Chương 5

Gần đây chẳng có quán nào ngon cả.
Hạ Trúc mở ứng dụng đánh giá đồ ăn, lướt một vòng. Trên đó đầy rẫy các quán xá lớn nhỏ, món nào cũng có, nhưng tâm trạng rối bời khiến cô chẳng thấy nơi nào đáng để đi.
Tắt điện thoại, cô quay đầu nhìn về phía Hứa Mặc, anh đang tựa lưng hờ hững vào cửa xe, tay cầm điện thoại, ánh mắt nhàn nhạt hướng lên bầu trời trong xanh. Hôm nay trời cực đẹp, trong xanh thăm thẳm, không một gợn mây.
Giọng Hứa Mặc rất dễ nhận ra, luôn trầm ấm, rõ ràng, có từ tính. Tựa như tiếng suối len lỏi qua khe đá, chậm rãi mà êm ả. Âm sắc vừa dịu vừa có sức hút, đến mức chỉ nghe thôi cũng đủ khiến người ta ngẩn ngơ.
Hạ Trúc từng lăn lộn trong đoàn phim nhiều năm, cô từng gặp không biết bao nhiêu diễn viên nam. Trong phim trường, khi các nam diễn viên thể hiện cảm xúc, đủ loại giọng điệu và sắc thái đều có, nhưng chỉ có Hứa Mặc là người dường như nói chuyện rất hòa nhã, nhưng thực ra mỗi câu mỗi chữ đều chứa đựng ý nghĩa sâu sắc.
Có lẽ anh đang nói chuyện công việc, giọng xen vài thuật ngữ chuyên môn như “giao dịch ngay”, “chiến lược phòng ngừa rủi ro”, nghe thôi đã khiến cô đau đầu, toàn những thứ cô nghe không hiểu mà cũng chẳng muốn hiểu.
Cô đứng đợi một lúc, cảm thấy hơi buồn chán, liền lại mở điện thoại lướt bảng tin WeChat. Không biết có phải vận xui hay không, vừa lướt một cái đã thấy một bài đăng khiến cô bực không chịu nổi. Dù người ta không chỉ đích danh, nhưng nếu nói ai có khúc mắc với chủ bài viết thì chỉ có mình Hạ Trúc mà thôi.
Chuyện này mới xảy ra chưa đầy hai tiếng.
Đối phương đăng một tấm ảnh kèm caption: “Lại có người chơi xấu tôi rồi.”
Bên dưới là vài người bạn không biết đầu đuôi, vào hỏi han đầy quan tâm.
Thang Thiến, với giọng điệu mỉa mai đặc trưng, bình luận: “Không còn cách nào khác, xinh quá thì người khác ghét thôi.”
Cơn tức trong lòng Hạ Trúc bốc lên tận đầu, cô lục lọi trên mạng một vòng, cố tình tìm cho ra một meme “Lâm Đại Ngọc phát điên” là kiểu biểu cảm vừa bi lụy vừa châm chọc, rồi bình luận đáp trả: “Không biết mình là ai thì soi gương cũng vô ích.jpg”
Bình luận gửi đi, cô thấy hả dạ vô cùng. Mặc kệ tin nhắn của Chu Xuyên gửi đến, Hạ Trúc thoát bảng tin WeChat, thảnh thơi bấm nút tắt nguồn.
Hứa Mặc vừa nói chuyện xong, quay lại đã thấy nơi khóe môi Hạ Trúc còn phảng phất nụ cười đắc ý, mang vẻ hả hê vì trả thù thành công, tưởng cô giận vì phải chờ lâu. Anh hơi nhướng mắt, giọng ôn hòa: “Vừa rồi sinh viên gọi, hỏi về đề tài luận văn nên hơi mất thời gian.”
“Em muốn ăn gì? Nghĩ ra chưa?”
Hạ Trúc trong lòng vẫn đầy ấm ức, chẳng có chỗ xả, đúng lúc anh hỏi, cô liền trút luôn: “Ăn bữa cơm thiên hạ.”
Hứa Mặc thoáng ngẩn người: “…Hả?”
