Chương 9

Huống hồ, đây là cây trâm do chính tay Tạ Bích mua cho nàng, khi ấy, hắn còn đích thân khen nàng đeo rất đẹp.
Trâm cài được gài lên búi tóc, lòng Giang Vãn Nguyệt cũng bình tĩnh lại không ít, vị Tần Uyển phu nhân chưa từng gặp mặt kia dường như cũng không còn đáng sợ đến thế.
Giang Vãn Nguyệt lựa một bộ váy sa màu xanh biếc kéo dài chấm đất, làn da nàng trắng mịn, vòng eo thon gọn, tựa như một đóa sen thanh khiết giữa trời hạ.
Ra khỏi phủ, lên xe ngựa, Giang Vãn Nguyệt cùng Tạ Bích đến Trương gia.
Tạ Bích ngước mắt, ánh nhìn dừng lại trên người Giang Vãn Nguyệt trong giây lát, rồi lại chuyển sang con chó vàng phía sau nàng, mày hắn khẽ chau lại.
Giang Vãn Nguyệt vội nói: “Đại Phúc vốn hiếu động, ở trong phủ gò bó cũng không thoải mái, lần này thiếp cũng muốn đưa nó đi giải khuây một chút.”
Huy Viên mà Trương gia mới mở có diện tích rất lớn, còn đặc biệt xây một khu gọi là Kỳ Thú Hiên. Để góp vui, mọi người cũng đều mang theo thú cưng của mình đến chơi cùng, có người mang mèo gấm, hoặc tỳ hưu, linh miêu, chó săn báo săn các loại, thậm chí có người còn mang cả họa mi, vẹt đến. Giang Vãn Nguyệt mang Đại Phúc theo cũng là chuyện bình thường.
Lòng Giang Vãn Nguyệt thấp thỏm không yên, nàng mỉm cười giải thích.
May mà Tạ Bích chỉ nhìn thêm một cái, không nói gì nhiều.
Trương gia là nhà quốc công được phong thưởng nhờ chiến công thời khai quốc, ở kinh thành cũng là một trong những thế gia huân quý có tiếng. Nhà Tần Uyển lại là văn quan thanh quý. Huy Viên do hai nhà mới xây vừa mở cửa, vô số quý tộc quan lớn ở kinh thành đều đến chung vui chúc mừng.
Tạ Bích dáng người cao thẳng như ngọc, Giang Vãn Nguyệt tóc mây mặt hoa, hai người vừa cùng nhau xuất hiện, không khí đã tĩnh lặng trong giây lát.
Mấy vị quý nữ kinh thành đều dời mắt đi như đang nhìn nơi khác, nhưng ánh mắt còn lại vẫn ngấm ngầm lướt qua hai người.
Tạ Bích được mệnh danh là Đông Đô Ngọc Lang, trước nay vẫn như cây ngọc cành quỳnh cao không thể với tới, vậy mà giờ đây bên cạnh lại có một nữ tử trẻ tuổi búi tóc cao hình phượng, nụ cười yêu kiều lộng lẫy.
Đây chính là người thê tử xuất thân dân gian mà Tạ gia tuân theo hôn ước cưới về sao?
Dung mạo của nữ tử không thuộc kiểu diễm lệ rực rỡ, nhưng khí chất lại tựa như dòng suối trong khe núi, thanh khiết mà trang nhã. Đặc biệt là đôi mắt long lanh trong vắt, dù ở kinh thành nơi đâu cũng có mỹ nhân, cũng khó tìm được người sánh bằng. Vì thế, khi nàng đứng bên cạnh Tạ Bích danh chấn kinh đô, lại thấy vô cùng xứng đôi.
“Tạ phu nhân cũng đến rồi.” Các nữ quyến nhìn nhau, đều cười nói: “Phu nhân quả là hiếm khi ra ngoài giao thiệp.”
Bọn họ vốn nghĩ người thê tử mà Tạ phủ cưới từ dân gian về chắc chắn dung mạo thô kệch, ai ngờ lại xinh đẹp yêu kiều, quả là tuyệt sắc.
Giang Vãn Nguyệt khẽ cong môi, không mở miệng nói gì.
