Rời khỏi đại viện, Hứa Mặc lái xe đưa Hạ Trúc về căn hộ gần Định Huệ Tự.
Hạ Trúc mải mê nghịch mấy món đồ trang trí trong xe. Xe của Hứa Mặc sạch bong không một hạt bụi, chẳng bày biện gì cả, trông đứng đắn quá mức. Tối qua cô lục tủ sách tìm được mấy con Doraemon, sáng nay liền lôi từ túi ra, dán lên xe.
Hứa Mặc nhìn mấy “em bé mập xanh” mới xuất hiện, mấy lần muốn nói lại thôi.
Dán xong, Hạ Trúc thỏa mãn nghiêng đầu hỏi: “Dễ thương không?”
Hứa Mặc cười bất đắc dĩ “Cũng tàm tạm.”
Hạ Trúc tiếc nuối thở dài, “Ở nhà chỉ tìm được cái này thôi, hôm khác em tìm cái nào hợp với khí chất của anh hơn.”
Hứa Mặc nghe vậy bèn từ chối: “Thế này là được rồi.”
Hạ Trúc bĩu môi, không nói thêm gì.
Bầu không khí trong xe chợt lắng xuống, không ai nói gì. Hứa Mặc vốn không phải là người nói nhiều, thấy Hạ Trúc im lặng, anh cũng chẳng biết mở lời thế nào.
Xe chạy qua vòng xoay cầu Hàng Thiên, Hứa Mặc chợt nhớ lời ông cụ, khóe mắt liếc sang cô gái đang lướt điện thoại, giọng anh pha chút mềm mại đến chính anh cũng không nhận ra: “Ba năm du học ở nước ngoài, sao em không liên lạc với Chu Tứ và mọi người?”
Ngón tay cái của Hạ Trúc khựng lại, cô theo bản năng ngẩng lên, chạm vào ánh nhìn nghi hoặc của Hứa Mặc. Thần sắc hoảng hốt chừng hai giây, rồi cô nhún vai tỏ vẻ không sao: “Lúc đó tính em bướng, cứ nghĩ không có sự giúp đỡ của mọi người, em vẫn sống rực rỡ như thường.”
“Bao năm nay anh Chu Tứ giúp em nhiều rồi, em không muốn phiền anh ấy nữa.”
Hứa Mặc không muốn dây dưa vấn đề này, anh hỏi thẳng: “Có hận anh không?”
Hạ Trúc sững người. Nhịp thở cô khẽ nghẹn, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản: “Hận anh chuyện gì?”
Hứa Mặc rất muốn châm một điếu thuốc ngay lúc này. Một tay anh giữ vô lăng, ngậm sẵn điếu thuốc vừa rút khỏi bao mà chưa châm.
Anh hiếm khi bồn chồn vò đầu bứt tóc, thừa nhận lỗi lầm: “Lúc đó còn trẻ, hành xử bồng bột, làm việc quá độc đoán. Không chừa cho em chút thể diện nào.”
Hạ Trúc không biết đang mải nghĩ gì, cứ cúi gằm mặt, khiến người ta không nhìn rõ cảm xúc.
Thấy cô im lặng, Hứa Mặc định nói gì đó, còn chưa kịp sắp xếp lời lẽ, đã nghe Hạ Trúc hỏi vặn: “Thế còn anh, anh có hận em không?”
Điếu thuốc cuối cùng cũng được châm. Hứa Mặc hạ kính xe, tay kẹp thuốc đặt nơi thành cửa, giọng chậm rãi: “Bảo hận thì chưa tới mức.”
“Chỉ là giận thôi.”
Nhịp thở của Hạ Trúc vô thức nhẹ hẳn, cô c*n m** d***, chột dạ hỏi: “Giận điều gì?”
Hứa Mặc liếc sang cô gái mang vẻ bướng bỉnh hằn trên mày mắt, khẽ bật cười: “Giận em không thèm để ý đến cảm xúc của anh, làm anh mất mặt. Lại còn qua mặt anh mà đuổi người.”
“Trẻ người non dạ, thể diện còn to hơn trời, đắc tội gì cũng không được làm mất mặt. Còn em thì tốt rồi, giẫm thẳng lên mặt anh mà làm việc.”
