Cúp điện thoại, Hạ Trúc liếc nhìn lại điểm đến trên định vị, sau khi xác nhận không sai, cô nắm chặt vô lăng, chuyên tâm lái xe về phía trước.
Không biết từ lúc nào, Thẩm Gia Lễ đã nghiêng đầu, im lặng nhìn cô.
Hạ Trúc bị ánh mắt của cậu ta nhìn chằm chằm khiến cô cảm thấy không thoải mái, bèn hỏi: “Cậu có chuyện gì sao?”
Thẩm Gia Lễ nhún vai, lại xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hạ Trúc bĩu môi, lẩm bẩm: Thật là khó hiểu.
Nói thật, Thẩm Gia Lễ trông khá thu hút. Cái khí chất tự do phóng khoáng, không coi ai ra gì của cậu ta trong không gian chật hẹp này lại trở nên hơi gò bó, nhưng từng cử chỉ lại đặc biệt thu hút ánh nhìn.
Cảm giác như biết người này là kẻ xấu, không có chút đồng cảm nào, nhưng vẫn có người sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì cậu ta.
Ánh mắt Hạ Trúc lướt qua người cậu ta, cuối cùng dừng ở chiếc khuyên gắn trên vành tai phải, là một viên kim cương ánh sáng lạnh.
Đàn ông đeo khuyên tai, đẹp thì hiếm; nhưng ở cậu ta lại toát ra một luồng khí bộc trực, hoang dã, nhìn vào có vẻ không dễ gần.
Rời ánh mắt khỏi Thẩm Gia Lễ, Hạ Trúc khẽ thở dài, tiếp tục lái xe.
Hai người vốn không quen biết, lại không hợp nhau, trong mắt Hạ Trúc, cậu ta có gì đó rất “khó ở”, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng liên quan đến mình. Suốt dọc đường, cô cố nén cái thôi thúc muốn đuổi người xuống xe, cuối cùng cũng lái đến gần Học viện Mỹ thuật.
Cô dừng xe ở cổng đường, tựa lưng vào ghế, ra hiệu bằng ánh mắt bảo Thẩm Gia Lễ có thể xuống rồi. Cậu ta cũng khéo hiểu ý, xe vừa dừng đã “tách” một tiếng mở chốt an toàn, đẩy cửa bước ra.
Nhưng vừa nghiêng nửa người, động tác bỗng khựng lại. Một tay vịn lấy cửa, cậu ta ngoảnh vào “Muốn vào học viện đi dạo một vòng không?”
Hạ Trúc mỉm cười xa cách, từ chối: “Không cần. Tôi còn chút việc phải xử lý.”
Dường như cậu ta không nghe lọt tai, vẫn đứng tựa ở cửa, lười nhác bảo: “Dạo này trong bảo tàng có trưng bày tác phẩm của tôi, không xem thì phí lắm.”
Hạ Trúc ngơ ngác: “?”
Cô xem để làm gì chứ.
Cô chỉ vào cậu ta, hỏi thẳng: “Cậu nổi tiếng lắm à?”
Thẩm Gia Lễ nghiêm túc nghĩ một giây, lắc đầu: “Cũng không hẳn.”
“Vậy tôi đi xem cậu làm gì.”
Không ngờ cô từ chối nhanh gọn đến thế, Thẩm Gia Lễ nhìn khuôn mặt trắng trẻo sinh động của Hạ Trúc, chẳng kiêng dè mà nói: “Chị tin không, năm năm nữa tôi sẽ trở thành ‘thầy Mạnh’ thứ hai.”
Hạ Trúc ngẩn người một lúc mới nhận ra ý của Thẩm Gia Lễ là: năm năm nữa, Thẩm Gia Lễ sẽ nổi tiếng như Mạnh Khảng Bồi.
Thật là tuổi trẻ bồng bột.
Trong lúc tương lai còn mù mịt mà đã dám khẳng định mình sẽ thành công sao?
Hạ Trúc không biết rằng năm nay cậu ta mới 20 tuổi, và cậu ta đã sớm nổi bật trong giới hội họa nhờ vào mạng internet từ vài năm trước.
Bức tranh đang trưng bày ở bảo tàng lần này, ít lâu trước vừa được một đại gia chọn mua trong loạt triển lãm toàn quốc của Mạnh Khảng Bồi; hiện đã bị đẩy giá lên tận ba chục triệu, truyền thông sắc sảo bình rằng cậu ta là họa sĩ trẻ cá tính bậc nhất thế hệ mới.
