Chương 48

Tháng 11 ở Đôn Hoàng lạnh đến mức khiến người ta phát điên, trong khi đó, Hạ Trúc dù đói rét cũng không còn quan tâm đến hình tượng nữa.
Cô khoác cùng loại áo bông quân dụng dày như các diễn viên quần chúng và nhân viên đoàn phim, bên trong là chiếc áo phao mỏng. Ngày ngày chống gió rét và cát bụi mù mịt, lẫn vào đoàn mà quay cuồng bận rộn.
Giang Phùng chẳng coi cô là người nữa, suốt buổi sai khiến như dùng một con súc vật kéo cày: lúc thì bắt sang tổ B canh khung hình, lúc lại đuổi đi giảng diễn cho diễn viên không nhập tâm được vào nhân vật. Có khi bức bối đến độ cô muốn tự trang điểm rồi tự nhào vô mà diễn cho xong.
Tức nhất là lần một nữ phụ khá quan trọng phải quay cảnh khóc. Quay chẳng ra hồn đã đành, nước mắt giả đến lộ liễu, vừa nhìn đã thấy không có chút sức thuyết phục. Kịch bản viết nhân vật bị hành hạ đến mặt mũi lấm lem, khoác bộ vải gai mộc mạc dơ bẩn, mình mẩy đầy thương tích phải lăn lộn giãy giụa trong vũng bùn; vậy mà cô diễn viên kia lại sợ bẩn mặt bẩn đồ, còn cãi rằng như thế quay cũng được.
Hạ Trúc ban đầu còn cố gắng giải thích cho cô ta về vai diễn, tại sao phải như vậy, nói về sự tương phản trong kịch bản, nhưng nữ diễn viên nhất quyết không nghe, khiến Hạ Trúc tức đến mức suýt mắng người.
Cô lật kịch bản đến trang đó, mãi không thấy tiến triển.
Hơn chục nhân viên vây quanh cô nữ diễn viên đang làm giá, ai nấy mặt mày bất lực, nhưng vì đủ thứ ràng buộc nên chẳng tiện mở miệng.
Về sau Hạ Trúc mới biết, cô ta là người phía nhà đầu tư chen vào, nghe nói còn bám được một đạo diễn đại danh đỉnh đỉnh trong giới.
Khi đó Giang Phùng đang quay phần của Nam Thư. Nghe động tĩnh, anh ta quẳng bộ đàm rồi sải bước qua, hỏi qua tình hình, liếc Hạ Trúc một cái hận rèn sắt không thành thép, kế đó quay sang mắng xối xả cô diễn viên kia đang giả chết. Cuối cùng chốt một câu: “Diễn được thì diễn, không diễn được thì cút.”
Cô diễn viên sợ đến khóc ngay tại chỗ, vậy mà cảnh sau lại một đúp là qua.
Hạ Trúc tức đến mức không chịu nổi.
Có phải hổ không gầm thì tưởng cô là mèo bệnh không?
Sau đó Giang Phùng gọi riêng cô ra, mắng thẳng thừng liền mười phút.
“Cô là trợ lý đạo diễn hay bọn họ là trợ lý đạo diễn? Từ bao giờ mà trợ lý đạo diễn lại phải chạy theo nhịp điệu của diễn viên thế?”
“Người ta không muốn quay thì cô không biết nghĩ cách à? Đứng ngây ra chờ hoàng tử tới cứu sao? Cô tưởng mình là Bạch Tuyết hả?”
“Trời cao đất lớn, nhưng phim là lớn nhất. Nhà đầu tư đổ cả đống tiền để cô phung phí à? Bối cảnh chỉ thuê một tuần, hơn trăm cảnh phải quay, lãng phí một phút là phí bấy nhiêu tiền, thật sự tưởng tiền như nước máy tự chảy sao?”
“Lần sau còn đụng tình huống này, cô có thể đừng làm tôi mất mặt được không? Cả đoàn ai chẳng biết cô là người tôi dẫn dắt. Ngốc thế này còn bày đặt học làm đạo diễn, chi bằng đổi nghề đi làm giáo viên cho xong.”
Hạ Trúc ngoan như chim cút, ỉu xìu nghe hết bài răn dạy, rón rén trả lời nói lần sau tuyệt đối không tái phạm.
Chỉ là cô không thể không nghĩ, Bạch Tuyết trong thế giới của cô xuất hiện với tần suất khá cao đấy.
