Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi ướt sũng trở về biệt thự, khiến ai nấy đều giật cả mình. Quý Anh kinh ngạc hỏi họ: “Không phải hai người đi công viên giải trí sao? Chơi trò tàu lượn siêu tốc dưới nước mà không mặc áo mưa à?”
“Chúng tôi đã đi tái hiện lại khung cảnh kinh điển của Shin-Ran.” Nhiếp Thanh Châu vừa lau tóc cho Hạ Nghi vừa gợi ý cho Quý Anh: “Trong công viên có một quảng trường phun nước đó.”
Quý Anh bật phắt dậy khỏi ghế sô pha, mừng rỡ reo lên: “A! ‘Thủ phạm trong đôi mắt’!”
“Trong phim người ta chẳng bị ướt chút nào, còn chúng tôi vừa đứng vào đã ướt như chuột lột từ đầu đến chân.” Nhiếp Thanh Châu cười tươi rói.
“Tôi cũng muốn đi! Sao tôi lại không được sắp xếp một buổi hẹn hò như thế chứ!” Quý Anh tức tối, quay phắt sang lườm đối tượng hẹn hò hôm nay của mình. Chu Ôn Văn đang dựa người trên sô pha ngẩng đầu lên, anh ta mặc một chiếc áo hoodie màu xanh lam đậm, hai tay vòng sau gáy: “Sao nào, chuyện này cũng đổ tại tôi à? Lần sau đi là được chứ gì.”
“Làm gì có lần sau nữa, chương trình sắp kết thúc rồi, đây là ngày hẹn hò cuối cùng mà.” Quý Anh lôi điện thoại ra, quay sang hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Hai người đi công viên nào thế, để tôi tìm thử xem…”
“Nghe nói bối cảnh của ‘Thủ phạm trong đôi mắt’ được lấy từ công viên Fuji-Q Highland ở Nhật Bản đấy, đợi chương trình kết thúc rồi chúng ta cùng đi.” Chu Ôn Văn nói với giọng thản nhiên.
Quý Anh rời mắt khỏi điện thoại, ngước lên nhìn thẳng vào mắt Chu Ôn Văn. Giọng anh ta bình thản như thể thuận miệng nói ra, nhưng ánh mắt lại nhìn cô ấy chăm chú, vô cùng nghiêm túc.
Cái gì mà đợi chương trình kết thúc chứ, nghe cứ như anh ta đang thực sự hẹn ước với cô ấy vậy. Đâu cần đợi đến lúc đó, có khi chỉ qua hôm nay thôi, họ đã chẳng còn là một cặp hẹn hò nữa rồi.
“Anh không phải fan Co-Ai sao, đi xem cảnh kinh điển của fan Shin-Ran làm gì?” Quý Anh đặt điện thoại xuống, vặn lại một câu như thường lệ.
“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”
Quý Anh khoanh tay, cúi xuống nhìn anh ta: “Chu Ôn Văn, tôi mà đã nói đi là sẽ đi thật đấy. Tôi rất coi trọng lời hứa.”
Chu Ôn Văn cũng ngồi thẳng dậy, đáp trả rành rọt từng chữ như mọi khi: “Tôi còn coi trọng lời hứa hơn cô. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.”
Chu Ôn Văn đưa tay ra, Quý Anh giơ tay lên đập tay với anh, tiếng vỗ tay vang lên giòn giã.
Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đứng một bên nhìn hai người họ, Hạ Nghi khẽ nói: “Bọn họ hẹn hò mà cứ như đang cãi nhau vậy.”
“Cứ cái đà này, sau này họ sẽ vừa cãi nhau vừa tỏ tình cho xem.” Nhiếp Thanh Châu thì thầm đáp lại.
Anh không biết sau đó giữa Quý Anh, Trần Dục Phương và Chu Ôn Văn đã xảy ra chuyện gì. Điều duy nhất anh biết là trong buổi hẹn hò cuối cùng, Quý Anh là người có quyền lựa chọn, và người cô ấy chọn chính là Chu Ôn Văn.
Một người vốn đã cố chấp thì ngay cả khi quay đầu từ bỏ cũng sẽ kiên quyết đến cùng.
