5 phút trước khi gọi điện cho Thiên Đại Lan, Diệp Tẩy Nghiễn đang uống trà cùng bố anh là Diệp Bình Tây.
Năm nay Diệp Bình Tây chưa đến năm mươi, nhưng chăm sóc bản thân rất tốt, rèn luyện thể chất thường xuyên, nhìn qua chỉ như một người đàn ông trung niên ngoài ba mươi.
Hôm nay Ngũ Kha vừa hạ sốt và xuất viện, ông đặc biệt mời người đến nhà ăn cơm. Việc thúc ép kết hôn quá lộ liễu, nên ông liền chuyển chủ đề một cách tự nhiên sang bạn gái của Diệp Hi Kinh là Thiên Đại Lan.
“Bố không phải người coi trọng học vấn, chỉ cần là người tốt là được” Diệp Bình Tây nói vậy, nhưng vẫn rất để tâm:
“Nhưng chỉ học hết cấp hai, nói ra cũng không hay cho lắm… là do gia cảnh không tốt sao? Nếu thật sự khó khăn, Hi Kinh, sao con không giúp đỡ cô ấy một chút?”
“Cô ấy không chấp nhận” Diệp Hi Kinh cười khổ:
“Cô ấy không thích kiểu đó.”
“Có chí là chuyện tốt, nhưng phụ nữ mà quá mạnh mẽ thì chỉ thích hợp để làm việc, chứ không thích hợp để cưới về làm vợ” Diệp Bình Tây nói:
“Nghe con nói vậy thì bố hiểu rồi, người không học hành đến nơi đến chốn thường rất bướng bỉnh.”
“Bố” Diệp Tẩy Nghiễn ngắt lời:
“Uống trà đi.”
Anh rót trà cho Diệp Bình Tây, thần sắc ôn hòa.
Hiếm khi nghe được một tiếng “bố” từ con trai lớn, Diệp Bình Tây nhất thời cảm thấy được cưng chiều đến lúng túng, không biết nên tiếp tục làm người bố nghiêm khắc hay đổi sang vai người bố dịu dàng, đành ngượng ngùng đưa tay chạm vào tách trà, hỏi Diệp Tẩy Nghiễn:
“Mẹ con vẫn còn ở Hàng Châu à? Dạo này bà ấy khỏe không?”
“Cũng ổn” Diệp Tẩy Nghiễn đáp:
“Chỉ cần ông đừng đi làm phiền bà ấy, bà ấy sẽ càng ổn hơn.”
Diệp Bình Tây muốn thể hiện sự quan tâm với con trai, nhưng giữa hai người đã quá xa cách, đến mức sự quan tâm cũng không biết đặt vào đâu cho đúng. Ông cầm tách trà bằng cả hai tay, nói với Diệp Tẩy Nghiễn:
“Con cũng lớn rồi, năm xưa học tiểu học con đã biết giải hệ phương trình rồi.”
“Đúng vậy” Diệp Tẩy Nghiễn bình tĩnh nói:
“Không chỉ biết giải hệ phương trình, mà còn biết chụp ảnh nữa, bức ảnh ông ngoại tình với dì Lâm, là do tôi chụp đấy, ông quên rồi à?”
“Khụ…” Diệp Bình Tây khó xử quay mặt đi, cũng đổi chủ đề:
“Lập gia đình, trước kia nói với con, con luôn lấy công việc ra để chống chế. Nghe lão Lý nói, dự án game mà bọn con đang làm hiện tại rất thành công, doanh thu cũng cao, bây giờ chắc cũng nên nghĩ đến chuyện kết hôn rồi chứ?”
Diệp Tẩy Nghiễn đáp:
“Không vội.”
“Sao lại không vội?” Diệp Bình Tây theo phản xạ nhìn sang Ngũ Kha.
Ngũ Kha lúc ấy đang trò chuyện với dì Uông trong nhà về chuyện hầm canh, tuy sắc mặt vẫn còn bệnh nhưng nét mặt tươi cười, dịu dàng thông tuệ, không phải kiểu đại mỹ nhân rực rỡ đang thịnh hành hiện nay, nhưng lại có một vẻ đẹp nhẹ nhàng, khoan hòa, rộng mở rất riêng.
Hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy liền màu trắng thêu chùm nho tím, đơn giản và thanh nhã, rất hợp với thân phận trợ giảng đại học của cô ấy.
Chỉ cần chờ thêm vài tháng nữa là có thể xin lên giảng viên.
Diệp Bình Tây cũng rất hài lòng với công việc của Ngũ Kha, làm giảng viên đại học, nói ra cũng thể diện.
