Chương 2

Người ta nói, năm 2017 là một năm mà thị trường điện ảnh Trung Quốc dần lột bỏ lớp phù hoa, bước vào giai đoạn trưởng thành và tinh lọc.
Cùng với sự biến chuyển đó, quan hệ giữa Hạ Trúc và Hứa Mặc cũng thay đổi theo. Đối với Hạ Trúc, đó là một năm không thể nào lặp lại trong những kỷ niệm đẹp sau này.
Năm đó, cô đã kết hôn với Hứa Mặc.
__
Trước khi điện thoại Hứa Mặc gọi đến, Hạ Trúc đang trong đoàn phim cãi tay đôi với một nữ diễn viên vừa diễn tệ vừa thích ra vẻ ngôi sao.
Cô ta ỷ vào việc có “mối quan hệ” với nhà đầu tư, ngày nào cũng lề mề trên phim trường, ngày nào cũng lề mề trên phim trường, gây khó dễ cho đạo diễn để thêm cảnh, hết lần này đến lần khác chạm đến giới hạn nhẫn nại của Hạ Trúc.
Lần này, cô ta thậm chí còn muốn cắt bớt vai diễn của một nhân vật chính, tất cả ánh sáng đều dồn vào cô ta.
Đạo diễn Chu Xuyên khổ sở đến tìm Hạ Trúc thương lượng, cô bực bội đến mức lửa giận bốc thẳng lên đầu, giật lấy kịch bản trong tay đạo diễn, thẳng tiến đến phòng trang điểm của nữ diễn viên.
“Rầm!” một cú đá mở toang cửa.
Hạ Trúc ném thẳng tập kịch bản vào mặt Thang Thiến là nữ phụ thứ ba trong phim, giọng cô lạnh như dao cắt: “Đừng tưởng bám được vào ai đó thì có thể cầm lông gà làm lệnh bài. Tôi đã nói rõ từ đầu rồi, kịch bản của tôi không cho phép ai tự ý sửa đổi.”
“Nếu cô diễn được thì diễn, không diễn được thì đổi người khác.”
“Thật là buồn cười, chưa đủ tư cách mà dám bày cái bộ dạng ‘nữ chính thiên hạ’ trước mặt tôi nữa à?”
Giọng nói của Hạ Trúc đanh gọn, từng chữ như rơi xuống sàn đá lạnh, khiến không khí trong phòng hóa trang chấn động đến mức kim rơi cũng nghe thấy tiếng.
Thang Thiến đang trang điểm thì nghe thấy những lời đó, liền xấu hổ đến mức hóa giận, tiện tay chụp lấy hộp phấn trên bàn, ném thẳng vào người Hạ Trúc.
Phấn rơi xuống như tuyết, phủ trắng lên tóc, lên áo, khiến cả người Hạ Trúc trông nhếch nhác. Nghĩ đến kịch bản cô đã dốc ba năm tâm huyết nhưng lại bị sửa đến nát bét, cô tức đến run người, vung tay tát một cái nảy lửa vào mặt Thang Thiến, th* d*c mắng: “Cô tưởng mình là cái thá gì hả?”
“Không lo trau dồi diễn xuất. Muốn dựa hơi đàn ông có tiền, sao không ra quán bar mà làm? Ở đoàn phim làm gì!”
Lời nói ấy quá cay nghiệt. Chu Xuyên vừa bước vào đã sầm mặt, ánh mắt đầy bất mãn nhìn về phía Hạ Trúc.
Trợ lý Tiểu Ty chạy theo sau, thấy tình hình không ổn liền nhào tới kéo Hạ Trúc, liên tục khuyên cô bớt lời, nhưng người đang trong cơn tức thì nào có nghe nổi.
Thang Thiến bị vạch trần đến mức mất hết thể diện, gào lên một tiếng rồi lao tới, hai người xô xát giữa phòng hóa trang.
Nhìn thấy Thang Thiến đánh đến đỏ cả mắt, Chu Xuyên vội vàng xông lên can.
“Bốp!”
Một tiếng giòn tan vang lên giữa không khí căng như dây đàn.Thang Thiến vốn định vung tay tát thẳng vào mặt Hạ Trúc, nhưng ai ngờ lại đánh trượt, cái tát rơi chính xác lên mặt Chu Xuyên.
