Hạ Trúc thả Hứa Mặc xuống trước cổng nhà họ Hứa, đạp mạnh chân ga lao thẳng về nhà mình. Hứa Mặc đứng chôn chân tại chỗ, dõi mắt nhìn theo bóng xe cô rời đi.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng chiếc xe đâu nữa, Hứa Mặc mới thu lại cảm xúc, cài kín cúc áo sơ mi, khoác áo vest lên, xoay người bước qua cánh cổng lớn nhà họ Hứa.
Vừa bước vào cửa, dì giúp việc đã tất tả chạy ra: “Hứa Mặc về rồi à? Ăn gì chưa? Cháu muốn ăn món nào, dì làm ngay cho.”
“Mới mấy tháng không gặp mà sao cảm giác như cháu lại cao thêm. Có điều gầy đi đấy, dạo này công việc vất vả lắm phải không?”
Hứa Mặc mỉm cười dịu dàng với dì giúp việc, đưa mắt đảo một vòng phòng khách, ôn hòa hỏi: “Dì ơi, mẹ cháu có ở nhà không ạ?”
Dì giúp việc vội lau tay: “Phu nhân đang đợi cháu trong thư phòng. Bảo là cháu về thì vào thẳng đó gặp bà ấy.”
“Phu nhân trông không vui lắm đâu, Hứa Mặc, lát nữa nói năng nhớ giữ ý. Ông chủ mấy hôm nay đi Thượng Hải họp, nghe nói cậu Hứa Lâm bên đó lại gây chuyện rồi.”
“Hình như đánh nhau với một công tử nhà giàu ở quán bar, người bị bắt vào trong đó rồi. Ông chủ đi Thượng Hải ngoài chuyện họp hành, còn là để giải quyết chuyện của cậu Hứa Lâm.”
“Ôi, đúng là tạo nghiệt. Cậu Hứa Lâm mà hiểu chuyện được bằng một nửa của cháu thì đâu đến nỗi…”
Nói nửa chừng, dì nhận ra không nên nói thêm, vội im bặt, giục Hứa Mặc mau lên thư phòng.
Anh mỉm cười, gật đầu cảm ơn rồi đi về hướng cầu thang.
Thư phòng ở góc tây cuối hành lang tầng hai. Lúc Hứa Mặc đến cửa thư phòng, Văn Cầm đang gọi điện thoại cho ai đó.
“Còn vì cái gì nữa, đi Macao đánh bạc thua mấy chục triệu, về Thượng Hải lại ra bar đánh nhau với công tử nhà người ta. Hứa Đại Sơn đi công tác ở Thượng Hải chẳng qua là để giải quyết mớ rắc rối đó.”
“Giá mà Hứa Lâm ngoan ngoãn được nửa phần như Hứa Mặc thì đâu đến nỗi này. Còn bà vợ cũ của Hứa Đại Sơn ấy, đúng là chẳng biết yên phận, cứ thỉnh thoảng lại nhảy ra quấy phá. Giờ còn dám tính đến khoản tiền bồi thường của bố mẹ Hứa Mặc, tôi có chết cũng không để họ chạm vào!”
“Dựa vào cái gì mà chuyện của Hứa Lâm lại bắt Hứa Mặc nhà tôi gánh chịu chứ…”
“… Thôi, không nói nữa. Để hôm nào cà phê rồi kể chi tiết.”
Bà vừa cúp máy thì nghe tiếng động ở cửa, quay đầu nhìn thấy khe cửa khép hờ và bóng người mờ mờ, liền quát khẽ: “Ai ngoài đó đấy?”
Ngón tay Hứa Mặc gõ nhẹ vào cửa: “Là con, mẹ ạ.”
Văn Cầm nghe vậy mới thở phào, giọng mềm lại: “Hứa Mặc à, vào đi con.”
“Con về từ khi nào thế?”
Hứa Mặc bước vào, khép cửa lại, đi thẳng tới trước bàn làm việc, ánh mắt điềm tĩnh: “Vừa về không lâu. Mẹ dạo này vẫn khỏe chứ ạ?”
Văn Cầm thực ra là dì ruột của Hứa Mặc. Sau khi bố mẹ anh hi sinh trong một nhiệm vụ công tác, bà là người nhận nuôi anh.
Trước tám tuổi, anh sống với bà ngoại ở Tô Châu, sau đó mới theo Văn Cầm đến Bắc Kinh khi bà tái giá.
Tính theo vai vế, Hứa Đại Sơn là bác hai ruột của anh. Ngày trẻ, vì chị cả mà Văn Cầm và Hứa Đại Sơn từng nhìn thuận mắt nhau trên bàn cơm giữa hai nhà, nhưng vì gia đình phản đối mà buộc phải chia tay, sau đó mỗi người đều kết hôn riêng.