“Con là đàn ông nên mới thấy không vội” Diệp Bình Tây nói với giọng đầy khuyên nhủ:
“Chẳng lẽ còn định sau này tìm một cô gái nhỏ hơn mình bảy, tám tuổi à? Bố khuyên con nên sớm từ bỏ ý định đó đi, tìm người cùng tuổi thì tốt biết mấy, hiểu rõ nhau, nói chuyện cũng hợp, bạn gái của Hi Kinh cũng bằng tuổi nó, như vậy sẽ có nhiều điểm chung. Haizz, chỉ là chuyện học hành của cô ấy…”
“Chú à” Ngũ Kha bưng đĩa trái cây lại, mỉm cười nói:
“Hi Kinh từng nói, Đại Lan rất thông minh. Cô ấy còn nhỏ, giờ không muốn học cũng là điều dễ hiểu, vài năm nữa nếu muốn học thì cho đi học lại cũng được mà.”
Cô ấy trêu:
“Dù sao thì chú Diệp cũng dư dả, đưa con dâu tương lai đi ‘mạ vàng’ một chút cũng chỉ là chuyện nhỏ, việc gì phải lo lắng vì chút chuyện này chứ?”
“Cũng đúng” Diệp Bình Tây như có điều suy nghĩ:
“Dù sao thì hiện tại vẫn chỉ là…”
Cảm thấy lời này không thích hợp, ông ta lại thúc giục Diệp Tẩy Nghiễn:
“Nhìn em con kìa, trước đây nó cũng nói mình là người theo chủ nghĩa độc thân mà? Bây giờ chẳng phải vẫn đang yêu đương ngọt ngào đó sao? Yêu đương ấy à, con chưa từng yêu nên không biết nó tuyệt đến mức nào đâu.”
“Đúng vậy” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Bố kết hôn rồi ly hôn hai lần, mười năm mà cưới được hai lần, chắc chắn là bố thấy hôn nhân rất tuyệt.”
Diệp Hi Kinh nghe ra sự mỉa mai trong lời anh trai, cũng thấy rõ nét gượng gạo trên mặt Diệp Bình Tây, liền cười, đổ thêm dầu vào lửa:
“Anh à, lần này phải nghe lời bố thôi, yêu đương đúng là tốt thật mà. Như em với Đại Lan đó, tình cảm tụi em giờ tốt lắm. Về khoản này, anh phải học hỏi em nhiều vào. Có bạn gái như Đại Lan vậy, làm bạn gái với làm bạn bình thường khác nhau lắm đó, anh biết không?”
Diệp Tẩy Nghiễn không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, ra hiệu cho Diệp Hi Kinh đi ra ngoài với mình.
Đóng cửa kính lại, hai người đi ra ban công nhỏ riêng biệt, lúc đó Diệp Tẩy Nghiễn mới hỏi:
“Đại Lan khi nào tới?”
“Có lẽ hôm nay không tới được” Diệp Hi Kinh bất đắc dĩ nói:
“Không biết sao nữa, cô ấy lại giận em, chặn luôn số điện thoại của em rồi.”
Diệp Tẩy Nghiễn hỏi:
“Em không nói với cô ấy là hôm nay bố mời ăn cơm à?”
“Em tính nói trong hôm nay” Diệp Hi Kinh lo lắng nói:
“Không ngờ sáng sớm cô ấy đã đi mất rồi? Chết thật, có khi nào tối qua cô ấy thật sự nghe thấy cuộc nói chuyện của tụi mình không? Vậy thì toi rồi…”
Diệp Tẩy Nghiễn không nói nhảm với em trai, trực tiếp tìm số Thiên Đại Lan gọi thẳng.
Năm ngoái, lúc anh định tài trợ Thiên Đại Lan đi học, anh đã lưu số cô.
Cuộc gọi được kết nối rất suôn sẻ.
Đón chào anh là một tràng lời khí thế ngút trời của cô.
Diệp Tẩy Nghiễn suýt tưởng mình gọi nhầm số.
Nhưng giọng đó, đúng là của Thiên Đại Lan.
Gắt gỏng, gai góc, như bông hoa đỏ rực của cây xương rồng:
“Nói tôi nghe đi, bây giờ cậu có thấy thất vọng không? Hả? Nói đi đồ khốn, cậu có thấy khó chịu không?”
Anh bình tĩnh nói:
“Cũng tàm tạm.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Rồi anh mới nghe thấy giọng Thiên Đại Lan hạ xuống, rất lễ phép, lễ phép đến mức như thể vừa rồi là do cô nhiễm virus:
“Anh à?”
“Là tôi.” Nghe thấy cô gọi “anh”, lớp chai trên ngón giữa của Diệp Tẩy Nghiễn bỗng như trở nên rõ ràng hơn. Anh nói:
“Giờ em đang ở đâu? Trưa nay có thời gian ăn cơm cùng tôi không? Không có cũng không sao.”
“Hi Kinh nhờ anh gọi à?”
“Ừ.”
“Không cần, tôi đã hẹn ăn với bạn rồi.” Thiên Đại Lan dứt khoát từ chối, cô nói:
“Phiền anh nói với Hi Kinh, lần này tôi thật sự giận rồi. Tối nay tôi sẽ dọn đi, cảm ơn anh đã chăm sóc, tạm biệt.”