Không khí trong phòng bỗng nhiên đông cứng lại, Thang Thiến sững sờ, che miệng, giọng run run: “Chu Xuyên, em… em xin lỗi, em không cố ý đâu, em vốn là muốn đánh…”
Hạ Trúc cũng chết lặng vì biến cố bất ngờ, ngượng ngùng liếc gương mặt Chu Xuyên đã in hằn vết tay đỏ chói, khẽ mím môi, cắn nhẹ một cái để nén lại cảm xúc.
Chu Xuyên đưa tay sờ lên bên má phải, mặt lạnh như băng, kéo mạnh hai người ra rồi quát lớn: “Đủ chưa?!”
“Phim còn chưa quay xong mà đã làm ầm lên như thế này, sợ người ta không biết đoàn mình loạn chắc? Cô coi đây là ruộng nhà mình à, muốn làm gì thì làm?”
Chu Xuyên nhìn Hạ Trúc, giọng hạ xuống nhưng vẫn đầy trách móc: “Hạ Trúc, cô đồng ý thêm thì thêm, không thì thôi, đánh người làm gì? Còn những lời cô vừa nói…”
Nói đến đây, Chu Xuyên dừng lại hai giây, rồi ra quyết định: “Cô nghỉ hai ngày đi, đừng đến phim trường nữa.”
Hạ Trúc nhíu mày, lập tức phản ứng: “Dựa vào đâu chứ?”
Chu Xuyên liếc qua Thang Thiến đang còn hậm hực, sợ cô ta lại gây chuyện nên vội chắn trước, đẩy nhẹ một cái rồi nói: “Đến lượt cô quay rồi, mau đi đi.”
Thang Thiến tức tối trừng mắt nhìn Hạ Trúc, kéo váy bỏ đi, dáng vẻ kiêu ngạo như thể đang nói “Xem cô làm được gì tôi nào.”
Nhìn theo bóng Thang Thiến rời khỏi, Hạ Trúc bình tĩnh lại đôi chút, ánh mắt quét qua gương mặt vẫn đang căng thẳng của Chu Xuyên, rồi cố tình buông một câu nửa đùa nửa thật: “Không lẽ sau lưng Thang Thiến thật sự có người tôi đụng không nổi à?”
Chu Xuyên nhếch môi cười khổ, nhìn cô gái vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của chuyện vừa rồi, giọng nhàn nhạt: “Cô nói xem?”
Hạ Trúc cứng họng, im lặng mấy giây, rồi hít sâu, nghiến răng nói: “Đừng hòng bắt tôi xin lỗi.”
“Bị sửa kịch bản tôi còn chưa biết xả giận vào đâu dây.”
Chu Xuyên bị thái độ bướng bỉnh ấy chọc đến bật cười, nửa cười nửa giận hỏi lại: “Cô có biết ai chống lưng cho cô ta không?”
Hạ Trúc chớp mắt, ánh nhìn xen chút tò mò: “Là ai? Ai mà mù mắt đi chọn Thang Thiến vậy, cô ta ngoài cái mặt ra chẳng có gì trong đầu?”
Đạo diễn Chu Xuyên lắc đầu, giọng bất lực: “Tín Đạt Capital.”
Hạ Trúc ngẩn người, rõ ràng không ngờ Thang Thiến lại có thể bấu víu được vào Tín Đạt Capital.
Trong giới giải trí có rất nhiều nguồn vốn, thế lực phía sau các ngôi sao nhiều vô kể, nhưng nếu chia kỹ ra thì cũng chỉ có hai phe lớn, một phe là vốn Thượng Hải, một phe là vốn Bắc Kinh.
Phe vốn Bắc Kinh lấy Hồng Mạo Capital của Chu Tứ làm đầu tàu, còn phe vốn Thượng Hải thì đứng mũi chịu sào chính là Tín Đạt Capital, mà Tín Đạt lại chính là nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này.
Người ta vẫn nói, “tựa được vào cây lớn thì dễ hưởng bóng mát.”
Trong giới giải trí này, bất kể là diễn viên, minh tinh hay ca sĩ nếu sau lưng không có chỗ dựa, dù có tài giỏi đến đâu cũng chỉ là một đoá phù dung sớm nở tối tàn.
Muốn tồn tại lâu dài trong ánh đèn sân khấu, điều quan trọng không chỉ là năng lực, mà là thế lực đứng sau.
Những điều đó, Hạ Trúc hiểu rõ từ ngày đầu bước chân vào nghề.
Chỉ là cô luôn cho rằng, chừng nào người khác chưa đụng vào ranh giới của cô, thì họ chọn con đường nào, dựa vào ai, cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Từ lúc vào giới đến giờ, cô vẫn luôn trong sạch, cũng chưa bao giờ gặp phải những chuyện dây dưa bẩn thỉu như thế.
