Có lẽ vì Hạ Trúc gật đầu quá dứt khoát, nên trên đường lái xe một mình về nhà sau khi đưa cô về, Hứa Mặc nghĩ tới nghĩ lui rất lâu, cuối cùng lại cho cô thêm hai ngày, bảo cô… hãy suy nghĩ cho kỹ.
Hạ Trúc bị cú “trở mặt” ấy chọc cạn lời, mở khung WeChat liền bắn một tràng.
“Anh bị bệnh à???”
“Phiền chết đi được!”
“Muốn kết hôn thì kết hôn, không muốn kết hôn thì thôi.”
Mắng xong thấy thoải mái hẳn, ít ra cục tức nghẹn trong ngực mấy bữa nay cũng hạ xuống. Cô vứt điện thoại, quay vào phòng ngủ thay đồ nhanh khô, mang giày trekking, sửa soạn ra cửa.
Sáng nay cô hẹn dì út đi trekking vùng ngoại ô ở Bắc Kinh, phải ra ngoài dạo một vòng, đổi lại tâm trạng.
Vừa bước ra, trong máy đã nằm sẵn hai tin nhắn, chẳng tính là xin lỗi cho qua chuyện.
“Anh nghiêm túc muốn kết hôn, chỉ sợ sau này em hối hận.”
“Em làm gì cũng quá vội vàng, dễ thiệt thòi.”
Một chuyện hôn nhân đàng hoàng, bị anh nói chẳng khác gì một cuộc làm ăn, không thấy chút tình ý nào. Hạ Trúc nhất thời không biết nên bật cười giận dữ hay xắn tay đánh cho một trận.
Đọc xong tin, cô hít sâu một hơi, chửi khẽ “đồ ngốc”, rồi không thèm để tâm nữa.
Cứ để đó đã, đợi khi nào tâm trạng khá hơn sẽ tính.
Gần đây Mạnh Khảng Bồi đang bận chuẩn bị triển lãm tranh, vốn chẳng rảnh rỗi; vừa nghe nói hai dì cháu ra ngoại ô trekking, ông cũng cố sắp xếp đi cùng, còn ghé siêu thị mua một đống đồ ăn vặt, hoa quả với mấy loại thuốc thường dùng.
Trên đường, Mạnh Khảng Bồi lái xe, Hạ Trúc cùng dì út ngồi ghế sau vừa nhấm hạt dưa vừa ăn vặt, lại tám đủ chuyện dạo này.
Đinh Thư Đồng tuy là bậc trưởng bối nhưng chẳng hề làm dáng, trái lại còn thân thiết đến mức trêu đùa ồn ào với Hạ Trúc.
“Nghe nói mấy hôm trước ở quán bar gần Hậu Hải cháu gặp chút rắc rối, là cậu ‘trúc mã’ của cháu đứng ra giải quyết hả?”
Nói đến đây, trên mặt Đinh Thư Đồng thoáng do dự, như đang đo lường độ xác thực của tin tức.
Theo lý thì chuyện ấy không đến tai bà được. Chẳng qua đúng hôm đưa bà cụ đi tái khám, bà tình cờ chạm mặt Chu Tứ trên đường; người ta đang ba hoa lại lỡ miệng, để lộ vài câu.
Không nói bao nhiêu nhưng Đinh Thư Đồng lần theo mối mà hỏi ra khối thứ. Bà còn tìm người quen ở Cục Cảnh sát hỏi quy trình đêm đó, mới biết rốt cuộc diễn biến thế nào.
Nếu bà nhớ không lầm, nữ minh tinh đi cùng Hạ Trúc đến giờ vẫn còn nằm viện dưỡng thương. May mà cô cháu ngốc của bà số đỏ, chứ không thì e rằng giường bệnh đã phải nằm thêm một người.
Nếu thật đến nước ấy, để anh rể biết được sự thật thì e là lòng cũng chẳng yên, mà vụ án trong tay ông ấy chắc chẳng thể tiếp tục.