Ở những nơi thế này, nàng không biết nên hành xử nói năng ra sao, chỉ sợ làm sai chuyện gì sẽ khiến Tạ gia mất mặt.
Giang Vãn Nguyệt tận tụy sắm tròn vai Tạ phu nhân, lặng lẽ đứng bên cạnh Tạ Bích, khóe môi giữ một nụ cười dịu dàng chuẩn mực nhất.
Dù không cố tình nhìn xung quanh, Giang Vãn Nguyệt vẫn có thể cảm nhận được, tất cả ánh mắt đều đang đổ dồn về phía hai người họ.
Lang quân của nàng trước nay luôn tỏa sáng rực rỡ, bất kể đi đến đâu cũng thu hút vô số ánh nhìn.
Hôm nay, trong tất cả những ánh mắt nhìn về phía Tạ Bích kia, cũng đã có bóng hình của Giang Vãn Nguyệt nàng.
Mọi người đang tụm năm tụm ba nói cười, đại sảnh đột nhiên im lặng trong khoảnh khắc. Tạ Bích ngẩng đầu, ánh mắt hắn khựng lại.
Cuối hành lang, một thiếu phụ trẻ tuổi trên búi tóc cài một đóa ngọc lan màu vàng ngỗng, mặc một chiếc váy tiên đính châu bảo, vòng eo mảnh mai, dáng vẻ yêu kiều, chính là nữ chủ nhân của ngày hôm nay, Tần Uyển.
Tần Uyển mình vận gấm vóc lụa là, đôi mắt hạnh trong veo nhìn Tạ Bích, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra nàng có lời muốn nói.
Ánh mắt Tạ Bích khựng lại, đôi ngươi đen như mực ngọc chuyển sang người Giang Vãn Nguyệt, hắn thản nhiên nói: “Nàng đến hậu đường trước, nói chuyện với mấy vị phu nhân đi.”
Giang Vãn Nguyệt khẽ đáp một tiếng, cất bước định rời đi.
Khi nàng đi ngang qua Tạ Bích, hắn lại nói thêm: “Nơi này không giống ở nhà, lời nói hành động phải hết sức cẩn trọng.”
Giang Vãn Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu, vội vàng đi về phía hành lang sau nhà.
Tiếng cười nói ồn ào bên tai dần xa, cho đến lúc này, Giang Vãn Nguyệt mới nhận ra nụ cười trên má đã cứng đờ từ bao giờ.
Vừa rồi, nàng cũng thấy Tần Uyển xuất hiện ở đài ngắm trăng, sau khi Tần Uyển bước tới, Tạ Bích đã kín đáo bảo nàng ra phía sau.
Giang Vãn Nguyệt tự giễu cười một tiếng.
Tạ Bích lo nàng sẽ bất bình trong lòng ư? Hay là, hắn không muốn nàng biết về quá khứ của bọn họ?
Thật ra, chuyện này cũng chẳng là gì.
Nàng dù có trông thấy, thì có tư cách gì để xen vào can thiệp? Đó là cuộc đời gấm hoa của Tạ Bích trước kia, còn nàng, cứ như ở hai thế giới khác nhau.
Sự xuất hiện đột ngột của nàng, là một bài toán khó mà ông trời dành cho Tạ Bích.
Nếu không phải đã có hôn ước từ trước, lại vừa hay bị Hoàng đế nghi kỵ, Tạ Bích chắc chắn sẽ không muốn cưới nàng, đúng không?
Giang Vãn Nguyệt khẽ xoa gò má đã cứng đờ, nghe theo lời Tạ Bích, đi thẳng ra hậu viện.
Tần Uyển đứng đối diện Tạ Bích, đôi mắt hơi hoe đỏ.
Tần Uyển và Tạ Bích lớn lên cùng nhau từ nhỏ, lúc còn bé, mỗi khi thấy trên đường phố kinh thành có người đón dâu, nàng ta đều không nhịn được mà tưởng tượng đến ngày mình và Tạ Bích thành hôn.
Ai ngờ trời xui đất khiến, Tạ Bích tuân theo hôn ước cưới một cô nương nhà quê, ba tháng sau, nàng ta cuối cùng cũng gả cho Trương Điển, người đã nhiều lần đến nhà cầu thân.