Trong đoàn, Giang Phùng là “Diêm Vương sống”, không ai dám trêu. Rõ ràng sở hữu một gương mặt cực kỳ đáng để ngắm, lại sinh một cái tính khó ưa đến mèo chó còn chê.
Ngày nào cũng chửi trời mắng đất, thỉnh thoảng ngậm điếu thuốc, giữa làn khói nhàn nhạt, anh ta chỉ thẳng vào sống mũi người ta mà mắng độc đến thấu xương, Hạ Trúc đã quen với điều đó.
Mặc dù tính khí không tốt, nhưng thực lực thì không thể phủ nhận.
Nhưng ở lâu cô nhận ra, dù tính khí tốt đến đâu cũng không thể không nổi giận khi gặp phải những con lừa ngu ngốc.
Đừng nói đạo diễn chính như Giang Phùng, ngay cả cô là trợ lý đạo diễn đôi khi cũng muốn văng tục.
Lâm Chi Hành ở đoàn phim chưa đầy ba ngày đã rút lui. Trước khi đi còn hỏi cô có muốn đổi việc nhẹ nhàng dễ chịu hơn không, Hạ Trúc xua tay từ chối.
Cô vốn qua đây để rèn luyện học hỏi mà, lăn lộn va đập chẳng phải là lẽ thường sao. Hơn nữa, Lâm Chi Hành đứng ở góc độ nào để “giúp” cô chứ?
Nếu xét từ phía Thang Thiến thì hai người cũng chẳng thân. Còn từ danh nghĩa đối tác của Hứa Mặc mà nhìn, lại hơi kỳ.
Thấy cô không vui khi nhận ý tốt này, Lâm Chi Hành khẩy cười một tiếng, quay đầu chui vào xe, sai tài xế đoàn đưa ra sân bay về Thượng Hải.
Anh ta tới một chuyến, dường như thật sự chỉ để giám sát tiến độ, chẳng mang theo nửa điểm chơi bời phong nguyệt gì cả.
Lúc anh ta đi, Thang Thiến đang quay, không kịp chào lần cuối.
Mãi hơn hai tiếng sau khi anh ta rời đoàn, cảnh của Thang Thiến mới xong. Nhân lúc ăn cơm, Hạ Trúc ngồi bậc thềm kể chuyện ấy cho Thang Thiến. Trên đầu là bầu trời xám đục, xa xa là dải Gobi bất tận; Thang Thiến bưng hộp cơm nhựa trắng, cầm đũa im lặng rất lâu.
Nhìn cô ấy tâm trạng kém, Hạ Trúc cũng chẳng dám nói thêm.
Dù sao đó là nữ diễn viên vừa ký hợp đồng với mình, nói thẳng ra thì Hạ Trúc không muốn cô ấy sa vào tình yêu.
Tuổi đôi mươi làm gì cũng được, sao phải lãng phí vào đàn ông? Hơn nữa trong giới giải trí, thời gian tỏa sáng của nữ diễn viên ngắn ngủi, một khi tuổi tác tăng lên, việc phát triển sau này sẽ rất khó khăn.
Thời tiết quá lạnh, cơm vừa mang ra đã nguội, Hạ Trúc cảm thấy như đang nhai đá, món ăn lạnh không có chút vị nào.
Hạ Trúc ăn không ngon, chỉ ăn được một nửa rồi thôi.
Hai tiếng nghỉ trưa, là khoảng thời gian thoải mái nhất của Hạ Trúc, cô đã chuẩn bị sẵn một chiếc ghế gấp, ôm theo túi nước ấm mà Hứa Mặc chuẩn bị, không chút ngại ngần nằm trên ghế gấp nghỉ trưa.
Túi nước ấm đã thay nước mới, tay cô vừa cho vào không lâu đã ấm lên, cảm giác trở lại.
Ở phim trường, điện thoại phải để chế độ im lặng, lúc quay còn phải giao nộp tập trung.
Hạ Trúc tranh thủ ra chỗ quản lý đạo cụ nhận lại máy, bật nguồn, theo thói quen mở WeChat.
Hứa Mặc mỗi ngày đều gửi cho cô vài tin nhắn thường nhật. Anh có lịch làm việc rất dày đặc, không phải họp thì cũng là tiếp khách, tranh thủ còn phải hướng dẫn sinh viên làm đề tài, cả người như cái chong chóng quay cuồng, bận đến mức không thở nổi.
