Chương 51

Hạ Trúc bĩu môi, không nhịn được mà càu nhàu với Hứa Mặc: “Đó là vì anh không thấy lúc anh ta chửi em như tát nước vào mặt. Giống như yêu quái vậy, thật đáng sợ.”
Giang Phùng đi ngang, liếc cô một cái lạnh tanh, kéo khóe môi nhắc nhở: “Lần thứ hai rồi đấy.”
Hạ Trúc rùng mình, theo phản xạ hỏi: “Cái gì cơ?”
Giang Phùng đang bận trao đổi chi tiết với đạo diễn tổ B, không rảnh đáp lời cô. Mãi đến lúc thấy cô bóc trứng định bỏ vào miệng, anh ta mới trút giận, cảnh cáo một câu: “Quá tam ba bận. Còn để tôi nghe cô nói xấu tôi nữa, đừng trách tôi ‘đì’ cho biết mặt.”
Hạ Trúc giật mình “phụt” một tiếng, phun luôn miếng trứng trong miệng. Đôi mắt hạnh ngây thơ mở to, nhìn Giang Phùng mà ánh mắt đầy ắp câu hỏi: “Anh còn là con người sao?”
Giang Phùng chỉ vào mấy điểm mấu chốt cho đạo diễn tổ B, rảnh tay liền đáp cô: “Ừ, tôi không phải người, tôi là ác quỷ.”
“Vậy nên tốt nhất là biết điều đi, đừng rơi vào tay tôi.”
Hạ Trúc: “…”
Bên cạnh, Hứa Mặc trông thấy màn đấu khẩu vô hại của hai người, trong đôi mắt đào hoa đọng một vệt cười nhàn nhạt, cả gương mặt toàn là cưng chiều.
Trông thì như không ưa nhau, nhưng riêng tư lại rất hòa hợp. Hứa Mặc nghĩ trong đoàn phim chắc chẳng ai ăn h**p nổi Hạ Trúc.
Giang Phùng nhìn có vẻ nghiêm khắc với cô, nhưng lại là một người dẫn dắt rất giỏi. Theo học với một người thầy có năng lực, chắc chắn sẽ học được nhiều điều hữu ích.
Dĩ nhiên, mấy câu này tuyệt đối đừng nói với Hạ Trúc lúc này, cô mà nghe là xù lông ngay.
Cuối cùng cũng đến giờ ăn trưa, Hạ Trúc dẫn Hứa Mặc ra nhà ăn lấy cơm, kéo Hứa Mặc vào một phòng chứa đồ, tùy tiện tìm ra hai chỗ ngồi. Cả hai người ngồi trên ghế nhỏ, đối diện nhau ăn cơm.
Điều kiện coi như khắc khổ, vậy mà Hạ Trúc vẫn vui vẻ, dù cơm vừa lấy ra đã nguội, cô vẫn hạnh phúc xé đôi đũa dùng một lần, cầm hộp nhựa ăn ngon lành.
Hứa Mặc cầm hộp cơm lạnh, có chút không nuốt nổi. Những năm tháng khó khăn nhất của anh cũng chỉ là ở Phố Wall New York bận rộn đến mức không có thời gian ăn, nhưng cũng có trợ lý, thư ký quan tâm đến sức khỏe của anh, thường chuẩn bị cho anh những bữa ăn tinh tế, toàn là món do đầu bếp khách sạn năm sao tự tay làm.
Giờ đây, chen chúc trong một không gian chật chội, bừa bộn, cơ thể bị ép vào một góc, thức ăn trong tay vừa lạnh vừa khó ăn, Hứa Mặc thực sự không muốn động đũa.
Hạ Trúc ăn được mấy miếng, thấy Hứa Mặc cầm đũa mãi không nhúc nhích, cô chớp mắt, chậm rãi nhận ra: “Anh… có phải là không quen lắm không?”