Chu Xuyên nhìn cô im lặng không nói lời nào, thở dài một hơi, cuối cùng đưa ra quyết định:
“Cô mà không chịu cúi đầu xin lỗi thì nghỉ vài hôm đi, coi như tránh bớt thị phi.”
__
Hạ Trúc chỉ khẽ nhướng mày, im lặng, trong mắt ánh lên tia bướng bỉnh không chịu khuất phục.
Cô còn định cãi thêm vài câu thì chuông điện thoại bất ngờ vang lên.
Cô lật máy nhìn thì thấy một số lạ, tưởng đâu là cuộc gọi bán bảo hiểm, cô theo thói quen ấn tắt.
Chưa kịp nói tiếp với Chu Xuyên, anh ta đã ra khỏi phòng, trong phòng trang điểm rộng lớn giờ chỉ còn lại mình cô, vắng lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập.
Hạ Trúc cố gắng thu lại cảm xúc, hít sâu, định ra ngoài tiếp tục giám sát cảnh quay, nhưng số điện thoại lạ kia lại tiếp tục gọi đến, không dứt.
Nhìn những con số nhấp nháy liên hồi trên màn hình, Hạ Trúc nhíu mày, bực dọc ấn nghe: “Alo? Ai đấy? Có chuyện gì không?”
Giọng cô hơi cao, mang theo chút cáu kỉnh lẫn mệt mỏi.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi vang lên một giọng nam trầm ổn, bình thản, chậm rãi như cũ: “Hạ Trúc?”
Âm thanh ấy xuyên qua điện thoại, rõ ràng, trong trẻo như ngọc va vào nhau, quen thuộc đến mức khiến cô cứng người.
Hạ Trúc nắm chặt điện thoại, sống lưng bất giác thẳng đờ, cô liếc nhanh xuống dãy số trên màn hình, xác nhận lại lần nữa, rồi cố lấy lại bình tĩnh, kéo dài giọng hỏi: “Anh… có chuyện gì?”
Người đàn ông dường như không nhận ra sự xa cách trong giọng cô, nói chậm rãi từng chữ: “Anh vừa về đại viện*, gặp bà cụ bị ngã. Giờ đang ở bệnh viện, em có muốn…”
Đại viện*: là khu nhà ở của cơ quan nhà nước dành cho cán bộ
Chưa để Hứa Mặc nói xong, Hạ Trúc nghe đến đó đã giật mình hoảng hốt: “Ở bệnh viện nào? Em tới ngay! Gửi định vị cho em!”
Cúp máy xong, Hạ Trúc quay đầu nhìn phòng trang điển hỗn độn, vội vã chạy ra ngoài, không để trợ lý Tiểu Ty kịp gọi, cô chộp lấy chìa khóa, lao thẳng ra xe, nhấn ga phóng đi.
Chỉ chưa đầy một phút sau, màn hình sáng lên với một tin nhắn: [“Bệnh viện 301, khu khám bệnh, tầng 5.”]
Rời khỏi đoàn phim, Hạ Trúc mở định vị, lao thẳng về bệnh viện 301.
Trên đường đi, lòng cô vẫn thấp thỏm không yên. Không kìm được, cô liền gọi lại số điện thoại lạ ban nãy.
Chưa kịp mở miệng, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nam trầm ổn, điềm tĩnh đến lạnh nhạt: “Em đang lái xe à?”
Hạ Trúc đang kẹt xe ở khu gần sân vận động, đèn đỏ vẫn chưa đổi, cô cau mày, tay nắm chặt vô-lăng, nói nhanh: “Đang kẹt xe ở Sân vận động Công Nhân. Đoạn này đông quá, chắc phải nửa tiếng nữa em mới đến.”
Hứa Mặc khẽ “ừ” một tiếng, giọng nói chậm rãi hơn thường ngày:
“Không sao, em cứ lái chậm thôi. Anh lo thủ tục nhập viện cho bà trước.”
Nói xong, hai người cùng im lặng.
Ba năm không liên lạc, những lời trêu chọc, những trận cãi vã, những khoảnh khắc gần gũi đến nghẹt thở đều đã phai mờ. Giờ đây, giữa họ chỉ còn lại khoảng cách và sự xa lạ.
Hạ Trúc nhìn chằm chằm vào đèn giao thông, nhưng vẫn để tâm đến âm thanh trong điện thoại.
