Trên chuyến xe đến điểm hẹn, Nhiếp Thanh Châu luôn không kìm được lòng mà quay sang nhìn Hạ Nghi ngồi bên cạnh. Ban đầu, Hạ Nghi còn đáp lại bằng ánh mắt dò hỏi, nhưng sau mấy lần như thế, dường như cô đã hiểu được ý tứ trong ánh nhìn của anh, bèn ngượng ngùng quay mặt ngắm cảnh ngoài cửa sổ.
“Em cũng từng mặc nhiều bộ đẹp hơn thế này rồi mà.”
Cô chỉ để lại cho Nhiếp Thanh Châu một chiếc gáy tròn trịa, giọng nói vọng lại từ phía ấy.
Nhiếp Thanh Châu nhìn dải ruy băng quen mắt trên tóc cô, ánh mắt chan chứa ý cười: “Nhưng hôm nay em lại chưng diện vì anh, đây là lần đầu tiên đấy.”
Lời vừa thốt ra, anh bỗng nhận ra họ đã quen nhau mười năm. Trong mười năm đằng đẵng ấy, đây lại là lần đầu tiên.
Lần đầu tiên chưng diện vì nhau, lần đầu tiên hẹn hò, lần đầu tiên quang minh chính đại trở thành “người yêu” của nhau. Rõ ràng họ đã ở bên nhau một khoảng thời gian rất dài nhưng lại như thể chẳng để lại dấu vết gì.
Nhưng vẫn có những thứ còn đọng lại chứ. Đó là một màn tỏ tình dở khóc dở cười của fan dưới gốc cây trong bệnh viện, là vô số đêm sánh bước bên nhau, một buổi trình diễn pháo hoa bí mật, một nụ hôn phớt đầy kìm nén, một lời tỏ tình bị cắt ngang đột ngột, vài lần nắm tay và ôm nhau dưới danh nghĩa của sự an ủi, và cả tám năm dài ngầm hiểu trong lòng.
Họ cũng từng mượn danh nghĩa tình bạn để tận hưởng vô vàn khoảnh khắc lãng mạn vốn chỉ dành cho những người yêu nhau.
Rốt cuộc khoảng cách từ tình bạn đến tình yêu là bao xa?
Có lẽ chỉ cần một đêm gió tuyết là đủ để vượt qua, cũng có lẽ dẫu đi cả mười năm vẫn chưa thể chạm tới.
Nhiếp Thanh Châu lặng đi trong giây lát, rồi dịu dàng nhưng quả quyết nói: “Vì vậy, anh thấy hôm nay em đẹp nhất từ trước đến giờ.”
Cuối cùng Hạ Nghi cũng quay sang nhìn anh, đôi mắt cô chớp lia lịa, có chút bối rối khi chạm phải ánh nhìn của anh.
“Em đã muốn hỏi anh từ rất lâu rồi…”
Hạ Nghi lên tiếng, ánh mắt cô dừng trên mái tóc của Nhiếp Thanh Châu: “Tại sao anh lại để tóc dài?”
Tóc dài không dễ chăm sóc, mà anh vốn chỉ thích sự sạch sẽ chứ đâu phải kiểu người quá để tâm đến vẻ bề ngoài.
Nhiếp Thanh Châu nghe vậy bèn ghé sát lại gần Hạ Nghi. Anh quay đầu đi, tháo dây thun trên tóc mình, để tóc buông xõa xuống, rồi vén một phần lên.
Cách sau tai anh chừng nửa ngón tay theo chiều ngang có một mảng da sẹo trắng bệch, trơ trụi cỡ đồng xu, bình thường nó bị tóc dài che đi, giờ Nhiếp Thanh Châu vén tóc lên nên mới lộ ra.
“Nghỉ hè năm lớp Mười một anh gặp tai nạn xe, bị rách da đầu. Phẫu thuật khôi phục khá kịp thời, nhưng vẫn còn một mảng da nhỏ không mọc tóc được nữa, nên anh đã để tóc dài để che vết sẹo.”
Nhiếp Thanh Châu giải thích xong một cách thản nhiên, định thả tóc xuống nhưng trên mảng da kia đột nhiên truyền đến một cảm giác mát lạnh.
Anh sững người.
Ngón tay Hạ Nghi khẽ khàng áp lên vết sẹo của anh từ từ lướt nhẹ, vô cùng dịu dàng và cẩn trọng, tựa như đang chạm vào một vết rạn trên món đồ sứ cổ.
Cô nói khẽ: “Rách cả da đầu… phải đau đến thế nào chứ.”
Ngón tay Hạ Nghi vẫn dừng trên mảng da trơ trụi ấy, khiến Nhiếp Thanh Châu không tài nào quay đầu lại được, cũng chẳng thể thấy được vẻ mặt của cô lúc này.