Nói đến đây, Hứa Mặc tự giễu, dứt khoát chỉ rõ lợi hại: “Giờ nghĩ lại, một mình em làm gì có gan làm chuyện này. Mẹ anh cũng tham gia, đúng không?”
“Hay nói đúng hơn, là bà ấy chỉ đạo? Em bị người ta lợi dụng làm con tốt thí, không hối hận sao?”
Hạ Trúc không ngờ Hứa Mặc lại vạch trần lớp vỏ bọc che đậy sự thật đẫm máu đó. Thấy anh xâu chuỗi mọi chi tiết lại với nhau, sống lưng Hạ Trúc không ngừng lạnh toát, cô xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Hứa Mặc không có ý truy cứu trách nhiệm, chỉ cảm thấy chuyện này làm quá không tử tế, đứng trên lập trường của anh, xét cho cùng vẫn là anh đã phụ lòng người ta.
Anh tắt đài radio trên xe, chậm rãi kể lại sự thật: “Hai ngày trước khi em đuổi cô ấy đi, anh đã đưa cô ấy đến bệnh viện phá thai. Đứa bé đó đến quá bất ngờ. Khoảng thời gian đó anh bận tối mắt tối mũi, cả ngày lẫn đêm vùi đầu trong phòng thí nghiệm. Cô ấy mang đồ ăn đến cho anh, kết quả là giữa đường gặp phải một tên say rượu, rồi bị hắn ta c**ng b*c.”
“Hôm đó, cô ấy ôm bình giữ nhiệt, mình mẩy đầy vết bầm tím đến phòng thí nghiệm tìm anh. Khoảnh khắc nhìn thấy anh, cô ấy vẫn còn nói canh vẫn nóng, không bị đổ.”
“Anh thì mải xem số liệu thí nghiệm, hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của cô ấy. Mãi đến hai tháng sau, cô ấy cứ nôn mửa, chóng mặt, anh đưa cô ấy đi bệnh viện kiểm tra mới biết cô ấy đã mang thai.”
Hứa Mặc nói đến đây, giọng anh trầm xuống vài tông, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang: “Anh còn chưa hề chạm vào cô ấy, sao có thể mang thai được chứ.”
“Lúc nhận được phiếu xét nghiệm, cô ấy cứ khóc mãi, nắm chặt tay anh, xin anh đừng bỏ rơi cô ấy. Giây phút đó, lòng anh thực sự dấy lên sự thương cảm.”
“Có lẽ là chính cô ấy cũng không thể chấp nhận được, sau khi về nhà, cô ấy cứ luôn miệng chê mình bẩn thỉu, cứ rửa tay mãi, thậm chí hoảng loạn đến mức muốn nhảy lầu. Anh phải khuyên rất lâu cô ấy mới ổn định lại tinh thần.”
“Cuối cùng cô ấy quyết định phá thai, anh đã liên hệ bệnh viện, bác sĩ, cùng cô ấy đi. Lúc cô ấy từ phòng phẫu thuật bước ra, cả người gần như suy sụp, nhưng vẫn nắm chặt tay anh khóc nức nở, nói rằng sau này cô ấy không còn cách nào trong sạch mà yêu anh được nữa.”
“Thật lòng, anh luôn nghĩ hai bọn anh là tri kỷ, cùng nhau làm công việc mình đam mê, rồi sau đó góp gạo thổi cơm chung. Nhưng không ngờ, tình yêu cô ấy dành cho anh lại sâu đậm đến thế.”
“Em có biết vì sao anh được tuyển thẳng ngành Vật lý rồi mà vẫn tham gia thi đại học không? Lúc điền nguyện vọng, thật ra anh muốn đăng ký trường Đại học Khoa học Kỹ thuật Quốc phòng, nhưng nguyện vọng đã bị người ta lén sửa mất. Đó là lần đầu tiên anh phản kháng lại sự sắp đặt của gia đình, nhưng kết quả lại thất bại thảm hại.”
