Chơi Ma Sói xong, mọi người lại chơi thêm một vài ván game nhỏ. Đối tượng cho buổi hẹn hò thứ hai cũng được phân chia dựa theo kết quả trò chơi. Cả nhóm rôm rả trò chuyện thêm một lúc rồi ai về phòng nấy.
Đêm ấy, Hạ Nghi lại gặp ác mộng.
Cô đã quá quen với những cơn ác mộng bất chợt ập đến suốt bao năm qua. Cứ mỗi lần phải ngủ ở một nơi xa lạ là gần như cô đều gặp ác mộng, mà tính chất công việc lại buộc cô phải liên tục di chuyển khắp nơi trên thế giới. Dù Bonnie đã cố hết sức giảm bớt lịch trình nhưng vẫn có vô số chuyến công tác không thể nào tránh được. Vì vậy, những cơn ác mộng cũng trở thành một phần không thể tránh khỏi trong cuộc sống của cô.
Hạ Nghi giật mình tỉnh giấc, bật phắt dậy. Rèm cửa có khả năng cản sáng rất tốt, cả căn phòng chìm trong bóng tối dày đặc. Tim cô đập thình thịch như trống trận, hơi thở trở nên gấp gáp. Cô căng mắt nhìn, cố gắng nhận diện mọi thứ trong bóng đêm. Những hình khối mấp mô, mờ ảo khiến nỗi sợ hãi trong cô dâng lên, tựa như có thứ gì đó đang dõi theo cô từ trong bóng tối. Cứ mỗi lần cô chớp mắt là nó lại tiến gần thêm một chút.
Ngay khi những suy nghĩ ấy bắt đầu lan xa, Hạ Nghi vội tự nhủ lòng: Đừng tưởng tượng, Hạ Nghi, mày không được tưởng tượng.
Bởi vì nếu tưởng tượng thì mày sẽ thật sự nhìn thấy chúng.
Tất cả những bóng hình mờ ảo sẽ hóa thành những con quái vật thực sự và bước ra khỏi cơn ác mộng để đi vào hiện thực. Chúng sẽ đánh lừa đôi mắt và trí não của mày, khiến mày nghẹt thở.
Hạ Nghi quờ tay mò mẫm bật chiếc đèn bàn ở bên cạnh lên. Cô ngây người nhìn căn phòng lờ mờ trong giây lát rồi khoác vội chiếc áo và đi xuống phòng khách. Cô muốn tìm chút nước uống để trấn tĩnh lại.
Cô bước đi trên hành lang. Đèn cảm ứng tự động sáng lên theo mỗi bước chân cô, đẩy lùi bóng tối về phía sau. Hạ Nghi chợt nhớ lại Steve đã từng phản đối kịch liệt việc cô tham gia chương trình này như thế nào. Anh ta cho rằng cô không đủ khả năng để sống chung với những người xa lạ, một môi trường thiếu an toàn như vậy rất có thể sẽ khiến căn bệnh của cô tái phát.
Vậy nên, lần này tham gia chương trình thực ra là một sự tùy hứng của cô.
Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình trở thành một người mong manh cần được chở che và bao bọc đến thế trong mắt người khác. Vậy mà cô đã thật sự biến thành dáng vẻ ấy, một sự thật mà chính cô cũng không tài nào chối bỏ.
Nhưng cô không thể mãi mãi như vậy, nếu cô cứ mãi như thế này…
Hạ Nghi dừng bước dưới bậc thang cuối cùng. Cô thấy trên quầy bar trong phòng ăn đang le lói một ánh đèn, phía trên đặt một chiếc máy tính xách tay. Nhiếp Thanh Châu mặc áo nỉ màu trắng kem đang ngồi trên chiếc ghế cao, tập trung dán mắt vào màn hình gõ phím. Ánh sáng từ màn hình hắt lên cặp kính anh đang đeo.
Ba giờ sáng. Chỉ có khoảng không gian quanh anh là bừng lên một vầng sáng ấm áp. Cả thế giới tịch mịch, lặng yên, chỉ còn lại tiếng bàn phím “lách cách” khe khẽ, tựa như một sân khấu được dựng sẵn cho một vở kịch độc thoại.
Đã rất nhiều năm về trước, trong vô số những buổi tự học tối hôm nào, chỉ cần quay đầu lại là cô có thể nhìn thấy anh nán lại ngồi học ở lớp đối diện. Anh ngồi dưới vầng sáng của một ngọn đèn, vắt vẻo trên ghế đọc sách.