Tiếng đồng hồ đếm từng giây, cuộc gọi vẫn kéo dài, song chẳng ai nói thêm điều gì.
Cô cảm thấy ngột ngạt, khẽ hạ cửa kính xuống một khe nhỏ.
Gió lạnh tràn vào, mang theo hương khói bụi của phố phường, khiến cô dễ thở hơn đôi chút.
Dù hai người vẫn đang giữ cuộc gọi, nhưng sự im lặng giữa họ khiến không gian trở nên nặng nề.
Khi Hạ Trúc sắp định cúp máy, giọng Hứa Mặc lại bất ngờ vang lên, trầm thấp và rõ ràng: “Bà cụ có lẽ bị gãy xương chân, vừa chụp xong CT. Anh đi làm thủ tục nhập viện.”
Cô chưa kịp phản ứng, anh lại nói tiếp:
“Lần sau đang lái xe thì đừng gọi điện nữa. Anh cúp đây.”
“Khoan đã!” Hạ Trúc vội vàng lên tiếng.
“Ừ?”
Cô cắn môi, tay khẽ vuốt lên vô-lăng, nhắm mắt lại hỏi: “Số điện thoại này… là của anh thật à?”
Đầu dây bên kia dường như bị cô chọc cười, mang theo ý cười hỏi lại: “Không của anh thì của ai?”
Hạ Trúc mím môi, cố nuốt hết những cảm xúc dâng lên, giọng khàn khàn:
“…Biết rồi. Anh cúp máy đi.”
Điện thoại tắt.
Đèn xanh bật lên.
Cô gạt phăng những suy nghĩ rối ren, đạp ga, tiếp tục chạy về phía bệnh viện.
__
Đoạn đường tới bệnh viện chỉ mười phút, nhưng vì kẹt xe, cô phải mất gần nửa tiếng mới đến nơi. Vừa tìm được chỗ đỗ xe, Hạ Trúc đã vội vàng cầm chìa khóa, điện thoại, chạy ào xuống xe.
Theo hướng Hứa Mặc nhắn, cô băng qua đám đông người ra vào, chạy thẳng lên khu khám bệnh ở tầng 5.
Đi quanh một vòng mà chẳng thấy ai, cô đang định gọi điện thì phía sau vang lên giọng nói quen thuộc, trầm thấp mà rõ ràng:
“Ở đây.”
Giọng nói ấy khiến bước chân cô bỗng dừng lại.
Ba năm rồi ư?
Ba năm kể từ lần cuối gặp anh.
Nhưng những lời anh nói ngày đó, cô vẫn nhớ như khắc vào tim.
“Hạ Trúc, phiền em tránh xa anh một chút. Đừng làm phiền cuộc sống của anh nữa.”
Ký ức ùa về. Cô không dám quay lại ngay, phải mất một lúc mới chậm rãi xoay người.
Không biết có phải vì giờ nghỉ trưa hay không, hành lang bệnh viện vắng vẻ, không có mấy người.
Hứa Mặc đứng cách cô vài mét, tay cầm tờ CT vừa in, ánh mắt thẳng tắp, trầm tĩnh đến đáng sợ.
Ánh nhìn của anh nặng tựa có hình, rơi xuống khiến người ta vô thức cúi đầu.
Hạ Trúc phải thừa nhận, năm mười bảy mười tám tuổi, cô đã từng say mê gương mặt ấy.
Không vì gì khác, mà chỉ vì anh quá giống nam chính trong bộ phim ngôn tình cô từng mê mẩn.
Cô vẫn nhớ như in câu thoại năm đó: “Tình yêu là hạnh phúc vay mượn, lấy nỗi đau làm thế chấp.”
Cô cùng bạn thân trốn trong phòng, nằm dài trên giường, lôi ảnh mấy cậu con trai trong đại viện ra xem, so từng người một, rồi đỏ mặt chỉ vào tấm cuối cùng, khẽ nói: “Anh ấy… đẹp nhất.”
Bạn cô cười trêu, nhặt bức ảnh lên, rồi ngắm người trong ảnh.
Cậu thiếu niên ôm quả bóng rổ, mặc áo số 5, lộ vầng trán sáng, môi cong nhẹ như chẳng buồn để tâm thế giới.
Bạn cô đùa: “Thì ra cậu thích kiểu như Hứa Mặc à? Tưởng cậu mê mấy người hoạt bát cơ.”
Giờ đây, khi đối mặt anh, Hạ Trúc mới nhận ra anh chẳng giống Kashiwabara Takashi* chút nào.
