Vì không có đối thủ nên Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đã thuận lợi trở thành lớp trưởng và lớp phó của lớp 11/1 mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Đổng Giai, giáo viên chủ nhiệm lớp 11/1, nhìn hai át chủ bài có thành tích đứng đầu lớp mình mà cảm thấy đau đầu. Bảo hai đứa không phải một đôi ư, ngày thường chúng cứ như hình với bóng thế cơ mà. Mà bảo chúng là một đôi đi, thì lại chẳng ai thấy chúng có hành động thân mật nào, ở trường lúc nào cũng đi cùng nhóm năm người, có yêu nhau cũng chẳng ai lại rủ rê lắm kỳ đà cản mũi như thế.
Cô bèn gọi điện cho bà nội của Hạ Nghi. Bà Hạ vừa nghe thấy tên Nhiếp Thanh Châu đã vội nói với cô giáo rằng cô nhầm rồi, Nhiếp Thanh Châu là cháu nuôi của bà nên mới thân thiết với Hạ Nghi như vậy.
Cô lại gọi cho cô của Nhiếp Thanh Châu. Cô anh vừa nghe tên Hạ Nghi liền bảo mình biết chuyện này, rằng cô đã nhờ bà Hạ chăm sóc Nhiếp Thanh Châu trong sinh hoạt hằng ngày, nên bà Hạ mới nhờ ngược lại Nhiếp Thanh Châu để ý chăm sóc Hạ Nghi ở trường nhiều hơn.
Bị dội hai gáo nước lạnh, Đổng Giai đành thừa nhận rằng mình không quản nổi chuyện này nữa. Chỉ cần thành tích của Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu không sa sút, cô sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua vậy.
“Ôi chao, đây chẳng phải là hai học sinh xuất sắc của khối chúng ta đây sao?” Thầy Trương Tự Hoa xách một túi quýt bước vào văn phòng, cười nói: “Sao thế cô Đổng, lại đang bồi dưỡng riêng cho hai em nó đấy à?”
“Đâu có! Các em ấy là lớp trưởng và lớp phó lớp 11/1, tôi đang giao việc thôi mà.” Đổng Giai bất đắc dĩ đáp.
“Thường thì học sinh giỏi chẳng muốn làm cán bộ lớp đâu, chỉ sợ ảnh hưởng đến việc học. Hai đứa này vừa học giỏi lại còn nhiệt tình, thật hiếm có. Đúng là nam nữ phối hợp, làm việc không biết mệt.” Trương Tự Hoa lấy quýt từ trong túi ni lông ra, đưa cho Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu mỗi người một quả, sau đó lại đưa cho Đổng Giai một quả.
“Chúng ta cũng vậy.” Trương Tự Hoa cười hì hì, bồi thêm một câu.
Đổng Giai cầm quả táo, trêu Trương Tự Hoa: “Phối hợp với tôi là mấu chốt sao? Mấu chốt là Nhiếp Thanh Châu thì có. Tôi nghe nói em ấy là học trò cưng của thầy từ lâu rồi, được tiếp tục dạy em ấy, chắc thầy vui lắm đấy nhỉ?”
Nói xong, cô Đổng quay sang bảo Nhiếp Thanh Châu: “Đừng nghe thầy Trương khen linh tinh, em phải khiêm tốn, không được nóng vội mà hãy tiếp tục nỗ lực đấy!”
Nhiếp Thanh Châu cầm quả quýt, ngoan ngoãn đáp: “Đương nhiên rồi ạ.”
“Còn Hạ Nghi, hồi học kỳ một lớp Mười em đã từng làm lớp phó học tập, chuyện mua sách tham khảo lần đó em đã xử lý rất tốt, cô tin vào năng lực của em. Nhưng vị trí lớp phó này đòi hỏi phải giao tiếp với bạn học nhiều hơn rất nhiều, em đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chưa?”
Hạ Nghi gật đầu.
Thế là Đổng Giai giao cho họ một đống việc rồi bảo họ về lớp. Trước khi đi, Nhiếp Thanh Châu vẫy vẫy quả quýt chào tạm biệt thầy Trương Tự Hoa, rồi quay sang cảm thán với Hạ Nghi: “Thầy Trương đúng là khác xưa thật rồi.”
Hạ Nghi thầm nghĩ, nghe nói để được dạy lớp chuyên, thầy Trương đã nỗ lực rất nhiều, thậm chí còn lập cả lời thề về thành tích môn Ngữ Văn trong kỳ thi đại học. Quả thực không giống với phong thái lười biếng, tản mạn như lời đồn chút nào.
Nhiếp Thanh Châu lại nói tiếp: “Hôm qua với hôm nay, trên người thầy đều có mùi sữa tắm. Thầy ấy thế mà lại tắm mỗi ngày rồi đấy.”
