

Không ngờ Tống Ý lại đáp trả hết sức nghiêm túc: “Tôi thực sự muốn biết vì sao anh ta lại đứng dầm mưa ấy! Mà thôi bỏ đi, có nói cậu cũng không hiểu, tâm sự với cậu chán c.hết.”

Văn Việt sao có thể hiểu được, cậu ta cũng không biết vì sao như vậy đã bị coi là chọc thủng mặt nạ của đối phương? Thậm chí hơn mười năm sau khi lần đầu tiên chạm mặt Đới Lam, cậu ta cũng cảm thấy người đàn ông này lại là kiểu dầm mưa uống bia, lại là kiểu Tống Ý sẽ thích nhưng không thực sự muốn yêu đương.

Lại thêm một khoảng thời gian rất dài nữa trôi qua, ba năm chăng? Hay là năm năm? Có lẽ là lâu hơn như vậy, Văn Việt mới nhận ra một điều, Đới Lam sẽ không vô duyên vô cớ đứng dầm mưa, sẽ không bao giờ để Tống Ý hỏi những câu chí mạng như vậy.

Hoá ra câu nói của Tống Ý, “Vì sao phải đứng dầm mưa”, quả thực có hàm ý rất sâu xa, là muốn hỏi rằng: Bởi vì anh cảm thấy việc đứng dầm mưa là một việc rất lãng mạn sao? Hay bởi vì anh muốn tạo ra một ấn tượng khó hiểu, phức tạp cho chính bản thân mình?

Điều này quả thực đủ khiến cho một số thanh niên văn nghệ rởm cảm thấy bị bẽ mặt, bị chọc thủng, tính sát thương quá cao.

Sau khi hiểu được điều này, Văn Việt lại nổi lên tính tò mò.

Một ngày nào đó trong lúc đang chơi game cùng nhau, Văn Việt cái tên trai thẳng đầu gỗ đột nhiên hỏi Đới Lam: “Này thầy Đới, bình thường lúc trời mưa anh thường làm gì?”

Hài hước chính là, câu trả lời của Đới Lam còn đầu gỗ hơn cả trai thẳng Văn Việt: “Có tiết thì lên lớp, không có tiết thì nghỉ ngơi, có gì khác đâu.”

“Thế đổi lại, nếu là Tống Ý hỏi câu này thì anh sẽ trả lời thế nào?”

Lúc này Đới Lam nở nụ cười, hắn liếc nhìn Văn Việt một cái, lắc đầu nói: “Bác sĩ Văn ạ, tốt nhất anh đừng hỏi về những mật ngữ tình yêu của các cặp đôi. Tôi thì không sao cả, chỉ sợ nghe xong anh thấy ngại thôi.”

“…”

Hứa Trác Diệc cũng từng giải thích với Văn Việt, mưa là một điều kỳ diệu, có người sẽ ôm hôn dưới mưa, có người sẽ chia tay dưới mưa, trong cơn mưa, có người sẽ để lộ sự yếu ớt nhất của mình trước mặt nửa kia.

Khi đó Văn Việt nghe tai này ra tai kia, cậu ta không để ý cũng không hiểu những chuyện đấy có liên quan gì đến mưa.

Rồi hết đêm mưa này đến đêm mưa khác, khi không ai có thể l*t tr*n sự yếu đuối của mình, Văn Việt dần nhận ra vị chua ngọt phức tạp lẫn trong cơn mưa phùn…

Có lẽ loài người cần có nội tâm mềm mại ẩn bên trong một lớp vỏ kiên cường.

Có người dùng vẻ bề ngoài mạnh mẽ để giấu đi sự yếu đuối bên trong, có người dùng sự mong manh để che giấu đi lòng tham và khao khát. Cũng có một số người, vào những ngày mưa phùn âm u, sẽ cảm thấy chênh vênh giữa trạng thái kiên cường và yếu ớt.

“Trác Diệc, anh phải thừa nhận với em một chuyện, anh sắp không nhớ được dáng vẻ của em nữa rồi. Những tấm ảnh trong điện thoại anh đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, thế nhưng anh vẫn không thể tưởng tượng ra khuôn mặt của em. Mỗi lần em xuất hiện trong giấc mơ của anh đều là một bóng dáng mờ ảo, anh biết đó là em, thế nhưng không thể nhìn rõ từng chi tiết, thật kỳ lạ phải không…”

“Có thể do anh bắt đầu có tuổi rồi, anh không muốn nhớ đến dáng vẻ thiếu nữ của em nữa, anh không muốn khi mình đã U40 mà vẫn lưu luyến một người con gái 20 tuổi, thật hoang đường, nghĩ đến điều này khiến anh như sụp đổ.”