Không cho Diệp Tẩy Nghiễn có cơ hội lên tiếng, cuộc gọi kết thúc.
Nhanh gọn và bốc lửa.
Diệp Hi Kinh dựa vào cửa kính, hỏi:
“Cô ấy không đến đúng không?”
Anh ta không nghe được đầu dây bên kia nói gì.
“Cô ấy đã hẹn ăn với bạn” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Hi Kinh, khi bố nói về chuyện ăn uống, em nên từ chối ông ấy.”
“Tiền còn nằm trong tay ông ấy, em dám à?” Diệp Hi Kinh sắc mặt trầm xuống:
“Anh à, em thật sự ghen tị với anh. Anh không phải nghe ông ấy sắp đặt. Học hành, công việc… e rằng sau này đến chuyện kết hôn, ông ấy cũng muốn chen vào…”
Bỗng nhiên, anh ta chuyển chủ đề:
“Đồ chó, em biết mà, Đại Lan đến Bắc Kinh vốn chẳng phải vì em. Tối qua em gõ cửa, chắc chắn cô ấy nghe thấy, nhưng lại không chịu mở; sáng nay cũng vậy, ra ngoài từ sớm, là để đi gặp hắn ta…”
Nói đến đây, Diệp Hi Kinh thì thầm:
“Đôi khi, em thật sự thấy mình giống người thứ ba chen vào giữa bọn họ.”
Diệp Tẩy Nghiễn khựng lại, bình tĩnh hỏi:
“Cái người bạn đó của Đại Lan, quan trọng lắm sao?”
“Thanh mai trúc mã” Diệp Hi Kinh đáp, nghiêng đầu nhìn Diệp Tẩy Nghiễn, cười nói:
“Có lúc em thật muốn giết hắn ta”
Anh ta nghiêng người tới, tò mò hỏi:
“Anh à, cổ anh sao vậy? Trông như… bị ai cào ấy? Hôm qua không thấy mà?”
Lúc này, Diệp Tẩy Nghiễn mặc chiếc sơ mi trắng bình thường, loại áo này khi mặc lúc thường ngày thì không cài hết nút, anh cởi hai nút trên cùng, nhưng dưới cổ áo vẫn lộ ra ba vết cào đỏ rất rõ.
Diệp Hi Kinh ngạc nhiên phát hiện, nhìn qua đúng thật là vết móng tay người.
Mà còn là… vết cào của phụ nữ.
Thiên Đại Lan từng để lại những vết như vậy trên cổ anh ta.
Anh ta rất thích hôn hít với Đại Lan, có lúc hôn đến mức khiến cô gấp gáp, cô sẽ mạnh tay cào vào cổ anh ta, để lại vài vết móng tay đỏ rực.
Diệp Hi Kinh thích những vết tích đó.
Anh ta thích cảm giác bị móng tay cô cào rách da, thậm chí đôi khi còn cố tình trêu khiến cô tức giận hay nghẹt thở, càng khiến cô cào mạnh hơn, càng làm anh ta rách da chảy máu, thì anh ta càng hưng phấn.
Đôi lúc, anh ta còn nảy ra những ý nghĩ kỳ quái muốn xăm luôn những vết cào của cô lên người, những vết cào đỏ mảnh ấy, như dấu ấn cô để lại trên anh ta.
“Bị muỗi cắn thôi.”
Diệp Tẩy Nghiễn thản nhiên đáp:
“Bạn của Đại Lan tên gì?”
“Quách Thụ” Diệp Hi Kinh nói:
“Nhưng Đại Lan đặt cho cậu ta một cái tên mới… gọi là An Thận Ngôn.”
“An Thận Ngôn.”
Cách đó tám con phố, trong một nhà hàng nhỏ sạch sẽ, ở vị trí gần cửa sổ, Thiên Đại Lan buộc tóc tùy tiện bằng dây đen, búi cao thành kiểu “đầu viên” bù xù.
Quạt trong quán bị hỏng, bất cứ sợi tóc nào rủ xuống cổ cũng khiến người ta khó chịu như bị thiêu đốt.
Cô nhanh chóng ăn hết phần rau chân vịt xào với tép khô, gừng băm và hành hoa, rồi đắc ý tiếp tục khoe khoang:
“An Thận Ngôn An Thận Ngôn, tôi đã nói là tôi có thể trụ lại ở Bắc Kinh mà, anh còn không tin. Đừng tưởng chỉ học bá như mấy anh mới được đến Bắc Kinh, tôi cũng làm được!”
“Ăn cơm đi.”
An Thận Ngôn là một chàng trai cao gầy, đeo kính, tóc đen rối bời, trên người còn mặc áo phông đồng phục trường có tên trường và huy hiệu màu tím, vẫn chưa cởi ra, ánh mắt có phần u ám.
Cậu ta nói:
“Với thành tích của em, nếu lúc trước chịu học hành đàng hoàng thì sớm đã đỗ rồi”
“Cái này ngon nè” Thiên Đại Lan ngắt lời:
“Món này tên gì thế?”