Vài năm sau, chồng trước của Văn Cầm qua đời, Hứa Đại Sơn cũng ly hôn, họ lại trở về bên nhau.
Khi tin song thân Hứa Mặc hy sinh truyền tới tai hai cụ nhà họ Văn, hai cụ không chịu nổi cú sốc mà lâm bệnh nặng rồi qua đời. Văn Cầm đành đưa Hứa Mặc theo bà tái giá.
Những năm trước, cơ thể Văn Cầm gặp tổn thương, không thể sinh nở nữa, vì vậy bà gần như coi Hứa Mặc là con ruột. Về sau Hứa Mặc đi học, chuyển hộ khẩu về Tô Châu, Văn Cầm dứt khoát để anh đổi cách xưng hô gọi bà là “mẹ”.
Hứa Mặc hiểu tấm lòng ấy, nên từ đó thật lòng gọi bà như thế.
Văn Cầm thở dài, từ trong ngăn kéo lấy ra một tập tài liệu mật lấy được từ tay luật sư ném cho Hứa Mặc: “Sức khỏe mẹ thì tốt, chỉ có trong lòng là khó chịu thôi.”
“Con biết Hứa Lâm về nước rồi chứ?”
Hứa Mặc cầm tập giấy lên là bản dự thảo di chúc của Hứa Đại Sơn. Anh lật qua vài trang, ánh mắt bình lặng, rồi đặt lại xuống bàn.
Liên tưởng đến những lời dặn dò ấp úng của dì giúp việc lúc nãy, cuộc điện thoại đầy oán trách của Văn Cầm, cùng với bản di chúc chẳng có chút công bằng nào trên bàn, Hứa Mặc lờ mờ đoán được lý do vì sao hai tiếng trước Văn Cầm gọi liền tù tì bốn năm cuộc điện thoại triệu tập anh về đại viện.
Hứa Mặc rũ mi mắt, nhớ lại dòng trạng thái đầy mùi tiền và sa đọa mà Hứa Lâm đăng hai tháng trước, anh cười nhạt không chút bất ngờ: “Con biết.”
“Gần đây Hứa Lâm vẫn luôn ở sòng bài Macau. Hai hôm trước về Thượng Hải xảy ra chút cãi vã với người ta, chọc phải một người có máu mặt ở đó.”
Thấy anh điềm tĩnh quá mức, Văn Cầm tức đến run giọng: “Con ấy, lúc nào cũng như thế! Biết người ta chèn ép mình mà cứ im lặng! Ở nhà này, mẹ con mình sống khổ thế nào con quên rồi à?”
Nói đến đây, Văn Cầm nhận ra nói nhiều sẽ khiến người ta phiền, bèn lập tức chuyển chủ đề: “Con cũng lớn rồi, nên tính chuyện đại sự cả đời đi. Mẹ quen vài cô gái tốt, điều kiện, gia thế đều xứng. Mẹ gửi WeChat cho con, con tự nói chuyện nhé.”
“Hứa Mặc à, có những thứ có thể nhường, nhưng có những thứ thì không thể. Đó là thứ bố mẹ con để lại, là mạng sống của họ, ai cũng không được phép cướp.”
“Hứa Lâm có bố nó che chở, còn con có mẹ chống lưng. Chỉ cần mẹ còn ở đây một ngày, tuyệt đối không cho phép ai bắt nạt con.”
Hứa Mặc không nhận ra nỗi buồn dâng lên đáy mắt bà, chỉ nghĩ bà bực bội vì Hứa Đại Sơn chưa có chuyện gì đã sớm lập di chúc, muốn cắt đứt hoàn toàn mẹ con họ.
Anh mấp máy môi, định nói dẫu không có những thứ ấy anh vẫn đủ sức nuôi mẹ, nhưng nhìn gương mặt đang đầy phẫn hận vì cảm giác bị phản bội của bà, anh nuốt lại lời muốn nói.
Có lẽ với anh, rời khỏi nơi này là một may mắn; nhưng với Văn Cầm, đó là quãng hạnh phúc ngắn ngủi mà bà đánh đổi bằng tất cả, sĩ diện, tuổi trẻ, sự nghiệp mình yêu thích.
Không ai có quyền bắt bà buông tay.