“Chủ yếu là do thời tiết lạnh quá, cơm canh vốn nóng hổi, nhưng vừa lấy ra đã nguội ngắt. Sắp sửa xuống dưới không độ rồi, quay ở đây tầm một tháng nữa là chuyển về Hoành đ**m, lúc đó sẽ đỡ hơn.”
“Nếu anh không muốn ăn, lát nữa anh tự ra quán ăn bên ngoài nhé? Em ăn xong còn phải chạy tiến độ, không đi được.”
“Vài ngày nữa có thể sẽ phải đi quay ở Gobi, lúc đó điều kiện còn khắc nghiệt hơn. Lần này em chỉ có thể xin nghỉ tối đa hai ngày thôi.”
Cuối cùng, khuôn mặt của Hạ Trúc có chút áy náy.
Cô chỉ chăm chăm dẫn anh đi tham quan, trải nghiệm cuộc sống thường ngày của đoàn phim, mà quên mất rằng anh chưa bao giờ trải qua những điều này, có thể sẽ không quen với cuộc sống như vậy.
Hứa Mặc chỉ do dự đúng hai giây, rồi ngay trước mặt cô, xé nắp hộp cơm nhựa, ngồi xổm bên cô trong góc cùng cô ăn trưa.
Hạ Trúc ăn khá nhanh, chỉ vài phút đã xong, cô ném hộp cơm vào thùng rác bên ngoài, rồi quay lại phòng đồ đạc chờ Hứa Mặc.
Cô vẫn ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh anh, ôm đầu gối, lắc lắc đầu kể cho Hứa Mặc nghe một số tin đồn trong đoàn phim.
“Trong đoàn phim có nhiều điều kiêng kỵ, chẳng hạn như phụ nữ không được ngồi lên thùng ‘apple box’*. Thực ra là vì bên trong có nhiều thiết bị quay phim đắt tiền, sợ bị hỏng nên mới nói vậy.”
[* “apple box” là hộp gỗ cực kỳ đa dụng dùng để kê/đôn diễn viên, máy quay, đèn, đạo cụ… giúp chỉnh cao–thấp, cân bằng mặt phẳng, hoặc làm ghế tạm.]
“[Thức đêm nhỏ] (từ dùng trong đoàn phim) là quay tới 11 giờ đến 2 giờ khuya, [thức đêm lớn] (từ dùng trong đoàn phim) là từ 2 giờ tới 6 giờ sáng. Giang Phùng tuần này đã thức ba đêm lớn rồi.”
“Lần đầu thức đêm lớn, em buồn ngủ đến mức không mở nổi mí mắt, nếu dưới đất có cái đệm, em sẽ lập tức ngủ gục.”
Hứa Mặc hoàn toàn không hiểu về việc quay phim, những điều Hạ Trúc nói với anh đều là một thế giới mới.
Chỉ là nghe cô nói thức liền ba đêm, buồn ngủ đến không mở nổi mắt, Hứa Mặc không nén được, nhìn cô một với ánh mắt đầy xót xa.
Hạ Trúc không nhận ra, chỉ tay vào một đống đồ trong phòng đồ đạc giới thiệu cho Hứa Mặc từng món.
Đang giới thiệu giữa chừng, trợ lý của Giang Phùng đứng ở cửa gõ nhẹ, lịch sự nhắc nhở: “Biên kịch Hạ, sếp bảo ăn xong lên set ngay, tranh thủ trời chưa tối, đang phải ‘giành thiên quang’.”
“Không thì sẽ không kịp tiến độ.”
Hạ Trúc sững ra, đứng dậy gật đầu: “Vâng, tôi lên liền.”
Hứa Mặc cũng gần ăn xong, anh đứng lên theo, hỏi cô một câu: “[Giành thiên quang] là gì?”
Hạ Trúc giải thích gọn: “Là hoàn thành tiến độ trước khi trời tối.”
