Chương 82

Nhiếp Thanh Châu còn chưa nghiên cứu xong cách xem lá số thì Từ Tử Hàng đã gọi tới. Đúng như dự đoán, Từ Tử Hàng cũng đã đọc được bài đăng bóc phốt chuyện quá khứ thời cấp ba của anh và Hạ Nghi.

Nhiếp Thanh Châu nhìn dãy số trên màn hình một hồi lâu, đoạn day day thái dương rồi mới bắt máy.

“A lô?”

“Nhiếp Thanh Châu, trước đây cậu từng nói, mối tình dang dở tám năm trước của cậu…”

“Ừ, chính là Hạ Nghi.”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng rồi bùng nổ một tràng kinh ngạc. Nhiếp Thanh Châu có thể tưởng tượng ra cảnh Từ Tử Hàng đang vung tay đi đi lại lại trong phòng.

“Trời ơi, trời ơi, Hạ Nghi! Không ngờ lại là Hạ Nghi? Cái tên này… ngôi sao mà cậu theo đuổi suốt bảy năm lại chính là bạn gái cũ của cậu? Sống đến từng này tuổi mà tôi lại được chứng kiến chuyện drama thế này xảy ra ngay bên cạnh mình ư?”

“Sao cậu có thể giấu kỹ như vậy chứ? Bao nhiêu năm qua mà không hề hé răng nửa lời! Tôi nói cậu nghe này… đây là tin chấn động đấy. Cậu có biết Hạ Nghi ở tầm cỡ nào không? Người ta là ngôi sao quốc tế, lại còn vô cùng kín tiếng, bình thường chẳng bao giờ có scandal tình ái. Cậu và cô ấy mà có quá khứ bùng nổ thế này, độ hot đảm bảo sẽ tăng vùn vụt!”

Nhiếp Thanh Châu cau mày, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn, anh chậm rãi nói: “Từ Tử Hàng, tôi nói nghiêm túc với cậu nhé, đừng lấy chuyện của tôi và Hạ Nghi ra để tạo chiêu trò, tôi không cần sự nổi tiếng kiểu này.”

“Vậy cậu và Hạ Nghi…”

“Cũng đừng hỏi đến chuyện giữa tôi và cô ấy nữa.”

Người ở đầu dây bên kia hậm hực hừ một tiếng rồi nói: “Cậu làm như tôi xấu xa lắm không bằng, hỏi một câu cũng không được. Vậy phía quản lý của cô ấy yêu cầu chúng ta phối hợp đính chính thì được chứ?”

“Ừm… Ngoài chuyện đó ra, bên họ còn yêu cầu gì khác không?”

“Hết rồi.”

Nhiếp Thanh Châu khẽ thở dài. Từ Tử Hàng nghe thấy, bèn lên giọng trêu chọc: “Ối chà, sao thế kia, thất vọng lắm hả…”

Từ Tử Hàng lại lải nhải cảm thán với anh một hồi lâu nữa mới chịu lưu luyến cúp máy. Cuộc gọi kết thúc, Nhiếp Thanh Châu ngẩn người hồi lâu, đau đầu đến mức phải đưa tay lên day day ấn đường, rồi lại mở Wechat.

Trong nhóm chat “Mùa Hạ Trong Thanh, Tình Xanh Muôn Thuở” không biết đã có bao nhiêu tin nhắn trôi qua. Tin mới nhất là của Ây Da Ây Da, nội dung lại chẳng hề liên quan gì đến việc “đẩy thuyền”.

Ây Da Ây Da: Giang hồ cứu mạng! Có ai cho em mượn một nghìn tệ được không ạ! (icon khóc ròng) Em hứa sẽ trả lại trong vòng bảy ngày!

Lulus: Có chuyện gì vậy cưng ơi?

Ây Da Ây Da: Em sắp trễ hạn trả tiền vay qua app rồi (khóc).

Nhiếp Thanh Châu chỉ cảm thấy một luồng máu nóng xộc thẳng l*n đ*nh đầu, cuốn phăng đi hết nỗi hụt hẫng tiếc nuối ban nãy. Anh lập tức đi vào phòng sách, ngồi xuống trước máy tính, mở cửa sổ trò chuyện riêng với Ây Da Ây Da. Anh lạch cạch gõ một tràng chữ, ngón tay dừng trên phím Enter một lúc rồi lại xóa đi từng chữ một.

Anh rút điện thoại ra, chuyển cho Ây Da Ây Da một nghìn tệ.

Vừa chuyển tiền, anh vừa tự nhủ trong lòng: Người ta nói quả không sai, mày đúng là “anh trai cây ATM” chính hiệu.