Bà trầm giọng nhắc: “Năm bố mẹ con hy sinh, con mới sáu tuổi, con không biết họ đã phải trả giá những gì để tìm cho con một cuộc sống yên ổn đâu, cũng không biết mẹ con đã khóc lóc trước mặt mẹ đau khổ thế nào vì không thể ở bên cạnh con. Sau khi bố mẹ con hy sinh vì nhiệm vụ, một mình mẹ nén đau thương lo liệu hậu sự cho họ, rồi lại chăm sóc bà ngoại con cho đến lúc bà mất, khoảng thời gian đó mẹ hận không thể có ai cho mẹ mượn một bờ vai để dựa vào.”
“Sau này mẹ tái hôn với Hứa Đại Sơn, ngoài việc muốn thực hiện ước nguyện thời trẻ của mình, mẹ cũng muốn cho con có một gia đình trọn vẹn, ai ngờ… ông ta bao năm qua chưa từng coi mẹ con mình là người một nhà.”
“Con coi như giúp mẹ một việc, đi xem mắt, tìm một cô gái tử tế mà kết hôn, để mẹ có thể tận mắt thấy con yên bề gia thất.”
“Nếu không, lòng mẹ khó yên.”
Nghe đến đây, Hứa Mặc khẽ cau mày, cảm thấy lạ lùng.
Càng nghe Hứa Mặc càng thấy lạ, nhất là về cuối, lờ mờ nhận ra giọng điệu như đang “dặn dò hậu sự”. Anh ngạc nhiên đảo mắt nhìn quanh Văn Cầm, không kìm được hỏi: “Sức khỏe của mẹ thật sự không sao chứ ạ?”
“Năm nay mẹ đã đi khám sức khỏe chưa? Đưa kết quả cho con xem nào.”
Văn Cầm chỉ mỉm cười gượng, xua tay: “Mẹ thì có thể có chuyện gì chứ, con đừng có nghĩ linh tinh.”
“Đừng quên việc mẹ nói với con, lát nữa mẹ gửi wechat của cô bé kia cho con, hai đứa tự nói chuyện với nhau nhé.”
Thấy vậy, Hứa Mặc mím môi thành một đường thẳng, dưới đôi mắt trông mong của bà, gật đầu nhận lời.
Những người như họ chẳng có quyền nói đến tình yêu, cũng chẳng có quyền mưu cầu tự do trong hôn nhân.
__
Hạ Trúc về đến nhà thấy Hạ Sùng Duy đang ở nhà, cô móc chìa khóa xe vào ngón út, nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên đang ngồi trên sô pha đọc báo, vẻ mặt đầy kinh ngạc hỏi: “Bố ở nhà ạ? Con cứ tưởng bố vẫn đang tăng ca ở tòa án chứ.”
“À đúng rồi, bà ngoại con trượt ngã gãy xương, dì út đang ở bệnh viện chăm. Con tính ở lại trông nhưng bà không cho, nên con về đây.”
“Con nghe nói gần đây bố đang bận một vụ án lớn và đã thức trắng gần nửa tháng nay rồi, có tiến triển gì chưa ạ? Có khó giải quyết lắm không? Con thấy tóc bạc của bố lại nhiều thêm rồi.”
Hạ Trúc vừa vào cửa đã liến thoắng một tràng, làm Hạ Sùng Duy chẳng biết phải bắt đầu từ chủ đề nào trước.
Ông đặt tờ báo xuống, vẻ mặt cưng chiều nhìn Hạ Trúc, thấy người cô lấm lem bẩn thỉu, quan tâm hỏi: “Đầu tóc con dính gì thế kia?”
Hạ Trúc ghét bỏ vỗ vỗ lên mái tóc, chạy tới khoác tay Hạ Sùng Duy, dụi đầu vào vai ông, giải thích bâng quơ: “Xảy ra chút cãi vã với một nữ diễn viên thôi ạ, không có việc gì lớn đâu. Bố đừng bận tâm.”
Hạ Sùng Duy nhướng mày: “Cãi nhau à?”
Hạ Trúc bĩu môi, chối: “Không hẳn ạ. Con chỉ thấy cô ta diễn dở mà chảnh choẹ, hủy hoại kịch bản của con thôi.”
Hạ Sùng Duy khẽ thở dài: “Con ấy, tính khí bốc đồng quá. Bao năm rồi mà chẳng chịu học cho mình tí khôn khéo.”
Hạ Trúc tìm lý do nói: “Con vốn thế mà. Từ nhỏ đã không phải dạng học giỏi như người ta, chắc học không nổi cái ‘bài bản’ của bố đâu. Mà nói đến mưu trí, trong đám trẻ ở đại viện, con thấy Hứa Mặc là nhiều mưu nhất.”