“Em đi trước nhé. Anh cứ tự do đi dạo, tối quay xong em xin phép Giang Phùng nghỉ, mai mốt em dẫn anh đi chơi. Anh có thể xem trước mấy điểm tham quan, xem muốn ghé đâu.”
Nói xong không chờ anh đáp, Hạ Trúc quay đầu chạy vụt khỏi phòng chứa đồ, tiếp tục quay phim.
Giang Phùng gan to, dám để Hạ Trúc chỉ đạo cảnh quay, anh ta đứng bên giám sát, thỉnh thoảng nhắc vài câu.
Hạ Trúc bị Giang Phùng đặt trước màn hình giám sát, căng thẳng đến mức không dám chớp mắt, lúc thì giao tiếp với người điều chỉnh ánh sáng, lúc thì nói chuyện với diễn viên, còn phải chú ý đến ý kiến của những người khác.
Hiện trường hỗn độn, các thiết bị máy móc chất đống lại với nhau, trông giống như một chiếc máy tính bị tháo rời, bên trong đầy những dây điện chằng chịt.
Hứa Mặc đi vòng ra sau lưng Hạ Trúc, trao đổi ánh mắt với Giang Phùng, hai người đàn ông đứng trong phòng quay, lặng lẽ trao đổi một điếu thuốc, dùng bật lửa châm lửa, vừa hút thuốc vừa nhìn Hạ Trúc điều khiển máy.
Dù là lần đầu điều khiển máy, Hạ Trúc vẫn có chút căng thẳng, tinh thần căng thẳng suốt thời gian dán mắt vào màn hình giám sát, khi gặp điều gì không ổn, cô nhíu mày suy nghĩ cách thể hiện.
Giang Phùng thỉnh thoảng nhắc nhở vài câu, anh ta nhìn vấn đề rất chính xác, luôn đi thẳng vào vấn đề.
Hạ Trúc cũng thông minh, chỉ cần nói một câu là hiểu ngay.
Hứa Mặc kéo hai hơi, liếc Giang Phùng một cái, chủ động mở lời: “Hạ Trúc phiền anh rồi.”
Giang Phùng ngậm thuốc, lườm dáng lưng thẳng tắp của Hạ Trúc, không hề kiêng dè mà bảo: “Phiền thật. Hạ Trúc tính hơi cố chấp, đôi khi làm việc theo cảm tính. Tính khí cũng chẳng hay ho. Ở đoàn suốt ngày bật lại tôi. Nhưng được cái không quá ngốc, vẫn còn cứu chữa được.”
Giang Phùng nói chuyện rất sắc bén, châm chọc, những người có tài năng thường như vậy.
Hứa Mặc trong môi trường làm việc cũng chỉ nói thẳng vào vấn đề, đôi khi thậm chí còn quá khắt khe, nhưng anh hiểu được cách làm của Giang Phùng, chỉ là những lời này khi nói về Hạ Trúc, anh có chút bảo vệ.
Hứa Mặc búng tàn thuốc, cười nhạt hỏi: “Đạo diễn Giang nói chuyện lúc nào cũng thẳng thắn vậy sao?”
Giang Phùng ngẩng mắt liếc nhìn Hứa Mặc, giọng điệu lạnh lùng: “Tính tình tôi khó chịu thế đấy, nhìn không vừa mắt nhiều người lắm. Hứa tổng có chỉ giáo gì không?”
Hứa Mặc kẹp điếu thuốc, mặt mày nhã nhặn: “Không dám chỉ giáo.”
“Trong đoàn phim, anh là người đứng đầu, tôi tôn trọng anh. Chỉ muốn nói Hạ Trúc nhạy cảm, nếu lần sau có ý kiến gì, có thể tránh mặt người khác một chút không?”
“Đoàn phim có hơn trăm người, anh chỉ chĩa mũi nhọn vào cô ấy. Cô ấy không để tâm, không có nghĩa là người khác sẽ không nói gì.”