Còn chuyện chỉ nhỏ hơn cô hai tuổi, chỉ là một lời nói dối.
Rõ ràng là một thằng nhóc kiêu ngạo, chứ đâu phải là một cậu em trai hiền lành dễ thương.
Sau khi xem triển lãm cùng một vài giáo sư của Học viện Mỹ thuật, Hứa Mặc vội vàng chạy đến khách sạn để tham gia hội thảo học thuật.
Chỉ có điều, anh không ngờ rằng vừa rời khỏi Học viện Mỹ thuật, anh đã thấy một chiếc xe quen thuộc dừng ở ngã tư.
Chiếc BMW Mini biển số Bắc Kinh bật đèn cảnh báo, chủ xe tựa tay lên vô-lăng, nghiêng người, mang theo vẻ nghi hoặc nhìn cậu thanh niên ăn mặc rất có cá tính đang đứng ngoài xe.
Hứa Mặc không vội vàng rời đi, anh đạp phanh, hạ cửa sổ, từ từ châm một điếu thuốc, tay chống lên bệ cửa sổ, bình thản nhìn cảnh tượng kỳ lạ trước mắt.
Tựa như là màn kéo co giữa người quen, lại giống cuộc đối đầu lặng thinh của hai kẻ xa lạ.
Hứa Mặc rít một hơi, tựa lưng vào ghế, chậm chạp nhả khói, trong đầu chợt hiện lên lời một giáo sư ở bảo tàng khi nãy, hớn hở chỉ vào một bức tranh mà giới thiệu: “Tác giả bức này là một sinh viên của viện chúng tôi, sinh viên này vừa trẻ vừa có tài. Là học trò của thầy Mạnh.”
“Có thể nói, cậu sinh viên này sử dụng màu sắc rất táo bạo, có phần vượt ngoài dự đoán.”
“Nhưng có thể thấy trước, tương lai của cậu ấy chắc chắn sẽ rực rỡ. Thầy Mạnh cũng đánh giá cao cậu ấy, nói rằng thành tựu của cậu sinh viên này sau này chắc chắn sẽ vượt qua thầy ấy.”
Khi đó Hứa Mặc nghe được đôi câu cũng không để tâm. Đến giờ nhìn lại, tự dưng thấy cậu nhóc kia quả thật có chút bản lĩnh.
Dẫu sao, người lọt vào mắt Mạnh Khảng Bồi, chắc chắn không phải là kẻ vô dụng.
Hạ Trúc thấy Thẩm Gia Lễ vẫn chưa đi, bỗng cảm thấy bực bội: “Cậu còn việc gì sao?”
Khóe môi Thẩm Gia Lễ kéo lên một nụ cười mỉa, bình tĩnh mà lạnh lùng vạch trần Hạ Trúc: “Chị không tin tôi.”
Hạ Trúc chưa kịp phản ứng: “Gì cơ?”
Cậu ta vẫn đứng yên tại chỗ, lặp lại lần nữa: “Năm năm nữa, tôi sẽ trở thành ‘thầy Mạnh’ thứ hai.”
Hạ Trúc: “…”
Cô có tin hay không, có ý nghĩa gì sao?
Tít.
Không xa lắm, một tiếng còi xe vang lên, như thể Đường Tăng đang niệm chú, lập tức khiến người ta tỉnh táo từ cơn mơ màng.
Tự nhiên, Hạ Trúc nhìn sang, đầu tiên là thấy biển số xe màu xanh quen thuộc, rồi ngẩng lên nhìn người đàn ông trong xe, ánh mắt hai người chạm nhau từ xa.
Dù cách một khoảng, Hạ Trúc vẫn có thể nhìn rõ sự u ám trong đôi mắt của người đàn ông, giống như bầu trời mùa thu, mờ mịt, mang lại cảm giác ẩm ướt và lạnh lẽo.
Cô ngạc nhiên chớp mắt, không ngờ Hứa Mặc lại xuất hiện ngay trước cổng Học viện Mỹ Thuật.
Chẳng phải nói ở khách sạn đợi cô ư? Tự nhiên tới Học viện Mỹ Thuật làm gì?
Không hiểu sao, Hạ Trúc có cảm giác như đang ở trong một tình huống bị bắt quả tang ngoại tình, cô nhíu mày, nắm chặt tay lái, có chút chán nản.