Hạ Sùng Duy xót xa xoa đầu Hạ Trúc, lảng sang chuyện khác: “Bố vừa từ bệnh viện về. Bà ngoại bảo bố vướng tay vướng chân, không cho ở đó, nói dì út con chăm là đủ.”
“Đã về rồi thì nghỉ một đêm hẵng đi? Để bố ngắm con cho đã.”
Hạ Trúc chớp mắt suy nghĩ hai giây, sảng khoái đồng ý: “Vâng, để mai con vào thăm bà ngoại tiếp. Tối nay ở nhà bầu bạn với bố một đêm.”
Nhắc đến đây, như chợt nhớ ra điều gì, cô cố ý nói: “Con về cùng với Hứa Mặc đấy ạ. Hình như dì Văn gọi anh ấy có việc. Không phải dì ấy vẫn nghiêm khắc với Hứa Mặc lắm sao, chẳng biết là chuyện gì nữa.”
Vừa nghe đến Hứa Mặc, trên mặt Hạ Sùng Duy thoáng qua một vẻ phức tạp, xót xa, rồi ông lặng lẽ thở dài.
Thấy phản ứng của bố không ổn, Hạ Trúc thu lại vẻ bông đùa, lo lắng hỏi: “Bố sao thế ạ?”
Hạ Sùng Duy lắc đầu, cảm khái: “Bố thì không sao. Chỉ thấy thằng nhỏ nhà họ Hứa ấy, khó cho nó.”
Hạ Trúc bĩu môi, chẳng cho là đúng: “Anh ấy thì khó gì chứ? Anh ấy trẻ tuổi mà sự nghiệp đã thành công như vậy, được các bậc trưởng bối trong đại viện yêu mến, lại có cả đám cô gái trẻ theo đuổi. Có chuyện gì mà khó chứ.”
Hạ Sùng Duy gấp tờ báo làm đôi đặt lên bàn, cúi người lấy bộ cờ tướng dưới bàn trà ra, vừa dùng ánh mắt ra hiệu Hạ Trúc chơi với ông một ván, vừa ẩn ý nhắc nhở: “Sắp đến kỳ thay đổi nhân sự, chú Hứa của con dạo này bận tối mắt tối mũi, kết quả Hứa Lâm lại gây chuyện ở Thượng Hải. Chuyện nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, nhưng nếu xử lý không khéo sẽ là mầm tai họa.”
“Đúng lúc cô gái nhà họ Cố ở Đông Thành ngang tuổi với Hứa Mặc, lại đều là du học sinh ở Mỹ, nền tảng văn hóa tương đồng, sắc vóc cũng nổi trội, mà gia đình còn đang có hợp tác làm ăn với Hứa Đại Sơn. Không ngoài dự liệu, Hứa Mặc sẽ phải liên hôn với cô ấy.”
“Có Văn Cầm can dự, Hứa Mặc không có quyền chọn.”
Tay Hạ Trúc khựng lại trên quân cờ. Cô ngồi thụp giữa bàn trà và sofa, nhìn chằm chằm vào con “tốt”, như trông thấy phía sau đó là cơn gió tanh mưa máu không thể phơi ra ánh sáng.
Chỉ là cô không biết, Hứa Mặc đóng vai trò gì trong ván cờ này.
Biết con gái từng vì Hứa Mặc mà làm chuyện dại dột mấy năm trước, sợ cô giẫm lại vết xe cũ, lần này Hạ Sùng Duy không né tránh, nói rõ lợi hại, mong cô đừng tự làm khổ mình thêm.
Hạ Trúc nhìn bàn cờ, nhẹ nhích “Mã” một bước, cười khẽ: “Bố đừng lo cho con.”
“Có mấy chuyện ngu ngốc làm một lần là đủ rồi, sẽ không có lần thứ hai đâu.”
“Ai thời trẻ mà chẳng phạm vài chuyện hồ đồ chứ, bố cứ coi như lúc đó đầu óc con không tốt đi. Giờ đầu óc tỉnh táo rồi, sẽ không như thế nữa đâu.”
Hạ Sùng Duy di chuyển quân “Pháo” đi, nghe lời cam đoan chắc nịch của Hạ Trúc, trên mặt nở một nụ cười mãn nguyện: “Vậy thì tốt. Bố chỉ mong con được bình yên vui vẻ. Mẹ con mất sớm, bố đã hứa với bà ấy là sẽ chăm sóc con thật tốt. Không thể thất hứa được, nếu không tới lúc trăm tuổi già, bố không còn mặt mũi nào gặp mẹ con.”