Hạ Nghi đứng yên tại chỗ, lặng lẽ ngắm nhìn Nhiếp Thanh Châu. Tất thảy những đường nét mờ ảo trong bóng đêm đang trong trạng thái bất an vô hình bỗng dần dần lắng lại. Giống như một trận tuyết lớn đột ngột rơi trong tĩnh lặng, dịu dàng bao phủ lấy vạn vật, ngăn không cho chúng tiếp tục biến đổi dị dạng.
Trái tim cô vẫn đập nhanh điên cuồng, nhưng giờ đây không còn vì cơn ác mộng nữa mà là vì anh.
Nhiếp Thanh Châu khó chịu vò mái tóc, lơ đãng ngẩng đầu lên. Và rồi anh nhìn thấy Hạ Nghi đang đứng ở đầu cầu thang.
Anh sững người trong giây lát, vội vàng vuốt lại mái tóc đã bị mình vò cho rối bù như tổ quạ rồi đứng bật dậy khỏi ghế.
“Sao em lại dậy rồi?” Nhiếp Thanh Châu hỏi thật khẽ, thanh âm của anh tựa như một luồng khí mỏng manh lướt qua vành tai.
“Em…”
Cuối cùng Hạ Nghi cũng cất bước đi về phía nhà bếp. Cô cũng vô thức đưa tay vuốt lại tóc mình rồi đáp: “Em xuống rót ly nước. Còn anh? Sao anh lại ở đây?”
Nhiếp Thanh Châu lập tức cầm lấy bình nước và cốc, rót cho Hạ Nghi một ly đầy: “Chân em còn đang bị thương, cứ ngồi đi, để anh rót cho.”
Hạ Nghi khựng bước, định nói rằng mắt cá chân chỉ bị trầy da một chút thôi, không ảnh hưởng gì đến việc đi lại. Nhưng rồi cô lại thôi, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, đón lấy ly nước mà anh vừa rót cho mình.
“Nửa đêm bỗng dưng anh có cảm hứng nên muốn viết một đoạn. Anh vốn quen viết vào ban đêm rồi, thói quen này khó mà sửa được.” Nhiếp Thanh Châu quay lại chỗ của mình, mỉm cười giải thích: “Nghe nói là vì người thượng cổ khi hoạt động về đêm cần phải hết sức cảnh giác và tập trung tinh thần, nên ngược lại não bộ sẽ hoạt động rất tích cực.”
Anh lúc nào cũng có nhiều kiến thức lặt vặt lạ lùng như vậy. Tối qua Kiều Na cũng cứ khen mãi rằng anh uyên bác, trò chuyện với anh rất dễ chịu.
Hạ Nghi bất giác siết chặt ly nước trong tay.
Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn đồng hồ rồi thở phào một hơi thật dài: “Ồ, qua ngày mới rồi. Cuối cùng thì em cũng không còn là người tình một ngày của Nguyên Dã nữa.”
Dứt lời, anh chống cằm nhìn cô, hỏi một câu vừa như bâng quơ vừa như dò xét: “Hôm qua hẹn hò vui không? Em thấy Nguyên Dã thế nào?”
Hạ Nghi thành thật gật đầu: “Rất vui. Cậu ấy nhiệt tình, hoạt bát, trước đây em chưa từng tiếp xúc với người có tính cách như vậy.”
Nhiếp Thanh Châu quay mặt đi, hừ một tiếng: “Nhìn là biết mà. Em còn để cậu ta đi giày trượt băng cho mình nữa.”
Hạ Nghi thầm nghĩ, đây là yêu cầu của luật chơi, không thể tùy tiện từ chối ý tốt của đối phương được, nhưng lời vừa ra đến miệng lại biến thành một ý khác hẳn: “Chẳng phải anh cũng thế sao? Để Kiều Na đeo tạp dề cho mình, lại còn để cô ấy gọi anh là Thanh Châu nữa.”
Nhiếp Thanh Châu mở to mắt: “Thanh Châu thì có làm sao? Bút danh của anh chính là Thanh Châu, rất nhiều người đều gọi anh như vậy mà. Lẽ nào… em chưa từng gọi thế bao giờ à?”
“Bút danh và cách xưng hô ngoài đời đâu có giống nhau.” Hạ Nghi bướng bỉnh đáp.
Đúng là cô chưa bao giờ gọi anh là Thanh Châu.
Nhiếp Thanh Châu chăm chú nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, rồi không kìm được mà bật cười thành tiếng. Anh vui vẻ nhìn cô: “Được thôi. Vậy bây giờ em có thể gọi anh như thế rồi đấy.”