Hành trình ghi hình của chương trình “Trên Tình Bạn, Dưới Tình Yêu” cứ thế khép lại. Tất cả những rung động, những phân vân và lãng mạn đều được gói trọn lại trong những thước phim. Mọi người rời khỏi căn biệt thự lớn ấy, trở về với cuộc sống của riêng mình.
Chẳng bao lâu sau khi chương trình kết thúc, tour diễn châu Á của Hạ Nghi cũng bắt đầu. Trong đêm diễn đầu tiên, cô đã giữ lời hứa tặng cho Giang Vũ Thiến vé concert hàng ghế đầu, đồng thời cũng mời tất cả mọi người từng tham gia chương trình đến chung vui. Quản lý Bonnie của Hạ Nghi là một người tháo vát và chu toàn. Sau khi tiếp đãi mọi người đâu vào đấy, chị ấy lại kín đáo gọi Nhiếp Thanh Châu lại, nói rằng muốn nói chuyện riêng với anh một lát.
“Thầy Thanh Châu, trong suốt thời gian tham gia chương trình, đã phiền cậu chăm sóc cho Hạ Nghi rồi.” Bonnie lịch sự mở lời cảm ơn.
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, đáp lại một cách khiêm tốn: “Không có gì đâu, Hạ Nghi cũng chăm sóc tôi rất nhiều.”
“Tôi và Steve đều rất lo cho con bé, chỉ sợ con bé xảy ra chuyện gì, tình hình hôm tiệc mừng ra mắt chắc cậu cũng đã thấy rồi. Không ngờ Hạ Nghi lại thích ứng rất tốt. Steve nói, trạng thái của con bé bây giờ rất ổn.”
Bonnie nhìn thẳng vào Nhiếp Thanh Châu và nói: “Đây có lẽ là công của cậu cả đấy.”
Hai người đứng trong một hành lang vắng lặng, ánh đèn xanh của lối thoát hiểm ở góc tường chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Chỉ cần không ai cất lời, không gian lại tĩnh lặng đến lạ thường.
Nhiếp Thanh Châu khoanh tay dựa vào cửa sổ, im lặng một lúc rồi ngước mắt nhìn Bonnie: “Tôi có thể hỏi những năm qua Hạ Nghi đã trải qua những chuyện gì không?”
Những ngón tay của Bonnie gõ nhẹ lên bậu cửa sổ, chị chậm rãi đáp: “Đó cũng chính là điều tôi muốn nói với cậu.”
Buổi hòa nhạc sắp bắt đầu, từng chùm pháo hoa vụt bay lên không trung, rọi sáng cả một khoảng trời. Giai điệu hùng tráng vang lên, cả biển người bên dưới cũng hòa mình nhún nhảy theo. Giang Vũ Thiến vừa vẫy lightstick, vừa gửi tin nhắn thoại cho Nhiếp Thanh Châu: “B-thần! B-thần, anh chạy đi đâu mất rồi? Sắp bắt đầu rồi, anh mau lại đây đi!”
Cô nàng lo lắng nhìn quanh, cuối cùng cũng thấy một bóng dáng cao gầy mặc áo thun đen, đội mũ lưỡi trai màu be đang len lỏi qua biển người từ phía xa. Anh bước không nhanh, khẽ lách người qua từng người một, rồi đứng lại bên cạnh Giang Vũ Thiến.
Đôi môi Nhiếp Thanh Châu mím chặt, sắc mặt anh trắng bệch. Khi anh ngẩng đầu lên, Giang Vũ Thiến nhìn thấy một đôi mắt màu trà sâu thẳm, ẩn chứa những tâm tư trĩu nặng.
“B-thần… Anh sao vậy?”
Chẳng đợi Nhiếp Thanh Châu trả lời, tất cả ánh đèn vụt tắt, đôi mắt anh cũng chìm vào trong bóng tối. Biển người vỡ òa trong tiếng reo hò như sóng vỗ, ánh đèn trắng sáng tập trung cả về phía sân khấu. Bản nhạc “Losing Me” với phần phối khí mới được dàn nhạc dây tấu lên, đưa bầu không khí bùng nổ đến đỉnh điểm.