So với một Tần Uyển đầy xúc động, Tạ Bích vẫn giữ vẻ bình tĩnh, trầm ổn.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp Tần Uyển sau khi nàng thành hôn, đột nhiên thấy nàng búi tóc kiểu phụ nhân, hắn có chút không quen. Nhưng thấy nàng sống sung túc an vui, Tạ Bích cũng yên lòng, hắn nhàn nhạt nói: “Trương phu nhân vẫn khỏe chứ? Huy Viên này xây dựng thật có tâm, giả sơn bên cạnh thủy các sát hồ nước kia vô cùng tinh xảo, có thể nói là khéo léo tuyệt vời.”
Nghe cách Tạ Bích xưng hô với mình, trong lòng Tần Uyển chua xót khôn nguôi, nàng t a gắng gượng cười: “Đó là cùng một lô Hoa Thạch Cương với lúc Bệ hạ xây vườn, do trong cung đặc biệt ban thưởng, cũng là ân điển của Bệ hạ.”
Hai người hàn huyên xong, nhất thời đều không biết nên nói gì, không khí dần ngưng đọng. Hai người đứng cách nhau, im lặng một lát, Tạ Bích mới khẽ nói: “Thời gian trước, đa tạ phu nhân đã hết lòng tương trợ, nếu không có điệu múa hạc đó, hôm nay Tạ Bích e là không thể đến đây chúc mừng được.”
Tần Uyển khẽ nhíu mày, nàng biết Tạ Bích thoát hiểm là nhờ điệu múa hạc kia, nhưng lại không hiểu vì sao hắn lại cảm ơn mình. Song Tần Uyển trước nay thông minh, ánh mắt nàng ta khẽ động, đã nén nghi hoặc trong lòng xuống, khóe môi vẫn giữ nụ cười dịu dàng: “Giữa hai chúng ta cần gì phải nói lời cảm ơn? Huynh bình an vô sự là tốt rồi.”
Dù sao cũng đông người nhiều chuyện, hai người chỉ nhàn nhạt hàn huyên vài câu rồi ai về đường nấy.
Tần Uyển váy dài chấm đất, gương mặt tươi cười đi về phía hành lang sau nhà, nàng ta khẽ nói với nha hoàn thân cận Xuân Hương: “Tạ phu nhân đang ở hậu viện à?”
“Đang ở hậu viện nói chuyện với các phu nhân và cô nương đấy ạ. Nói ra thì đây là lần đầu Tạ phu nhân ra ngoài, các vị phu nhân đó đều vây quanh nàng ta, rất náo nhiệt.”
Tần Uyển nhàn nhạt cười: “Nàng ta đúng là vẻ vang thật.”
Giọng điệu ôn hòa nhẹ nhàng, nhưng giữa các con chữ lại ẩn chứa một sự ghen tị chua chát.
Xuân Hương nghe vậy khẽ thở dài.
Tạ phu nhân, không biết là danh xưng mà bao nhiêu cô nương kinh thành ngưỡng mộ, mà vinh dự này, vốn dĩ nên thuộc về phu nhân của nàng ta.
Giang Vãn Nguyệt ngồi bên cửa sổ hoa ở hậu viện, hoa lá cây cối rậm rạp vừa hay che khuất bóng dáng nàng. Hai vị mệnh phụ phu nhân lớn tuổi hơn một chút đang sóng vai đi ngoài cửa sổ, cuộc đối thoại vô cùng rõ ràng: “Lúc đó chẳng phải đều nói nhà họ Tạ và nhà họ Tần tình đầu ý hợp sao? Mới bao lâu mà đã tan đàn xẻ nghé rồi…”
“Đúng vậy, lúc đó ngay cả tin đồn đính hôn cũng đã truyền ra, giờ đây người cưới người gả, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thật đáng tiếc, trong số các công tử ở kinh thành thì họ là xứng đôi nhất…”
Hai người đi xa dần, cuộc đối thoại cũng mờ đi.