Thế nhưng người này ngoài công việc vẫn có thể kiên trì gọi cho cô mỗi tối, thật khó không nói anh có sức lực thật tốt, 24 giờ như 48 giờ vậy.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, Hạ Trúc đã gần như không còn là người nữa.
Mấy lần gọi điện, cô than rằng mặt mình sắp bị gió Tây Bắc thổi nứt ra rồi. Hứa Mặc ở đầu dây kia im lặng mấy giây mới hỏi: “Nếu chịu không nổi thì về Bắc Kinh nhé?”
Hạ Trúc bật dậy phản đối: “Không được. Em không muốn bỏ cuộc giữa chừng.”
Miệng than thở thế thôi, chứ ra đến phim trường là cô vẫn nghiêm túc làm việc. Dù Giang Phùng có mài giũa kiểu gì, cô cũng nuốt xuống mà học.
Học hỏi mà không có chút lòng thành, mai này không còn Giang Phùng, cô lấy gì chống đỡ một mình?
Hai hôm trước, thư ký của Hứa Mặc là Đoạn Cảnh Du đã hết phép, hôm qua bay từ Bắc Kinh đến Thượng Hải, chính thức đỡ đần một phần công việc.
Mấy năm rồi Hạ Trúc chưa gặp Đoạn Cảnh Du, cô khá tò mò xem anh ta bấy giờ thế nào, bèn nhắn WeChat hỏi Hứa : “Anh Cảnh Du có bạn gái chưa?”
Nhận được tin, Hứa Mặc bỗng thấy… chua.
Anh ngẩng mắt liếc Đoạn Cảnh Du đang báo cáo công việc, thuận miệng bảo: “Hạ Trúc hỏi anh có đang hẹn hò không.”
Đoạn Cảnh Du khựng lại, nở nụ cười kiểu chỉ dành cho người thân quen: “Chưa có. Sao tự dưng hỏi cái này?”
Hứa Mặc liếc anh ta, không bộc lộ cảm xúc. Theo yêu cầu nằng nặc của Hạ Trúc, anh còn chủ động đẩy WeChat của Đoạn Cảnh Du cho cô.
Ngay hôm đó Hạ Trúc add bạn với Đoạn Cảnh Du, hai người chat rôm rả.
Họp xong, Hứa Mặc vô tình liếc màn hình điện thoại của Đoạn Cảnh Du, đúng lúc là khung hội thoại với Hạ Trúc. Nhìn một loạt tin nhắn trả lời dày đặc của cô, lông mày anh chau lại.
Tối hôm đó, Hứa Mặc dồn hết công việc hôm sau cho Đoạn Cảnh Du, mặc kệ vẻ sững sờ của đối phương, tự mình đặt vé từ Thượng Hải bay thẳng Đôn Hoàng, chuẩn bị tới đoàn thăm cô.
Hạ Trúc không biết chuyện này.
Vì vậy trong giờ nghỉ trưa, cô không thấy tin nhắn thường nhật của Hứa Mặc, trên mặt hiện rõ vẻ không vui.
Còn người khiến cô không vui lúc này đang ở trên trời, điện thoại hoàn toàn không có tín hiệu.
Tất nhiên, không nói cho cô biết trước cũng là muốn tạo bất ngờ cho cô, hơn nữa còn là một chút trả thù nhỏ vì cô trò chuyện vui vẻ với người đàn ông khác, còn với anh thì không nói được hai câu đã kết thúc.
Không nhận được tin của Hứa Mặc, suốt cả buổi chiều Hạ Trúc đều không vui. Quay phim mà mặt lạnh như băng, dọa cho một đám nhân viên không dám giỡn với cô như mọi khi.
Bình thường mấy chị em bạo miệng còn bông đùa được đôi câu, biết cô là biên kịch có tiếng trong nghề, giờ theo Giang Phùng học đạo diễn, ai nấy đều nói sau này có việc nhớ nghĩ đến họ.
Lúc tâm trạng tốt, Hạ Trúc đều nhận lời, còn thêm luôn tài khoản công việc, bảo có dịp hợp tác.
Hôm nay tan sớm ngoài dự đoán. Tên Chu Bát Bì* Giang Phùng bỗng tuyên bố sáu giờ là kết thúc, còn nói buổi tối bao cả đoàn đi ăn.