“Thịt lát hầm nấm tươi” An Thận Ngôn nhìn cô ăn như hổ đói, cụp mắt xuống, nói nhỏ:
“Nếu em thích ăn, sau này tôi ngày nào cũng… Hồng Hồng…”
“Đừng gọi tên lúc nhỏ của tôi!!” Thiên Đại Lan phản đối:
“Anh còn thế nữa, tôi sẽ gọi anh là Tiểu Thụ luôn!”
An Thận Ngôn nói:
“Thiên Thiên, trông em bây giờ không giống người vừa trải qua đêm xuân gì cả, mà giống như mới ở tù ra thì đúng hơn.”
Thiên Đại Lan nghiến răng nhai nấm một cách hung dữ.
“Tôi đã nói tên đó không đáng tin, hai người sớm muộn gì cũng chia tay. Hắn ta chỉ mê cái mặt của em thôi” An Thận Ngôn nói tiếp:
“Chiều nay đã vội đi tìm chỗ ở khác, chắc là cuối cùng cũng ngoại tình rồi.”
Thiên Đại Lan nghi ngờ:
“Anh hình như mong anh ấy ngoại tình từ lâu rồi ấy.”
“Chuyện nằm trong dự đoán thôi” An Thận Ngôn nhìn cô: “Tôi đã nói rồi mà, Thiên Thiên, chúng ta và bọn họ vốn không phải cùng một loại người, những kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, cho dù ngoài miệng không nói, trong lòng vẫn khinh thường chúng ta.”
Thiên Đại Lan bướng bỉnh:
“Anh đang đánh đồng mọi người.”
“Thôi được rồi, nói chuyện chính đã.” An Thận Ngôn dùng một tay bật nắp lon, đưa lon nước cam sủi bọt, lách tách bắn khí ga về phía Thiên Đại Lan:
“Em muốn tìm nhà ở khu nào?”
An Thận Ngôn, tên thật là Quách Thụ, hơn Thiên Đại Lan tám tuổi, miễn cưỡng có thể xem là thanh mai trúc mã.
Nếu như nhà Thiên Đại Lan nghèo, thì nhà An Thận Ngôn phải gọi là đặc biệt khốn cùng và siêu nghèo.
Người mẹ chọn ly hôn không lâu sau khi sinh anh ta ra, người bố thì là con nghiện cờ bạc, nghiện rượu, nghiện gái gộp lại thành một, bà nội bệnh nặng quanh năm, phải dùng thuốc liên tục, ông nội thì đã qua đời từ lâu.
Trong hoàn cảnh như vậy, An Thận Ngôn nhập học muộn một năm so với người bình thường, mà vẫn đạt thành tích xuất sắc, cuối cùng còn đạt 701 điểm trong kỳ thi đại học, trở thành trạng nguyên khối tự nhiên cấp thành phố năm đó, đúng là kỳ tích.
Quả thật, học tập có thể thay đổi vận mệnh.
Cuộc sống khốn khó của An Thận Ngôn từ đó có bước ngoặt: Trạng nguyên cấp thành phố có thể nhận được một khoản học bổng kha khá, thêm cả sự tài trợ từ các doanh nhân địa phương, còn hợp tác xuất bản cuốn “Bí kíp học tập của trạng nguyên thành phố”.
Điều may mắn hơn nữa là: năm đó bố ruột anh ta cũng mất.
Thật đúng là song hỷ lâm môn.
Từ khi có tiền đi học và không còn bị ông bố nghiện cờ bạc làm liên lụy, An Thận Ngôn tập trung toàn tâm vào việc học, học cao học, tìm kiếm cơ hội thực tập và kiếm tiền; vào năm ba cao học là năm cuối, khi các bạn cùng lớp còn đang chuẩn bị cho đợt tuyển dụng mùa thu, anh ta đã sớm ký hợp đồng với công ty mình nhắm đến, hiện tại đang theo đúng kế hoạch thực tập.
Lần này Thiên Đại Lan tìm nhà trọ, cũng là An Thận Ngôn giúp đỡ cô, đã bắt đầu chuẩn bị từ nửa tháng trước.
Tháng 9 là thời điểm tệ nhất để thuê nhà, bởi đây là mùa cao điểm của sinh viên mới ra trường tìm chỗ ở và phụ huynh tìm nhà gần trường cho con cái, nhà cho thuê không bao giờ lo bị ế, khối lượng giao dịch của thị trường cho thuê tăng theo từng tháng, giá cả cũng tăng vọt vùn vụt. May mà An Thận Ngôn quan hệ rộng, tìm được một căn hộ cho thuê lại từ một sư tỷ không qua trung gian, chủ nhà cho thuê trực tiếp, nhưng chỉ cho thuê cho nữ, không cho cặp đôi hoặc nam giới thuê.
