Chương 51

: Ngoại truyện 1

Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Hôm nay là ngày diễn ra trận chung kết giải đấu quốc gia mà Chu Uẩn Dương tham dự. Cả gia đình họ Chu đều có mặt tại sân vận động để cổ vũ cho hắn.

Do yêu cầu của giải đấu, Chu Uẩn Dương đã phải ở tập trung trong đội suốt thời gian qua. Mạnh Khê chỉ có thể ngắm nhìn bóng dáng dũng mãnh của người yêu qua những trận đấu hàng ngày trên sân.

Nỗi nhớ nhung da diết chỉ có thể gặm nhấm một mình Mạnh Khê trong những đêm khuya thanh vắng.

Nhưng mọi sự chờ đợi và hy sinh đều xứng đáng. Chu Uẩn Dương với khí thế hừng hực đã tiến thẳng vào trận chung kết. Trận đấu hôm nay sẽ quyết định ai là nhà vô địch.

Mạnh Khê dậy từ sớm tinh mơ, sửa soạn chỉnh tề chờ anh Chu đến đón. Ba mẹ Chu đã được tài xế riêng đưa đến sân vận động trước.

Nhớ lại những cảnh trên tivi, sau khi trận đấu kết thúc thường có màn tặng hoa cho người chiến thắng, Mạnh Khê đã đặt trước một bó hoa tươi do chính tay cậu chọn lựa từ hôm qua.

Chu Yến Thanh đón Mạnh Khê, ghé qua cửa hàng hoa lấy bó hoa rồi mới bắt taxi đến địa điểm thi đấu.

Là người nhà của vận động viên, họ được sắp xếp những chỗ ngồi tốt nhất trên khán đài. Bất ngờ thay, ngoài gia đình, các đồng đội ở trường của Chu Uẩn Dương cũng đến cổ vũ rất đông.

Dù sao đây cũng là niềm tự hào của đại học A. Họ thậm chí còn góp tiền làm một tấm băng rôn khổng lồ và đèn LED cổ vũ, hoành tráng chẳng kém gì đi xem concert của thần tượng.

Thực ra Mạnh Khê cũng từng nghĩ đến việc làm băng rôn, nhưng ngặt nỗi bên cậu ít người quá, có làm cũng chẳng ai cầm nổi, đành chọn cách đơn giản hơn.

Rất nhanh, trận đấu sắp bắt đầu.

Đối thủ lần này là Tưởng Tòng Hà đến từ Viện thể dục Đại học B – kỳ phùng địch thủ cũ của Chu Uẩn Dương. Tuy nhiên, mấy năm trước Tưởng Tòng Hà đi du học theo diện trao đổi sinh viên nên Chu Uẩn Dương không gặp lại hắn trong nước.

Dù vậy, Chu Uẩn Dương vẫn luôn theo dõi các trận đấu của đối thủ ở nước ngoài. Phải thừa nhận Tưởng Tòng Hà tiến bộ rất nhanh. Lần này, cuối cùng họ cũng có cơ hội phân cao thấp một lần nữa.

“Hai năm trước cậu may mắn thắng tôi, nhưng hôm nay sẽ là lúc tôi đánh bại cậu.”

Sau hai năm tu nghiệp ở nước ngoài, được huấn luyện bởi những huấn luyện viên danh tiếng và cọ xát qua nhiều giải đấu, Tưởng Tòng Hà vô cùng tự tin. Y đã không còn là chàng thiếu niên non nớt ngày nào.

“Khẩu khí lớn thật đấy. Hai năm trước tôi đánh bại cậu thế nào thì hôm nay kết quả cũng sẽ y như vậy thôi.”

Chu Uẩn Dương không hề nao núng trước lời khiêu khích của đối thủ. Mấy năm qua hắn đâu có dậm chân tại chỗ. Đối phương tiến bộ thần tốc thì hắn cũng chẳng kém cạnh gì.

Hai bên bắt tay xong, trở về vị trí chuẩn bị. Tiếng còi trọng tài vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu.

Thực ra Mạnh Khê không am hiểu lắm về tennis, nhưng xem nhiều thành quen, cộng thêm mấy ngày nay được bồi dưỡng kiến thức cấp tốc nên cậu cũng phân biệt được thắng thua. Chỉ cần lơ là một chút là cục diện trận đấu có thể thay đổi ngay lập tức.

Trận đấu diễn ra vô cùng giằng co. Đây là lần đầu tiên hai người họ chạm trán nhau trong tình thế căng thẳng như vậy.

Dù đã nghiên cứu kỹ lối đánh của nhau, nhưng Tưởng Tòng Hà bất ngờ thay đổi chiến thuật. Từ lối đánh kiềm chế trước đây, y chuyển sang tấn công dồn dập, khiến Chu Uẩn Dương trở tay không kịp, liên tục bị ép sân.

Khoảng cách điểm số nhanh chóng bị nới rộng. Tiếng còi trọng tài vang lên báo hiệu kết thúc hiệp một.

Chu Uẩn Dương bị Tưởng Tòng Hà dẫn trước một khoảng khá xa. Lần đầu tiên Mạnh Khê thấy vẻ mặt ngưng trọng hiếm có trên gương mặt người yêu.