Giang Phùng là hạng người nào chứ? Anh ta quen làm việc theo ý mình. Trong đoàn phim anh ta chính là vua, ai dám cãi lại? Đến nhà đầu tư anh ta còn chẳng ngán, cùng lắm là đổi người, khỏi quay, tiền anh ta không thiếu.
Chỉ là Hứa Mặc nói khéo, mà cũng không nóng giận, chỉ cười, bảo con gái còn cần thể diện, mắng không sao, nhưng làm ơn giữ cho cô ấy chút mặt mũi. Thái độ ôn hòa mà cứng rắn, vừa ngăn Giang Phùng nổi giận vừa đảm bảo mục tiêu của mình không bị cản trở.
Đúng là người trên thương trường, EQ lẫn IQ đều cao, xử một việc gai góc mà vẫn gọn gàng, vừa đạt mục tiêu, vừa khiến đối phương có cảm giác đôi bên cùng có lợi.
Giang Phùng hít sâu một hơi, không kìm được mà nhìn Hứa Mặc bằng ánh mắt khác xưa, trong lòng bình một câu: Người đàn ông này thật thú vị.
Hạ Trúc quay xong ba cảnh thì đứng dậy hỏi Giang Phùng xem có ổn không. Giang Phùng nghiêng người nhìn lướt qua cảnh quay, chỉ vào một cảnh quay và nhận xét: “Khúc này phải quay lại. Thêm một cảnh quay mở đầu nữa.”
“Cảm xúc của nữ diễn viên chưa ổn lắm, đi nói chuyện với cô ấy đi.”
Hạ Trúc “vâng” một tiếng, đứng dậy đi tìm diễn viên để nói về cảnh vừa quay. Cô cũng thấy chưa tới, nhưng không bắt được chỗ sai, nên mới hỏi Giang Phùng.
Cảnh này là cảnh đối đầu đầu tiên giữa nữ chính và nữ phụ, một lời thề sống chết trên tường thành.
Nam Thư và Thang Thiến đang diễn cùng nhau, Hạ Trúc không cần phải nói nhiều với Thang Thiến, Hạ Trúc dặn đôi câu với Thang Thiến rồi sang phòng trang điểm của Nam Thư.
Chuyên viên trang điểm đang dặm lại lớp trang điểm cho Nam Thư, Nam Thư vừa hạ dây cáp, mệt mỏi đến nỗi mặt mày uể oải, trong lúc dặm lại phấn đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Hạ Trúc có chút không đành lòng, nhưng lại không biết làm sao. Cô bước lên khẽ đẩy vai Nam Thư, thì thầm: “Cảnh vừa rồi đạo diễn Giang bảo quay thêm một đúp dự phòng nữa. Em có thể quay tiếp được không?”
Nam Thư mở mắt mệt mỏi, lập tức vào trạng thái làm việc: “Được, em ra ngay.”
Hạ Trúc thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục quay lại trước màn hình giám sát để theo dõi.
Giang Phùng lần này không đứng ngoài cuộc, mà tham gia điều phối mọi thứ, còn không quên dạy cho Hạ Trúc một số kỹ năng của mình.
Nhưng chẳng ai ngờ đúng lúc ấy lại xảy ra chuyện, dây cáp của Nam Thư bị chùng xuống, cô ấy rơi thẳng từ bức tường cao ba mét xuống với tốc độ nhanh.
Cả phim trường lập tức hỗn loạn. Giang Phùng mặt lạnh lùng ổn định lại trật tự, còn không quên quay lại dặn Hạ Trúc đưa Nam Thư đến bệnh viện.
Đợi xe cấp cứu thì chậm, nhân viên y tế của đoàn phim sơ cứu đơn giản, mấy người hợp sức khiêng Nam Thư lên xe thương vụ, Hạ Trúc chui vào khoang xe theo sau đến bệnh viện.
Hứa Mặc cũng đi theo khi Hạ Trúc rời đi.