“…”
Sự kiện lớn đầu tiên kể từ khi khai giảng học kỳ mùa thu chính là hội thao toàn trường. Cán sự thể dục của lớp 11/1 mang đến một tin không may. Lớp 11/2, đối thủ thường xuyên tranh giành vị trí áp chót toàn khối với họ về mặt thể thao, cái lớp mà năm ngoái đã bị họ đá xuống hạng bét trong hội thao, năm nay lại vừa có một học sinh năng khiếu thể thao chuyển đến.
Lớp 11/2 sôi sục hẳn lên, thề sẽ rửa sạch mối nhục xưa, phấn đấu vào tốp năm, giữ vững tốp mười, và ném vị trí bét bảng cho lớp 11/1.
Thực ra với lớp chuyên, chẳng ai thực sự mong đạt thứ hạng cao trong hội thao cả. Cuộc chiến khốc liệt nhất chỉ nằm ở chỗ làm sao để “thoát khỏi vị trí đội sổ”.
Năm ngoái, lớp 10/2 và lớp 10/1 đã có một trận thư hùng bất phân thắng bại ở môn chạy tiếp sức hỗn hợp 4×400 mét. Hai bên đều chạy đến mức muốn nôn ọe, đội cổ vũ của hai lớp còn khẩu chiến kịch liệt hơn cả mấy lớp đang tranh giải nhất. Ở lượt chạy cuối, thí sinh của lớp 10/1 và lớp 10/2 hình như đã va vào nhau, học sinh lớp 10/2 ngã lăn ra đất, và lớp 10/1 cứ thế giữ được vị trí áp chót.
Học sinh lớp 10/2 khăng khăng rằng cú ngã là do bị bạn lớp 10/1 huých cùi chỏ; còn học sinh lớp 10/1 thì quả quyết rằng họ chỉ chạy sát nhau thôi, chứ hoàn toàn không hề chạm vào đối phương, là do bạn lớp 10/2 tự vấp ngã.
Hai bên cứ thế lời qua tiếng lại mà chẳng đi đến đâu, và mối thù giữa hai lớp cũng từ đó mà nên.
Gà mờ mổ nhau mà đến mức này, cũng thật là một kỳ quan.
Lớp 11/2 và lớp 11/1 năm nay đều là lớp chuyên Lý-Hóa, nhân sự không mấy thay đổi nên mối thù cũ cũng được kế thừa một cách hoàn hảo. Sau khi nghe tin lớp 11/2 có thêm học sinh năng khiếu thể thao, cảm giác khủng hoảng của lớp 11/1 bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
Cán sự thể dục lớp 11/1, Phó Tử Minh, là một cậu chàng cao lớn vạm vỡ đến một mét tám lăm, tính tình sôi nổi, hoạt bát. Thành tích học tập thuộc dạng trồi sụt thất thường, cứ như chơi đu quay vậy, khó khăn lắm mới giữ được một suất trong lớp 11/1, nhưng cậu ta lại rất được lòng bạn bè trong lớp. Vào giờ ra chơi, cậu ta hùng hồn kêu gọi mọi người tích cực đăng ký tham gia, rồi chỉ thẳng vào Nhiếp Thanh Châu mà nói: “Lớp trưởng, tớ thấy cậu chơi bóng rồi nhé, với thể lực của cậu mà không đăng ký đủ cả ba môn thì coi sao được?”
Nhiếp Thanh Châu giơ tay: “Tớ đăng ký 3.000 mét trước đã, còn lại môn nào thiếu người thì cậu cứ điền tên tớ vào là được.”
Phó Tử Minh giơ ngón cái, tán thưởng: “Lớp trưởng đỉnh thật!”
Phó Tử Minh tận dụng triệt để chiến thuật “bắt nạt người quen”, mỗi giờ ra chơi đều không ngơi nghỉ, cậy vào mối quan hệ tốt sẵn có trong lớp để đi khắp nơi lôi kéo người tham gia, khích lệ tinh thần cạnh tranh và gieo rắc hạt giống “thù hận”.
Cuối cùng, cậu ta tìm đến trước mặt Hạ Nghi. Trái ngược hẳn với vẻ mồm mép tép nhảy, tự tin tràn trề lúc trước, cậu ta hắng giọng, có chút căng thẳng: “Hạ Nghi… bạn ơi, bạn có thể đăng ký vài môn được không?”
Hạ Nghi ngước mắt nhìn cậu ta, đôi đồng tử đen láy vô cảm ấy khiến Phó Tử Minh bất giác chùn bước.
