Phần 5: Ngoại truyện Cố Tri Nhàn
—
Sau khi rời đi, người phụ nữ ấy không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Bao gồm cả con chó bông mà cô tặng anh cũng biến mất ngay sau đó.
Anh lục tung cả căn nhà mà vẫn không tìm thấy.
Anh buồn bã rất lâu, cho đến một khoảnh khắc chợt nhận ra, có lẽ đây chính là một dạng quy luật nào đó do thời gian đặt ra.
Cô vốn không thuộc về nơi này nên dĩ nhiên cũng không thể để lại bất cứ thứ gì.
Không sao cả, ít nhất anh vẫn còn ký ức.
Từ ngày cô rời đi, anh sống nghiêm túc hơn bao giờ hết.
Cuộc sống của anh vẫn không hề suôn sẻ nhưng tâm cảnh thì đã khác.
Bởi vì mỗi ngày trôi qua, anh đều đang tiến gần hơn một bước tới tương lai nơi cô tồn tại.
Một hôm, câu lạc bộ nhiếp ảnh mà bạn anh tham gia đến khuôn viên cũ của trường để chụp hình, gọi anh đi phụ giúp. Khi đi ngang qua hồ nhân tạo, anh bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu mơ hồ.
Âm thanh rất yếu.
Anh lần theo tiếng động, nhìn thấy một cô gái đang dần kiệt sức trong nước.
Anh vừa định nhảy xuống cứu người thì thấy một chàng trai mặc áo bóng rổ ném phăng quả bóng trong tay rồi lao thẳng xuống hồ, bơi về phía cô gái.
Anh giúp họ kéo người lên bờ.
Sắc mặt cô gái tái nhợt, tóc ướt rối bết vào khuôn mặt. Anh bỗng cảm thấy cô rất quen nhưng lại không biết cảm giác quen thuộc ấy đến từ đâu.
Chuyện này nhanh chóng bị anh quẳng ra sau đầu.
Anh cũng chẳng nhớ rõ khuôn mặt cô gái.
Dù sao thì đó vốn chỉ là một chuyện rất nhỏ, chẳng đáng nhắc đến trong cuộc đời anh.
Trên cuốn lịch, từng dấu X đỏ được vẽ chồng lên nhau.
Anh ngày càng mong chờ ngày được gặp lại cô.
Năm ba đại học, anh phá lệ tham gia một buổi liên hoan giao lưu.
Anh có linh cảm rất rõ ràng rằng cô sẽ ở đó.
Quả nhiên, tối hôm ấy, có một cô gái mặc váy hồng chủ động xin anh thông tin liên lạc.
Tóc dài chạm eo, vóc dáng rất đẹp. Nghe những người xung quanh xì xào trêu chọc, nói cô ấy là nữ thần khoa Báo chí.
Cô ấy mỉm cười ngọt ngào với anh, nói ra cái tên đã lâu không nghe thấy.
“Chào anh, em tên là Đồng Hi.”
Như thể định mệnh an bài, đầu óc anh trống rỗng trong giây lát rồi cũng mỉm cười đáp lại, đưa tay nắm lấy tay cô ấy.
Sau đó, mọi chuyện đều diễn ra đúng như người phụ nữ kia từng nói.
Anh và cô ấy thuận lý thành chương mà ở bên nhau.
Khi ấy, anh đã có chút thu nhập nhờ làm dự án, anh đối xử với Đồng Hi tốt hết mức có thể, thậm chí còn tốt hơn những gì người phụ nữ ấy từng miêu tả.
Chẳng mấy chốc, họ đã trở thành cặp đôi khiến cả khuôn viên đại học ngưỡng mộ.
Thế nhưng vì sao… trong lồng ngực anh luôn có cảm giác trống rỗng?
Cho dù đang đối diện với Đồng Hi, cho dù ôm cô ấy thật chặt, trái tim anh vẫn như bị thủng một lỗ, từng cơn gió lạnh len vào khiến nó đau nhói lúc có lúc không.
Rõ ràng là ước nguyện đã thành rồi cơ mà.
Rõ ràng đây chính là điều anh vẫn luôn mong mỏi.
Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ là vì chờ đợi quá lâu nên cảm giác hạnh phúc đến cũng không đủ chân thực.
Có lẽ là thời gian đã làm mờ đi ký ức, anh không còn nhớ rõ dáng vẻ của cô khi ấy nữa.
Nhưng anh vẫn nhớ—
Cô hát rất dở, lúc suy nghĩ thì hay cắn ngón tay, thích uống dừa rồi tỉ mỉ moi từng miếng cùi ra ăn, dù rất mất công nhưng lại thích thú vô cùng. Rõ ràng đã là người trung niên, lúc vui vẫn nhảy nhót không hề chín chắn. Khi nhắc đến “anh của tương lai”, cô sẽ nghiêng đầu, mỉm cười rất dịu dàng.