“Không có chuyện gì đâu, chỉ là muốn đến hỏi thăm em một câu. Anh ích kỉ lắm, anh không muốn chịu đựng nỗi đau này một mình, em phải đi cùng với anh, bất kì lúc nào… Dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ mưa, nhưng gần đây họ dự báo không chuẩn lắm, mưa gì mà như không mưa ấy… Anh cũng không biết mình đang nói gì nữa, có lẽ hết chuyện để kể rồi nên bắt đầu nói linh tinh đấy, thôi anh về thật đây.”

Thời gian dần trôi, số lần Văn Việt mơ thấy Hứa Trác Diệc ngày càng ít đi, lần nào cũng chỉ là những hình bóng mơ hồ.

Khi tình trạng này mới xuất hiện, Văn Việt sẽ cảm thấy rất bực bội mỗi khi tỉnh dậy, cậu ta luôn nhìn ra bầu trời âm u ngoài cửa sổ mà cáu kỉnh. Khoảng thời gian ấy vừa vặn là lúc Trần Huyền Mặc đến Nguyệt Cảng để chuẩn bị cho một buổi triển lãm, Văn Việt liền cách ngày lại gọi Chử Tri Bạch đi nhậu.

Chử Tri Bạch là con sâu rượu, nhưng anh ta hỏi thế nào Văn Việt cũng không mở miệng tâm sự, mãi đến khi rượu quá ba tuần cậu ta mới bắt đầu lải nhải nói về bệnh tương tư của mình.

Văn Việt uống say rồi liền nhớ mang máng rằng Chử Tri Bạch đã cười phá lên sau khi nghe cậu ta tâm sự: “Bác sĩ Văn à, cậu có biết loài thực vật mà tôi yêu thích nhất là gì không?”

“Tôi thích nhất là rêu, chúng không có thân cũng không có rễ, chỉ có thể sinh trưởng trong môi trường ẩm ướt và tăm tối, không thể phơi nắng, thế nhưng lại góp phần duy trì sự ổn định của hệ sinh thái. Đới Lam chưa kể cho cậu nghe à? Xã hội loài người cũng cần có rêu, cần một nơi để lẩn tránh khỏi ánh mặt trời.”

Câu này có ý nghĩa gì? Văn Việt không hiểu. Cậu ta say xỉn, chỉ có thể lau vội mấy giọt nước mắt, mở miệng nói tiếp chủ đề này một cách bất đắc dĩ: “Nhưng mà gần đây Nguyệt Cảng cũng âm u mấy ngày liên tiếp rồi…”

Thời tiết là một cái cớ hoàn hảo.

Khi an ủi người khác, người ta có thể nói về thời tiết; khi muốn trốn tránh sự thật, người ta cũng có thể nói về thời tiết; khi muốn thay đổi cách diễn đạt nỗi sầu của mình, người ta càng hay nói về thời tiết.

Nhưng nếu có thể lựa chọn, Văn Việt nguyện vĩnh viễn không bao giờ hiểu được mối liên kết giữa cảm xúc của con người với thời tiết.

Cách đây vài ngày, cậu ta đã hiểu ra, sau khi nghĩ thông suốt, cậu ta liền chạy ra nghĩa trang tìm Hứa Trác Diệc.

Nhưng đã hai mươi năm trôi qua, Văn Việt vẫn chẳng có tiến bộ gì, vừa gặp nhau liền ngẩn người, đối mặt với tấm bia lạnh lẽo cũng không khá hơn. Vốn cậu ta muốn nói rất nhiều, nhưng khi lời đến bên miệng chỉ còn vài câu, cố làm ra vẻ nói cái gì mà “Anh sắp quên mất em rồi”, cái gì mà “Em phải chịu đựng nỗi đau này cùng với anh”.

Nói xong Văn Việt cũng tự cảm thấy ngượng ngùng, tranh thủ vẫn có thể giả bộ, cậu ta vội chuồn đi. Nhưng không ngờ khi chuẩn bị rời khỏi nghĩa trang, cậu ta lại chạm mặt Tống Ý và Đới Lam đang tiến vào.

Sau khi nhìn thấy nhau, Tống Ý chỉ liếc mắt nhìn Văn Việt một cái rồi cầm bó hoa trong tay Đới Lam, không có ý định chào hỏi gì, cứ thế xoay người lách đi.