Bục nâng từ từ được đưa lên, một nhóm vũ công trong trang phục tựa những yêu tinh vàng kim đang vây quanh một khối hộp chữ nhật trong suốt được điêu khắc tinh xảo. Họ tựa vào chiếc hộp trong tư thế say ngủ, rồi như thể bị âm nhạc đánh thức mà đồng loạt đứng dậy, nhẹ nhàng mở nắp hộp, nâng cô gái đang nằm bên trong lên.
Hạ Nghi mặc một chiếc váy lụa hai dây dài màu tím, mái tóc uốn lượn sóng mềm mại buông xuống tận thắt lưng. Cô ngồi trên chiếc “hộp” trong suốt ấy, cầm lấy micro. Giọng hát trong trẻo của cô cất lên, làm rung động cả không gian, gợn lên trong lòng mỗi người những xao động khẽ khàng.
Mi mắt Nhiếp Thanh Châu khẽ rung động, anh chăm chú nhìn cô không chớp mắt, nhìn đại minh tinh của lòng anh.
– Lần đầu gặp Hạ Nghi, tôi vẫn còn là một lính mới. Quản lý của con bé là cấp trên của tôi, Vincent. Chính Vincent đã phát hiện và lăng xê con bé, nói theo cách của người Trung Quốc thì Vincent chính là ‘Bá Nhạc’[1] của Hạ Nghi. Tôi từng nghe Vincent nói trước đây Hạ Nghi đã từng mắc bệnh tâm lý khá nghiêm trọng, nhưng đã hồi phục rồi. Khi đó trông con bé quả thực không khác gì người bình thường cả.
– Ban đầu, mọi chuyện đều hết sức thuận lợi. Hạ Nghi vừa ra mắt đã nổi như cồn, thâu tóm mọi giải thưởng tân binh, khí thế ngút trời. Công ty muốn con bé nhanh chóng ra album thứ hai, thừa thắng xông lên để củng cố vị thế. Khoảng thời gian đó, Hạ Nghi đã dồn hết tâm huyết, quên cả ngày đêm đắm chìm trong thế giới sáng tác. Rồi một ngày kia, con bé đột nhiên xuất hiện ảo thanh, sau đó là ảo giác và những khoảng trống ký ức bất chợt.
– Trước khi ra nước ngoài con bé đã từng phát bệnh, nên có lẽ cậu cũng biết, mỗi khi phát bệnh, con bé sẽ sáng tác nhạc trong vô thức. Điều kỳ diệu là chất lượng những bản nhạc được viết ra trong lúc ấy lại vô cùng xuất sắc. Vincent từng nói, đó là thứ âm nhạc mà Chúa đã mượn đôi tay của Hạ Nghi để viết nên, và được hiến dâng cho những tác phẩm vĩ đại là một niềm vinh hạnh lớn lao.
Đồng tử của Nhiếp Thanh Châu co rút lại. Anh đăm đắm nhìn Hạ Nghi dưới ánh đèn sân khấu. Cô tiến đến trước micro, đôi tay nâng niu chiếc mic và cúi đầu cất lên tiếng hát. Hàng mi cô rất dài, những hạt phấn lấp lánh điểm trên mi và đuôi mắt tựa như ánh sao trời rơi xuống nơi đáy mắt cô.
Những giai điệu tinh xảo tuyệt mỹ vang vọng khắp khán phòng, tựa như một đàn hải âu tự do sải cánh giữa biển trời.
– Dưới áp lực của công ty, tôi và Vincent đã cùng nhau dỗ dành Hạ Nghi hoàn thành tất cả các ca khúc cho album thứ hai. Khi quá trình sản xuất kết thúc, bệnh tình của Hạ Nghi đã chuyển biến rất nặng, gần như chết đi sống lại.
– Album đó thành công vang dội, tạo nên một cơn địa chấn trên toàn cầu, nhận được vô số lời tán dương. Chuyện này cậu cũng biết mà. Thế nhưng, không lâu sau khi album phát hành, tôi phát hiện ra Vincent đã cấu kết với bác sĩ tâm lý của Hạ Nghi từ trước, lén tráo thuốc của con bé thành thuốc giả. Bệnh tình của Hạ Nghi ngày một trầm trọng, tất cả đều do một tay Vincent sắp đặt. Tôi đã tố cáo Vincent và anh ta bị công ty sa thải. Toàn bộ những chuyện này, cùng với bệnh tình của Hạ Nghi, đều bị giấu nhẹm đi. Mọi người chẳng ai hay biết cả.