Hai anh em nhà ấy cũng thú vị thật, một người đúng kiểu “không chống đỡ nổi”, một người lại là kẻ xuất chúng của xã hội, đi đến đâu cũng gặt lấy danh tiếng tốt, bảo “tuổi trẻ tài cao” cũng không ngoa. Nhưng càng tương phản như vậy, người sau càng ở vào thế khó.
Theo bà được biết, Hứa Đại Sơn nào phải hạng dễ đối phó, nhất là sau khi bị người ta “đạp lên đầu lên cổ”, còn có thể cười mà nói bỏ qua chuyện cũ. Nước cờ lần này của Hứa Mặc đắc tội không ít người; dẫu cho anh có “thân đồng da sắt” thì cũng khó địch lại lũ tiểu nhân lắm mưu nhiều kế.
Nghĩ tình hình hiện tại của nhà họ Hứa “ngày càng phát đạt”, Đinh Thư Đồng bỗng nắm chặt tay Hạ Trúc, lần đầu tiên dùng giọng điệu của bậc trưởng bối để phản đối thẳng thừng: “Về sau tránh xa hai anh em nhà họ Hứa một chút. Cháu là một đứa con gái nhỏ, đấu không lại bọn họ đâu.”
Đinh Thư Đồng không nể nang ai, gộp cả hai vào danh sách nguy hiểm, chẳng muốn Hạ Trúc mảy may dính dáng.
Vốn định nhân buổi trekking hôm nay len lén hỏi dì út xem có thể kết hôn Hứa Mặc không, nghe giọng bà thế này, Hạ Trúc cũng hiểu, lần này dì út sẽ không đứng cùng phe với mình.
Đinh Thư Đồng hiếm khi nghiêm giọng cảnh cáo, Hạ Trúc đành không tiện cãi ngay trước mặt, chỉ cười hề hề cho qua, nói cô với Hứa Lâm xưa nay không hợp, còn Hứa Mặc thì dạo này cũng ít liên lạc.
Nói đến đoạn sau, cô bỗng thấy chột dạ, hôm qua cô vừa len lén “qua lại” với Hứa Mặc, nào là vừa chạy lên chùa Đàm Chá, lại còn theo anh dạo một vòng ở khách sạn Bắc Kinh.
Lố bịch nhất là… Hứa Mặc còn cầu hôn cô nữa.
Lời thì nói vậy, nhưng nghĩ tới việc ngay cả dì út còn không đồng ý cuộc hôn nhân này, thì Hạ Sùng Duy càng không thể gật đầu. Hạ Trúc bỗng thấy hoang mang, không biết quyết định của mình rốt cuộc là đúng hay sai.
Chỉ là cung đã giương, mũi tên nào còn đường quay lại. Thứ cô đã nhận định, người cô đã chọn, cả đời này sẽ không đổi.
Trừ phi có một ngày lòng cô chết lặng, đâm đầu vào bức tường phía nam, cam tâm mà buông tay.
Có câu hát thế này “Mơ hồ mà say đắm anh một lần, coi như thủy triều dâng lên giữa cơn mưa gió.”
__
Hứa Mặc nói cũng có lý, cô làm việc đúng là hơi hấp tấp, không có kế hoạch, lại chẳng bao giờ chừa đường lui cho mình.
Nếu biết điểm trekking là núi Thánh Liên ở quận Phòng Sơn, Hạ Trúc thấy lẽ ra mình nên kiêng dè chút; dẫu gì hôm qua vừa tới chùa Đàm Chá là nơi thánh địa Phật giáo để cầu nguyện, hôm nay lại chạy sang lãnh thổ Đạo giáo, ít nhiều cũng thấy không phải phép.