Ây Da Ây Da: ? Gì vậy? B-thần, anh chuyển tiền cho em á?

Boat: Không phải em đang cần tiền trả nợ sao, mau đi trả đi.

Ây Da Ây Da: B-thần! Anh đúng là đại ân nhân của em! Trong vòng một tuần em nhất định sẽ trả lại cho anh!

Boat: Không sao đâu, cứ từ từ trả. Em gặp phải chuyện gì mà cần tiền gấp thế? Sao lại phải vay qua app?

Ây Da Ây Da: À… không có gì đâu ạ, chỉ là bình thường em tiêu xài hơi nhiều, tiền sinh hoạt không đủ dùng. Nhưng mà em sắp đi thực tập rồi, sẽ sớm có tiền thôi ạ.

Boat: Nếu không đủ tiền sinh hoạt, sao em không hỏi xin anh họ?

Ây Da Ây Da: Mấy hôm trước em vừa xin một khoản rồi, hôm nay mà xin nữa thì anh họ em chắc chắn sẽ nghi ngờ.

Nhiếp Thanh Châu nhìn dòng chữ trên nền xanh lá, ngón tay siết chặt rồi lại buông lỏng, lướt một vòng trên bàn phím rồi mới nhấn chữ.

Boat: Anh không biết em đã gặp phải chuyện gì, nhưng anh cũng có một cô em gái trạc tuổi em, đang đi học một mình ở nơi khác. Anh cũng hy vọng lúc con bé gặp khó khăn sẽ có người giúp đỡ.

Boat: Vậy nên nếu em có chuyện gì phiền lòng muốn tâm sự, hoặc gặp rắc rối gì cần giúp đỡ thì có thể nói với anh bất cứ lúc nào.

Boat: Em đừng hiểu lầm, anh không có ý gì khác đâu.

Phía bên kia im lặng một hồi lâu, Ây Da Ây Da mới gõ một câu: B-thần, anh tốt thật đấy.

Nhiếp Thanh Châu gửi một icon mặt cười.

Hơn hai giờ sáng, khi anh đang gõ chữ trước màn hình máy tính sáng trưng, Wechat đột nhiên vang lên.

Ây Da Ây Da: B-thần, anh còn đó không ạ?

Boat: Còn, có chuyện gì vậy?

Ây Da Ây Da: Anh nói là nếu có chuyện gì phiền lòng thì có thể nói với anh, lời này còn có hiệu lực không ạ?

Boat: Đương nhiên rồi.

Phía bên kia hiện lên dòng chữ “đang nhập…”, một lúc lâu sau Ây Da Ây Da mới gửi tới một đoạn tin nhắn rất dài.

Ây Da Ây Da: B-thần, hôm nay tâm trạng của em thực sự rất tệ, khó chịu vô cùng. Tình hình của em không tốt như em đã nói đâu ạ. Thật ra em đã nợ rất nhiều tiền vay qua app, lần này cũng là vay khoản mới để trả nợ cũ. Em không dám nói với gia đình, chỉ nghĩ đến chuyện đi thực tập kiếm tiền bù vào. Nhưng thực tế thì tiền thực tập cũng không đủ để lấp vào khoản nợ đó, em sợ lắm.

Ây Da Ây Da: Anh đừng hiểu lầm nhé, em không có ý định hỏi vay tiền anh đâu! Nếu anh cho em mượn tiền nữa, em chắc chắn sẽ không nhận. Hơn nữa, số tiền lần này anh cho em mượn, em nhất định sẽ trả lại. Chỉ là em kìm nén trong lòng khó chịu quá, nói với người khác thì lại sợ họ nghĩ em muốn vay tiền. Nhưng B-thần có vẻ là người rất tốt… nên em chỉ muốn tâm sự với anh một chút thôi.

Nhiếp Thanh Châu lặng lẽ nhìn màn hình máy tính. Giữa đêm khuya tĩnh lặng lúc hai giờ sáng, ngoài tiếng nhạc khe khẽ phát ra từ loa, thứ duy nhất sống động chính là những dòng chữ đang lần lượt hiện ra.

Boat: Không phải em rất thân với anh họ sao? Sao em không nói rõ với anh ấy?

Phía bên kia lại hiện lên dòng “đang nhập…”, và nhập rất lâu.

Ây Da Ây Da: Mối quan hệ giữa em và anh ấy… rất là vi diệu. Hồi nhỏ anh họ em từng ở nhà em một thời gian, nên anh ấy xem em như em gái ruột vậy. Công bằng mà nói thì anh ấy đối xử với em rất tốt, nhưng anh ấy lại chính là kiểu “con nhà người ta” trong truyền thuyết, thật sự là nỗi ám ảnh tâm lý của em.