Thẩm Gia Lễ cũng nhìn theo tầm mắt của Hạ Trúc về phía chiếc Hồng Kỳ H7 đỗ ở cổng trường và chủ nhân của nó là một gương mặt trưởng thành, đường nét hoàn hảo.
Sinh viên mỹ thuật thường có khả năng nhìn thấu vẻ bề ngoài để đánh giá một người. Không thể phủ nhận, khuôn mặt của người đàn ông này gần như hoàn hảo, chuẩn ba đình năm nhãn*, tứ cao tam thấp*; trên người đồng thời mang khí chất “trai hư”, “điển trai” đang hot vô cùng.
[“Ba đình năm nhãn” chỉ tỉ lệ mặt chuẩn; “tứ cao tam thấp” nói khối mặt đẹp, trán, mũi, gò má, cằm nổi vừa; hốc mắt cùng rãnh mũi, miệng thu về đúng điểm.]
Nói sao nhỉ, đến cả kẻ ngông nghênh như Thẩm Gia Lễ cũng phải thừa nhận người đàn ông này thật sự rất đẹp. Chỉ có điều, nhan sắc đối với anh mà nói, lại là thứ rẻ mạt nhất.
Anh chỉ ngồi trong xe, không làm gì cả, đã đủ hút sạch ánh mắt người qua đường. Dù chỉ lái một chiếc Hồng Kỳ H7, vẫn có thể lái ra cảm giác như đang ngồi xế hộp bạc tỷ.
Ngay lúc anh bấm còi, Hạ Trúc đã tắt máy, tháo dây an toàn, xuống xe chạy về phía anh.
Cô bước thẳng đến gần Hứa Mặc, cách cánh cửa xe nói chuyện: “Sao anh lại ở Học viện Mỹ Thuật?”
Hứa Mặc sợ đầu thuốc lá làm Hạ Trúc bị bỏng, cố tình giữ khoảng cách, khóe mắt liếc sang Thẩm Gia Lễ đang đứng yên cách đó không xa, chậm rãi giải thích: “Đi cùng vài giáo sư xem triển lãm.”
Nói xong, Hứa Mặc gõ gõ tàn thuốc, nhẹ nhàng hỏi: “Còn cậu kia là?”
Hạ Trúc tựa vào cửa xe, nhớ tới những lời Thẩm Gia Lễ vừa nói, bèn cau mày đáp: “Học trò của dượng út.”
“Là một cậu trai rất táo bạo.”
Hứa Mặc cười một cách khó hiểu, hỏi: “Táo bạo đến mức nào?”
Đứng trước mặt Hứa Mặc, Hạ Trúc như biến thành người khác, chẳng còn chút oai nghiêm của người chị nào, y như cô gái đang chìm trong yêu đương, ôm hai tay, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cậu ta đó đó bảo năm năm nữa sẽ trở thành “thầy Mạnh” thứ hai.”
“Dượng út tài năng đến thế, cũng phải… hai mươi tám tuổi mới nổi tiếng. Cậu ta mới bao tuổi mà đã mơ xa thế.”
“Thật không biết trời cao đất dày.”
Không hiểu sao, Hứa Mặc bỗng nhớ đến cảnh mấy vị giáo sư cùng trầm trồ trước bức tranh ấy. Anh dí tắt đầu thuốc, khách quan nhận xét: “Cậu ta thật ra có khả năng đó.”
Hạ Trúc ngẩn người: “Anh xem tranh của cậu ta rồi à?”
Hứa Mặc khẽ ừ, nói thêm đôi câu: “Vừa vô tình thấy ở triển lãm, là một bức tranh khá thú vị.”
“Các thầy trong học viện đánh giá rất cao.”
Hạ Trúc nghi hoặc liếc sang Thẩm Gia Lễ, đúng lúc bắt gặp ánh mắt cậu ta. Cậu ta như nhìn thấu sự không tin của cô, khóe môi nhếch lên, quay người rảo bước theo hướng ngược lại.
Bóng lưng của cậu ta thẳng thắn, mang theo một chút quyết đoán. Hạ Trúc chợt nhận ra có lẽ cậu ta thật sự không nói dối.
Nhưng lúc đó, Hạ Trúc chỉ coi đó là một đoạn nhỏ trong câu chuyện, hoàn toàn không để tâm. Dù sao thì, một người đã có nơi có chốn, khi một lòng một dạ hướng về ai đó, sẽ chẳng mấy bận tâm hay chú ý đến ánh mắt của người ngoài.