“Mẹ anh không thích Chu Nhiêu, chuyện đó anh biết. Nhưng anh cứ nghĩ bà ấy phải đứng từ góc độ của anh mà nghĩ cho anh chứ. Vì sao, vì sao bao giờ bà ấy cũng không buồn để ý đến suy nghĩ của anh, cứ ‘vì tốt cho anh’ mà tự mình quyết định?”
“Tất nhiên, anh cũng không trách bà ấy. Ở vị trí của bà ấy, cũng có nỗi khổ của mình.”
“Chỉ là Hạ Trúc à, hai mươi mấy năm nay, anh trước giờ đều sống một cuộc đời do người khác sắp đặt. Chưa một lần nào, chưa một lần nào anh được sống cho chính mình.”
“Chu Tứ đề nghị anh cưới em, phản ứng đầu tiên của anh là từ chối. Không phải vì em không tốt, mà vì anh không muốn tự nhốt mình.”
“Bây giờ hai chúng ta đã đến bước này, anh cũng chẳng có gì để phàn nàn. Hoặc có lẽ, đối với anh, đây lại là một chuyện may mắn.”
Hạ Trúc chỉ cảm thấy máu trong người như chảy ngược, toàn thân đau đớn đến mức một ngón tay cũng không nhấc lên nổi.
Cô nhìn Hứa Mặc đang tồn tại như một cái xác không hồn, rồi nghĩ lại việc làm bất chấp hậu quả của mình năm đó, cuối cùng cô cũng hối hận rồi.
Ban đầu Hạ Trúc còn cố kìm nén được, nhưng càng về sau, cô càng thấy khó chịu. Cô co người lại, quay lưng về phía Hứa Mặc, nước mắt không ngừng tuôn rơi, lau thế nào cũng không khô.
Khóc một lúc, Hạ Trúc bắt đầu nấc cụt, rồi nức nở, bờ vai run lên không ngừng. Hứa Mặc thấy vậy, liền cho xe tấp vào lề đường. Anh quay đầu nhìn Hạ Trúc đang khóc đến không thể kiềm chế, trái tim cuối cùng cũng mềm nhũn.
Tháo dây an toàn, Hứa Mặc đẩy cửa xuống xe, vòng qua đầu xe đi đến bên ghế phụ, anh mở cửa, kéo Hạ Trúc đang khóc như mưa vào lòng mình.
Lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng Hạ Trúc, ôm trọn cô vào lòng, anh cúi xuống hôn lên tóc cô, dịu dàng dỗ dành: “Đừng khóc, mọi chuyện qua hết rồi.”
“Sau này, giữa hai chúng ta sẽ không còn trở ngại nào không thể vượt qua, chúng ta sẽ sống thật tốt.”
“Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không để em phải thất vọng thêm lần nào nữa.”
Giọng nói của Hứa Mặc vừa ấm áp lại vừa yếu ớt, phảng phất chút thanh thản khi đã buông bỏ được quá khứ, dường như anh thật sự không còn tính toán chuyện ngày xưa nữa, chỉ muốn hướng về phía trước.
Nhưng Hạ Trúc lại khóc dữ dội hơn, cô dùng hai tay ôm chặt lấy Hứa Mặc, luôn miệng nói “Em xin lỗi”.
Bốn năm qua, đây là lần đầu tiên cô khóc thảm thương đến vậy, khóc đến tan nát cõi lòng.
Hứa Mặc thấy cô không tài nào nín được, liền nhẹ giọng kể nốt đoạn sau: “Cô ấy đã kết hôn với một giáo sư người Mỹ, sống rất hạnh phúc với người chồng mới cưới của mình. Đừng dằn vặt nữa, mọi chuyện qua cả rồi.”
Hạ Trúc khóc ròng rã gần nửa tiếng mới nín, khóc đến mức vành mắt và chóp mũi đều đỏ bừng, trông hệt như một chú thỏ trắng nhỏ tội nghiệp.
Hứa Mặc nâng mặt cô lên hôn mấy cái, rồi ghé sát tai cô thì thầm, nói rằng lẽ ra vừa rồi anh không nên kể cho cô nghe những chuyện đó. Hạ Trúc ôm chặt cổ Hứa Mặc, khuôn mặt áp vào lồng ngực ấm áp của anh, không ngừng thút thít.