Cô chẳng buồn giải thích, quay lưng mở cửa xe, chui vào ghế lái, thò đầu ra cửa xe, giọng lạnh nhạt: “Đi không? Không đi thì thôi.”
Dáng vẻ kia rõ ràng mang ý chỉ cần anh chần chừ một giây, bữa này khỏi ăn, khỏi gặp lại.
Hôm nay, cứ coi như đến đây là hết. Cho nhau một cái dứt khoát, khỏi phải dây dưa thêm.
Hứa Mặc khẽ nhếch môi, không nói gì. Anh vươn tay giúp cô đóng cửa xe lại, rồi thong thả đi vòng qua đầu xe, mở cửa bên ghế phụ ngồi xuống.
Trước khi cài dây an toàn, anh cố tình tháo khuy áo vest, để lộ chiếc sơ mi trắng tinh bên trong. Thân hình anh đúng chuẩn ba bảy, vai rộng, eo hẹp, đôi chân dài đến mức phải hơi co lại cho vừa ghế. Quần âu được ủi phẳng không một nếp nhăn, từng đường nét đều sạch sẽ, gọn gàng đến gần như nghiêm cẩn.
Hôm nay anh đi đôi tất đen thấp cổ, để lộ một đoạn cổ chân, những đường gân xanh nhạt ẩn hiện nơi da, mang theo thứ quyến rũ vừa tinh tế, vừa có chút mê hoặc.
Hạ Trúc giả vờ chỉnh gương chiếu hậu, nhân đó lén đưa mắt sang. Vừa vặn thấy anh khẽ cúi đầu, một tay kéo lỏng cà vạt, động tác đơn giản mà lại toát lên nét phóng túng hiếm hoi, như thể vừa thoát khỏi một tầng kỷ luật vô hình.
Chỉ trong một, hai giây ngắn ngủi, nhưng cô lại nhìn đến ngẩn người.
Hứa Mặc tháo cà vạt xong, tiện tay nhét vào túi áo vest, giọng ôn hòa, không nhanh không chậm hỏi: “Muốn ăn ở đâu?”
Câu hỏi ấy kéo Hạ Trúc về hiện tại. Cô vội quay đi, che giấu sự lúng túng bằng một tiếng ho nhẹ, rồi nổ máy xe.
Chiếc xe khẽ rung lên, cô đạp mạnh ga, lao ra khỏi cổng bệnh viện.
Còn đi đâu ăn à?
Cô cũng chẳng biết nữa.
__
Chạy được một đoạn, Hạ Trúc bỗng nảy ý muốn vào ăn ở nhà ăn trong trường. Cô đã ra trường nhiều năm, lâu lắm rồi chưa được cảm nhận lại không khí sinh viên.
Kịch bản mới cô sắp viết là về một cô gái học chuyên ngành Kinh tế – Quản trị, mà muốn viết cho thật thì phải đi thực tế một chút mới được. Cô khẽ siết tay lái, nghiêng đầu nhìn sang người bên cạnh Hứa Mặc vẫn ngồi thẳng tắp, chỉnh tề như trong lớp học, dáng vẻ lúc nào cũng nghiêm túc, khiến người khác vừa buồn cười vừa bất lực.
Hạ Trúc nhướng mày, nửa đùa nửa thật hỏi: “Hay chúng ta tới trường anh ăn đi? Tự dưng em thèm món gà sốt teriyaki ở nhà ăn của trường anh.”
Hứa Mặc nghiêng mắt nhìn cô, sắc mặt vẫn bình thản, gật đầu: “Được.”
Thực ra anh còn chưa kịp từ chối, cô đã nhân lúc đèn vừa chuyển xanh mà quay đầu xe, rẽ thẳng về hướng đường Song Thanh. Hạ Trúc nghĩ, hôm nay coi như làm một việc tốt, vừa tiễn anh về, vừa được tiện thể ăn ngon, vẹn cả đôi đường.
Suốt dọc đường, hai người hầu như chẳng nói gì. Vốn dĩ Hạ Trúc không phải kiểu người chịu được yên lặng, chỉ cần bên cạnh có ai là cô lại muốn tìm chuyện để nói. Nhưng đối diện với Hứa Mặc, cái miệng vốn khéo léo của cô lại trở nên vô dụng.