Nam Thư bị ngất ngay lập tức, vết thương bên ngoài chỉ có ở cánh tay và bắp chân phải, trong xe, trợ lý của Nam Thư vừa gọi điện cho quản lý của cô ấy để thông báo tình hình, vừa nắm tay Nam Thư không biết phải làm sao.
Hạ Trúc không biết moi ở đâu ra một túi chườm lạnh, quỳ trong khoang, chườm mắt cá chân sưng đỏ của Nam Thư.
Hứa Mặc thấy cô cũng tái mét mặt mày, nhẹ nhàng vỗ vai cô, giữ vững tình hình.
“Đừng hoảng, đến bệnh viện chụp phim xong rồi tính.”
“Mau chóng phong tỏa tin tức, đừng để truyền thông đánh hơi được chi tiết, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tiến độ quay phim.”
“Việc bên bệnh viện để anh lo.”
Vừa nói Hứa Mặc vừa lấy điện thoại ra gọi điện khắp nơi, liên lạc với vài nhóm người, cuối cùng cũng kết nối được với viện trưởng bệnh viện thành phố, anh trực tiếp gọi đến nhờ ông ta sắp xếp.
Hạ Trúc nghe Hứa Mặc sắp xếp mọi việc đâu ra đó, dần dần cô cũng bình tĩnh lại.
Trợ lý đang cuống cuồng cũng nhờ thế mà tiếp tục xử lý, bắt đầu liên hệ người bên đoàn, dặn ép tin tức xuống và chuẩn bị phương án trấn an fan.
Hạ Trúc nãy giờ mải thúc tiến độ, quên nhắc an toàn. Có lẽ người phụ trách dây cáp cũng chủ quan, sơ suất.
Vốn dĩ treo dây là hạng mục dễ xảy ra sự cố, đòi hỏi tập trung tuyệt đối và phối hợp nhuần nhuyễn giữa các bộ phận.
Hạ Trúc hít sâu, vừa lo cho tình trạng của Nam Thư, vừa lo lắng cho tình hình đoàn phim.
Túi chườm trong tay cô đã lạnh đến tê cóng, ngón tay đỏ bầm mất cảm giác. Hứa Mặc nhìn đôi tay tê đỏ của cô, không đành lòng, lấy túi chườm từ tay cô, kéo cô ngồi xuống bên cạnh thay cô chườm.
Trợ lý của Nam Thư sớm đã nhìn ra thân phận Hứa Mặc không đơn giản, không dám làm phiền, chủ động nói để cô ấy làm.
Sắp tới cửa viện rồi, Hứa Mặc cũng không cố gắng giành, trao lại túi chườm cho trợ lý của Nam Thư.
Lần đầu đụng phải tai nạn kiểu này, Hạ Trúc vẫn còn bối rối.
Bàn tay to lớn của Hứa Mặc nắm lấy ngón tay lạnh ngắt của cô, anh dịu dàng an ủi: “Không liên quan đến em, đừng tự trách mình. Có chuyện thì mình giải quyết, suy nghĩ lung tung cũng vô dụng.”
Năm phút sau xe tới cửa bệnh viện thành phố, bác sĩ y tá đã đứng sẵn chờ tiếp nhận.
Sợ gây dư luận và hỗn loạn, bệnh viện chỉ cho ba người ở lại: trợ lý của Nam Thư, Hạ Trúc và Hứa Mặc.
Nam Thư bất tỉnh được mấy y tá chuyển ngay lên băng ca, đẩy tốc độ cao vào phòng CT.
Vì đi đường riêng nên không phải xếp hàng, mọi thủ tục tiến hành rất nhanh.
Hạ Trúc theo tới cửa thì bị chặn lại, chỉ có thể đứng ngoài nôn nóng chờ. Trợ lý thì đang gọi điện báo tình hình cho quản lý; bên kia đã đặt vé, tối bay đến Đôn Hoàng.