Là khu tập thể cũ, năm tầng, phải leo cầu thang, tổng cộng ba phòng ngủ, một nhà vệ sinh không có cửa sổ, có một phòng khách nhỏ và bếp nhỏ, đặt cọc một tháng, trả trước ba tháng, tiền thuê mỗi tháng 550 tệ.
Hai người thuê còn lại cũng là các cô gái đang làm việc gần đó, hôm nay là cuối tuần nên rất yên tĩnh, mọi người đều đang ngủ bù trong phòng, như những chiếc điện thoại đang yên tĩnh sạc pin.
May là sư tỷ nhượng lại hợp đồng, còn hơn một tháng nữa mới hết hạn thuê, Thiên Đại Lan chỉ cần trả một tháng tiền thuê và một tháng đặt cọc, đợi đến khi hợp đồng hết hạn thì sẽ trả tiếp ba tháng tiền thuê tiếp theo.
Vì chuẩn bị rời khỏi thành phố này, sư tỷ cũng hào phóng để lại chăn gối, mền, và các đồ lớn không mang đi được cho Thiên Đại Lan, An Thận Ngôn còn giặt sạch bộ chăn ga, nên tối nay cô có thể chuyển vào ở luôn.
Sau khi ký hợp đồng thuê nhà, Thiên Đại Lan chỉ còn lại 1.157 tệ trong tay.
Cô phải nhanh chóng đi làm thôi.
Sự túng thiếu về tiền bạc cùng với tình cảnh sắp không trả nổi tiền thuê nhà khiến Thiên Đại Lan chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện liên quan đến Diệp Hi Kinh, đến cả tên tiếng Anh của mình cô còn chưa kịp nghĩ ra.
Sau khi tạm biệt An Thận Ngôn, cô một mình bắt xe buýt đến khu nhà nơi Diệp Tẩy Nghiễn đang sống, chuẩn bị lấy lại chiếc vali của mình.
Vừa đẩy cửa vào, Thiên Đại Lan lúng túng phát hiện cả Diệp Hi Kinh và Diệp Tẩy Nghiễn đều đang ở đó.
Hai anh em có vẻ đang ngồi trò chuyện, uống nước trong phòng khách, TV đang chiếu một trận bóng, Diệp Tẩy Nghiễn mặc áo sơ mi trắng chỉnh tề nghiêm túc, tay còn cầm một quyển tạp chí tiếng Anh.
Cô vừa thay dép xong, còn chưa kịp mở miệng, thì Diệp Hi Kinh đã như một con chó lao đến, ôm chặt lấy cô, bế bổng cả người lên khỏi mặt đất, còn cố tình vùi mặt vào cổ cô:
“Đại Lan, anh biết anh sai rồi, em đừng không để ý đến anh nữa… Nhìn anh một cái, được không?”
Thiên Đại Lan vùng vẫy:
“Thả ra!!!”
Rõ ràng là tái ngộ sau thời gian dài, rõ ràng là lần đầu gặp lại bạn trai sau nửa năm.
Thế mà không hiểu sao, phản ứng đầu tiên của cô lại là quay sang nhìn Diệp Tẩy Nghiễn.
Anh vẫn bình tĩnh ngồi trên chiếc ghế sofa siêu to màu đen, đủ ba người lăn qua lăn lại, đang đọc một quyển tạp chí tiếng Anh.
Cô không nhìn rõ được bìa tạp chí, cũng không nhìn rõ được nét mặt của anh.
Diệp Tẩy Nghiễn thậm chí không buồn ngẩng đầu lên lấy một cái.
Diệp Hi Kinh không chịu buông, ôm chặt Thiên Đại Lan như đang “hít mèo”, hít đủ rồi mới chịu nới lỏng tay, rồi bắt đầu giải thích cho lời nói dối tối qua:
“Đại Lan, anh không cố ý giấu em đâu, chủ yếu là vì em cứ hay ghen chuyện này, anh sợ…”
“Đó không phải là sợ, mà là chột dạ” Thiên Đại Lan chất vấn sắc bén:
“Nếu thật sự quang minh chính đại thì sao phải sợ? Hay là anh nghĩ tôi là kiểu người dễ ghen tuông mù quáng, vô lý vô cớ?”
Diệp Hi Kinh khựng người một lúc.
Anh ta lại đưa tay ra, định ôm Thiên Đại Lan tiếp lần nữa.
Diệp Tẩy Nghiễn ngồi trên sofa, cuối cùng cũng lên tiếng ngăn lại:
“Hi Kinh, đừng quá đáng.”
Thiên Đại Lan liền nhìn anh với ánh mắt biết ơn.
Diệp Tẩy Nghiễn vẫn tiếp tục đọc tạp chí tiếng Anh:
“Để Đại Lan về nghỉ đi, hôm nay cô ấy phỏng vấn chắc mệt rồi.”
“Tôi không về để nghỉ ngơi, tôi về lấy hành lý” Thiên Đại Lan đáp:
“Chiều nay tôi đã thuê được phòng rồi, lát nữa sẽ chuyển đồ qua đó.”