– Sau đó, Hạ Nghi đổi bác sĩ và người quản lý, quyết định rời xa âm nhạc, không bao giờ hát hay sáng tác nữa. Bệnh tình của con bé quả thực đã thuyên giảm một thời gian nhưng rồi nhanh chóng tái phát, thậm chí còn nghiêm trọng hơn trước.
– Tôi không biết âm nhạc rốt cuộc là gì đối với Hạ Nghi nữa. Hễ con bé đắm chìm vào nó thì tinh thần sẽ sụp đổ, nhưng nếu hoàn toàn từ bỏ thì dường như con bé cũng không thể sống nổi. Tại sao con bé phải đối mặt với một số phận nghiệt ngã như vậy, bị chính định mệnh trêu đùa đến thế?
– Phải là tôi, có lẽ tôi đã tuyệt vọng từ lâu rồi.
Giang Vũ Thiến quay đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu, kinh ngạc mở to mắt, lay mạnh vai anh và lớn tiếng hỏi: “B-thần, anh không khỏe ở đâu à? Trông anh có vẻ rất đau đớn?”
Nhiếp Thanh Châu cúi gập người xuống, hai tay dùng sức bịt chặt lấy tai, vết thương sau gáy dường như cũng bỏng rát đau đớn. Những giai điệu thiên tài lay động lòng người ấy, giọng hát tuyệt mỹ mà anh đã từng thưởng thức không biết bao nhiêu lần, trong phút chốc bỗng hóa thành âm thanh của định mệnh đang gặm nhấm máu thịt của Hạ Nghi.
Đinh tai nhức óc, đau đến xé lòng, nghe thêm một phút thôi cũng không tài nào chịu nổi.
Anh không biết buổi concert đã kết thúc như thế nào, không biết Giang Vũ Thiến, Quý Anh và những người khác trong show đã đến nói với anh những gì, và cũng chẳng biết mình đã trả lời ra sao. Mãi cho đến khi đám đông đã giải tán hết, anh vẫn đứng trơ trọi một mình dưới sân khấu, lặng nhìn nhân viên công tác thu dọn mọi thứ.
“Mất bao công dựng lên, náo nhiệt được hai giờ đồng hồ rồi lại bị dỡ bỏ. Mọi thứ thật hư ảo, phải không anh?”
Giọng nói của Hạ Nghi vang lên bên tai, Nhiếp Thanh Châu ngơ ngác quay đầu nhìn cô. Cô mặc một chiếc áo hoodie xám dài tay và quần dài đơn giản, đeo khẩu trang, trông chẳng khác nào một nhân viên bình thường.
Cô quay sang, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh: “Anh đợi em lâu lắm rồi đúng không?”
Lúc này Nhiếp Thanh Châu mới nhớ ra Bonnie đã dặn anh đợi một lát concert kết thúc, Hạ Nghi sẽ đến tìm anh.
“Em nhắn tin cho anh sao không thấy trả lời? Suýt nữa thì không tìm thấy anh rồi.” Hỏi xong, đôi mắt Hạ Nghi cong lên thành một vầng trăng khuyết: “Nhưng mà hồi còn đi học, mỗi lần anh tìm em, em cũng thường chẳng trả lời tin nhắn.”
Giọng cô nhẹ nhàng, cả gương mặt đều ẩn chứa ý cười, hoàn toàn không có chút mệt mỏi nào sau buổi diễn, tựa như một người hoàn toàn khỏe mạnh, vui vẻ và tràn đầy năng lượng.
Phải đi qua một con đường dài đằng đẵng đến nhường nào, cô mới có thể bình thản đứng trước mặt anh như thế này.
Nhiếp Thanh Châu lặng lẽ ngắm nhìn Hạ Nghi, trong tâm trí anh lại vang lên giọng nói của Bonnie.
– Sau này, con bé lại bắt đầu sáng tác, đã phải gắng sức rất nhiều để giữ được sự cân bằng giữa việc sáng tác và sức chịu đựng của tinh thần. Bệnh tình của con bé dần dần tốt lên, phải đến hai năm gần đây mới hoàn toàn ổn định.