Những điều này dĩ nhiên không thể nói thẳng với Đinh Thư Đồng, sợ bà ấy lại nghĩ ngợi. Vì thế Hạ Trúc âm thầm thề rằng lát nữa vào đạo quán nhất định giữ lòng cung kính, nhưng sẽ không cầu xin điều gì cả.
Lỡ đâu Phật Tổ biết được rồi giận cô thì biết làm sao.
Xe chạy đến bãi đỗ khu thắng cảnh Thánh Liên, Hạ Trúc theo dượng út và dì út xuống xe bắt đầu leo núi.
Nghe nói trên núi Thánh Liên có một bức tượng Lão Tử, khắc Đạo Đức Kinh, cao tổng cộng năm mươi bảy mét.
Hạ Trúc đứng dưới chân núi nhìn l*n đ*nh, núi dốc đứng, cây cổ thụ cao vút, yên tĩnh và sâu thẳm, là một nơi lý tưởng để tu hành.
Mục đích hôm nay là trekking, nên ba người không mua vé xe tham quan khứ hồi, mà dựa vào đôi chân để leo lên.
Hòa mình vào thiên nhiên, thêm cái tĩnh mịch vốn có của thắng cảnh, hít luồng không khí tươi trong, lòng dạ Hạ Trúc dễ chịu hơn nhiều.
Cơ thể mệt rã rời đến cực điểm, đầu óc tự nhiên cũng ngừng quay cuồng.
Đi ngang am Siêu Thắng, Đinh Thư Đồng bảo xăm ở đây đặc biệt linh ứng, hỏi Hạ Trúc có muốn rút một quẻ không.
Có lẽ ma xui quỷ khiến, cũng có lẽ đã đến bước đường cùng, Hạ Trúc trái với ý mình, bước vào rút một thẻ.
Đem nhờ đại sư giải, đại sư bảo quẻ của cô tốt, mọi điều hôm nay đều như ý.
Hạ Trúc không thể giấu nổi niềm vui trong mắt, cảm thấy không uổng công đến đây, đến nỗi chút khí tích tụ từ sáng nay đã tan biến.
Dù sao cũng bị số phận đưa đẩy đến chỗ này rồi, cuộc hôn nhân này… cứ theo lòng mình mà cưới thôi.
__
Về đến nội thành đã là bảy tám giờ tối, Hạ Trúc leo núi cả ngày mệt đến choáng váng, vừa lên xe đã tựa vào đùi Đinh Thư Đồng ngủ thiếp đi. Đinh Thư Đồng nhẹ nhàng vỗ về vai cô, dịu dàng như một người mẹ.
Trong cơn mơ màng, Hạ Trúc lờ mờ nghe Đinh Thư Đồng đang bàn chuyện gì đó với Mạnh Khảng Bồi, chỉ là cơn buồn ngủ ập tới, cô còn chưa kịp tập trung tinh thần để lắng nghe.
Chỉ loáng thoáng nghe Đinh Thư Đồng thở dài, cảm khái một câu: “Chỉ trách duyên phận hai đứa chưa tới.”
Mạnh Khảng Bồi lại cười hiền, nhìn mọi việc còn thông suốt hơn Đinh Thư Đồng: “Hứa Hàm Chương (tên tự của Hứa Mặc) đứa nhỏ ấy thông minh, biết mình muốn gì, không muốn gì, chắc chắn xử lý ổn mấy chuyện rối ren kia, em đừng lo lắng.”
Đinh Thư Đồng phản bác: “Hứa Mặc có thông minh, nhưng ở nhà là cảnh ngộ gì? Dù gì cũng là nương nhờ người ta, đôi khi có những lời chẳng dám nói thật lòng.”
“Em gọi người quen ở cục cảnh sát hỏi chuyện quán bar hôm đó rồi, nghe nói Hứa Hàm Chương dặn người giữ Hứa Lâm trong đó lâu thêm mấy hôm, cho hắn nếm chút khổ sở. Việc này mà Hứa Đại Sơn biết, Hứa Hàm Chương có yên thân nổi không?”