Ây Da Ây Da: Em không biết anh có hiểu được cảm giác này không, từ nhỏ bố mẹ đã luôn nói em không bằng anh ấy. Anh họ em vừa thông minh, học giỏi, lại lễ phép, có giáo dưỡng. Mỗi lần mắng em, họ đều nói: ‘Con xem anh họ con đi, sao cái gì cũng không bằng nó thế.’ Chỉ cần có anh ấy ở đó là em lại thấy mình thật vô tích sự. Ai cũng quý anh ấy hơn. Tết đến, ông bà ngoại còn lén cho anh ấy nhiều tiền mừng tuổi hơn, bị phát hiện thì lại bảo đó là phần thưởng vì anh ấy học giỏi.

Ây Da Ây Da: Thật ra em cũng đã cố gắng lắm rồi, so với bạn bè cùng trang lứa em cũng thuộc dạng khá. Nhưng mà anh họ em giỏi quá, anh ấy quá xuất sắc, em thực sự không tài nào theo kịp. Thế nhưng mẹ em lại cho rằng, bà thông minh và thành công hơn dì cả thì em cũng phải giỏi giang hơn anh họ, tất cả là do em không chịu vươn lên. Từ nhỏ đến lớn, em cảm thấy mình cứ như một công cụ để mẹ em đem ra so sánh hơn thua vậy.

Ây Da Ây Da: Có những lúc em rất hận anh họ. Thật đấy, em nghĩ giá như không có anh ấy thì tốt biết mấy. Nhưng anh ấy lại đối xử với em rất tốt, thật sự vô cùng tốt, anh ấy là một người anh tuyệt vời. Em thấy mình thật tăm tối, vừa hưởng thụ sự quan tâm của anh ấy, không ngừng xin xỏ đủ thứ, sau lưng lại ghen tị với anh.

Ây Da Ây Da: Một đứa con nhà người ta như anh ấy, được người khác nâng niu, cuộc đời luôn thuận buồm xuôi gió, làm sao mà hiểu được tâm trạng của em chứ? Chắc chắn anh ấy sẽ mắng em, rồi chắc chắn cũng sẽ giúp em giải quyết hậu quả… Lúc nào anh ấy cũng hoàn hảo như thế, còn em thì lúc nào cũng tồi tệ thế này… Em thật sự khó chịu chết mất.  

Nhiếp Thanh Châu nhìn màn hình, ánh sáng phản chiếu trên mắt kính. Ngón tay anh lơ lửng giữa không trung, đã rất lâu không hề cử động. Trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy cô gái ở đầu dây bên kia và người anh họ của cô ấy dường như là những người hoàn toàn xa lạ. Quãng thời gian đã qua đột nhiên hé lộ trước mắt anh một góc khuất mà anh chưa từng hay biết.

Ánh sáng từ con trỏ chuột không ngừng nhấp nháy trong đôi mắt anh. Tiếng hát của Hạ Nghi vang lên từ trong loa, giọng ca trong veo thanh thoát, đôi lúc lại xen lẫn một nốt vĩ thanh khàn nhẹ.

“We are people made of mirrors (Chúng ta là những con người được tạo nên từ gương soi)

When eyes meet (Khi đôi mắt giao nhau)

We can only see our own pain in each other’s eyes (Ta chỉ có thể thấy nỗi đau của chính mình trong mắt đối phương)

So we argue, fight, break things, slam the door (Thế nên chúng ta cãi vã, xung đột, đập vỡ đồ đạc, rồi sập cửa bỏ đi)

To get the other person to admit that (Chỉ để bắt đối phương phải thừa nhận rằng)

“I am the one who’s hurting the most” (Tôi mới là người tổn thương nhiều nhất)

Nhiếp Thanh Châu chậm rãi gõ từng chữ trên bàn phím.

Boat: Anh không ngờ em lại có những suy nghĩ này.

Ây Da Ây Da: Có phải anh thấy thất vọng về em lắm không hahaha.

Boat: Không phải, giá như anh có thể nghe được những lời này sớm hơn.

Ây Da Ây Da: B-thần, anh tốt thật sự. Trước đây em cứ nghĩ anh họ của em là người hiền lành nhất trên đời, nhưng em thấy anh còn tốt hơn nữa. Nửa đêm nửa hôm vẫn ngồi nghe em than thở bao nhiêu chuyện mà không một lời oán thán. Chuyện em vay tiền qua mạng, nếu như anh ấy biết được, anh ấy nhất định sẽ mắng em một trận.

Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, đó là vì “anh” của hiện tại không phải là người thân của em, đã không còn tư cách để mắng em nữa rồi. Anh chỉ cần lên giọng một chút thôi thì có lẽ sẽ không bao giờ được nghe em nói một lời thật lòng nào nữa.