Hạ Nghi mím môi.
“Nói đi, Hạ Hạ.” Nhiếp Thanh Châu nói, giọng gằn từng chữ.
Hạ Nghi mấp máy môi rồi lại ngậm chặt, cuối cùng mới yếu ớt cất tiếng: “Thanh Châu.”
Nhiếp Thanh Châu cảm thấy dáng vẻ ngượng ngùng của Hạ Nghi lúc này mới đáng yêu làm sao, anh cười tủm tỉm nhìn cô chằm chằm, nhìn đến mức Hạ Nghi phải dời mắt đi nơi khác.
“Sao anh lại lấy bút danh là Thanh Châu?” Hạ Nghi đánh trống lảng.
Nhiếp Thanh Châu ra vẻ đau lòng thở dài một tiếng, đoạn cầm lấy ly của cô rót thêm nước nóng.
“Còn không phải vì sợ ai đó không đọc email của anh, hoàn toàn quên bẵng anh hay sao. Anh lấy bút danh là Thanh Châu để lỡ như em có thấy sách của anh, thấy tên tác giả thì sẽ biết là anh đó.”
Hạ Nghi cụp mắt, hai tay ôm lấy chiếc ly thủy tinh Nhiếp Thanh Châu vừa đưa, những ngón tay bất giác siết chặt.
Nhiếp Thanh Châu cúi thấp người xuống để tìm kiếm ánh mắt cô, khẽ cười nói: “Hạ Hạ, anh có thể than vãn với em như vậy không?”
“Chỉ là thỉnh thoảng thôi, một chút xíu thôi.”
Anh vừa nói vừa dùng tay ra hiệu.
“Không có. Đây đâu phải là than vãn, những gì anh nói cũng đâu có sai.” Hạ Nghi ngước mắt lên nhìn anh.
Nhiếp Thanh Châu gật đầu, làm bộ mặt nghiêm chỉnh: “Đúng vậy, đây không phải là than vãn, đây rõ ràng là làm nũng mới đúng.”
Hạ Nghi ngẩn người một lúc rồi ngờ vực hỏi: “Vậy… vậy sao?”
Đây là làm nũng sao?
Nhiếp Thanh Châu bật cười, đưa tay lên che mặt nhưng không giấu được đôi mắt cong cong: “Em đáng yêu quá đi thôi, Hạ Hạ.”
“Hai người đang hẹn hò ở đây đấy à?”
Giọng nói bất thình lình vang lên khiến Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu giật nảy mình. Quý Anh mặc một bộ đồ ngủ lụa màu đen đứng ở đầu cầu thang, hai chân bắt chéo, một tay chống lên tường, tay kia khoanh một vòng chỉ vào những chiếc camera xung quanh: “Ghi hình 24/24 đấy, đừng quên là không được tỏ tình trước khi chương trình kết thúc.”
“Chúng tôi chỉ đang nói chuyện thôi.” Nhiếp Thanh Châu ngả người về sau, kéo dãn khoảng cách với Hạ Nghi.
Quý Anh bật cười, đi tới bàn trà tìm đồ ăn vặt, vừa tìm vừa nói: “Hôm nay anh hẹn hò với tôi mà đúng không? Thức đến nửa đêm thế này là bất lịch sự lắm đấy.”
Theo kết quả ghép đôi hôm qua, Nhiếp Thanh Châu và Quý Anh sẽ là cặp đôi trong ngày hôm nay.
Nhiếp Thanh Châu tự biết mình đuối lý, bèn xin lỗi: “Xin lỗi nhé. Bỗng dưng tôi có cảm hứng muốn viết.”
Quý Anh lấy ra một gói khoai tây chiên rồi ngồi xuống bên cạnh Hạ Nghi, xé gói khoai tây đặt ngay giữa quầy bar.
“Tôi đùa thôi. Dù sao thì lát nữa cũng đi ăn trưa luôn, con trai các anh lại chẳng cần trang điểm, sáng mấy giờ dậy mà chẳng được.” Cô ấy vừa nói vừa bốc từng vốc khoai tây lớn, như thể nửa đêm đói quá giật mình tỉnh giấc rồi đi tìm gì đó lót dạ.
Nhiếp Thanh Châu nhìn cô ấy ăn khoai tây chiên, không khỏi thắc mắc: “Tôi nhớ là cô phải kiểm soát chế độ ăn uống nghiêm ngặt mà?”