“Mẹ của Hứa Lâm đúng là một mụ đàn bà chua ngoa điên dại, nhà lại có chút điều kiện, mà lỡ phát điên lên thật, e cả Hạ Trúc cũng bị vạ lây.”
Mi mắt Hạ Trúc nặng trĩu không mở nổi, trước khi rơi hẳn vào cơn mơ hồ, điều cô nghĩ là: việc này liên quan gì đến Hứa Mặc?
Tỉnh dậy sau một giấc say, trong phòng tối om, cô theo thói quen trở mình bật đèn đầu giường mới phát hiện mình đang ở nhà của Đinh Thư Đồng. Trên người đã thay bộ đồ ngủ cô vẫn hay mặc, đoán chừng là Đinh Thư Đồng giúp thay.
Điện thoại đặt trên tủ đầu giường, Hạ Trúc ngồi dậy liếc giờ mới hay đã mười giờ tối. Trong danh bạ hiện mấy cuộc gọi nhỡ, cô bấm mở xem, toàn bộ đều là Hứa Mặc gọi đến. Một người bao năm xem điện thoại như đồ bày biện, nay lại lạ thật.
Hạ Trúc vò tóc, do dự vài giây rồi gọi ngược lại. Chuông chưa reo đến ba hồi đã được bắt máy, đầu dây bên kia ồn ã, lẫn tiếng còi xe, tiếng người, như đang ở chốn phồn hoa náo nhiệt.
Cổ họng Hạ Trúc khô khốc, cô hất chăn định ra bếp lấy nước khoáng, thì người trong điện thoại khiến cô khựng bước: “Anh đang ở dưới cổng căn hộ cao cấp gần Định Huệ Tự, còn em ở đâu?”
Hạ Trúc sững người, trên mặt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên: “Sao anh…”
Chưa đợi cô nói xong, Hứa Mặc đã cướp lời, nói thẳng mục đích: “Anh có chuyện muốn nói với em.”
Hạ Trúc chân trần đứng trước cửa sổ sát đất, cúi nhìn quang cảnh dưới nhà. Ban đêm ở Bắc Kinh vẫn rực rỡ đèn hoa, dòng xe bên dưới không ngớt, trong các tòa văn phòng không xa vẫn có người dốc lòng dốc sức, tăng ca làm việc. Đó chính là Bắc Kinh, một thành phố khiến người ta vừa yêu vừa hận.
Cúp máy xong, Hạ Trúc mở tủ lấy quần áo thay vào, len lén hé cửa định lặng lẽ chuồn ra ngoài.
Phòng khách tối om tĩnh lặng, chẳng thấy dấu hiệu ai đi lại, cô mới thở phào, khỏi cần nghĩ cớ, khép cửa thật khẽ, rón rén băng qua phòng khách ra cửa. Cô không dám bật đèn, chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt của điện thoại, lom khom lục tủ đầu giường lôi đôi giày leo núi ra thay.
Vừa thay xong còn chưa kịp khép đôi dép đi trong nhà lại, một luồng ánh đèn pin bất ngờ rọi thẳng lên người cô.
Hạ Trúc giật mình đứng phắt dậy nhìn về phía ánh sáng, thấy là bà ngoại mấy hôm nay chưa gặp, cô vội giơ ngón tay đặt lên môi ra hiệu đừng hỏi.
“Bà ơi, cháu ra ngoài gặp một người, lát nữa cháu về thẳng căn hộ. Mai dì út dậy, phiền bà giúp cháu một tay nhé.”
“Lần sau cháu qua mang bánh Đạo Hương Thôn cho bà nha~”
Bà ngoại bị cao huyết áp, dì út bình thường không cho ăn đồ ngọt, nhưng bà lại mê nhất món bánh trái ấy, ngày thường cứ lén nhờ Hạ Trúc mua hộ, giờ đúng là nắm đúng tử huyệt.