Chẳng ai muốn nghe lời trách móc. Dẫu cho đã làm sai, người ta vẫn chỉ muốn được an ủi, được thấu hiểu, được nghe ai đó nói rằng: “Đó không phải là lỗi của em”. Nhưng thường thì những người nói những lời ấy lại chẳng thật sự trả giá hay gánh vác bất cứ điều gì.

Nhiếp Thanh Châu ngửa đầu tựa vào lưng ghế, khẽ nhắm mắt lại.

Hóa ra cô em họ vốn hoạt bát, vui vẻ và hay làm nũng trong mắt anh ngày ấy lại chất chứa nhiều tâm sự phức tạp đến vậy.

Và hóa ra, cô ấy lại nhìn nhận anh theo cách đó.

Vậy mà anh phải sống lại một lần nữa, mới thấu tỏ được những điều này.

Suốt thời gian này, Hạ Nghi đều tĩnh dưỡng trong khách sạn. Bác sĩ của cô là Steve cho biết tình trạng tinh thần hiện tại của cô có vẻ ổn, không có dấu hiệu phát bệnh, nhưng nhất định phải cố gắng giữ cho cảm xúc ổn định. Bonnie cũng tạm nhẹ nhõm trong lòng. Vừa hay chuyến lưu diễn châu Á lại bị hoãn vì một vài lý do, thế là Hạ Nghi có thể nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa.

Sau khi giúp Hạ Nghi đóng cửa phòng, Bonnie gọi cho Từ Tử Hàng để bàn về việc ra thông cáo chung.

Sau khi chuyện Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi học chung trường cấp ba bị đào lại, cả phía Hạ Nghi và Thanh Châu đều đã ra thông báo, nói rằng họ chỉ là bạn học thời cấp ba, đồng thời phủ nhận mọi đồn đoán khác và hy vọng mọi người không lan truyền tin đồn thất thiệt. Thế nhưng hiện tại, độ hot của cặp đôi này trên mạng vẫn rất cao. Dù sao thì cũng là trai tài gái sắc, lại có một quá khứ cấp ba mờ ảo, cảnh tượng trong bữa tiệc mừng công lại kịch tính như vậy, cho dù đã lên tiếng phủ nhận cũng không cản được dân tình “đẩy thuyền” trong vui vẻ.

Họ bàn bạc xem sau này có những vấn đề nào cần phải thống nhất cách trả lời. Sau khi trao đổi, hai người quản lý phát hiện ra, cả hai người trong cuộc đều kín như bưng về quá khứ của họ, không chịu hé răng nửa lời, khiến họ bất giác cảm thấy đồng bệnh tương lân.

Đang nói chuyện, Từ Tử Hàng đột nhiên lên tiếng: “Này Bonnie, có chuyện này phải nói với cô một chút, hình như gần đây Thanh Châu đang hẹn hò rồi. Chuyện này có ảnh hưởng gì không?”

Bonnie kinh ngạc thốt lên: “Cái gì? Thanh Châu có bạn gái rồi ư?”

“Ừ, gần đây cậu ấy cứ nhắn tin gọi điện với một cô gái, nửa đêm nửa hôm điện thoại cũng báo bận, trước giờ chưa từng có chuyện này. Cậu ấy không cho tôi hỏi chuyện riêng, nhưng tôi nghĩ chắc là đang hẹn hò thật rồi.”

“Đúng là đột ngột thật, nhưng chắc cũng không ảnh hưởng gì đâu.”

Bonnie lại nói thêm vài câu với Từ Tử Hàng rồi cúp máy. Vừa quay đầu lại đã thấy Hạ Nghi đứng ngay sau lưng, làm chị ấy giật mình suýt nhảy dựng lên.

“Lạy Chúa tôi! Hạ Hạ, em đứng đây làm gì… Sao em không mang giày?”

Mái tóc dài của Hạ Nghi hơi rối, cô mặc một chiếc váy ngủ màu xám, chân trần bước trên nền gạch lạnh, có lẽ là vừa mới bước xuống giường. Đôi mắt đen láy của cô nhìn Bonnie đăm đăm, bên trong là những cảm xúc khác thường đang cuộn trào.

“Chị vừa nói chuyện điện thoại với ai thế?” Cô khẽ hỏi.

“À… là quản lý của nhà văn Thanh Châu.”

Hạ Nghi cụp mắt xuống rồi lại ngước lên, cô khẽ cất lời: “Nhiếp Thanh Châu, anh ấy… có bạn gái rồi sao?”

Bình Luận (0)
Comment