– Thầy Thanh Châu, tôi nói nhiều như vậy chỉ là muốn cậu biết Hạ Nghi là cô gái kiên cường nhất mà tôi từng thấy. Con bé đã thật sự, thật sự rất nỗ lực, chẳng dễ dàng gì mới có được ngày hôm nay. Tôi mong cậu hãy đối xử thật tốt với con bé, xin anh tuyệt đối đừng để con bé lao xuống vực thẳm một lần nữa.
“Hạ Hạ…”
Nhiếp Thanh Châu vừa thốt ra tên cô, cả bầu trời đã được thắp sáng bởi những chùm pháo hoa rực rỡ. Hạ Nghi quay đầu lại, anh cũng bất giác xoay người nhìn theo cô lên khoảng không phía trên sân khấu.
Tựa như màn trình diễn pháo hoa lúc mở đầu, từng chùm pháo hoa rực rỡ phụt lên từ phía sau sân khấu, lưu lại trên nền trời những vệt sáng lộng lẫy muôn màu, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, tựa như đang xây nên một tòa thành phố đèn hoa rực rỡ giữa không trung.
“Là em bảo họ bắn đấy, đẹp không?”
Hạ Nghi ngẩng đầu lên, giọng điệu cô vui vẻ một cách hiếm thấy: “Em rất muốn được một lần bắn pháo hoa riêng cho anh xem, giống như hồi cấp ba anh đã từng đưa em đi xem pháo hoa vậy. Anh có thích không?”
Nhiếp Thanh Châu ngước nhìn pháo hoa, ánh sáng rực rỡ như thiêu đốt nơi đáy mắt anh. Đôi mắt anh bỏng rát và ươn ướt hệt như bị bỏng, thậm chí còn cảm thấy nhói đau.
Anh đột nhiên xoay người ôm chầm lấy Hạ Nghi. Cô sững người, rồi cũng nhẹ nhàng ôm lấy tấm lưng anh. Cả người anh run rẩy, đến hơi thở cũng đứt quãng, tựa như một ngọn cờ đang phần phật bay trong cuồng phong.
“Đẹp lắm, thật sự rất đẹp.” Nhiếp Thanh Châu khẽ nói.
“Vậy… sao anh không xem nữa?” Hạ Nghi có chút bối rối.
“Để anh ôm em một lát.”
Dù không hiểu chuyện gì nhưng Hạ Nghi vẫn lặng lẽ vòng tay ôm lấy anh.
“Hạ Hạ…”
“Hửm?”
“Ngày mai anh có một buổi phỏng vấn, trong đề cương có nhắc đến chuyện hành động nghĩa hiệp lần đó. Anh… có nên nói ra không?”
Hạ Nghi im lặng một lúc, rồi khẽ nói: “Nói đi, nếu anh không nói, vậy còn những đứa trẻ đó thì sao?”
“Nhưng sự trả thù của tên tội phạm đó là khởi nguồn cho việc em bị sang chấn tâm lý. Nếu không có chuyện đó… nếu không có anh thì mọi chuyện đã không xảy ra, và em đã không phải… sống vất vả đến nhường này.”
Giọng Nhiếp Thanh Châu nhỏ dần, tay anh siết chặt thành nắm đấm, đến mức các đốt ngón tay kêu răng rắc.
Hạ Nghi thầm nghĩ, có lẽ Bonnie đã kể cho anh nghe chuyện gì đó rồi.
Trong chuỗi ngày dài đằng đẵng ấy, tâm tư cô đã bao lần thay đổi, lúc này không thể nào nói rõ cùng anh, huống hồ đây cũng chưa phải lúc để tỏ tường mọi chuyện.
Vậy nên cô chỉ dịu dàng vỗ về tấm lưng anh một cách vụng về. Pháo hoa vẫn không ngừng nở rộ, soi rọi thế gian thoắt sáng thoắt tối.
“Em nghĩ… em không còn bận lòng nữa rồi.”
Cô bình thản nói bên tai anh: “Anh cứ nói đi, hãy khép lại vòng lặp của định mệnh này. Đợi đến khi chúng ta đi đến trạm cuối của thời gian, nếu có thể, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.”
[1] Bá Nhạc: chỉ người có mắt nhìn tinh tường, biết phát hiện và trọng dụng nhân tài