Thấy cháu gái muốn đi, bà giả vờ như không thấy, quay người chui vào nhà vệ sinh.
Hạ Trúc không nhịn được giơ ngón cái, khen khẽ: “Quả không hổ từng là ‘mệnh phụ phu nhân’, khí phách thật đáng nể.”
Trốn thoát khỏi Vạn Liễu Thư Viện, Hạ Trúc bắt taxi ở cổng khu, báo địa chỉ căn hộ cao cấp gần Định Huệ Tự, hạ kính xe hứng gió đêm, không nhịn được tự rà soát lại hành động tối nay.
Hứa Mặc tìm cô vào lúc nửa đêm thế này để làm gì?
Chỉ cần nghĩ đến cách suy nghĩ của Hứa Mặc không phải ai cũng hiểu được, Hạ Trúc lập tức không muốn đào sâu thêm, tránh lãng phí sức lực.
Dọc đường anh gửi đến hai tin nhắn, đại khái hỏi cô đến đâu rồi, có cần anh tự tới đón không. Hạ Trúc từ chối ý tốt của anh, tắt điện thoại, vui vẻ ngắm cảnh đêm ở Bắc Kinh.
Chặng đường hai mươi phút mà không gặp chút kẹt xe nào, cô bèn gom hết công lao cho lá xăm xin lúc chiều. Thì ra vận may của lá xăm tốt đến thế, bảo sao người ta lặn lội nghìn dặm đi bái Phật chỉ để cầu chút an lòng.
Tới trước cổng tiểu khu, Hạ Trúc nhìn trái nhìn phải không thấy Hứa Mặc, bèn gọi cho anh.
Anh đã liệu trước cô sẽ tìm anh, sớm chờ ở con phố ẩm thực gần đó.
Cúp máy, Hạ Trúc đi theo chỉ dẫn của anh, rẽ thẳng một mạch về phía đông, dừng lại trước cửa một tiệm lẩu. Tiệm lẩu ở tầng hai, cô theo cầu thang đi lên, quẹo một góc là tới cửa. Nâng rèm bước vào, bên trong khách khá đông. Đảo mắt một vòng cô lập tức thấy Hứa Mặc đang ngồi cạnh cửa sổ.
Hôm nay anh không mặc âu phục, áo polo ghi xám với quần kaki sáng màu, trông trẻ ra không ít.
Anh gọi cả bàn đồ ăn mà chưa động đũa, nồi lẩu đỏ au sôi ùng ục, anh lại cầm điện thoại trả lời tin nhắn, hoàn toàn lệch pha với bầu không khí náo nhiệt này.
Hẹn ở đây làm gì nhỉ?
Tuy thắc mắc nhưng vị giác đã bị mùi lẩu dẫn dụ, Hạ Trúc cũng chẳng bận tâm nhiều, sải mấy bước đến đối diện anh, kéo ghế ngồi xuống, tự nhiên gắp nửa đĩa thịt cừu cuộn với thịt bò lát thả vào nồi.
Nghe tiếng động, Hứa Mặc đặt điện thoại xuống, ngẩng mắt nhìn cô gái bỗng xuất hiện.
Thấy cô để mặt mộc, tóc buộc bằng dây thun, tùy ý mà gọn ghẽ; da cô vốn trắng, dưới ánh đèn huỳnh quang lại càng trắng trong lấp lánh.
Ánh mắt Hứa Mặc dừng lại trên cánh tay cô, tay phải đeo một chiếc đồng hồ, nếu anh nhớ không nhầm, chiếc đồng hồ này là do Chu Tứ nhờ người từ nước ngoài gửi về cho cô vào năm mà hai người cãi nhau.
Đó là món quà sinh nhật của cô, năm đó anh cũng tặng cô một chiếc đồng hồ, chỉ là chưa bao giờ thấy cô đeo, cũng không biết có bị vứt vào thùng rác không.