Tất nhiên, Hứa Mặc cũng tranh thủ nhắc khéo cho cô vài câu.
Hạ Trúc hai tay chống lên cửa sổ xe, cằm tựa lên tay, cả người trông thật ngoan ngoãn.
Hứa Mặc im lặng nhìn cô vài giây, rồi bất ngờ nắm lấy gáy cô, cúi xuống hôn lên môi cô.
Anh hôn rất nhẹ nhàng, chỉ chạm nhẹ vào môi cô, không có hành động nào khác, dịu dàng đến mức không thể tin được.
Hơi thở của anh phả vào má cô, Hạ Trúc cảm thấy ngứa ngáy.
Hạ Trúc suýt nữa kêu lên, đây là cổng trường, giữa ban ngày, ít nhất cũng phải chú ý đến hình tượng chứ.
Nhưng Hứa Mặc chỉ hôn vài giây rồi buông ra. Hôn xong, anh vuốt phẳng ống tay áo bị cô vò nhàu, nghiêm túc hỏi: “Anh là ai?”
Hạ Trúc tròn mắt, trong lòng mắng thầm người này hâm à, miệng vẫn đáp: “Hứa Mặc chứ còn ai.”
Hứa Mặc khẽ cười, thong thả nhắc: “Giấy đăng ký kết hôn vẫn ở trong xe đấy, em có muốn xem lại không?”
Hạ Trúc: “…”
Ý anh là anh là chồng em đấy, nhớ chưa?
Hạ Trúc quay lại chiếc BMW Mini của mình, bám theo xe Hứa Mặc chạy thẳng về khách sạn.
Hai người đến cửa sảnh khách sạn, một nhân viên đỗ xe ân cần tiến lại hỏi có cần giúp đỗ xe không.
Hạ Trúc xách túi, ném chìa khóa cho cậu ta, sốt ruột muốn đi tìm Hứa Mặc. Anh thì ung dung bước xuống xe, còn không quên chỉnh lại cà vạt.
Bộ âu phục chỉnh tề khoác lên người anh đúng là vũ khí chí mạng, đẹp trai đến mức không có điểm chết.
Hạ Trúc chỉ đến để tham gia cho có mặt, nên không cần chuẩn bị gì nhiều. Lễ tân duyên dáng dẫn hai người vào cửa, chỉ hướng phải đi, đến cửa hội trường mới quay về vị trí.
Ánh mắt Hạ Trúc đảo một vòng, thấy không ít nhân vật quan trọng trong giới giáo dục, kinh doanh lẫn chính trị. Có vẻ như hội thảo lần này rất quan trọng, ban tổ chức có thể mời được nhiều người như vậy. Cô liếc nhìn màn hình lớn, ở góc dưới bên phải có tên của ban tổ chức, là sự hợp tác của một số trường đại học.
Tìm được thẻ tên chỗ ngồi của Hứa Mặc, Hạ Trúc ngồi sát bên cạnh, lo sẽ làm phiền anh. Đang định kiếm cớ rút lui, một người đàn ông trung niên tóc đã điểm bạc bỗng bước đến chào: “Thầy Hứa.”
Hứa Mặc thấy người quen, lịch sự đứng dậy, ôn hòa đáp: “Chào Trương tiên sinh.”
Hạ Trúc nhận ra ông ta là một nhân vật quen thuộc trong các bản tin tài chính, là một Thống đốc Ngân hàng.
Hứa Mặc, khi chạm vào lĩnh vực này, cả người như tỏa sáng, vừa trò chuyện vui vẻ với vị Thống đốc Ngân hàng này vừa thu thập được không ít thông tin hữu ích.
Nói sao nhỉ, gỡ bỏ danh xưng “thầy giáo”, thì riêng tư anh cũng là một thương nhân biết tính toán sinh lợi.
Hai người trò chuyện đến cao hứng, đối phương chợt đổi đề tài, ánh mắt rơi lên người Hạ Trúc cô đang ngồi im, giả vờ bình thản để khỏi mất mặt lại mơ hồ hỏi Hứa Mặc: “Đây là…?”
Lúc này Hạ Trúc mới nhận ra là hỏi mình, còn chưa kịp nghĩ trả lời thế nào, bàn tay lớn của Hứa Mặc đã bất ngờ phủ lên tay cô, trước mặt người ta thẳng thắn thừa nhận: “Vợ tôi.”