Xe khởi động trở lại, tinh thần Hạ Trúc vẫn còn đang mơ màng. Hứa Mặc thấy cô không ổn, thỉnh thoảng lại vươn tay ra nắm lấy ngón tay cô, như để động viên.
Tới dưới khu nhà, Hứa Mặc đỗ xe ở đầu đường, Hạ Trúc ngơ ngẩn cầm túi xuống xe. Hứa Mặc không yên tâm để cô một mình lên lầu, bèn cùng cô đi vào thang máy.
Trong thang máy, Hạ Trúc tay chân rã rời, mỏi nhừ, cả người dựa vào vách thang máy. Ánh mắt cô yếu ớt nhìn thẳng Hứa Mặc, thều thào cất tiếng: “Chu Nhiêu từng một mình tìm gặp dì Văn.”
Hứa Mặc cau mày, rõ ràng là anh không hề biết chuyện này.
Hạ Trúc cười ảm đạm, dùng vài ba câu tóm tắt lại sự việc: “Em chỉ biết dì Văn tức lắm, mắng cô ấy ‘lòng lang dạ sói’. Dì Văn có ghi âm lại, nhưng không cho em nghe hết, sau khi cắt đầu cắt đuôi, em chỉ nghe được một câu là: [Nếu bà không đồng ý, tôi sẽ khiến Hứa Mặc thân bại danh liệt].”
“Dì Văn cũng là vì muốn tốt cho anh, nên mới ngầm ra hiệu cho em đuổi người đi.”
“Em thừa nhận chuyện này có một phần trách nhiệm của em, nhưng em không hối hận. Thật đấy, anh hận em cũng được, trách em cũng được, em tuyệt đối không hối hận về lựa chọn của mình khi đó.”
Hứa Mặc nở một nụ cười khổ, anh nhìn chăm chăm vào gương mặt tái nhợt của Hạ Trúc, giờ đây thật khó để phán xét xem rốt cuộc ai đúng ai sai.
Đưa cô tới trước cửa căn hộ, Hứa Mặc không bước vào phạm vi riêng tư của cô, chỉ đứng ở ngưỡng cửa dặn cô thu xếp cho tốt, nói chiều anh sẽ gọi người qua giúp chuyển đồ.
Hạ Trúc đã mệt mỏi rã rời, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đối phó với Hứa Mặc, cô vội vàng gật đầu một cái rồi đóng sầm cửa lại, ngã vật ra sofa, nằm bất động.
Hứa Mặc một mình xuống thang máy. Sắc mặt anh khó coi, suốt dọc đường chẳng buồn đáp lại ánh mắt của ai. Bước qua cửa kính xoay của tòa nhà, anh thẳng tiến tới xe, nhấn ga đi thẳng.
Trên đường, Hứa Mặc kìm chế cảm xúc, lái xe hướng về Đại học T. Giữa chừng có người gọi tới, anh dừng ở vạch đèn đỏ, liếc tên người gọi rồi bấm nghe.
Trong điện thoại, giọng nói đầy do dự của Thẩm Hành truyền ra: “Vụ án của chú Hạ hiện giờ quả thực hơi rắc rối. Đây là một vụ án kinh tế, nhưng các mối quan hệ đằng sau quá sâu và phức tạp, e rằng trong thời gian ngắn khó mà có tiến triển được.”
“Cũng có chút liên quan đến mạng lưới quan hệ của chú Hứa, nhưng vấn đề không lớn, chắc sẽ không liên lụy đến cậu đâu.”
Hứa Mặc “ừm” một tiếng nhàn nhạt, dặn dò Thẩm Hành: “Giúp tôi để mắt đến chuyện này một chút, dạo này tôi bận quá không dứt ra được.”
Đầu dây kia trầm ngâm hai giây, quan tâm hỏi: “Bận gì thế?”
Đèn xanh bật sáng, Hứa Mặc khởi động xe, giải thích qua loa: “Mở một công ty quỹ đầu tư tư nhân với bạn, đăng ký kinh doanh ở Thượng Hải. Ngày mai tôi đến Thượng Hải công tác để khai trương, tiện thể bàn một dự án.”