Viện trưởng nhận được điện thoại là chờ sẵn Hứa Mặc. Ông ta đích thân dẫn vài bác sĩ tiếp đón: sẽ cố hết sức điều trị.
Hứa Mặc rất mực lễ độ, khách khí đôi câu, cuối cùng trịnh trọng nói: “Cảm ơn ông đã quan tâm.”
Chụp CT xong, y tá nhanh chóng đẩy vào phòng mổ khâu vết thương, viện trưởng trực tiếp cầm dao.
Ngoài khả năng gãy xương cẳng chân, cánh tay có một vết rạch dài bảy tám phân, cần khâu.
Báo cáo chưa ra, nhưng viện trưởng xem vết thương rồi bảo không nghiêm trọng.
Nghe được câu ấy, sợi dây căng trong lòng Hạ Trúc chùng xuống. Chân tay rã rời, cô tìm một chỗ trống ngồi phịch, chống cằm, nhìn vô định về phía phòng mổ.
Hứa Mặc ngồi cạnh, vươn tay ôm vai cô, trao cho cô một vòng ôm ấm áp không lời.
Giang Phùng gọi tới hỏi tình hình. Hạ Trúc ấp úng không nói được, Hứa Mặc lấy máy, bước ra một bên, tóm lược mấy câu.
Bảo rằng không nguy hiểm tính mạng nhưng cẳng chân có thể gãy, cánh tay phải rách một đường, chắc phải tịnh dưỡng ít nhất một tháng.
Đầu dây bên kia, Giang Phùng im lặng.
Tiến độ quay phim vốn đã gấp, nếu Nam Thư nghỉ ngơi thêm một tháng, có lẽ bộ phim sẽ hỏng, bên đầu tư cũng khó mà giải thích.
Nữ chính này là anh ta đập bàn chịu trách nhiệm giữ cho bằng được, cảnh quay lại nhiều và tập trung. Nhiều nhất chỉ được trì hoãn một tuần, nếu không bên sản xuất sẽ gây áp lực, không dễ giải quyết.
Nếu phải thay người vào phút chót, lại là một trận bão tố.
Hứa Mặc cũng nhận ra sau khi diễn viên gặp sự cố, công việc tiếp theo có thể rất khó khăn, anh im lặng nhìn về phía Hạ Trúc đang ngồi trên ghế sắt ở hành lang, cô co rúm vai lại, trên mặt đầy vẻ áy náy, như thể đang tự đổ lỗi cho tai nạn này.
Do dự một lúc, Hứa Mặc hỏi: “Đạo diễn Giang, có thể phiền anh nói chuyện với Hạ Trúc vài câu được không?”
Trong điện thoại, Giang Phùng do dự hỏi: “Cô ấy làm sao?”
Hứa Mặc không vòng vo, nói thẳng: “Tâm trạng cô ấy hơi sa sút, có lẽ đang cảm thấy tai nạn lần này là do lỗi của mình.”
Giang Phùng ngừng lại, mắng to: “Cô ấy có bệnh à? Sao lại thành lỗi của cô ấy được.”
“Đưa điện thoại cho cô ấy, tôi mắng vài câu là tỉnh táo ngay.”
Rõ ràng, những gì Hứa Mặc vừa nói ở phim trường, Giang Phùng hoàn toàn không để tâm.
Hứa Mặc vẫn đưa điện thoại cho Hạ Trúc, Giang Phùng nói với âm lượng rất lớn, từ xa cũng có thể nghe thấy sự trách mắng của anh ta: “Cô có bệnh à? Mọi chuyện đều là lỗi của cô sao? Có chuyện thì giải quyết, không giải quyết được thì nói sau, tôi vẫn ở đây. Cô bận rộn tự trách cái gì? Rảnh rỗi à? Tôi bảo cô đi bệnh viện là để hiểu tình hình, không phải để cô suy nghĩ lung tung.”
“Đợi tình hình ổn định rồi, nhanh chóng quay lại quay phim cho tôi.”