Chu Bát Bì*: Tên một địa chủ keo kiệt, bóc lột trong văn học Trung Quốc. Ở đây ý nói Giang Phùng thường ngày bóc lột sức lao động của nhân viên rất ghê gớm
Cho đến khi tiếng hoan hô vang lên tại phim trường, Hạ Trúc mới nhận ra đây là sự thật, không phải lừa đảo.
Cô cũng vui lây, tỉ mỉ kiểm tra hiện trường một lượt, thấy ổn mới lấy điện thoại, rồi lên xe đoàn vào thành phố.
Từ phim trường đến nội thành chỉ mất mười mấy phút, đoàn làm phim sắp xếp cho Hạ Trúc ngồi chung xe với Giang Phùng, cô mệt đến mức lưng đau nhức, cũng không còn quan tâm đến anh ta, cả người như không có xương ngồi bẹp trên ghế, thỉnh thoảng liếc Giang Phùng một cái.
Giang Phùng như có mắt sau lưng, ngồi ghế phụ, không quay đầu mà lạnh giọng cảnh cáo: “Cô thử lườm tôi thêm cái nữa xem.”
Hạ Trúc: “…… [đã lược bớt tiếng chửi]”
Giữ nguyên tắc nước sông không phạm nước giếng, quãng đường còn lại cô co người vào một góc, nhắm mắt ngủ bù.
Từ ghế trước, Giang Phùng liếc cô, bỗng hỏi: “Vào đoàn gần một tháng rồi, cô đã học được những gì?”
Hạ Trúc đành mở mắt, dưới ánh mắt mang tính đe dọa của anh ta, chậm rãi kể những gì mình gom góp thời gian qua. Con đường từ biên kịch đến đạo diễn còn dài, cô đi không nhanh, nhưng cũng không phải đi sai đường.
Giang Phùng hôm nay tâm trạng khá tốt, trên đường đã chỉ bảo cho cô không ít. Ban đầu Hạ Trúc còn hậm hực chê người ta máu lạnh vô tình, nhưng nghe anh ta khách quan đánh giá ưu khuyết mấy ngày gần đây của cô, cô dần dần sửa lại góc nhìn.
Tổng thể mà nói, con người này vẫn ổn.
Dẫu tật xấu đầy ra, nhưng chẳng ai nghi ngờ năng lực của anh ta. Theo được thầy như thế, là may mắn của cô.
Thấy quầng thâm mắt của cô đậm đến như trúng độc, anh ta không nhịn được hỏi: “Những gì tôi nói đã nhớ chưa?”
Hạ Trúc mệt rũ gật đầu: “Nhớ rồi nhớ rồi.”
Giang Phùng: “…”
Tài xế lái xe ổn định phía trước, còn ở ghế sau, Hạ Trúc và Giang Phùng mắt to trừng mắt nhỏ, bầu không khí kỳ quặc không nói nên lời.
Hạ Trúc đã sớm nghe nói Giang Phùng thích cô em gái cùng bố khác mẹ của mình, trong giới là một nhân vật kỳ quái, nhưng Hạ Trúc lại cảm thấy Giang Phùng là một người quyết đoán.
Anh ta liếc cô, chẳng biết nghĩ gì, bỗng hỏi: “Cô với vị Hứa tổng kia là quan hệ gì?”
Hạ Trúc ngớ ra: “ Hứa tổng nào?”
Giang Phùng khựng một nhịp, tách nhỏ từng chữ: “Hứa Mặc, hình như còn là phó giáo sư của một trường đại học danh tiếng.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, sảng khoái thừa nhận: “Tôi và anh ấy lớn lên trong cùng một khu đại viên, hai thế hệ trước đều quen biết.”
Nói đến đây, cô không quên bình luận: “Tình cảm khá sâu sắc.”
Giang Phùng: “…”
Cô nghi hoặc liếc anh ta, không kìm được hỏi: “Sao tự dưng anh hỏi chuyện này?”
Trong cuộc sống riêng tư, Giang Phùng rất ít khi quan tâm đến mối quan hệ của những người trong giới giải trí, gần như không theo dõi cuộc sống của những người khác trong đoàn phim.
Trước đây hai người chỉ làm việc với nhau, rất ít khi thảo luận về cuộc sống riêng tư, đây là lần đầu tiên anh ta hỏi cô về vấn đề cá nhân.
Giang Phùng nhếch môi, nói một câu đầy ẩn ý: “Trước đây đã nghe nói về người này. Không dễ tiếp xúc.”