Chỉ là trong nụ cười ấy luôn mang theo một nỗi buồn mơ hồ.
Đồng Hi của hiện tại dịu dàng hơn, tao nhã hơn, lúc nào cũng chú ý hình tượng bên ngoài. Uống xong nước dừa thì sẽ vứt đi, tiện miệng hát vài câu cũng du dương êm tai, là nữ thần được công nhận trong trường.
Như vậy chẳng phải càng hoàn mỹ sao?
Bao nhiêu năm trôi qua rồi, con người vốn sẽ thay đổi.
Anh tự nói với mình như vậy.
Cô không hề biết chuyện của tương lai, khoảnh khắc này, cô chỉ là cô mà thôi.
Chỉ cần là cô là được rồi.
Anh coi như đã thuyết phục được bản thân.
Giai đoạn trước khi tốt nghiệp, Đồng Hi đề nghị chia tay, nói gia đình muốn cô ấy ra nước ngoài học tiếp.
Thật ra lúc này, anh đã biết từ bạn bè rằng Đồng Hi có một mối tình đầu khó quên là thanh mai trúc mã, ràng buộc sâu đến mức người ngoài khó lòng chen vào.
Lần ra nước ngoài này cũng là vì đến nơi người ấy đang sống.
Tối hôm trước, người đàn ông đó nhắn tin cho cô ấy, nói rất nhớ cô ấy, hy vọng cô ấy có thể sang bên đó ở cùng.
Ngay cả việc bắt chuyện trong buổi liên hoan hôm đó cũng chỉ là một màn giận dỗi để khiêu khích mối tình đầu mà thôi.
Nhưng rồi cô ấy cũng sẽ quay về, không phải sao?
Người phụ nữ kia đã đợi anh mười năm.
Anh đợi cô bốn năm thì có sao đâu?
Anh đồng ý.
Ánh mắt Đồng Hi nhìn anh mang theo một chút áy náy mơ hồ.
Ngày tiễn cô ấy ra sân bay, bố mẹ cô ấy cũng đến.
Anh hỏi: “Anh trai em đâu? Không đến tiễn em à?”
Đồng Hi ngơ ngác: “Em là con một mà, làm gì có anh trai?”
Không có anh trai sao?
Đầu anh bỗng đau nhói, đau đến mức hít thở cũng thấy xót xa.
Có lẽ là thời gian quá lâu, ký ức của anh đã xuất hiện sai lệch.
Chỉ có thể là vậy.
Năm thứ ba sau khi Đồng Hi rời đi, anh được chẩn đoán ung thư não giai đoạn cuối.
Những năm này, anh cố gắng sinh hoạt điều độ, ăn uống lành mạnh. Ngay cả những năm công việc căng thẳng nhất, anh cũng luôn ghi nhớ lời dặn của người phụ nữ ấy khi rời đi, không dám lơ là dù chỉ một chút.
Bởi vì cô từng nói, sau khi anh chết, cô rất đau lòng.
Là kiểu đau lòng bất lực, lan tràn vào từng ngóc ngách của cuộc sống.
Anh không muốn cô đau lòng.
Nhưng phải làm sao đây…
Hình như anh vẫn không làm được.
So với nỗi sợ hãi và không cam lòng khi sinh mệnh sắp tàn, điều anh lo lắng hơn cả là người phụ nữ ấy sẽ thế nào?
Khi rời đi, cô gần như uy h**p anh, bắt anh nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân, nói rằng sau này cô sẽ kiểm tra.
Cô mà biết được… chắc sẽ giận lắm nhỉ.
Rõ ràng đã cố gắng như vậy, cố gắng đến thế, chỉ để cứu anh.
Nghĩ lại cũng buồn cười.
Hai năm ở bên Đồng Hi, thứ thường xuyên hiện lên trong đầu anh vẫn là ba ngày ngắn ngủi cô vượt qua thời gian để ở bên anh.
Người phụ nữ ấy gần như cố chấp, hết lần này đến lần khác nói với anh, anh rất tốt, anh thật sự rất tốt…
Vì vậy đừng từ bỏ chính mình, được không?
Những hình ảnh ấy, từng khung từng khung đã cùng anh vượt qua vô số khoảnh khắc tưởng như không thể chống đỡ nổi.
Xin lỗi.
Cuối cùng vẫn phụ lòng em rồi.
Có lẽ tương lai… vốn là thứ không thể thay đổi.