Ông Trương sững một nhịp, hiển nhiên không ngờ Hứa Mặc đã kết hôn. Ánh nhìn đánh giá thong thả lướt qua Hạ Trúc, rồi ông mỉm cười: “Không ngờ thầy Hứa còn trẻ mà đã lập gia đình.”
“Tôi còn định giới thiệu con gái cho cậu, xem ra tôi đường đột rồi.”
Hứa Mặc trên mặt thoáng hiện nét áy náy, khéo léo từ chối: “Là tôi không có phúc phần ấy, để ngài phải bận lòng rồi.”
Ông Trương được anh dỗ dành thì vui ra mặt, xoay sang chuyện khác.
Còn Hạ Trúc thì chẳng thể bình tâm. Cô nhìn chằm chằm đôi tay đang nắm lấy nhau, trong đầu lặp đi lặp lại câu anh vừa nói.
Anh nói “vợ tôi”?
Không phải đã nói là kết hôn bí mật sao? Ai cho anh ta nói ra?
Hạ Trúc đầy thắc mắc, muốn nắm lấy Hứa Mặc để hỏi cho rõ ràng, nhưng suốt hội thảo từ đầu đến cuối, hoặc là có người tìm anh nói chuyện, hoặc là anh lên sân khấu phát biểu, cả buổi Hạ Trúc hoàn toàn không tìm được cơ hội để hỏi.
Khó khăn lắm đợi đến khi hội thảo kết thúc, mấy thầy lại mời Hứa Mặc đi ăn. Hứa Mặc từ chối hai lần nhưng không thành công, đành phải miễn cưỡng đồng ý. Nhân lúc mọi người tản bớt, Hứa Mặc mới rảnh quay sang hỏi Hạ Trúc: “Một lát nữa có bữa tiệc, em có muốn đi không?”
Hạ Trúc đang tức tối, muốn hỏi cho rõ, nhưng nhìn gương mặt điềm nhiên như không của anh, lại đột ngột chùn bước.
Có lẽ… không phải anh cố ý?
Cô ngập ngừng một chút, gật đầu: “Đi chứ.”
Bữa tiệc ở ngay trên lầu, hai người cùng vào thang máy, Hạ Trúc đứng sát bên, nhỏ giọng hỏi: “Có những ai vậy?”
Hứa Mặc thật sự nghĩ một lúc, mơ hồ đáp: “Chắc mấy thầy trong học viện, cùng lắm thêm vài ông chủ.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, nghĩ rằng nếu anh dẫn cô đi, nếu có ai hỏi cô là ai, anh sẽ trả lời thế nào.
Địa điểm là một phòng riêng ở tầng tám của khách sạn. Hứa Mặc đưa Hạ Trúc vào, khách khứa đã gần đủ.
Quả như anh nói, vài thầy trong học viện, vị Thống đốc Ngân hàng ban nãy, dăm ba ông chủ lạ mặt, cùng hai sinh viên.
Hạ Trúc vừa vào đã quét nhanh một vòng, cuối cùng dừng mắt ở cô gái trẻ ngồi chếch đối diện.
Nếu không nhớ nhầm, đây là lần thứ ba cô gặp cô gái này.
Tên gì nhỉ?
Tô Hoà? Sinh viên của Hứa Mặc.
Thế giới này thật nhỏ bé.
Tô Hòa là cựu chủ tịch hội sinh viên, hôm nay đến đây cùng các bạn trong hội sinh viên để giúp thầy cô sắp xếp hội trường, tiện thể nghe chủ đề hội thảo hôm nay.
Tô Hoà biết Hứa Mặc sẽ đến, trời tháng Mười se lạnh, cô ấy vẫn cắn răng dầm gió thay một chiếc váy trắng ôm dáng, chỉ mong anh ngoảnh lại nhìn một lần. Tiếc rằng từ lúc hội thảo mở màn đến khi kết thúc, ánh mắt anh chưa từng liếc về góc phòng.
Rõ ràng trước khi anh lên sân khấu, Tô Hoà còn ân cần đưa micro, vậy mà vẫn không nói được mấy câu.
Anh nhận micro, cũng chỉ khách sáo “cảm ơn” như mọi người, thái độ xa cách khiến người ta chạnh lòng.
Tô Hoà từng nghĩ anh đối với ai cũng thế, cho tới khi tận mắt thấy anh nắm tay một người phụ nữ, trong mắt anh chỉ còn hình bóng người ấy, khi đó Tô Hoà mới hiểu, anh phân biệt rất rõ.