Thẩm Hành khựng lại, rồi chuyển chủ đề: “Nghe nói Hạ Trúc về nước rồi hả? Tình trạng thế nào?”
Nhắc đến Hạ Trúc, trong đầu Hứa Mặc lại hiện lên gương mặt giàn giụa nước mắt của cô ban nãy, anh cau mày đáp: “Cũng tàm tạm.”
Thẩm Hành thở dài, dặn qua điện thoại: “Trong đám trẻ lớn lên ở đại viện, cậu và Hạ Trúc là gần gũi nhất. Giờ Hạ Trúc đã về nước, hai người đừng làm khó nhau quá.”
“Tôi với Khương Mai chắc cuối năm về, đến lúc đó ăn bữa cơm rồi nói kỹ sau.”
Cúp máy, Hứa Mặc mới phát hiện vừa đi nhầm ở một ngã rẽ, bèn quay đầu, chạy về phía đường Học Viện.
Mười phút sau, Hứa Mặc tới văn phòng ở Đại học T, bắt đầu vào ca làm việc.
Hạ Trúc nằm bệt trên sofa hơn một giờ mới lồm cồm dậy thu dọn. Lúc thu dọn mới thấy đồ đạc của mình cũng không ít.
Trong nhà chẳng còn thùng carton dư, cô liền thuê dịch vụ vận chuyển nhà tới hỗ trợ. Mất đúng ba tiếng mới đóng gói xong xuôi.
Giữa chừng, trợ lý của Giang Phùng gọi tới, báo chín giờ sáng mai đến công ty để chọn người.
Lúc này Hạ Trúc mới sực nhớ trong phòng họp Giang Phùng từng nói nữ chính phải chọn theo yêu cầu của anh ta, chỉ không ngờ anh ta lại mời cô tham gia.
Kết thúc cuộc gọi, Hạ Trúc nhìn đống thùng carton chất đầy trong phòng khách, bèn gọi điện cho Hứa Mặc, hỏi anh khi nào thì qua, nếu anh bận thì cô sẽ tự mình chuyển qua đó trước.
Hứa Mặc vẫn còn một cuộc họp, nghe vậy liền bảo cô cứ qua trước.
Hạ Trúc cúp máy, quay người sang trao đổi với nhân viên của dịch vụ chuyển nhà.
Báo địa chỉ xong, cô xuống lầu bắt taxi chạy thẳng tới khu nhà số 7 ở quận Phong Đài.
Chốt bảo vệ kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt, hỏi tới hỏi lui hồi lâu mới cho qua. Hạ Trúc thậm chí phải gọi điện thoại cho Hứa Mặc, bên kia nghe thấy giọng nói của chủ nhà rồi mới chịu cho xe vào.
Hành lý đều do bên dịch vụ vận chuyển nhà khiêng lên, cô hầu như không phải động tay.
Sau khi tất cả đồ đạc được chuyển vào phòng khách và bàn giao xong xuôi với người phụ trách, Hạ Trúc đóng cửa lại, lúc này mới có thời gian để ngắm nhìn căn hộ sang trọng này.
Căn nhà thiếu hơi người, được bài trí y hệt như một căn nhà mẫu.
Hạ Trúc đã vất vả cả ngày, có chút mệt mỏi. Hơn nữa đây còn là nhà của Hứa Mặc, cô cũng không biết nên ngủ ở phòng nào, nên cô tạm thời không động đến đống hành lý, dự định đợi Hứa Mặc về sắp xếp rồi tính sau.
Bảy giờ tối, Hứa Mặc họp xong quay về khu nhà số 7, vừa mở cửa ra đã thấy phòng khách chất đầy thùng carton.
Hạ Trúc đang ngồi giữa một đống thùng giấy, tay ôm kịch bản vừa in ở dưới lầu, cô cắn đầu bút, chăm chú gọt giũa từng chi tiết. Nghe thấy tiếng động, Hạ Trúc đặt kịch bản xuống, đứng dậy nhìn về phía Hứa Mặc ở cửa.
Anh vẫn mặc bộ đồ sẫm màu từ buổi sáng, giờ đã cởi cúc áo vest, đang cúi người, mở tủ giày để thay dép đi trong nhà.