“Bình thường tôi ăn uống kham khổ chẳng phải là để có cơ hội được thả phanh ăn chút đồ ăn vặt linh tinh này sao?” Quý Anh phủi tay, bắt chéo chân, nhìn về phía Nhiếp Thanh Châu: “Tôi nghe chị Kiều Na nói là thầy Thanh Châu học về tâm lý học, còn biết xem bói nữa à?”
Nhiếp Thanh Châu cười bất đắc dĩ.
Lúc chơi Ma Sói vào giờ nghỉ giải lao, Kiều Na có nói chuyện với anh, bảo anh đoán xem vòng tiếp theo cô ấy sẽ hẹn hò với ai. Anh đoán là Chu Ôn Văn, và quả nhiên trúng phóc. Giờ thì trong mắt Kiều Na, chắc anh đã thành “thầy bói nửa mùa” rồi.
“Thầy Thanh Châu, có thể tư vấn tâm lý hoặc xem bói giúp tôi một quẻ được không?” Quý Anh hỏi một cách vô tư.
“Tôi không có chứng chỉ liên quan nên không thể tư vấn tâm lý, còn xem bói thực ra chỉ là đoán bừa thôi. Nhưng nếu cô có phiền muộn gì muốn tâm sự với tôi thì tôi rất sẵn lòng.”
Nhiếp Thanh Châu tựa vào lưng ghế, ra vẻ chăm chú lắng nghe.
Quý Anh thở dài một hơi, nhai miếng khoai tây chiên giòn rụm.
“Tôi có một vấn đề tình cảm muốn nhờ anh tư vấn. Chắc hai người đều biết tôi và Trần Dục Phương là thanh mai trúc mã, đúng không? Thật ra thì tôi thích anh ấy từ hồi cấp ba và theo đuổi cũng nhiều năm rồi. Tôi cảm thấy trong lòng anh ấy có tôi, nhưng dạo gần đây anh ấy cứ né tránh tôi, trông có vẻ rất chán ghét tôi. Lần này nghe tin tôi tham gia, anh ấy còn định hủy chương trình luôn đấy. Nếu không phải tôi hứa với anh ấy là sau khi chương trình này kết thúc mà vẫn chưa tán được anh ấy thì tôi sẽ buông tay, chắc anh ấy đã không tham gia rồi.”
Trước đây, Quý Anh chỉ nói Trần Dục Phương là hình mẫu lý tưởng của mình chứ chưa bao giờ thừa nhận rằng mình vẫn đang theo đuổi anh ta. Tin này mà lộ ra ngoài thì đúng là một tin bom tấn.
Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đưa mắt nhìn nhau. Anh im lặng một lúc rồi giơ ngón tay lên vẽ một vòng, như muốn nhắc lại điều Quý Anh vừa nói lúc nãy.
“Ở đây ghi hình 24/24 đó, cô thật sự muốn nói về chủ đề này sao?”
Quý Anh xua tay, nói với vẻ bất cần: “Tôi mà phải sợ họ à? Trước khi chương trình lên sóng, ekip của tôi sẽ kiểm duyệt bản cuối. Những gì tôi không muốn lên sóng mà họ dám cho lên chắc?”
Nhiếp Thanh Châu nhớ đến gia thế của Quý Anh, lại nhớ ra trong bản phát sóng quả thật không có đoạn này, thế là anh rụt tay về rồi mỉm cười nói: “Cô cứ nói tiếp đi.”
Những ngón tay sơn móng đen của Quý Anh vò gói khoai tây kêu sột soạt, cô ấy nhíu mày nói: “Hôm nay tôi đi hẹn hò với Trần Dục Phương, cảm giác tệ cực kỳ. Anh ấy vẫn chẳng nhiệt tình gì cả, cứ như là tôi đang ép buộc anh ấy vậy, trước đây anh ấy đâu có như thế. Tôi đang thấy chán nản vô cùng.”
Nhiếp Thanh Châu tỏ vẻ đã hiểu: “Cô muốn từ bỏ anh ấy rồi à?”
“Bây giờ thì hơi muốn, nhưng tôi sợ đến mai lại không muốn nữa. Con người tôi một khi đã thấy còn dù chỉ một chút hy vọng thì sẽ không bao giờ buông tay. Tôi cũng thấy mệt mỏi lắm rồi.” Quý Anh chống cằm, thản nhiên nói: “Cho nên yêu cầu của tôi rất đơn giản, nhân lúc này hãy khuyên tôi từ bỏ đi.”