Trong màn đêm tĩnh lặng, cô tự hỏi liệu mình có bao giờ hối hận về lựa chọn của mình không.
Suy cho cùng, chính cô đã tự tay phá hủy hạnh phúc dễ dàng có được của một người.
Kashiwabara Takashi*: là cựu diễn viên Nhật Bản, anh được mệnh danh là “tình đầu thanh xuân” của nhiều thiếu nữ Nhật Bản nhờ vẻ ngoài điển trai và các vai diễn trong phim.
__
Cô hơi sững người, mím môi giấu đi nỗi ngượng ngùng, nở một nụ cười gượng rồi bước đến gần Hứa Mặc.
Khoảng cách chỉ còn nửa mét, cô dừng lại, nhỏ giọng: “Em tìm mãi mà không thấy anh.”
So với sự ngượng ngùng của Hạ Trúc, Hứa Mặc lại tỏ ra vô cùng điềm tĩnh. Ánh mắt anh lướt từ đầu đến chân, dừng lại nơi mái tóc vương đầy phấn trắng của cô, ngập ngừng một chút rồi mới thấp giọng giải thích: “Vừa đi làm thủ tục nhập viện, quên báo với em. Bà cụ đang ở tầng 15 khu nội trú.”
Hạ Trúc cảm nhận được ánh mắt của Hứa Mặc đang nhìn chằm chằm vào mình, lập tức cảm thấy không thoải mái, cô cứng đờ khuôn mặt, giả vờ xa cách: “Ừm… hôm nay cảm ơn anh. Làm phiền anh rồi.”
Hứa Mặc thoáng sững người vì cách cô khách sáo như người xa lạ, rồi khẽ đáp: “Chuyện nhỏ thôi.”
Ánh mắt cô vô tình lướt qua tờ CT trong tay anh, nhớ lại mục đích chính, liền hỏi nhỏ: “Bà ngã nặng lắm không?”
“Gãy xương cẳng chân, chắc phải nằm điều trị vài tháng.”
Anh nói đến đây, lại đột nhiên hỏi: “Tóc em sao thế? Lại đánh nhau với ai à?”
Giọng điệu tự nhiên, y hệt năm xưa khi anh vừa mắng vừa giúp cô dọn dẹp mớ rắc rối. Chỉ là, bây giờ… anh không còn làm thế nữa.
Hạ Trúc ngẩn ra, rồi mới nhớ tới vụ bị Thang Thiến hắt phấn, cô vội đưa tay phủi tóc, chưa kịp làm gì, anh đã khẽ nhắc: “Bên trái.”
“Vừa rồi ở đoàn phim có chút mâu thuẫn với một nữ diễn viên thôi, không sao đâu.”
Hứa Mặc thấy cô vụng về, gần như theo phản xạ đưa tay định giúp, nhưng lại kịp rụt về, chỉ thấp giọng nhắc thêm: “Thêm chút nữa, bên trái.”
Hạ Trúc khựng lại, rụt tay, cười gượng: “Thôi, kệ đi. Em lên xem bà đã.”
Nói đến đây, Hạ Trúc lại liếc nhìn trang phục của Hứa Mặc, thấy anh mặc vest chỉn chu, trông như một người thành đạt, cô mơ hồ đoán anh vừa mới từ một bữa tiệc nào đó ra:
“Chắc anh còn việc gì phải làm đúng không? Nếu có thì anh cứ đi trước đi, ở bệnh viện em lo được. Không cần làm phiền anh đâu.”
“Hôm nay thật sự cảm ơn anh.”
Hứa Mặc im lặng nhìn Hạ Trúc đang chân thành cảm ơn, mày hơi nhíu lại: “Từ khi nào mà em lại khách sáo với anh như vậy?”
Trong giọng anh, lẫn đâu đó là chút uất nghẹn, chút chua xót khó tả, nhưng Hạ Trúc đang vội, chẳng còn tâm trí để cảm nhận.
Tháng Tư năm 2017, Bắc Kinh đón mùa tái ngộ của họ.
Một cuộc gặp gỡ không hẹn trước, không bất ngờ, nhưng lại in sâu trong ký ức Hạ Trúc nhiều năm về sau.
Khi kể lại câu chuyện của mình, cô thường mỉm cười nói: “Có những người, dù đi xa đến đâu, cũng chẳng thể thật sự lạc mất nhau.”
Không phải vì tình yêu sâu đậm hay hận thù nặng nề, mà là vì mỗi người đều có trách nhiệm riêng của mình.

Bình Luận (0)
Comment