Thay xong, Hứa Mặc đi từ tiền sảnh vào, nhìn đống thùng carton trên sàn: “Chuyển xong hết rồi à?”
Hạ Trúc l**m l**m môi, cất tiếng: “Cũng hòm hòm rồi ạ.”
Trước khi Hứa Mặc về, Hạ Trúc đã đi xem xét một vòng. Căn hộ này diện tích rất lớn, ít nhất cũng phải sáu trăm mét vuông, có sáu phòng ngủ, phòng khách cực rộng với tầm nhìn ra hồ mười mấy mét. Hạ Trúc vừa ngồi trước cửa sổ sát đất ngắm cảnh bên ngoài một lúc lâu.
Chỉ là vì hoàn cảnh còn lạ lẫm, cô không biết nên chọn phòng ngủ nào.
Nghĩ đến đây, Hạ Trúc hỏi: “Em ở phòng nào?”
Hứa Mặc cởi áo khoác ném lên sofa, cúi đầu liếc nhìn Hạ Trúc đang ngơ ngác, nói ngắn gọn: “Phòng ngủ chính.”
“Anh giúp em khiêng đồ vào nhé?”
Hạ Trúc khựng nửa giây, cứng nhắc chỉ mấy thùng dưới đất: “Hai thùng này là quần áo, thùng này là sổ tay công việc của em, còn một thùng là mấy thứ linh tinh.”
“Hơi nặng một chút, anh bê cẩn thận.”
Hứa Mặc kéo cà vạt ra, bắt đầu chuyển những món đồ mà Hạ Trúc đã đóng gói.
Chuyển đồ xong, Hứa Mặc nhìn Hạ Trúc đang đi theo vào phòng ngủ chính, hỏi cô: “Em ăn tối chưa?”
Hạ Trúc dựa vào cửa, im lặng nhìn Hứa Mặc đang chống nạnh nghỉ mệt, cô lắc đầu: “Chưa ạ.”
Hứa Mặc rất ít khi ở căn nhà này, nên cũng không rõ cách bài trí ở đây lắm. Anh đứng trong phòng ngủ trống trải, suy nghĩ xem nên mua gì về trang trí “Muốn ăn gì?”
“Ra ngoài ăn nhé? Ăn xong chúng ta đi siêu thị, mua chút đồ dùng hàng ngày.”
Hạ Trúc không có ý kiến gì với sự sắp xếp của Hứa Mặc, chỉ là trong lòng có chút thấp thỏm, lo lắng về cuộc sống chung sắp bắt đầu.
Hai người ăn tạm gì đó ở khu thương mại gần đây, sau đó liền ghé vào siêu thị để mua những thứ cần thiết.
Trước khi đi, Hạ Trúc đã đặc biệt liếc qua căn bếp, nó sạch đến mức một cái nồi cũng không có. Hai người sống chung với nhau, không thể ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài được.
Hứa Mặc đẩy xe đẩy, Hạ Trúc đi phía trước chọn đồ. Đi ngang qua khu đồ điện gia dụng nhỏ, Hạ Trúc cẩn thận lựa chọn nồi cơm điện, lò vi sóng, nồi, chảo… Sau đó lại mua thêm hai bộ bát đũa có hoa văn tinh xảo, đẹp mắt.
Cô chỉ búi tóc củ tỏi đơn giản, mặc áo sơ mi màu xanh rêu sẫm và quần trắng, khí chất vừa thanh sạch lại vừa tĩnh lặng, giống như một đóa hoa nhài trong ngày xuân, tỏa ra hương thơm thoang thoảng, khiến người ta không tài nào lơ là đi được.
Hứa Mặc đi theo sau cô, thỉnh thoảng cũng góp thêm vài ý kiến.
Anh ngắm nhìn cô gái đang đứng bên kệ hàng cẩn thận lựa chọn sữa tắm, lần đầu tiên anh cảm thấy, kết hôn với cô… dường như cũng không tệ.
Nếu nhất định phải chọn một người để cùng nhau đi hết quãng đời còn lại, vậy thì anh sẽ chọn cô.