Nói ra thì thật mất mặt, chứ cậu ta hơi sợ Hạ Nghi. Hạ Nghi vừa vào lớp Mười, trên tay đã có vết sẹo dao rõ mồn một. Không lâu sau cô lại đánh cho Nhiếp Thanh Châu ngã lăn ra đất, những lời đồn thổi về cô và gia đình cứ thế lan rộng, trong lớp chẳng ai dám bắt chuyện. Hội thao năm lớp Mười, cậu ta cũng đâu dám tìm Hạ Nghi bảo đăng ký.
Nhưng xưa khác, nay khác. Lúc đó cậu ta đâu ngờ lớp mình lại yếu thể thao đến vậy! Năm nay lớp 11/2 lại ngông cuồng như thế, đừng nói Hạ Nghi chỉ có sẹo trên tay, cho dù cô có là một gã mặt sẹo đi chăng nữa, cậu ta cũng phải muối mặt mà khuyên nhủ một phen.
“Tớ… lớp mình con gái vốn đã ít, nhiều môn còn đang thiếu người. Tớ thấy cậu có vẻ rất giỏi thể thao. Ý là… nếu cậu không tham gia, tớ với lớp trưởng lại phải đi năn nỉ từng người một…” Phó Tử Minh lắp ba lắp bắp.
Ánh mắt Hạ Nghi khẽ lay động, cô thản nhiên hỏi: “Những môn nào đang thiếu người?”
Mắt Phó Tử Minh sáng rực lên: “Cậu giỏi môn nào? Tiếp sức 4×400 mét, 800 mét, 400 mét, được không?”
“Môn nào cũng được.”
“Thế thì đăng ký hết luôn nhé!” Phó Tử Minh vừa mừng rỡ, vừa dè dặt dò xét sắc mặt của Hạ Nghi.
Hạ Nghi gật đầu: “Được.”
Phó Tử Minh thầm nghĩ, cô ấy bảo được kìa, không ngờ cô ấy lại đồng ý.
Đơn giản thế thôi sao? Đơn giản thế thật!
Tâm trạng Phó Tử Minh lâng lâng như trên mây, cậu ta cầm tờ đơn đăng ký hớn hở đi tìm Nhiếp Thanh Châu, báo tin: “Lớp trưởng ơi lớp trưởng, chẳng còn mấy chỗ trống nữa đâu, chúng ta cố thêm tí nữa là lấp đầy rồi! Tớ thật không ngờ, Hạ Nghi lại dễ nói chuyện đến thế, tớ bảo cậu ấy đăng ký ba môn mà cậu ấy không thèm chớp mắt đồng ý luôn.”
“Đương nhiên rồi, cậu ấy có phải quái vật gì đâu, là do mọi người cứ nghĩ cậu ấy đáng sợ quá thôi.” Nhiếp Thanh Châu nhận lấy tờ đơn, mỉm cười xem lướt qua.
Phó Tử Minh kéo dài giọng, trêu: “Đúng thế, tính tình của Hạ Nghi thì lớp trưởng là người rõ nhất rồi.”
Nhiếp Thanh Châu bật cười, xua tay: “Thôi thôi, đừng đùa nữa.”
Giờ thể dục ở trường Trung học số Một Thường Xuyên trước nay vẫn khá buông lỏng, thường thì chỉ cần chạy chậm khởi động xong là có thể hoạt động tự do. Ai thích vận động thì đi vận động, còn những bạn không thích thì phần lớn sẽ lôi sách từ vựng, sách bài tập ra, ngồi ngay bên sân thể dục biến giờ thể dục thành một tiết tự học.
Trước đây, khi học chung tiết thể dục với lớp 10/1, Nhiếp Thanh Châu đã từng chứng kiến cảnh tượng hoành tráng khi cả lớp đồng loạt lôi đủ loại sách bài tập ra học.
Với tình hình này, hội thao mà lớp 11/1 không bét bảng thì còn ai bét bảng nữa?
Trong tiết thể dục hôm ấy, sau khi khởi động xong, quả nhiên mọi người lại túm năm tụm ba lôi sách ra ngồi học. Phó Tử Minh đành lôi kéo mấy đứa bạn thân chí cốt cùng Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đi tìm thầy thể dục để nhờ hướng dẫn luyện tập. Cậu ta rầu rĩ nói với Nhiếp Thanh Châu: “Thời cơ tốt thế này, đáng lẽ mọi người phải cùng nhau luyện tập chứ.”
“Thế sao cậu không vận động mọi người xem?”
“Sẽ bị mắng cho đấy.” Phó Tử Minh lắc đầu, khoác vai Nhiếp Thanh Châu: “Lớp trưởng mới nên cậu chưa hiểu tình hình thôi. Có câu nói thế này, chặn đường tài lộc của người khác cũng như giết cha mẹ người ta vậy, mà ở lớp mình, ngăn cản người khác học tập cũng như chặn đường tài lộc đó. Nói không nghe đâu!”