Thịt bò chần một lát là chín, Hạ Trúc kẹp miếng thịt, quệt một vòng sốt vừng rồi nhét vào miệng, nóng đến lưỡi tê tê, chỉ có thể mơ hồ hỏi: “Đêm hôm gọi em ra làm gì?”
Thấy cô ăn ngon lành, Hứa Mặc bảo đợi ăn xong rồi nói. Hạ Trúc liếc nhìn bàn ăn, gọi ít nhất cũng gần hai chục món, chỉ hai cái bụng thì ăn sao xuể. Nói là ăn lẩu, nhưng Hứa Mặc không ăn được cay, ăn vài miếng đã đặt đũa.
Ngược lại, Hạ Trúc từ từ ăn gần hai tiếng, giữa chừng còn gọi phục vụ mang hai chai nước ngọt Bắc Băng Dương, nước ngọt chảy vào cổ họng, không lâu sau đã no căng, đầu lưỡi bị bọt khí k*ch th*ch, Hạ Trúc không nhịn được mà ợ một cái.
Hứa Mặc im lặng nhìn Hạ Trúc, thấy cô rút giấy ăn lau mũi, anh đứng dậy đi ra quầy thanh toán.
Đợi anh thanh toán xong, Hạ Trúc cũng đã ăn gần no.
Ra khỏi tiệm lẩu, bụng Hạ Trúc căng tức, cô đề nghị đi dạo để tiêu bớt.
Hứa Mặc xưa nay điềm đạm, nay càng ngoài dự liệu mà dễ nói chuyện, cùng cô tản bộ nửa giờ mới thẳng thắn mục đích tối nay: “Về chuyện kết hôn.”
Hạ Trúc theo phản xạ chặn anh nói tiếp: “Anh định đổi ý à?”
Hứa Mặc khựng một nhịp, đối diện ánh nhìn dò xét của cô, anh lắc đầu phủ nhận: “Anh muốn nói, nếu em đã xác định, chúng ta chọn ngày nào đó đi đăng ký.”
Hạ Trúc nhướng mày, công khai khiêu khích: “Chọn ngày làm gì, mai đi luôn đi.”
“Anh có dám không?”
Hứa Mặc không mắc mưu, nhưng lại bị sự dứt khoát của cô làm chấn động; anh nhìn cô mấy giây, thần sắc phức tạp: “Em nghiêm túc chứ?”
Hạ Trúc buồn cười, hỏi vặn: “Chẳng lẽ em đùa với anh à?”
“Nếu anh bằng lòng thì ngày mai đi làm giấy. Không bằng lòng thì thôi, đừng qua lại nữa.”
“Anh biết đấy, em ghét nhất kiểu người do dự lấp lửng.”
Vừa dứt lời, giọng nói ấm áp của Hứa Mặc đã vang ngay bên tai: “Được, vậy ngày mai.”
Đến lượt Hạ Trúc sững sờ, cô mím môi, nhất thời không tin nổi anh lại đồng ý.
Hứa Mặc thì ung dung, thậm chí còn hứa: “Nếu em chưa yên tâm, mình có thể ký thỏa thuận tiền hôn nhân. Nhưng anh cam đoan, sau khi cưới, anh nhất định đặt em lên hàng đầu, kiên định bảo vệ những điều luật hôn nhân quy định.”
“Anh sẽ không để em phải thất vọng.”
Hạ Trúc lặng đi thật lâu, mới thốt ra một câu: “Em chỉ có một yêu cầu.”
Hứa Mặc nhìn cô, hiền hòa: “Em nói đi.”
Hạ Trúc bĩu môi: “Đừng để người thứ ba nào biết chuyện chúng ta kết hôn.”
Hứa Mặc nhìn cô rất lâu rồi mới khẽ gật đầu.
Ấy là mùa hè ở Bắc Kinh, nóng hầm hập mà đầy sinh khí; cũng là năm mối quan hệ của họ dịu dần, mở ra một lối rẽ mới.