Đới Lam không đi theo Tống Ý mà cùng Văn Việt bước ra ngoài nghĩa trang, vừa đi vừa giải thích với cậu ta: “Tối hôm qua Tống Ý nằm mơ thấy Hứa Trác Diệc, trong lòng em ấy đang khó chịu.”

Nghe vậy Văn Việt “ừm” một tiếng, sau đó uể oải đáp lời: “Tôi cũng ngờ ngợ đoán ra.”

Đới Lam sợ Văn Việt trách Tống Ý, thế nhưng hắn đã lo xa, mọi người đều nhớ đến người đã khuất, điều này là rất bình thường.

Vì Văn Việt rất hay chạy ra nghĩa trang, thế nên cậu ta cũng thường xuyên gặp mặt vài người quen của Hứa Trác Diệc— người nhà, bạn bè, thầy cô, bạn học, bạn cùng phòng, thậm chí là một vài người bệnh từng được cô chữa trị. Đã nhiều năm trôi qua, người con gái ấy không hề bị lãng quên bởi bất cứ ai, càng đừng nói là Tống Ý.

Huống chi, ngay từ ban đầu Văn Việt đã hiểu rõ trong lòng, nếu bắt Tống Ý chọn ra ai là người bạn thân nhất, chắc chắn Tống Ý sẽ chọn Hứa Trác Diệc chứ không phải cậu ta.

Thời gian hai người bọn họ quen biết nhau còn dài hơn thời gian yêu đương của Văn Việt và Hứa Trác Diệc, bọn họ từng là bạn phổ thông, cùng đăng kí một chuyên ngành, cùng đi tự học, dành rất nhiều thời gian để gây dựng nên một tình bạn ăn ý đến tuyệt đối.

Khi Hứa Trác Diệc mới qua đời, Văn Việt phải vật lộn và chịu đựng nỗi đau tinh thần, cho nên cậu ta không có tinh lực quan tâm đến người khác. Đừng nói là đồng cảm, khi ấy Văn Việt còn cảm thấy bực tức với Tống Ý, cậu ta căm ghét sự lạnh lùng của Tống Ý, căm ghét sự hững hờ của Tống Ý, căm ghét những lời khuyên bảo dông dài của Tống Ý…

Mà khi Văn Việt dần khôi phục lý trí, cậu ta mới nhận ra một điều, thật ra Tống Ý cũng chịu ảnh hưởng nặng nề không kém gì mình sau cái c.hết của Hứa Trác Diệc, nỗi đau ấy không phải thứ có thể dùng công thức toán học để cân đo đong đếm. Sau cú sốc ấy, Tống Ý thu mình và trở nên khép kín hơn, rất nhiều năm trôi qua, đó vẫn là vết sẹo trong lòng anh.

Mỗi khi gặp Đới Lam ở nghĩa trang, Văn Việt luôn không nhịn được mà nhìn hắn lâu hơn một chút.

Khi Văn Việt và Hứa Trác Diệc đính hôn, cô từng nhắc đi nhắc lại một vấn đề, đó là chuyện chung thân đại sự của Tống Ý. Cô rất trăn trở về việc ai sẽ là người ở bên Tống Ý đến cuối đời, cô vô cùng tò mò về nửa còn lại của Tống Ý, không phải khen quá lời nhưng Trác Diệc khẳng định thế giới này không một ai đủ xứng đáng để sánh đôi với Tống Ý, không một ai!

Cho nên khi biết Tống Ý và Đới Lam đã xác định quan hệ, ngay vào tiết thanh minh đầu tiên, Văn Việt liền nói với Tống Ý: “Hay là cậu thử rủ xem anh ta có muốn đi cùng ra nghĩa trang không?”

Văn Việt muốn dẫn người đến ra mắt Hứa Trác Diệc, sau đó nói với cô rằng: anh thật sự không ngờ, cậu bạn thân Tống Ý của chúng mình vẫn chỉ là một tên háo sắc. Nhưng ngoại hình của vị giáo sư họ Đới này cũng không tệ, nếu em quen biết anh ta, anh nghĩ em sẽ có thiện cảm với người này.

Văn Việt từng cho rằng cả đời này Tống Ý sẽ không dính vào tình ái nữa.