Giang Vãn Nguyệt nín thở rất lâu, đợi hai người đi hẳn mới nhớ ra phải thở. Không hiểu vì sao, cả bàn tay nàng đều run rẩy.
Hóa ra chuyện của hai người họ, không chỉ người thân cận bên cạnh biết, mà có lẽ cả giới quyền quý kinh thành đều đã từng nghe qua…
Hắn và nàng ta là trời sinh một cặp, người ngoài bàn tán về quá khứ của họ, cũng tiếc nuối cho cái kết hiện tại của họ.
Còn sự xuất hiện của mình, thật đột ngột, nực cười, vụng về và thừa thãi.
“Tạ phu nhân sao lại ở đây một mình thế này?” Có một vị phu nhân trông thấy Giang Vãn Nguyệt, lập tức tươi cười tiến đến bắt chuyện: “Tạ lang quân gần đây bận rộn quốc sự, phu nhân ở nhà chắc cũng rảnh rỗi lắm. Khi nào phu nhân có thời gian sao không đến phủ ta ngồi chơi, ngày thường ta cũng luôn mong có người bầu bạn nói chuyện.”
Một thiếu phụ khác chen vào, cười nói: “Bây giờ lang quân nhà tỷ tỷ đi nhận chức ở ngoài rồi, ngày thường tỷ tỷ chắc chắn rảnh rỗi lắm nhỉ. Muội muội đây đang tân hôn mặn nồng, làm gì có thời gian đi tìm tỷ tán gẫu chứ?”
Các nữ quyến nghe xong, không khỏi bật cười khe khẽ.
Tạ Bích ung dung cao quý, lạnh lùng xa cách, vị Tạ phu nhân này trông cũng là người thanh lãnh dịu dàng, thật khó tưởng tượng hai người tính cách như vậy, về đến nhà sẽ đối xử với nhau thế nào.
Bọn họ không nhịn được muốn dò xét vài phần, nói bóng nói gió, che miệng trêu chọc cười đùa.
Giang Vãn Nguyệt im lặng, mặc cho bọn họ nói cười.
Lần đầu tiên ra ngoài, bị vây quanh bởi những quý nữ, quý phụ áo lụa tóc hương, mình đầy châu báu của Đông Đô, nàng khó tránh khỏi có chút bối rối.
Nhưng nghe cách họ nói chuyện, lại cảm thấy những quý nữ kinh thành này, cũng chẳng khác gì những cô nương ở Bích Lung Hạp.
Tính cách của Giang Vãn Nguyệt không phải lúc nào cũng ôn nhu trầm lặng, từ nhỏ sinh ra giữa sông núi, lớn lên cũng là một người có tính cách trong sáng, phóng khoáng.
Kể từ khi đến Đông Đô, một loại cảm xúc nào đó đã bị kìm nén lại. Giờ đây nàng không còn là cô nương của Bích Lung Hạp, mà là phu nhân của Tạ Bích. Nàng không biết một vị phu nhân đúng mực nên đối phó với những chuyện này như thế nào, và trong lúc mải mê suy đoán, nàng đã quên mất cách làm chính mình.
Trong lúc nói cười, Tần Uyển xuất hiện, những nữ tử đang vây quanh Giang Vãn Nguyệt đều đến bên cạnh Tần Uyển, vây quanh nhân vật chính rực rỡ kia mà nói cười.
Tần Uyển cười nhìn bằng hữu của mình: “Viện Viện, không phải muội nói sẽ mang quà mừng khai viên cho ta sao, ta phải xem muội mang gì cho ta nào?”
Dương Viện chỉ vào Tần Uyển cười nói: “Xem kìa, chỉ chăm chăm nhớ đến quà của mình, ta đã đến rồi, sao dám quên được.”
Hôm nay Huy Viên khai trương, khách đến chúc mừng đều là quyền quý kinh thành, quà họ mang theo cũng không hề rẻ.
Dương Viện cười nói: “Uyển nhi, không phải tỷ vẫn luôn thích trâm cài sao, từ nhỏ đã thích sưu tầm các loại trâm khác nhau để đeo, hôm nay ta mới đặc biệt mang cho tỷ một cây thật độc đáo.”
Đầu ngón tay Giang Vãn Nguyệt đột nhiên run lên.