Quyết đoán như vậy.
Diệp Tẩy Nghiễn khép quyển tạp chí đã đọc suốt năm phút lại, cuối cùng cũng nhìn sang phía Thiên Đại Lan.
Khoảng cách và ánh sáng khiến ánh mắt anh tĩnh lặng mà u tối.
Anh hỏi:
“Chuyển đi ngay tối nay sao?”
Giọng điệu nghe như một người anh của bạn trai, khách sáo và không quá thân quen.
“Ừm.”
“Đừng nói với anh là em định ở chung với An Thận Ngôn cái tên chó… thằng đó” Diệp Hi Kinh cuối cùng cũng phản ứng lại:
“Chiều nay em ở với hắn ta suốt đúng không?”
“Giữ cái miệng sạch sẽ chút” Thiên Đại Lan nói:
“Đừng tưởng tôi không nghe ra là anh đang định chửi người ta là chó gì đó.”
Diệp Tẩy Nghiễn hơi nhíu mày, hỏi tiếp:
“Em định chuyển đi bằng cách nào?”
“Xe buýt” Thiên Đại Lan đáp:
“Có chuyến đi thẳng, tôi đã xem lịch chạy rồi, chuyến sớm nhất bắt đầu lúc mười giờ, đủ thời gian.”
“Nhà ở đâu?”
Thiên Đại Lan chỉ nói sơ qua khu đó.
Diệp Hi Kinh chợt nhận ra điều gì đó:
“Em thật sự muốn đi tối nay? Hợp đồng đã ký xong rồi à? Không ở lại thêm một ngày sao?”
“Tôi không thể ở đây” Thiên Đại Lan nhìn thẳng vào Diệp Hi Kinh:
“Tôi không muốn đợi đến lúc cãi nhau lại nghe anh nói: ‘Đây là nhà tôi, cô cút ra ngoài.’”
Diệp Hi Kinh vội nói:
“Anh sẽ không nói như vậy đâu…”
Nhưng Thiên Đại Lan chỉ nhìn anh ta sâu thẳm một cái:
“Trước đây anh cũng từng nói sẽ không lừa dối tôi.”
Diệp Hi Kinh lập tức câm nín.
Cô lễ phép nói với Diệp Tẩy Nghiễn:
“Cảm ơn anh” rồi đi vào phòng thu dọn hành lý.
Chiếc ba lô mang theo lúc đến được cô tạm để trên bàn. Vì bôn ba cả buổi chiều, không biết từ lúc nào khóa kéo đã hỏng. Qua khe hở rõ ràng, có thể lờ mờ thấy được một quyển sách cũ kỹ.
Diệp Tẩy Nghiễn đặt tạp chí đang cầm lên bàn trà bằng kính, thuận tay cúi người nhìn kỹ quyển sách kia, đó là cuốn New Concept English tập bốn. Các trang sách bị lật đi lật lại đến nhăn nhúm, một trang còn bị quăn lên, trên đó có thể thấy rõ những dòng ghi chú viết tay dày đặc.
“Cái tính khí này, sao mà cứng đầu thế, nghèo mà cũng cứng, nghèo cứng nghèo cứng…” Diệp Hi Kinh lẩm bẩm, rồi quay sang cầu cứu anh trai:
“Anh à, anh có thể giúp em đưa Đại Lan tới đó không? Tối rồi mà em thật sự không yên tâm để cô ấy đi một mình.”
Diệp Tẩy Nghiễn hỏi lại:
“Em yên tâm giao cho anh?”
“Ừm” Diệp Hi Kinh nói:
“Tính cô ấy thế đấy, vừa thối vừa bướng, bây giờ đang giận em, chắc chắn không chịu để em đưa đi, em cũng không muốn tiện cho cái thằng An Thận Ngôn đó.”
Nói đến cuối câu, anh ta đã nghiến răng ken két:
“Cầu xin anh đấy, anh, giúp em lần này thôi.”
Nhưng Diệp Tẩy Nghiễn chỉ nói:
“Anh sẽ gọi cho Dương Toàn tới đón cô ấy.”
“Cũng được” Diệp Hi Kinh nhỏ giọng thêm:
“Anh có thể bảo anh Dương Toàn tiện thể xem thử có phải cô ấy đang ở chung với cái tên An Thận Ngôn đó không? Nếu đúng là vậy… thì tối nay đưa cô ấy về lại được không? Em không muốn cô ấy ở cùng đàn ông lạ…”
Anh ta vừa nói xong thì thấy anh trai mình nhíu mày.
“Đừng nói chuyện khó nghe thế” Diệp Tẩy Nghiễn không vui:
“Dù có ở ghép, cũng chẳng sao cả.”