Cậu ta có thể nhận ra, Tống Ý là một người rất cần không gian cá nhân, anh luôn đặt bản thân lên ưu tiên hàng đầu, ngay cả việc yêu đương cũng phải xếp sau. Tống Ý không thể chịu đựng kiểu bạn trai bám dính, kèm theo đó là sự bài xích tiếp xúc thân mật, kèm theo đó là sự cố chấp theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ một cách mãnh liệt, thế cho nên anh sẽ không chấp nhận một nửa còn lại của mình có bất kì khuyết điểm nào— chỉ vì “mấy tật xấu cỏn con” ấy mà đường tình duyên của Tống Ý đã hoàn toàn bị chặt đứt.

Sau khi chia tay người bạn trai thứ hai, Tống Ý bắt đầu có các hành vi bất thường. Suốt hai, ba tháng sau đó anh bị nghiện rửa tay, người ngoài có thể không nhận ra, nhưng đương nhiên không thể qua mắt Văn Việt và Hứa Trác Diệc.

Người bạn trai thứ hai này cũng gần giống người thứ nhất, là một kẻ thích dầm mưa có thành thích học tập siêu khủng cộng với đam mê nghệ thuật. Thường ngày thích làm đàn anh, không ngờ sau khi chia tay lại biến thành cún con tủi thân, cách mấy hôm lại tới tìm Tống Ý khóc lóc níu kéo, lần nào Hứa Trác Diệc cũng phải dỗ dành rồi đuổi về.

Văn Việt không thể hiểu nổi con người Tống Ý, vì sao không thích loại hình tươi sáng lạc quan, cứ phải tìm người đa sầu đa cảm, u uất buồn bã làm gì?

Nhưng Tống Ý nói, người toát lên sự buồn bã rất đáng được trân trọng, không phải ai cũng có được phẩm chất ấy.

Văn Việt lại càng hoang mang, cậu ta hỏi Tống Ý, nếu thích kiểu người u buồn ấy, sao còn chia tay người ta?

Đáp án của Tống Ý khiến cậu ta như rơi vào sương mù, Tống Ý nói, không phải cứ u buồn là thích, nếu vậy cứ đến thẳng Trung tâm điều trị tâm lý mà chọn người yêu! Gu của anh phải là những người có thể hiểu được vì sao bản thân mình u buồn.

Văn Việt cạn lời, cậu ta định khuyên Tống Ý ở giá đến hết đời đi, còn hơn ngồi đây mơ mộng về kiểu người không tồn tại trong xã hội này.

Văn Việt không biết liệu Tống Ý có cảm thấy phiền vì cậu ta và Hứa Trác Diệc thường xuyên tình tứ trước mặt anh hay không. Hay là anh đã quen rồi? Có chút ngưỡng mộ nào chăng? Nếu không tại sao khi ấy lại chấp nhận lời tỏ tình một cách vội vàng như vậy?

Văn Việt cũng không biết có phải do cậu ta hay không, mà từ đó về sau Tống Ý không bao giờ tìm hiểu thêm một ai khác, có lẽ đúng một phần nào đó. Bởi vì sau khi Hứa Trác Diệc qua đời, đối với Tống Ý mà nói, chuyện yêu đương đã biến thành một việc làm có lỗi với hai người bạn của anh. Lâu dần anh cũng tập quen với cuộc sống độc thân, dần mất đi kỳ vọng vào chuyện tình cảm.

Bố mẹ Tống Ý là một cặp vợ chồng kiểu mẫu trong ngành, tuy họ không thường bày tỏ tình cảm, nhưng ai tiếp xúc với hai người đều thấy rõ từng chi tiết nhỏ trong cách bọn họ đối xử với nhau. Hơn nữa mỗi ngày hai người bạn thân của Tống Ý đều ngọt ngào trước mặt anh, cho nên Tống Ý có tiêu chuẩn cao một chút trong chuyện tình cảm cũng là điều dễ hiểu.

Sau khi gặp được Đới Lam, mỗi hành động khác lạ của Tống Ý đều không thoát được tầm mắt của Văn Việt— giống như lúc hỏi bệnh xong phải gọi một tiếng rồi mới đi, giống như dịp Noel đột nhiên kéo cậu ta và Tân Minh tới quán bar, giống như đêm Giao thừa thức trắng ngồi trông giường bệnh… Càng không thể quên lần chạm mặt tình cờ ở bãi đỗ xe, Tống Ý nhất quyết đòi kéo Đới Lam đi chụp phim, nhìn cách giả bệnh của Đới Lam, nếu Tống Ý tin là thật thì uổng cho mười mấy năm học Y của anh.

Văn Việt chỉ là không muốn thừa nhận, huống chi ban đầu cậu ta quả thực có chút tư tâm, cậu ta không muốn Tống Ý rơi vào lưới tình.