Nói xong, Giang Phùng cúp điện thoại cái rụp, như thể muốn tránh xa Hạ Trúc.
Hạ Trúc: “…”
Cô nhìn điện thoại đã cúp, vẻ mặt mơ hồ nhìn về phía Hứa Mặc đang đứng ở góc, ấm ức nói: “… Giang Phùng chắc chắn có vấn đề!”
“Lại mắng em.”
Khóe môi Hứa Mặc khẽ nhếch, bàn tay dịu dàng xoa sau gáy cô.
Phẫu thuật chưa đầy nửa tiếng đã kết thúc.
Khâu vết thương xong, Nam Thư được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật vào phòng bệnh bình thường, Hạ Trúc thấy vậy lập tức đi theo.
Đi được một nửa thì nhớ ra chưa tìm hiểu tình hình, Hạ Trúc lại dừng bước quay lại.
Hứa Mặc đang trao đổi với viện trưởng, đối phương mặt mày thoải mái, nói không có gì nghiêm trọng, chỉ là chân bị gãy có thể phải nghỉ một thời gian.
Còn về việc ngất, có thể là do va chạm vào sau đầu, phải chờ báo cáo ra mới biết.
Không còn nguy hiểm đến tính mạng, Hạ Trúc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trở lại phòng bệnh, Nam Thư đã tỉnh lại, cô ấy nhìn Hạ Chúc với vẻ mặt đầy áy náy, nhỏ giọng nói không phải lỗi của cô. Trước khi rơi xuống, cô ấy thực sự đã cảm nhận được, chỉ là chưa kịp kiểm soát đã rơi xuống.
Trợ lý ở lại túc trực bên cạnh Nam Thư, Hạ Trúc ngồi thêm một lúc rồi mượn cớ ra ngoài hít thở không khí.
Thấy Hứa Mặc đang nói chuyện với viện trưởng, lúc này cô mới nhớ ca phẫu thuật này là do Hứa Mặc sắp xếp.
Cô không đi qua, thay vào đó cô chỉ lặng lẽ đứng ở cửa phòng bệnh, mở điện thoại xem một chút trên Weibo, thấy không có tin tức về việc Nam Thư gặp sự cố khi treo dây cáp trên hot search, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Miễn truyền thông chưa bùng nổ là ổn, một bộ phim vừa mới bắt đầu quay đã xảy ra vấn đề thì có chút không may, mà đoàn phim lại rất tin vào những điều này.
Chờ Hứa Mặc nói chuyện xong với viện trưởng, Hạ Trúc tắt điện thoại bước đến đối diện anh giữa hành lang. Khóe môi cô cong nhẹ, chân thành nói một tiếng: “Cảm ơn anh.”
Hứa Mặc vui vẻ nhận lời, nhưng cố tình trêu cô: “Khách sáo thế? Với anh mà cũng nói cảm ơn à?”
Hạ Trúc khẽ khịt mũi, bám lấy cánh tay anh lắc lắc: “Thì tại em cảm kích anh quá mà.”
Hứa Mặc liếc cô, hờ hững hỏi: “Thật sự cảm kích sao?”
Hạ Trúc gật đầu lia lịa: “Thật ạ!”
Khóe môi Hứa Mặc nhếch lên, cúi sát tai cô, giọng trầm thấp thì thầm một câu không đứng đắn lắm.
Hạ Trúc đỏ bừng vành tai, trừng anh không dám tin, hồi lâu mới nghẹn ra được một chữ: “Đồ b**n th**!”
Hứa Mặc vừa định đáp lại cô, một cuộc gọi đến, anh chỉ có thể từ bỏ, chuyển sang nhận điện thoại. Trong điện thoại, Hứa Đại Sơn với tâm trạng không rõ ràng mở lời: “Hàm Chương, mẹ con nhập viện rồi. Mau về ngay.”

Bình Luận (0)
Comment