Đợi chiếc xe phía trước chen vào làn, cô đưa tay bật nhạc, để xua đi khoảng lặng giữa hai người.
Là một ca khúc Quảng Đông cũ [Thói quen thất tình] của Dung Tổ Nhi. Tiếng hát vang lên, nhẹ nhàng mà đau đáu: “Em vốn chẳng biết làm người vừa lòng ai, yêu một khắc thôi cũng là may mắn của em…”
Chất giọng tuyệt vời của Dung Tổ Nhi đã thêm vào bài hát này vài phần lưu luyến, không nỡ rời xa.
Cô khẽ ngẩng đầu nhìn phía trước, ánh đèn đổ dài.
Hạ Trúc chợt nhớ hồi trẻ, khi còn trong đại viện, mỗi lần đi KTV bọn họ đều ép Chu Tứ hát nhạc Quảng Đông, giọng anh ấy chuẩn đến từng chữ.
Hạ Trúc cũng từng năn nỉ Hứa Mặc hát cho mình nghe, nhưng anh chưa bao giờ chịu. Cô nghĩ, có lẽ cả đời này cũng không nghe được anh hát.
Nhưng lần đó, khi cô bị viêm dạ dày cấp, nằm co ro trên giường bệnh, anh ngồi bên giường, nghe cô nói “chết đi còn sướng hơn”, anh hỏi: “Anh hát cho em nghe một bài, em có thấy dễ chịu hơn không?”
Hạ Trúc đang đau đến mức sống dở chết dở, nghe thấy câu hỏi thì ngây người. Cô kinh ngạc nhìn anh một cái, rồi như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu, nói rằng chỉ cần anh chịu hát, cô chắc chắn sẽ đỡ hơn rất nhiều.
Đó là lần đầu tiên Hạ Trúc nghe bài [Thói quen thất tình]. Tiếng Quảng Đông của anh không chuẩn như Chu Tứ, nhưng lại có dư vị riêng của mình.
Sau khi xuất viện, Hạ Trúc lấy bằng lái xe và mua chiếc xe đầu tiên trong đời, điều đầu tiên cô làm là tải bài hát này vào danh sách nhạc trên xe.
Từ đó, mỗi lần lái xe, bài đầu tiên cô bật luôn là [Thói quen thất tình].
Có thời gian cô nghe đến phát nghiện, cứ lặp đi lặp lại, mỗi lần nghe lại nghĩ vẩn vơ, nghĩ tại sao Hứa Mặc lại hát bài này, nghĩ anh có phải đặc biệt học tiếng Quảng Đông không, nghĩ anh đã từng hát cho người khác nghe chưa…
Cô suy nghĩ nhiều như vậy, nhưng lại không dám trực tiếp hỏi người trong cuộc một câu.
Khi bài hát hát phát được nửa chừng, Hạ Trúc hoàn hồn lại, dứt khoát chuyển sang bài khác.
Anh khẽ liếc qua màn hình, thấy tiêu đề bài hát chưa kịp tắt, môi mím lại không nói gì.
Không khí có phần nặng nề, anh chỉnh lại áo, cố tình hỏi sang chuyện khác: “Những năm ở Anh, em sống tốt chứ?”
Bàn tay Hạ Trúc đang nắm vô lăng khựng lại. Đây lẽ ra phải là một chủ đề cấm kỵ chứ? Giữa hai người họ không thích hợp để nói về quá khứ.
Hứa Mặc tưởng cô không nghe rõ, nghiêng đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn căng thẳng của Hạ Trúc, giọng nói trầm thấp lặp lại: “Sống một mình ở nước ngoài, có ổn không?”
Hạ Trúc thấy anh nhất quyết muốn hỏi, cũng không còn gì phải kiêng dè nữa, buột miệng nói bừa: “Sống tốt lắm.”
“Cũng không hẳn là một mình, em quen biết nhiều bạn bè lắm. Ngoài việc lên lớp, viết luận văn, viết kịch bản, thỉnh thoảng em cũng đi bar với họ. Ừm, đừng thấy con trai Anh không lãng mạn bằng con trai Pháp, thật ra họ cũng khá thú vị đấy.”