“À, bố có một đồng nghiệp trẻ rất giỏi, chững chạc, nhà nề nếp, còn là một cao thủ phá án. Hai hôm trước nhờ có cậu ta, nếu không thì tối nay bố vẫn chưa về sớm được như vậy đâu. Có thời gian bố mời người ta về nhà ăn bữa cơm nhé? Con cũng tham gia nhé? Bọn con là người trẻ sẽ có nhiều chuyện để nói hơn.”
Hạ Trúc giả vờ không hiểu, lí nhí cười trừ: “Bố nói gì đấy, con vẫn ổn mà.”
“Chuyện ăn cơm bố sắp xếp, con có thời gian thì chắc chắn đi cùng.”
Ván cờ chưa đến nửa giờ đã tàn. Hạ Trúc đánh dở tệ, hay đòi đổi nước, còn suốt ngày bắt bố nhường. Nhường mãi, rốt cuộc Hạ Sùng Duy chủ động nhận thua.
Về đến nhà, mọi oán hờn tủi cực đều tan như mây khói, chỉ còn lại một thân nhẹ bẫng, phảng phất trở về những ngày thơ nhỏ.
__
Lâu rồi không ngủ ở đại viện, Hạ Trúc bỗng “lạ giường”, trằn trọc mãi không chợp mắt.
Nhân lúc Hạ Sùng Duy còn làm việc trong thư phòng, cô khoác tạm chiếc áo mỏng, rón rén chuồn ra ngoài.
Bước ra khỏi cổng lớn, Hạ Trúc ngước nhìn bầu trời xám xịt thâm trầm, nhắm mắt hít sâu một hơi, đi lang thang không mục đích trong đại viện.
Đi mãi đi mãi lại đến bên hồ nhân tạo, Hạ Trúc tìm đại một chỗ rồi ngồi xuống.
Vừa mới ngồi xuống, một cái bóng đen dọa người bỗng nhiên từ phía sau trồi lên, lạnh lùng hỏi: “Sao em lại ở đây?”
Hạ Trúc giật nảy mình, đợi phản ứng lại mới phát hiện là Hứa Mặc.
Cô vỗ vỗ ngực, nhìn cái bóng đang ẩn nấp trong bóng tối, cau mày càm ràm: “Anh muốn dọa chết người ta à?”
Hứa Mặc khựng lại giây lát, bật đèn pin điện thoại lên, nhìn Hạ Trúc đang ngồi bó gối dưới đất, hỏi lại lần nữa: “Đêm hôm không ngủ, chạy ra đây làm gì?”
Hạ Trúc nhớ tới lời nhắc nhở lúc trước của Hạ Sùng Duy, ngẩng đầu liếc nhìn Hứa Mặc đang đứng hóng gió, không nhìn rõ cảm xúc, bĩu môi: “Ngủ không được, nên ra ngoài đi dạo. Anh ở đây làm gì?”
Hứa Mặc với ánh mắt phức tạp nhìn Hạ Trúc, không hề né tránh thừa nhận: “Anh cũng không ngủ được.”
Hạ Trúc ngắt một cọng cỏ ngậm nơi khóe môi, giả vờ vô tình dò hỏi: “Hứa Lâm lại gây chuyện rồi à?”
Hứa Mặc tắt đèn pin, để bản thân hoàn toàn chìm vào trong bóng tối.
Bên hồ có lắp vài cái đèn âm đất, chỉ là có hai cái bị hỏng, tầm nhìn tối lại, không nhìn rõ mặt nhau.
Ngậm cọng cỏ, Hạ Trúc quay đầu “nhìn chằm chằm” vào anh, không nén được bực bội: “Hỏi anh đấy. Sao anh không đáp? Nghĩa là thế nào?”
Không biết qua bao lâu, giọng trầm nhạt của Hứa Mặc lẫn vào cái lạnh nửa đêm khẽ vọng ra: “Không rõ.”
“Đừng hỏi, không liên quan đến em.”
Tự đáy lòng, anh không muốn Hạ Trúc bị lôi vào vũng nước đục này.
Hạ Trúc tưởng anh chê cô nhiều chuyện, liền bật dậy, quay người bỏ đi.
Bóng lưng hấp tấp ấy có một vẻ khiến người ta vừa hâm mộ vừa chua xót, có những người có thể không kiêng nể mà bộc lộ yêu ghét, thẳng thắn phô bày cảm xúc thật của mình. Còn Hứa Mặc thì không.
Con người hay hướng về những gì trái ngược với mình. Nhưng khi có cơ hội tiến lại gần, anh lại bất giác sợ hãi.
Rốt cuộc, tránh họa tìm lợi là bản năng. Ai dám chắc mình sẽ an toàn rút lui?
Anh không làm nổi, cũng không dám làm.