Tần Uyển… nàng ta thích trâm cài sao?
Hình ảnh Tạ Bích mỉm cười nhìn cây trâm lại hiện lên rõ mồn một trong đầu Giang Vãn Nguyệt.
Giang Vãn Nguyệt nín thở, những ngày qua, mỗi khi nghĩ đến Tạ Bích đêm đó, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng ấm áp ngọt ngào.
Nhưng lúc đó, hắn có thật sự… cho rằng nàng đeo rất đẹp, mới tặng cây trâm đó cho nàng không?
Tim Giang Vãn Nguyệt trĩu nặng, nàng không muốn nghĩ tiếp nữa.
“Nhưng mà… cây trâm trên đầu vị Tạ phu nhân này, còn trang nhã hơn cây ta tặng nhiều.” Người bằng hữu kia bỗng chuyển chủ đề, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Giang Vãn Nguyệt. Nàng ta quay đầu lại, cười nhìn Tần Uyển: “Uyển nhi, tỷ thấy sao?”
Mái tóc đen như lụa của Giang Vãn Nguyệt được búi gọn gàng, cây trâm bạch ngọc óng ánh không quá chói mắt, chỉ khẽ lộ ra một đoạn, phản chiếu ánh sáng trong trẻo tinh khôi.
Rất giống với phong vị mà hắn thích.
Ánh mắt điềm tĩnh của Tần Uyển xẹt qua một tia u ám.
Nàng ta đã sớm nghe người theo hầu Tạ Bích báo lại, ngày rằm hôm đó, Tạ Bích và Giang Vãn Nguyệt đã cùng nhau ra kinh thành xem hội đèn, Tạ Bích còn đặc biệt tặng Giang Vãn Nguyệt một cây trâm bạch ngọc.
Vì thế nàng ta mới bàn trước với Dương Viện, bảo nàng ta đặc biệt nhắc đến trâm cài, vốn dĩ chỉ muốn làm vị Tạ phu nhân này khó chịu trong lòng, không ngờ hôm nay Giang Vãn Nguyệt không biết là vô tình hay cố ý, lại đặc biệt đeo cây trâm này đến để thị uy.
“Cây trâm này của muội muội đẹp quá, ta cũng có kha khá trâm cài, nhưng lại chưa có cây trâm bạch ngọc nào.” Tần Uyển cười mà như không cười, nói: “Muội muội tháo xuống cho ta xem một chút nhé.”
Tất cả mọi người đều tha thiết nhìn cây trâm bạch ngọc, Giang Vãn Nguyệt cụp mắt, nhẹ nhàng tháo trâm xuống.
“Chất bạch ngọc này, quả là vạn người có một.” Ánh mắt Tần Uyển lướt qua cây trâm, rõ ràng là vô cùng yêu thích: “Chiếc vòng tay này của ta cũng là phỉ thúy lục hoa mới mua mấy hôm trước, đổi với muội muội lấy cây trâm ngọc này được không?”
Chiếc vòng phỉ thúy kia trong veo sáng bóng, hẳn là một món cực phẩm khó tìm. Giang Vãn Nguyệt khẽ co ngón tay, nhẹ giọng nói: “Nếu chỉ xét về ngọc, vòng tay của phu nhân vẫn hơn một bậc. Nhưng cây trâm kia, là do gia phu tặng, không tiện trao đổi với người khác.”
Tần Uyển sững sờ, dường như có chút do dự. Dương Viện lớn tiếng cười nói: “Ở Đông Đô, bọn ta đổi trang sức cho nhau là chuyện thường tình, không giống như ở chốn dân gian, lấy đi một món, cứ như cướp đi mạng sống của ngươi vậy.”
“Màu sắc phỉ thúy này rất trong sáng óng ánh, cầm lấy đi muội muội.” Một nữ tử khác cười hùa theo: “Sẽ không để muội thiệt đâu.”
Giang Vãn Nguyệt khẽ nhíu mày.
Nàng đã nói rõ ý muốn của mình một cách ôn hòa và rành mạch.
Vậy mà những người này vẫn làm như không nghe thấy.