“Mỗi tháng em quen với một chàng trai người Anh, người trẻ nhất hình như chỉ mới 18 tuổi.”
Hứa Mặc bị những lời nói không kiêng nể của Hạ Trúc làm cho giật mình trong giây lát. Anh định nói gì đó, nhưng chạm phải gương mặt bình thản của Hạ Trúc, anh đành im lặng.
Giữ nguyên tắc “có qua có lại”, Hạ Trúc nhún vai, nghiêng đầu hỏi Hứa Mặc: “Còn anh, mấy năm nay anh sống thế nào? Em nghe Thẩm Nghiên nói có lẽ sang năm hoặc năm sau nữa anh có thể được xét duyệt chức danh giáo sư rồi, giỏi thật đấy.”
Giọng điệu nghe thì có vẻ thân thiết, nhưng thực chất lại xa cách đến mức cần phải lôi một người thứ ba vào để hòa giải.
Hứa Mặc cũng nhận ra Hạ Trúc đang cố tình kéo giãn khoảng cách giữa hai người, anh cân nhắc ngữ khí rồi đáp lại cô: “Không khoa trương như vậy đâu, chỉ là đã đăng vài bài báo khoa học, hướng dẫn vài nghiên cứu sinh thạc sĩ, tiến sĩ, bình thường thì lên lớp dạy cho sinh viên, rồi kiêm thêm vài chức vụ nhàn rỗi ở một số công ty thôi.”
Hạ Trúc không am hiểu lắm về chuyện trong giới giáo dục, chỉ nhàn nhạt “ồ” một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Sau này cô mới biết, “vài công ty” trong miệng anh là hơn hai chục tập đoàn niêm yết, chỉ riêng tiền cổ tức cuối năm đã lên đến hàng chục triệu.
Tiền nhiều đến mức khiến người khác đỏ mắt, vậy mà anh lại luôn giữ một thái độ không vì tiền tài mà cúi mình. Có thể nói là: “Trong lòng chứa núi sông, ánh mắt hóa thành thiên hạ.”*
[* “Trong lòng chứa núi sông, ánh mắt hóa thành thiên hạ.”: Ý chỉ người đàn ông có nội tâm thâm trầm, sâu sắc và khí chất cao ngạo, bản lĩnh hơn người.]
Anh còn định nói gì đó, muốn nói thêm điều gì đó nhưng bị vẻ mặt lãnh đạm của cô ngăn lại, anh đành bỏ cuộc.
Chỉ là nhìn kỹ sẽ nhận ra, dưới cặp kính gọng vàng, ẩn chứa một đôi mắt sâu sắc đang chất chứa những suy nghĩ phức tạp.
__
Lái xe hơn nửa tiếng đồng hồ mới đến cổng Tây Đại học T, xe bên ngoài muốn vào trường cần phải đăng ký, Hạ Trúc tháo dây an toàn, đẩy cửa bước xuống xe ghi thông tin.
(*Đại học T: là viết tắt của Đại học Thanh Hoa.)
Hứa Mặc ngồi ở ghế phụ bất động, tư thế ngồi của anh rất chuẩn mực, lưng thẳng tắp như chiếc áo vest, luôn giữ một khoảng cách nhỏ với lưng ghế. Vì không gian xe chật hẹp, hai chân anh hơi mở, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng.
Cửa xe vẫn mở, Hạ Trúc bước đến bốt bảo vệ, nhận tờ đăng ký do bảo vệ đưa cho, cúi người điền thông tin cá nhân của mình.
Khi cô đang viết dở, phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nữ điệu đà: “Thầy Hứa~ Sao thầy lại ở đây? Em vừa đến phòng làm việc tìm thầy, cứ tưởng thầy không có ở trường. Hôm nay đâu phải ngày thầy có tiết dạy đâu ạ?”
Ngòi bút của Hạ Trúc chợt mạnh hơn, như muốn xuyên rách cả tờ giấy.