Hạ Trúc gật đầu, đặc biệt đồng tình với lời nói của Giang Phùng: “Anh nói đúng. Anh ấy giống như một con công, kiêu ngạo vô cùng. Tôi hồi nhỏ đã phải tốn bao nhiêu công sức mới có thể nói chuyện với anh ấy.”
“Bình thường anh ấy thanh cao lắm. Đám trẻ con trong đại viện đánh nhau cãi cọ, chơi bời lăn lê bết bát, còn anh ấy mặt cứ lạnh như tiền, chẳng buồn hòa vào, ngày nào cũng chạy ra thư viện, làm như chỗ đó là nhà mình.”
“Nếu không phải vì anh ấy đẹp trai, ai thèm bắt chuyện chứ.”
Giang Phùng nhìn cô bằng ánh mắt khó tả, làm như không thấy cái đuôi hồ ly đang vểnh lên sau lưng cô.
Tưởng anh ta mù chắc, miệng thì chê bai, mắt lại đầy yêu thương nồng đậm?
Có lẽ trong lòng đã coi người ta như Bồ Tát rồi, còn nói gì mà không kết bạn với anh ta.
Xe dừng trước cửa khách sạn, Hạ Trúc làm bộ mời anh ta xuống trước.
Giang Phùng liếc cô, vẫn cái kiểu độc miệng xưa nay: “Cái vẻ nịnh nọt của cô trông khó coi thật đấy.”
Hạ Trúc: “…”
Về tới phòng, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là chiếc giường lớn thân yêu.
Vứt phịch túi xuống, cô thỏa mãn bổ nhào lên giường, ôm chặt lấy gối.
Tư thế đó không thể nào thoải mái hơn.
Nằm được chốc lát, cô bỗng nghe trong nhà tắm có tiếng nước chảy.
Cô liền bật dậy, đảo quanh phòng, với từ góc ra một cái mắc áo gỗ, run run tiến về phía nhà tắm. Sau lớp kính mờ thấp thoáng một bóng người, tiếng nước ào ào không dứt. Hạ Trúc hoảng toáng hét lên: “Có trộm!!!”
Cái móc áo trong tay cô được coi như vũ khí, cô định vặn tay nắm cửa để khóa người bên trong lại, cô sẽ ra ngoài gọi người.
Kết quả đối phương mở cửa trước cô một bước. Hạ Trúc vừa định gào thì đập vào mắt là gương mặt quen thuộc, còn ướt sũng đang nhỏ giọt. Nhận ra là ai, trái tim đang treo cao trong ngực mới hạ xuống.
Chỉ là ánh mắt cô vô thức lia xuống dưới, thấy thân hình săn chắc rắn rỏi với cơ bụng rõ ràng, tức thì đỏ bừng mặt, lớn giọng lấn át: “!!! Sao anh không mặc quần áo!!!Định… phô bày nơi công cộng hả?! Dọa chết người ta!”
Giọng cô lớn đến nỗi gần như át cả tiếng nước chảy.
Hứa Mặc dựa vào cửa, khóe miệng giật giật hai cái, giọng điệu bình thản nhưng đầy bất lực nói: “Anh tắm mà không được c** đ* sao? Không lẽ anh phải mặc đồ để tắm sao?”
“Hôm nay em tan làm sớm vậy?”
Hạ Trúc hít sâu, quay lưng về phía anh, mặt nóng rực: “Sao anh lại ở đây? Cũng không nói với em một tiếng, làm em tưởng có trộm.”
Hứa Mặc ngừng một nhịp, nói: “Tranh thủ qua đây thăm em.”
Sau đó, giọng anh thêm hai phần bất lực: “Hạ Trúc à, em có thể sang chỗ khác ngồi tạm không? Anh tắm xong rồi nói chuyện với em.”
Hạ Trúc: “…”
Ai thèm nhìn chứ!
Ngoài miệng thì lầm bầm, nhưng Hạ Trúc vẫn ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Trở lại phòng ngủ, cô mới phát hiện ra sớm đã có dấu vết. Sau cánh cửa đặt một chiếc vali 24 inch màu đen, bên trên còn dán nhãn ký gửi, rõ ràng là của Hứa Mặc.
Tiêu hóa xong sự thật này, trong lòng Hạ Trúc chỉ còn lại sự vui mừng, cô không ngờ Hứa Mặc lại vượt ngàn dặm để đến thăm cô.