Không bàn đến việc nếu Tống Ý có người yêu, cậu ta sẽ trở thành một tên cẩu độc thân chỉ biết nhìn người khác phát cơm chó; chỉ riêng việc Đới Lam có bệnh lý về tinh thần, Văn Việt đã không thể chịu nổi— rốt cuộc cậu ta nên trở thành người như Hứa Trác Diệc, khoan dung và thương yêu người bệnh? Hay cứ giữ vững lập trường từ trước đến nay, căm ghét và xa lánh những người mắc bệnh tâm thần? Hay cứ làm đúng phận sự của một bác sĩ, trước mặt bệnh nhân thì thăm hỏi ân cần, tuy nhiên vẫn luôn cảnh giác và giữ khoảng cách?

Vấn đề này quá khó nghĩ, quá đau đầu, nếu Hứa Trác Diệc vẫn ở đây thì tốt rồi…

Văn Việt hoang mang rất nhiều năm, cậu ta thực sự không thể nghĩ thông, vì sao một người tốt như Trác Diệc mà ông trời vẫn bắt cô phải đi sớm?

Có lẽ người trên cõi trời cũng có thể ghen tị, có lẽ trên thế gian này không thể có hai mặt trời cùng toả sáng; hoặc cũng có thể, cho dù là một bác sĩ tài giỏi đến đâu cũng phải gia nhập hàng ngũ cứu nạn chúng sinh, Trác Diệc có lẽ đã được ông trời sắp xếp đi làm một nhiệm vụ gì đó cấp bách hơn.

Cậu ta bắt đầu hâm mộ Tống Ý.

Hoá ra, nhìn người khác có đôi có cặp sẽ có cảm giác như thế này— từ phiền chán đến mong chờ, từ ghen tị đến vui mừng, từ tích tụ đến tiêu tan, bạn sẽ mong họ mỗi ngày đều vui vẻ, như vậy cũng khiến bản thân bạn vui vẻ.

“Cậu biết không? Ai cũng khuyên tôi hay nghĩ thoáng ra, bố mẹ cậu cũng nói như vậy với tôi rất nhiều lần. Nhưng mấy năm trở lại đây, không còn nhiều người khuyên tôi bằng những lời ấy nữa nữa. Tôi thực sự hy vọng vẫn có người tìm tôi để khuyên bảo, như vậy mới khiến cho tôi có cảm giác được trở về thời thiếu niên nổi loạn, giúp tôi có thể tiếp tục sống một cách cố chấp.”

“Nói đùa thôi, bọn họ có khuyên bảo hay không thì tôi vẫn sống tiếp mà.”

“Trước kia chúng tôi hay gọi Tống Ý và Tân Minh đến chơi game cùng, không ngờ lúc này lại đến lượt tôi và Tân Minh bị ép ăn cơm chó. Ài… Tôi có nên cảm khái một câu “cảnh còn người mất” không nhỉ? Thôi bỏ đi, nghe ngớ ngẩn c.hết đi được. Sao có thể nói là “cảnh còn người mất” được, rõ ràng mọi thứ không hề thay đổi mà.”

Bởi vì vấn đề bản quyền, một năm sau khi Văn Việt và Tống Ý tốt nghiệp, khoa Y của Đại học Nguyệt Cảng đã ngừng hợp tác với các trang web đăng tải tài liệu học thuật. Mà luận văn tốt nghiệp của các bác sĩ bắt buộc phải được lưu trữ, cho nên những tập giấy ấy sẽ vĩnh viễn ngủ say trong thư viện nhà trường.

Những tập luận văn phủ đầy bụi, dần xuất hiện những dấu vết ố vàng theo năm tháng, nhưng lời cảm ơn được viết trong luận văn tốt nghiệp của mình, Văn Việt vẫn nhớ như in trong đầu—

Cảm ơn Hứa Trác Diệc, em là người đã gom hết sự yếu ớt và dịu dàng của anh, em đã trở thành lý tưởng và niềm tin của anh, vì em, anh có thể tiếp tục hoàn thành nguyện vọng của chúng mình, vì em, anh có thể sống một cuộc đời hạnh phúc, kiên cường, không chút e sợ.

Cho dù bao nhiêu năm nữa trôi qua, cho dù cảnh trong mơ và hiện thực có đổi thay ra sao, Văn Việt luôn tin rằng, chỉ cần cậu ta còn sống, Hứa Trác Diệc sẽ luôn tồn tại.

Bình Luận (0)
Comment