Một năm sau đó, Đồng Hi trở về.
Cô ấy mang thai, dáng vẻ tiều tụy, đề nghị kết hôn với anh.
Người đàn ông kia không muốn đứa trẻ.
Anh ta muốn ở lại Mỹ, muốn kết hôn với một cô gái Mỹ có thể giúp ích cho sự nghiệp của anh ta.
Nghe xong tất cả, anh ngẩng đầu, nhìn bầu trời xanh thẳm không gợn mây.
Bỗng nhớ tới đêm thu hôm ấy, người phụ nữ kia đáng thương nói với anh:
“Cố Tri Nhàn, anh có biết không? Tương lai chúng ta sẽ có một đứa con rất đáng yêu. Mắt giống anh, lông mày giống em. Sau khi anh đi rồi, em một mình cũng chẳng biết phải nuôi con thế nào… làm mẹ đơn thân vất vả lắm.”
Là vậy sao?
Nếu là vậy…
Cũng không sao cả.
Hai năm sau, bệnh tình của anh bước vào giai đoạn cuối, bác sĩ nói anh có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Bởi vì những năm qua anh đã đầu tư rất nhiều tiền vào nghiên cứu xuyên không, người bạn nghiên cứu vật lý lượng tử của anh gần như lập tức báo tin:
“Sắp thành công rồi! Con chuột bạch bị thương đã được truyền tống về trạng thái khỏe mạnh! Chỉ vài năm nữa thôi, chúng ta có thể chế tạo ra một cỗ máy thời gian thực sự!”
Anh trầm ngâm một lúc, không kìm được mà hỏi: “Nếu tôi quay về mười năm trước cứu bà nội tôi thì tương lai có bị thay đổi không?”
“Dù hiện tại máy thời gian chỉ có thể xuyên qua vài giây ngắn ngủi nhưng theo trạng thái của chuột thí nghiệm thì việc thay đổi tương lai là có khả năng. Nhưng thời gian sẽ tự hiệu chỉnh. Để xóa bỏ dấu vết của kẻ xuyên không, nó sẽ trực tiếp tránh việc hai người gặp nhau… nói cách khác, cậu sẽ bị xóa khỏi cuộc đời của bà cậu. Không có sự tham gia của cậu, bà ấy có thể vẫn sẽ chết theo một cách khác.”
Khoảnh khắc ấy, anh như bỗng hiểu ra điều gì đó.
Thảo nào.
Thảo nào khi người phụ nữ ấy nhắc lại chuyện cũ, biểu cảm luôn dịu dàng mà cô độc.
Giống như… đang kể lại câu chuyện của người khác.
Cô chưa từng là Đồng Hi.
Chưa từng là vợ anh.
Ngốc thật.
Sao lại có người ngốc đến thế chứ?
Anh ôm trán bật cười, nước mắt lại không ngừng trào ra, đến cuối cùng gần như òa khóc.
Thì ra từ khoảnh khắc cô vượt qua thời gian tìm đến anh đã định sẵn rằng sau này họ sẽ không thể gặp lại.
Thì ra từng giây từng phút cô ở bên anh… đều là đang nói lời từ biệt.
Cho dù có gặp lại cũng sẽ không còn giao điểm nữa.
Cô làm nhiều đến vậy chỉ vì muốn anh sống tốt hơn một chút, hạnh phúc hơn một chút.
Dù những hạnh phúc ấy… không liên quan đến cô.
Hai ngày sau, người bạn lại gọi cho anh, thở dài nói: “Con chuột bạch chết rồi. Chúng tôi phát hiện trên cơ thể nó có một vết thương khác, mức độ giống hệt trước đó. Cuối cùng vẫn không thể thay đổi những chuyện đã được định sẵn.”
Anh mỉm cười.
“Không, có vài thứ đã thay đổi rồi.”
Thật ra, chưa chắc người phụ nữ ấy không biết kết cục là không thể đổi thay.
Nhưng ít nhất trong quá trình ấy không còn chỉ có gai nhọn bủa vây, đúng không?
Nhân gian luôn có một hai cơn gió, đủ để lấp đầy mười vạn tám ngàn giấc mơ.
……
Đêm đó, anh mơ một giấc mơ.
Trong mơ, anh đợi mười năm, cuối cùng cũng đợi được ngày cỗ máy thời gian được chế tạo thành công.
Anh quay về năm cô mười tám tuổi, tìm thấy cô đang buồn bã vì kỳ thi không như ý.
Giữa ánh mắt kinh ngạc của cô, anh mỉm cười mở lời:
“Nghe có thể em sẽ không tin… nhưng anh là chồng tương lai của em.”
— HẾT —