Cuộc đối thoại phía sau lưng vẫn tiếp diễn. Có vẻ đó là người quen của Hứa Mặc, giọng anh vẫn ôn hòa như mọi khi, nhưng trong ngữ điệu lại xen lẫn chút dịu dàng của người thầy đối với học trò.
Hứa Mặc hạ cửa kính xe, nhìn cô sinh viên đột ngột xuất hiện. Anh thấy cô gái này có chút quen mắt, chắc là sinh viên lớp Kinh tế học của anh. Anh không hề tỏ ra bực bội vì bị làm phiền, trái lại còn bình tĩnh hỏi: “Em định đi ra ngoài à?”
Cô gái khẽ “vâng” một tiếng, điệu đà giải thích: “Dạ, em hẹn bạn đi mua sắm bên Tam Lý Đồn ạ. Thầy Hứa, nếu thầy có thời gian, thầy xem giúp em bài luận được không ạ? Kỳ sau em muốn xin làm nghiên cứu sinh của thầy…”
Hạ Trúc viết xong chữ số cuối cùng của chứng minh nhân dân, thả bút xuống và trả sổ đăng ký cho bảo vệ.
Cô không vội lên xe, mà đứng trên bậc thềm nhỏ bên ngoài bốt bảo vệ, thích thú quan sát cảnh “trao đổi học thuật” hài hòa, thân thiện này.
Cô gái còn khá trẻ, gương mặt đầy collagen, hai bím tóc cột cao, áo thun đen, quần short bò, cổ đeo dây chuyền bạc, trang điểm kiểu Mỹ, toát lên vẻ tự tin cá tính.
Ban đầu cứ tưởng là một cô gái bụi bặm kiểu “cool ngầu”, nhưng khi nói chuyện với Hứa Mặc, giọng cô ấy lại mềm mại đến tận xương tủy. Cách vài mét, Hạ Trúc vẫn có thể thấy rõ sự ngưỡng mộ gần như sắp tràn ra khỏi mắt cô gái.
Cô gái đợi nói lời tạm biệt xong, đứng thẳng người lên, liếc nhanh Hạ Trúc một cái, tò mò về thân phận của cô, muốn tìm hiểu cho rõ nhưng lại không dám hỏi, đành khoác tay cùng bạn thân rời đi.
Đợi người đi khuất, Hạ Trúc thờ ơ chui vào xe. Thanh chắn từ từ nâng lên, Hạ Trúc đạp ga, chiếc BMW Mini ồn ào chạy vào khuôn viên trường đại học.
Hạ Trúc không đến đây thường xuyên nên không quen thuộc với khuôn viên Đại học T. Thỉnh thoảng cô đi sai đường, Hứa Mặc ngồi bên cạnh thỉnh thoảng lên tiếng nhắc nhở vài câu.
Nhìn quanh đâu đâu cũng là những nam thanh nữ tú, Hạ Trúc vừa lái xe vừa không khỏi cảm thán: “Tuổi trẻ thật tốt.”
Hứa Mặc hơi ngạc nhiên nhìn Hạ Trúc đang cảm thán thời gian trôi qua trong hai giây, rồi lên tiếng an ủi: “Em cũng còn trẻ mà.”
Hạ Trúc cười, bỡn cợt đáp lại anh: “Không trẻ bằng các nữ sinh mười tám, mười chín tuổi đâu, ví dụ như cô gái ban nãy, trẻ đến mức làm em ghen tị.”
Tháng Năm ở Bắc Kinh vẫn chưa chính thức bước vào mùa hạ, tiết trời chợt ấm chợt lạnh. Chỉ cần là ngày âm u, gió lạnh vẫn buốt giá, lạnh hơn nhiều so với miền Nam.
Đây đúng vào mùa liễu rụng bông bay, lái xe dọc đường, bông liễu phủ kín nắp ca-pô, trông như vừa có một trận tuyết rơi.
Những người bị viêm mũi dị ứng phải đeo khẩu trang ra ngoài mỗi ngày, miệng thì muốn chửi rủa, nhưng trong lòng lại chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời khỏi Bắc Kinh.
Phải thừa nhận rằng Bắc Kinh là một thành phố khiến người ta mê đắm đến tận xương tủy.

Bình Luận (0)
Comment