Giọng Giang Vãn Nguyệt cũng lạnh đi: “Ta đã nói rồi, đây là vật gia phu tặng, không tiện đưa cho người ngoài.”
“Hóa ra là vì lang quân tặng à.” Một nữ tử mặc hoa phục cười nói: “Thế thì càng đơn giản – chẳng qua chỉ là một cây trâm thôi mà, lẽ nào lang quân của muội chỉ tặng muội mỗi một món này, nên muội mới quý trọng như vậy?”
Giang Vãn Nguyệt sững người, lúc này, những tiếng khuyên nhủ vang lên dồn dập: “Đúng vậy, lát nữa bảo Tạ lang quân nhà muội tặng lại cho một cái khác là được chứ gì? Ngài ấy đâu phải người keo kiệt…”
“Lang quân tặng thì có gì lạ? Trong ngăn kéo ở nhà chẳng phải muốn bao nhiêu có bấy nhiêu sao? Có gì mà không nỡ vứt đi?”
“Đúng vậy đó muội muội, đổi một món trang sức coi như kết giao bằng hữu. Muội mới đến Đông Đô, càng nên qua lại với bọn ta nhiều hơn…”
Mọi người vây quanh nàng, mỗi người một câu, Giang Vãn Nguyệt không quen bị người khác vây quanh bàn tán như vậy, đầu mũi đã lấm tấm mồ hôi. Nàng đưa tay ra định lấy lại cây trâm trong tay Tần Uyển, kiên quyết nói: “Cái này thật sự không đổi được…”
Tần Uyển không đề phòng Giang Vãn Nguyệt sẽ ra tay trực tiếp, nàng ta khẽ mở to mắt: “Ấy, ngươi… sao ngươi lại ra tay thế này?”
Người bằng hữu bên cạnh Tần Uyển lập tức trợn mắt, đột nhiên đẩy mạnh vào vai Giang Vãn Nguyệt một cái, cao giọng đầy kinh ngạc: “Này, ả nhà quê này, ngươi dám bắt nạt người khác à! Đây là Đông Đô đấy!”
Các quý nữ đều là bằng hữu của Tần Uyển, thấy vậy lập tức nhao nhao lên, người thì xúm vào xô đẩy Giang Vãn Nguyệt, người thì đứng bên cạnh nàng làm ra vẻ can ngăn.
Giang Vãn Nguyệt bị đám đông vây ở giữa, nhìn đâu cũng thấy những đôi môi đang mấp máy, tầm mắt chạm đến đâu cũng là những ngón tay run rẩy.
Giang Vãn Nguyệt cắn môi, đang định lên tiếng, bỗng nghe một tiếng chó sủa hung tợn, dữ dằn vang lên. Một con chó lớn lông vàng trắng xen kẽ từ ngoài sân điên cuồng lao vào đám đông, cắn lấy vạt váy ngoài của Tần Uyển. Thanh âm vải lụa bị xé toạc vang lên lanh lảnh, một góc váy của Tần Uyển bị xé rách, những viên trân châu nhảy múa rơi đầy đất.
Giang Vãn Nguyệt huýt một tiếng sáo, gọi một tiếng như lúc thả thuyền thường ngày: “Đại Phúc!”
Đại Phúc có đôi mắt đen tròn xoe long lanh, dáng vẻ ngây thơ hiền lành, luôn như đang mỉm cười, nhưng giờ đây lại hung hăng nhe răng chắn trước mặt Giang Vãn Nguyệt, sủa không ngớt về phía Tần Uyển và những người khác.
Tần Uyển đã được người chạy đến che chắn phía sau, run rẩy nói: “Súc sinh này từ đâu ra vậy. Còn không mau lôi ra đánh chết!”
Giang Vãn Nguyệt không thể nhịn được nữa, nàng chắn trước Đại Phúc, lạnh giọng nói: “Đông Đô là đất của thiên tử, mọi chuyện đều phải nói lý lẽ, các người cứ muốn ức h**p người khác như vậy sao?”
Tần Uyển còn chưa kịp nói, một giọng nam thanh lãnh không nặng không nhẹ truyền đến: “Có chuyện gì vậy?”

Bình Luận (0)
Comment