“Chỉ là nghe từ đó đáng sợ vậy thôi, mảng rách cũng không lớn, vả lại lúc đau nhất thì anh hoặc là ngất đi hoặc là đã được tiêm thuốc tê nên cũng không cảm thấy gì nhiều. Trái lại, phiền phức lớn nhất là vì nỗi ám ảnh tâm lý để lại, nên đến giờ anh vẫn chưa thi bằng lái xe.”
Nhiếp Thanh Châu an ủi cô bằng giọng điệu thản nhiên, anh còn mỉm cười rồi nói như cảm thán: “Thật ra anh thấy mình cũng khá hợp với kiểu tóc này, ai cũng bảo là trông ra dáng ‘lưu manh giả danh tri thức’, đúng không?”
Hạ Nghi không đáp, nhưng ngón tay cô vẫn dừng trên vết sẹo của anh, cứ miết nhẹ qua lại.
“Lưu manh giả danh tri thức?” Cô lặp lại, dường như không mấy để tâm, như thể đang muốn xác nhận lại ý nghĩa của cụm từ đó.
Cô ngừng một lát rồi từ tốn nói: “Không phải, anh là người tốt nhất trên thế gian này.”
Chiếc máy quay đặt trên xe vẫn đang tận tụy ghi hình, Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn nó một cái, cố gắng chữa lại lời của Hạ Nghi: “… Thế thì khoa trương quá rồi, chỉ vì có một vết sẹo trên đầu mà bỗng dưng thành người tốt nhất sao.”
“Anh chính là người tốt nhất trên thế gian này.”
Giọng Hạ Nghi rất nhẹ, nhưng lại vô cùng quả quyết.
Nhiếp Thanh Châu không biết nên nói gì cho phải, anh ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế để cho Hạ Nghi dễ dàng xoa nhẹ, đành bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi…”
Đến lúc xuống xe, mái tóc của Nhiếp Thanh Châu đã được Hạ Nghi buộc lại gọn gàng. Cô buộc rất tỉ mỉ, rất đẹp, không hề thua kém chuyên gia tạo mẫu tóc đã sửa soạn cho anh ban sáng.
Vừa xuống xe, Nhiếp Thanh Châu đã bắt đầu hối hận vì đã kể cho Hạ Nghi nghe chuyện vết sẹo, để rồi không thể ngắm nhìn cô thêm một lát nữa. Bởi vì điểm hẹn của họ là một công viên bạt nhún, mà ở đó thì không được phép đeo kính gọng vào trong.
Nhiếp Thanh Châu bị cận và loạn thị nhẹ, tháo kính ra cũng không ảnh hưởng đến việc đi lại, chỉ là tầm nhìn trở nên có chút mông lung, dáng hình Hạ Nghi cũng theo đó mà nhòa đi, thế giới như thể đột nhiên từ độ phân giải 4K sắc nét tụt xuống còn 480P vậy.
Nhiếp Thanh Châu nhíu mày thầm nghĩ, phải ngắm một Hạ Nghi lộng lẫy thế này bằng chất lượng 480P, mình đúng là thiệt thòi quá rồi còn gì?
Trong công viên tấp nập người qua kẻ lại, với đủ các loại trò chơi trên bạt nhún. Phần lớn khách đến đây là trẻ em và phụ huynh, không phải là đối tượng người hâm mộ của hai người. Lần này, tổ chương trình không bao trọn cả khu vui chơi nhưng đã thỏa thuận với công viên để giới hạn số lượng khách vào cửa, thế nên họ cứ trà trộn vào đám đông để cùng vui chơi.
Vừa đến công viên bạt nhún, Hạ Nghi đã trở nên vô cùng phấn khích. Cô tựa như một chú nai con vui vẻ, nhảy tưng tưng trên khắp các loại bạt nhún, mái tóc đuôi ngựa cũng tung tăng theo từng nhịp. Nhiếp Thanh Châu cũng nhảy trên những tấm bạt bên cạnh cô, hai người như trẻ con, lần lượt nhún người bật lên.
Có huấn luyện viên đến dạy họ các kỹ thuật, từ bước nhảy thẳng đứng cơ bản đến những động tác nâng cao hơn như nhảy tiếp đất bằng đầu gối, hay nhảy ngả người về sau.
Tầm nhìn xa lạ, mờ ảo khiến Nhiếp Thanh Châu có chút bất an, đến nỗi anh cứ mãi loanh quanh ở giai đoạn nhập môn là nhảy thẳng đứng, tay chân dường như không biết phải đặt vào đâu.