“Cũng đúng” Diệp Hi Kinh tiếp lời:
“Giống như mấy tên đàn ông khốn nạn, biết người ta có bạn trai rồi mà vẫn chui vào ngủ chung giường ấy… Anh nói xem, em gọi hắn là đàn ông rác rưởi có quá không? Cái loại đó không hạ tiện thì là gì? Ê, anh, sao anh lại đứng dậy? Anh định đi đâu đấy?”
Rầm
Cửa phòng khách mở ra, Thiên Đại Lan kéo vali ra ngoài, suýt nữa thì đâm vào Diệp Tẩy Nghiễn đang đứng ngay đó.
Hương đàn trầm thanh mát và vững chãi lập tức bao lấy cô.
Cô không dám nhìn vào mắt anh.
Diệp Tẩy Nghiễn cũng dời ánh mắt đi.
Diệp Hi Kinh cảm thấy giữa anh trai và bạn gái mình có gì đó lạ lạ.
Nhưng anh ta không thể nói rõ rốt cuộc là lạ ở đâu.
“Tôi bảo Dương Toàn đưa em đi” Diệp Tẩy Nghiễn bình tĩnh nhận lấy vali từ tay cô, như một người anh chồng mẫu mực luôn quan tâm đến em dâu:
“Muộn rồi, con gái một mình không an toàn.”
Diệp Hi Kinh không nói gì.
Anh ta biết, với tính cách của Thiên Đại Lan, bây giờ mà nói thêm gì chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Thiên Đại Lan cũng không cố giành lại vali.
Không biết vì sao, cô không thể cứng rắn nổi trước mặt Diệp Tẩy Nghiễn.
Có lẽ là vì… tối hôm qua, anh với cô cứng thật sự rồi.
“Tôi đã nấu chè tuyết nhĩ hạt sen bách hợp rồi” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Là sen trắng lõi to Kiến Ninh đợt đầu mùa năm nay mới thu hoạch.”
“Dương Toàn qua đây cũng phải mất chút thời gian, giờ đang cao điểm tan ca, đường dễ kẹt xe, em ăn chút gì đó trước đã, ăn xong rồi hẵng đi.”
Thật ra Thiên Đại Lan đúng là vẫn chưa ăn tối.
Nhưng làm sao Diệp Tẩy Nghiễn biết cô đang đói?
Cô chần chừ.
Ăn tối ngoài thì phải tốn tiền.
Nhưng ở đây, ăn là miễn phí.
Nhưng ông bà xưa nói rồi, không có bữa tối nào là miễn phí.
Cô sẽ phải “trả giá” bằng nguy cơ cãi nhau tiếp với Diệp Hi Kinh.
Thế nhưng cô lại quá yêu Diệp Hi Kinh, yêu đến mức bây giờ không hề muốn cãi nhau trong trạng thái mất kiểm soát. Cô muốn đợi khi cả hai đã nguôi giận, rồi mới nói chuyện nghiêm túc. Nếu không, nhất định cô sẽ mắng Diệp Hi Kinh từ trên xuống dưới, từ tổ tiên mười tám đời đến con cháu đời sau. Cô quá hiểu cái miệng mình rồi, mắng đến mức Diệp Hi Kinh phải khóc òa cũng không lạ.
Mà cô không muốn trước mặt Diệp Tẩy Nghiễn lại mắng em trai anh đến phát khóc.
“Đúng vậy” Diệp Hi Kinh tiếp lời:
“Anh của anh nấu ăn ngon lắm, em nhất định phải nếm thử, anh ấy rất biết nấu…”
“Hi Kinh” Diệp Tẩy Nghiễn cắt ngang:
“Đi rửa tay, múc cơm, lấy đũa, bộ bát đũa màu hồng là của Đại Lan, đừng lấy nhầm.”
Diệp Hi Kinh lập tức chạy vào bếp.
Nói tới nước này, Thiên Đại Lan rõ ràng đã bị “dẫn dắt” theo rồi. Người ta đã chuẩn bị sẵn sàng cả bữa ăn cho cô, giờ mà còn từ chối thì đúng là khó xử.
Diệp Tẩy Nghiễn nhẹ nhàng đặt vali cô xuống đất, giọng trầm ổn và bình thản:
“Em yên tâm, chuyện tối qua… tôi đã quên hết rồi. Hi Kinh không biết gì cả.”
Thiên Đại Lan vẫn luôn cúi đầu, mắt dán vào nếp gấp sắc bén trên chiếc quần tây đen của anh. Nghe tới đây, cô đột ngột ngẩng đầu lên nhìn anh.
Diệp Tẩy Nghiễn lại dời mắt đi, xoay người bước về phía bếp. Vừa đi, anh vừa xắn tay áo lên, để lộ một đoạn cánh tay rắn chắc đầy cơ bắp.
Gân xanh nổi lên, mang cảm giác xâm lược rõ rệt, nhưng thường bị che khuất bởi lớp áo sơ mi trắng tinh.
Lúc này Thiên Đại Lan mới hoàn toàn hiểu ra vì sao tối qua cô có cố gắng đến mấy cũng không thể đẩy anh ra, chỉ có thể bị động chịu đựng.