Cô ngay lập tức quên đi sự mệt mỏi, tâm trạng phấn chấn kéo rèm cửa, tự mình ngồi trên bậu cửa sổ, chống cằm nhìn cảnh vật bên ngoài.
Đôn Hoàng có vẻ đẹp riêng biệt, bất kể là những ngôi nhà bằng đất vàng hay sa mạc ở xa đều khiến người ta cảm thấy mới mẻ.
Cô đã ở đây hơn nửa tháng, nhưng đây là lần đầu tiên cô tĩnh tâm thưởng thức cảnh đẹp.
Hạ Trúc ngồi chưa đến mười phút, Hứa Mặc đã từ phòng tắm bước ra.
Anh thay sơ mi, quần tây, lại là một dáng vẻ hiền lành vô hại.
Ánh mắt cô dõi theo anh, thấy anh mở vali, lôi ra một chiếc áo khoác đặt lên giường. Cô ôm gối, co chân trên bệ cửa, hỏi: “Sao anh đến mà không nói với em một tiếng?”
Hứa Mặc đứng dậy đi đến trước mặt cô, vai dựa vào tường, dịu dàng nhìn cô, bất lực giải thích: “Vốn định cho em một bất ngờ, xem ra là anh suy nghĩ không chu toàn. Bất ngờ biến thành kinh hãi rồi.”
Hạ Trúc bĩu môi, trèo xuống khỏi bệ cửa sổ, đi đến trước mặt Hứa Mặc, cố tình đá anh một cái.
Hứa Mặc cười cưng chiều, ôm gọn cô vào lòng, khóa ngang eo, giọng trầm thấp: “Vừa nãy em sợ lắm hả?”
Hạ Trúc “hừ” một tiếng, hỏi vặn lại đầy lý lẽ: “Anh thấy sao? Bất cứ ai mà thấy trong phòng mình tự dưng có thêm một người đều sẽ sợ hãi mà. Còn nữa, sao anh vào được đây?”
Hứa Mặc dừng lại một chút, kiên nhẫn giải thích: “Anh đã xác nhận thông tin với lễ tân. Ban đầu họ không tin, mãi đến khi anh cho họ xem giấy đăng ký kết hôn, họ mới đưa thẻ phòng cho anh.”
“Anh vốn định tắm xong sẽ đến phim trường tìm em, không ngờ hôm nay em lại tan làm sớm thế.”
Hạ Trúc bĩu môi, nói thật: “Hôm nay Giang Phùng bỗng rộng lượng, cho nghỉ sớm, bảo tối bao đoàn phim đi ăn.”
“Anh có muốn đi không?”
Hứa Mặc suy nghĩ một lát, rồi trả lời cô: “Anh thế nào cũng được.”
Hạ Trúc “Ồ” một tiếng, thay anh sắp xếp: “Nếu anh không muốn đi, chúng ta có thể đi dạo phố cổ. Còn nếu đi, ăn xong chúng ta cũng có thể đi dạo loanh quanh.”
“Anh ở lại đây mấy ngày?”
Anh ngẫm một lát, cho cô câu trả lời lửng lơ: “Nhiều nhất là một tuần.”
Cô ngạc nhiên: “Lâu thế?! Dạo này anh không phải bận lắm sao?”
Hứa Mặc khẽ vuốt mái tóc khô xơ vì gió cát của cô, ung dung: “Anh đẩy hết công việc cho anh Cảnh Du của em rồi. Những công việc còn lại, xử lý online cũng được.”
Nói đến ba chữ “anh Cảnh Du”, Hứa Mặc cố tình dừng nửa nhịp.
Hạ Trúc không để ý, quấn tay qua lưng anh, giọng điệu dính như kẹo.
Nhưng Hứa Mặc không muốn bỏ qua đề tài này dễ dàng. Anh nhịn không được mà hỏi: “Sao em lại gọi Đoạn Cảnh Du là… ‘anh Cảnh Du’?”
“À?” Cô thấy đương nhiên: “Anh ấy lớn tuổi hơn em, gọi là ‘anh’ chứ sao. Với lại, chẳng phải anh ấy là anh họ của anh à? Em gọi ‘anh’ chẳng hợp lý lắm sao.”
Hứa Mặc bật cười nhạt: “Anh ta có phải là anh của em đâu.”
Hạ Trúc: “…”
Người này có vấn đề gì không vậy?

Bình Luận (0)
Comment