Trong khi đó, Hạ Nghi lại tỏ ra cực kỳ xuất sắc trong việc kiểm soát cơ thể. Huấn luyện viên bảo cô co chân tiếp đất bằng đầu gối, hay ngả người tiếp đất bằng lưng, cô chỉ thử vài lần là đã làm được. Dường như cô không hề sợ hãi ngay cả trong trạng thái không trọng lượng mà còn có thể kiểm soát cơ thể một cách điêu luyện.
Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu tràn ngập ý cười. Anh ngắm nhìn Hạ Nghi tựa như một nàng tiên thoát khỏi sức hút của trọng trường, lấy đủ mọi tư thế để tiếp đất rồi lại bật lên, tay chân mảnh mai trắng ngần vươn ra, tựa như đang dạo bước trên không trung.
“Các anh chị đang quay gì vậy? Anh với chị là ngôi sao ạ?” Một cô bé đứng xem bên cạnh cất tiếng hỏi.
Nhiếp Thanh Châu suy nghĩ một thoáng rồi cúi đầu xuống nói với gương mặt nhỏ nhắn mờ ảo kia: “Vì anh chị đang thi đấu với nhau nên phải ghi hình lại cho công bằng ấy mà.”
“Thế thì anh sắp thua rồi, chị kia nhảy giỏi hơn anh nhiều.” Cô bé ngây thơ nói.
Một cậu bé khác cao hơn đứng cạnh cô bé nói xen vào: “Không sao đâu ạ, bố em bảo là đàn ông phải nhường vợ mình.”
Nhiếp Thanh Châu sững người, rồi không nhịn được cười: “Vợ á?”
“Chị ấy không phải là vợ của anh ạ?” Cậu bé hỏi.
Nhiếp Thanh Châu lắc đầu, nói với vẻ hơi tiếc nuối: “Không phải vợ.”
Anh ngừng một lát rồi nhìn về phía bóng hình của Hạ Nghi, mày mắt cong cong ý cười, dịu dàng nói thêm: “Là bạn gái của anh.”
Đây cũng là lần đầu tiên trong đời anh nói Hạ Nghi là bạn gái của mình.
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, dù sao đi nữa, tình nhân hẹn hò một ngày thì cũng là tình nhân mà.
Sau khi huấn luyện viên rời đi, Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu bắt đầu vui đùa khắp cả công viên. Hai người lần lượt chơi hết các trò từ úp rổ trên bạt nhún, máng trượt chữ U, rồi nghịch mấy miếng dính vui tay, khiến anh quay phim cũng phải tất tả chạy theo.
Cuối cùng, họ đến một khu nhà phao, nơi có một “tấm lưới” mềm mại nhấp nhô được nâng đỡ bởi luồng khí. Bên cạnh là một hàng bạt nhún, có thể lấy đà từ đó rồi bay người lao vào tấm lưới hơi, và được nó đỡ lấy một cách vững vàng.
Nhiếp Thanh Châu thử trước. Sau khi bật nhảy thật cao, anh xoay người trên không rồi tiếp đất bằng lưng lên tấm lưới hơi, cảm giác như lún sâu vào một đám bông gòn.
Anh còn chưa kịp tận hưởng cảm giác ấy thì tấm lưới hơi đã bị mấy đứa trẻ bên cạnh nhảy nhót làm cho chao đảo, anh phải vội lăn hai vòng để tránh. Khi anh đang ngửa mặt lên trời, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một vệt màu hồng đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
Vệt màu hồng ấy dường như cũng đang rất hoảng hốt.
Nhiếp Thanh Châu còn chưa kịp suy nghĩ thì kèm theo tiếng “rầm” vang dội và tiếng kêu đau của anh, một làn hương sương mai thoảng đến, một thân thể ấm áp rơi xuống người anh, cú va chạm khiến xương sườn anh đau nhói. Anh theo phản xạ ôm lấy eo người vừa tới.
Đây có lẽ được xem là một vụ tai nạn giao thông trên bạt nhún rồi.
Hạ Nghi nằm sấp trên người Nhiếp Thanh Châu, đầu vùi vào hõm cổ anh. Cả hai đều bị cú va chạm làm cho choáng váng, nhất thời không nói nên lời.
“Em/Anh không sao chứ?”
Sau khi hoàn hồn, cả hai đồng thanh cất tiếng hỏi. Hạ Nghi chống người dậy khỏi Nhiếp Thanh Châu, hoảng hốt nhìn anh: “Em không sao, còn anh?”
Nhiếp Thanh Châu chớp chớp mắt, nhíu mày nói với vẻ đáng thương: “Chắc anh bị gãy xương sườn rồi…”
Mắt Hạ Nghi mở to. Ở khoảng cách gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau này, vẻ mặt cô lại trở nên rõ nét, vẻ bối rối và xót xa hiện lên rõ mồn một.