Anh đúng là… nhìn thôi đã biết luôn chăm tập luyện.
Diệp Hi Kinh không nói dối, Diệp Tẩy Nghiễn thực sự rất giỏi nấu ăn.
Chỉ hai người, vậy mà anh làm hai món mặn, một món canh và một món chè:
Đậu hũ non hầm nấm mỡ, thịt kho anh đào, canh sườn sen củ sen, và chè tuyết nhĩ bách hợp hạt sen.
Bàn ăn làm từ gỗ Bắc Mỹ hình chữ nhật, Diệp Hi Kinh vì muốn ngồi gần cô nên đã chủ động đặt bộ bát đũa màu hồng của cô bên cạnh chỗ anh ta. Điều đó khiến Thiên Đại Lan buộc phải ngồi đối diện Diệp Tẩy Nghiễn và điều đó khiến cô có chút lúng túng.
Mặc dù trông Diệp Tẩy Nghiễn như thể đã hoàn toàn buông bỏ tất cả.
Suốt bữa cơm, hai người không hề có một cái liếc mắt, không một lần nhìn nhau. Cách ứng xử khuôn phép, như thể có một bức tường vô hình kiên cố chia cắt cả hai, phân định rạch ròi thân phận: “anh trai” và “em dâu”.
Duy nhất một lần chạm mặt, xảy ra vào cuối bữa ăn khi Thiên Đại Lan, tâm trí rối bời và xấu hổ vô cùng, cùng lúc với Diệp Tẩy Nghiễn đưa tay ra múc chè hạt sen.
Bàn tay to của Diệp Tẩy Nghiễn chạm phải tay cô đang cầm muôi, chỉ là một cái chạm tay vô tình, đến mức Diệp Hi Kinh còn chẳng phát hiện ra.
Cảm giác da thịt chạm nhau trong tích tắc, Diệp Tẩy Nghiễn lập tức rút tay lại, nhưng đầu da đầu Thiên Đại Lan thì như tê rần cả lên, như thể có gì đó nổ tung trong lớp vỏ não của cô.
Ký ức mà cô ra sức chôn vùi suốt hôm nay bất chợt trào dâng như một cơn cuồng phong, ào ạt cuốn lấy tâm trí đáng thương của cô.
Thiên Đại Lan giật mạnh tay lại, không cẩn thận va vào chén đĩa trên bàn, món chè sen trắng sữa ấm tràn ra bàn, vấy lên bụng váy cô như thể để lại dấu chấm hết cho trò hề chưa hoàn thành đêm qua.
Dưới con mắt không hề hay biết của Diệp Hi Kinh, anh ta chỉ thấy bạn gái mình hình như bị phỏng, vội vàng rút khăn giấy muốn lau giúp cô.
Thiên Đại Lan đẩy anh ta ra, cúi đầu bước vào nhà vệ sinh. Trong tầm mắt, cô nhìn thấy Diệp Tẩy Nghiễn cũng đứng dậy.
“Anh… hay là anh…?”
Diệp Hi Kinh nói gì đó, cô không nghe rõ.
Sau khi rửa tay sạch sẽ, từ trong gương trước mặt, Thiên Đại Lan thấy Diệp Tẩy Nghiễn đi vào.
Tay áo sơ mi của anh vẫn chưa được thả xuống, bàn tay trái có vết sẹo nhẹ nhàng đặt một chai nhỏ bên cạnh cô.
“Xịt cái này lên quần áo” Diệp Tẩy Nghiễn nói như một người anh lịch sự: “sẽ tẩy được vết dầu mỡ.”
“Vâng, cảm ơn anh” Thiên Đại Lan cũng đáp lại như một cô em dâu lịch sự:
“Tôi biết rồi.”
Diệp Tẩy Nghiễn hơi gật đầu, sau đó rời đi.
Trong suốt cuộc trò chuyện, anh luôn nhìn vào gương, không nhìn cô.
Nhưng Thiên Đại Lan vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Cô lau sạch phần váy dính canh, rồi chậm rãi lùi lại một bước, đứng vào đúng chỗ mà Diệp Tẩy Nghiễn vừa đứng ban nãy, rướn người lên, cố bắt chước tầm nhìn của anh khi nãy, nhìn vào gương để xem rốt cuộc anh đã nhìn gì.
Và rồi…
Cô thấy ở cổ váy cũ hôm nay của mình, thấp thoáng một dấu hôn rõ ràng vì bị hôn quá mạnh, nó đậm màu tím biếng nhác, hiện lên rõ nét.
Là dấu vết Diệp Tẩy Nghiễn để lại đêm qua.
Cô quá để tâm đến vết cào, vết hôn ở vùng ngực nên đã bỏ qua một dấu hôn dưới xương quai xanh.
Thiên Đại Lan cứ tưởng nó đã được che kỹ.
Giống như cách hai người bọn họ, cũng đang giả vờ như chưa có gì xảy ra.