Nhiếp Thanh Châu suy nghĩ một lát, nói nhỏ vài câu với thầy thể dục, rồi bước về phía Văn Chung đang ngồi bên rìa sân học từ vựng tiếng Anh.
Nhiếp Thanh Châu nói với cậu ta: “Văn Chung, cậu vẫn còn nợ tôi một ân tình, đúng không? Lần cậu bị ngất ấy.”
Văn Chung ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn cậu qua cặp kính cận: “Cậu muốn làm gì?”
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, chỉ về phía thầy thể dục ở đằng xa: “Mấy môn điền kinh của lớp mình vẫn còn thiếu người thi nhảy cao. Thầy nói thể chất của cậu rất phù hợp đấy, hay cậu đăng ký thử xem? Nhân lúc này luyện tập luôn?”
Văn Chung sững người.
Học sinh lớp 11/1 đang ngồi học trên sân thể dục bỗng bị đánh thức bởi tiếng reo kinh ngạc của Trịnh Bội Kỳ: “Kia không phải là Văn Chung sao?”
Mọi người túm năm tụm ba ngẩng đầu lên, nhìn thấy Văn Chung đang bật nhảy ở cách đó không xa. Cậu ta nhẹ nhàng vượt qua cây sào đang vắt ngang trên không, rồi đáp lưng xuống tấm nệm dày.
Thầy thể dục nói gì đó với cậu ta, rồi nâng cây sào lên cao hơn. Văn Chung gật đầu, đứng dậy lấy đà lần nữa, rồi bật nhảy. Không ngờ lại qua được.
“Trời ơi, mình không nhìn nhầm đấy chứ… Văn Chung đang tập nhảy cao á?”
“Người khác thì thôi đi, đến cả Văn Chung cũng đi tập luyện sao?”
“Cậu ấy giỏi thế!”
“Các cậu nhìn kìa!” Trịnh Bội Kỳ lại reo lên, mọi người đồng loạt chuyển hướng nhìn, thấy Phó Tử Minh và nhóm bạn đang luyện tập chạy tiếp sức hỗn hợp 4×400 mét ở bên đường chạy.
Giữa những tốp người đang chạy bộ uể oải tản mác trên sân, Phó Tử Minh thoăn thoắt như một cơn gió, vù vù vượt qua vô số người, lao về phía trước, tạo nên một cảnh tượng cực kỳ ấn tượng. Đã có không ít người đang đi lang thang trên sân phải dừng lại để dõi theo cậu ấy.
Có điều Phó Tử Minh phân bổ thể lực hơi có vấn đề, lúc đầu thì vọt đi quá nhanh, về sau đã chậm lại thấy rõ, nhưng người nhận gậy tiếp theo chính là Nhiếp Thanh Châu.
Nhiếp Thanh Châu vừa nhận gậy, đã lao vút đi như một viên đạn. Học sinh lớp 11/1 im phăng phắc trong giây lát, rồi sau đó vỡ òa trong những tiếng la kinh ngạc “Vãi chưởng!”, “Trời ơi!”.
“Mắt tớ có gắn nút tua nhanh không vậy?”
“Tớ còn tưởng Phó Tử Minh chạy đủ nhanh rồi, nhưng Nhiếp Thanh Châu với cậu ấy đúng là ở hai đẳng cấp khác nhau hoàn toàn!”
“Mới đầu đã vọt nhanh thế, về sau… Chết tiệt, sao lại càng lúc càng nhanh thế này? Kệ xác cái lớp hai giữ tốp mười tranh tốp năm gì đó đi, lớp mình mới là người giữ tốp mười tranh tốp năm chứ!”
Cả lớp 11/1 sôi sục hẳn lên. Vừa đúng lúc giáo viên thể dục đi tới, nói với họ: “Còn ai muốn luyện tập môn nào nữa không, tranh thủ thời gian đi! Lớp 11/2 có học sinh năng khiếu thể thao mà tiết nào họ cũng tập đấy, các em xem bạn Văn Chung lớp mình kìa, mới tập có một lúc mà đã nâng thành tích lên mười centimet rồi!”
“Đi thôi, đi thôi!”
Đám con trai nghe mọi người xung quanh khen Văn Chung, Nhiếp Thanh Châu và Phó Tử Minh đẹp trai ngời ngời, lại nhìn sang thấy bao nhiêu nữ sinh lớp khác đang vây xem, đã sớm không kìm lòng được nữa rồi. Thêm vào đó là mối thù cũ với lớp 11/2, tất cả đã đồng loạt vùng lên. Các bạn nữ cũng bị bầu không khí này cuốn theo, chẳng mấy chốc những người đã đăng ký thi đấu đều đứng dậy đi luyện tập.
Trịnh Bội Kỳ cười hì hì đứng tại chỗ, vẫy tay với Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu ở phía xa, còn giơ tay chữ V tỏ ý chiến thắng.