Nhiếp Thanh Châu không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng. Anh cười đến độ lồng ngực cũng rung lên, sự rung động ấy truyền rõ mồn một sang người Hạ Nghi. Cô ngẩn người, không hiểu rốt cuộc tình hình của anh là thế nào, bèn đẩy nhẹ vai anh.
“Anh cười gì thế?”
“Không biết nữa, chắc là bị em va phải cho ngẩn người rồi chăng?”
Có lẽ vì nụ cười của Nhiếp Thanh Châu quá đỗi dịu dàng, đôi mày cong cong ý cười, để lộ lúm đồng tiền nho nhỏ. Hạ Nghi ngắm anh một lúc, rồi cũng chẳng hiểu vì sao mà bật cười theo anh.
“Thế em cười cái gì?” Nhiếp Thanh Châu nghiêng đầu hỏi cô.
“Em không biết, chắc là bị anh lây rồi.”
Cánh tay Nhiếp Thanh Châu vẫn đang vòng qua eo Hạ Nghi, một tay cô đặt trên ngực anh, tay còn lại thì chống đỡ cơ thể, cả người gần như đè lên người anh. Dường như Hạ Nghi không hề nhận ra, tư thế hiện tại của họ thực ra là đang ôm nhau.
Cái ôm sau tám năm dài đằng đẵng lại diễn ra theo một cách bất ngờ như thế này.
Sau khi Hạ Nghi ngồi dậy khỏi người Nhiếp Thanh Châu, rồi lại kéo anh dậy từ “tấm lưới hơi”, anh liền nắm lấy tay cô và không buông ra nữa. Bàn tay Hạ Nghi vẫn mềm mại và lành lạnh như ngày trước, chỉ cần dùng một chút sức là anh đã có thể lách qua kẽ tay cô, đan chặt mười ngón tay vào nhau.
Và cô cũng vẫn như ngày xưa, không nói lời nào, cũng không giằng ra, chỉ lặng lẽ nắm lại tay anh.
Nếu không phải vì sự cố bất ngờ vừa rồi thì đây mới chính là hành động thân mật nhất mà chương trình cho phép.
Nhiếp Thanh Châu kéo tay Hạ Nghi đến trước một máy bán hàng tự động gần đó, định mua nước uống nghỉ một lát. Anh cúi người quan sát một lúc rồi mỉm cười, chỉ vào một lon cà phê bên trong và nói: “Tám năm rồi mà vẫn còn bán, kiểu dáng cũng chẳng thay đổi gì cả.”
Đó là loại cà phê anh thích mua nhất hồi còn đi học.
Nhiếp Thanh Châu vừa thanh toán xong, hai lon cà phê lần lượt rơi xuống. Anh cúi người lấy chúng ra từ ngăn dưới của máy, rồi anh chạm nhẹ thành lon cà phê lạnh buốt lên má Hạ Nghi. Cô khẽ rụt người lại, ngước đôi mắt đen láy nhìn anh.
“Chủ nợ đại nhân, xin hãy nhận lấy hối lộ của tôi.”
Anh vừa cười vừa thốt ra danh xưng cũ xưa ấy. Anh ghé sát lại gần để nhìn rõ mặt cô hơn, giọng nói cũng tựa như lời thì thầm bên tai.
Hạ Nghi ngẩn người, ký ức xa xôi bỗng chốc như được phủi đi lớp bụi thời gian, dần trở nên rõ nét giữa màn khói bụi mờ ảo. Cô nhớ lại con hẻm tối tăm nơi anh nhờ cô giúp đỡ, nhớ lại cảnh anh ngồi sau chiếc xe ba gác của cô để đến bệnh viện, nhớ lại một buổi tối trong thành phố, anh nói muốn mời cô ăn cơm.
Cô đã hỏi anh tại sao.
Anh nói, dĩ nhiên là để lấy lòng chủ nợ rồi.
Nhiếp Thanh Châu dùng một tay mở lon cà phê rồi đưa cho Hạ Nghi. Hạ Nghi nhận lấy, ngắm nhìn dáng vẻ tươi cười rạng rỡ của anh.
Hạ Nghi thầm nghĩ, hóa ra họ đã bắt đầu như thế này.
Thật ra chẳng liên quan gì đến thứ gọi là định mệnh lớn lao hay kịch bản trùng hợp nào cả.
Họ bắt đầu từ một lần đưa đến bệnh viện, một lần dạo phố đêm, một lon cà phê, từ những món nợ nhỏ bé và những lần lặng lẽ nương tựa vào nhau.