Giữa bữa tiệc, Hạ Trúc kiếm cớ ra nhà vệ sinh, vừa bước ra đã chạm mặt một người không ngờ tới. Cô nhướng mày, rút tờ khăn giấy chậm rãi lau khô tay, chờ đối phương mở lời trước.
Quả nhiên cô gái này sốt ruột, sải mấy bước dừng ngay trước mặt, ánh nhìn rực lửa khóa chặt cô, giọng đầy oán thán: “Chị và thầy Hứa có quan hệ gì?”
“Thầy Hứa hình như rất tốt với chị.”
Hạ Trúc vo tròn khăn giấy ném vào thùng rác, lục trong túi xách lấy thỏi son, soi gương dặm lại.
Tô Hoà đứng phía sau, dán mắt lên lưng cô như muốn soi thủng mấy lỗ.
Hạ Trúc bật cười.
Cất son vào túi, cô như vừa nhớ ra người này, ánh mắt rơi lên gương mặt Tô Hoà, khẽ cau mày: “Em là sinh viên của Hứa Mặc à?”
Nghe cô gọi thẳng tên Hứa Mặc, Tô Hoà do dự rồi gật đầu: “Vâng.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, kéo dài giọng: “Người này phiền phức lắm, đúng không?”
“Chị dựa vào đâu mà nói thầy phiền? Thầy tốt như vậy, sao có thể phiền.”
Tô Hoà lập tức xù lông, ánh nhìn đầy địch ý. Hạ Trúc càng thấy cô bé này ngây ngô.
Đúng lúc ấy, trong đầu Hạ Trúc lại lạc đề, so ra Thang Thiến còn đáng yêu hơn đám người này nhiều.
Ít nhất cô ấy sẽ không ngây ngốc lao tới hỏi một người phụ nữ, mối quan hệ của cô với người đàn ông mà cô thích là gì.
Có lẽ đó chính là điều quý giá của người lớn trưởng thành, thật tiếc, cô gái trước mặt tuy là người lớn, nhưng vẫn là một sinh viên chưa bước vào xã hội, chưa trải qua đủ mọi thứ, cô ta vẫn giữ được sự ngây thơ, trong sáng.
Thành thật mà nói, với kiểu con gái như vậy, Hạ Trúc vẫn luôn rộng lượng. Một là thấy không đáng chấp, hai là vì cảm thấy giao tiếp với kẻ ngốc thật mệt mỏi. Cô thích những cô gái thông minh, không thích kiểu không nhìn rõ tình thế mà còn tự cho là đúng.
Không hiểu nổi cái nhìn pha chút thương hại của Hạ Trúc, Tô Hoà bướng bỉnh, hoài nghi đầy mặt, cố chấp hỏi: “Chị dựa vào đâu mà nói thầy phiền phức?”
Hạ Trúc bĩu môi, hơi ngẩng cằm, thái độ chói gắt: “Chị thích nói, không được à?”
“Trong mắt chị, Hứa Mặc chính là đồ phiền phức. Chị chán lắm rồi, được chưa?”
Phiền phức cái gì chứ.
Đương nhiên là phiền phức vì anh suốt ngày gây rối với những kẻ tình địch không cần thiết.
Cô không phiền anh, thì phiền ai?
Hạ Trúc không muốn phí thời gian thêm với cô gái này. Cô xách túi lách qua, im lặng quay lại phòng.
Đẩy cửa bước vào, cô lại nở nụ cười tươi, một lần nữa hòa mình vào bữa tiệc ấm áp.
Hứa Mặc lơ đãng nhận ra cô có gì đó là lạ. Nhân lúc mọi người không chú ý, anh hơi nghiêng người, khẽ hỏi: “Không vui à?”
Nhớ đến cảnh trong nhà vệ sinh, Hạ Trúc bực bội “hừ” một tiếng, cười mà như không: “Rốt cuộc anh có bao nhiêu bóng hồng tri kỷ vậy?”
Sắc mặt Hứa Mặc khựng lại, từng chữ nhấn rõ: “Bóng hồng tri kỷ?”
Nói rồi, giọng anh vẫn bình thản: “Anh lấy đâu ra tri kỷ, đừng vu oan cho anh.”
Hạ Trúc ấm ức, không muốn đôi co: “Anh tự biết là được.”
Hứa Mặc nghiêm trang phủ nhận: “Đừng vu oan cho anh, không có chuyện đó đâu.”
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh trong sáng, có thể nói là vô tội.