Lòng Mạnh Khê nóng như lửa đốt. Tranh thủ giờ nghỉ giải lao, cậu vội vàng chạy xuống khu vực nghỉ ngơi của Chu Uẩn Dương để động viên hắn.

“Ca ca, anh thấy thế nào? Thật ra anh có thua cũng không sao đâu, dù sao bây giờ em cũng nhận đơn đặt hàng trên mạng kiếm được tiền rồi, nuôi anh không thành vấn đề.”

Sợ người khác nghe thấy, Mạnh Khê ghé sát tai Chu Uẩn Dương thì thầm. Dù sao nam tử hán đại trượng phu mà để vợ nuôi thì cũng hơi mất mặt, Mạnh Khê vẫn rất biết giữ thể diện cho người yêu.

“Ha ha, Khê Bảo à, đừng nói gở thế chứ. Ca ca còn chuẩn bị một bất ngờ lớn cho Khê Bảo đấy.”

Chu Uẩn Dương vốn định cầu hôn Mạnh Khê trong chuyến du lịch biển ở nước ngoài.

Dưới sự chứng kiến của biển xanh mây trắng, cùng nhau thề nguyện bên nhau trọn đời, lãng mạn biết bao.

Nào ngờ đi chơi chưa được mấy ngày, kế hoạch mới thực hiện được một nửa thì địa phương đó phát cảnh báo siêu bão. Mọi người đều bị cấm ra đường, nói gì đến cầu hôn.

Bất đắc dĩ, để đảm bảo an toàn, hai người đành ru rú trong phòng khách sạn suốt kỳ nghỉ.

Cũng may khách sạn họ ở rất cao cấp, có bể bơi trong nhà, rạp chiếu phim, phòng karaoke và cả dịch vụ massage xông hơi nên cũng không đến nỗi chán.

Bão tan thì kỳ nghỉ cũng sắp hết, Chu Uẩn Dương đành ngậm ngùi hủy bỏ kế hoạch cầu hôn, mang theo nỗi tiếc nuối về nước.

Kỳ nghỉ đông kết thúc, Chu Uẩn Dương lao vào guồng quay tập luyện căng thẳng, mãi đến khi lọt vào chung kết mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng hắn quyết định sẽ cầu hôn Mạnh Khê ngay tại trận chung kết, sau khi giành chức vô địch, dùng tấm huy chương vàng làm vật đính ước.

Vào giây phút quan trọng như thế, cầu hôn người quan trọng nhất đời mình, Chu Uẩn Dương tin rằng khoảnh khắc đó sẽ khắc sâu vào tâm trí cả hai mãi mãi.

Hắn đã nhờ các bạn học đến khuấy động không khí, nhẫn, hoa tươi và cả quay phim chụp ảnh đều đã sẵn sàng.

“Bất ngờ gì vậy anh? Lần trước đi du lịch ca ca cũng bảo có bất ngờ, kết quả là hai ba tháng rồi mà chẳng thấy đâu. Anh chỉ được cái giỏi lừa người thôi.”

Mạnh Khê chọc nhẹ vào vành tai Chu Uẩn Dương, phụng phịu trách móc. Bất ngờ lớn đến mấy mà cứ bắt chờ đợi mòn mỏi thì cũng thành hết bất ngờ.

Chu Uẩn Dương chột dạ sờ mũi. Tại hắn chuẩn bị chưa chu đáo nên mới phải hủy bỏ kế hoạch cầu hôn phút chót.

Nhưng lần này hắn quyết tâm không chờ đợi nữa. Hôm nay, dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải thắng trận đấu này, đeo tấm huy chương vàng lên cổ Mạnh Khê.

Thời xưa, các dũng sĩ bộ lạc thường săn con thú hung mãnh nhất để cầu hôn người mình yêu. Giờ đây Chu Uẩn Dương cũng mang tâm thế và hành động y hệt như vậy, mong muốn thể hiện mặt tốt nhất của mình trước người thương.

“Sắp rồi, Khê Bảo sắp biết bất ngờ là gì rồi. Tiền của Khê Bảo cứ giữ lại mua đồ ăn vặt đi, tin tưởng ca ca, ca ca nhất định sẽ thắng trận này.”

Chu Uẩn Dương quay sang hôn chụt một cái lên má Mạnh Khê, đúng lúc tiếng còi báo hiệu trận đấu tiếp tục vang lên.

Mạnh Khê chỉ còn biết lặng lẽ cảm nhận hơi ấm còn vương trên má, dõi theo bóng lưng Chu Uẩn Dương lấy lại khí thế, bước những bước kiên định trở lại sân đấu.

Thực ra trước khi Mạnh Khê đến, huấn luyện viên đã phân tích khá nhiều về lối đánh của Tưởng Tòng Hà. Đó là những kỹ thuật phổ biến ở nước ngoài nhưng ít thấy ở trong nước, nên Chu Uẩn Dương mới bị lép vế.

Huấn luyện viên cũng không ngờ Tưởng Tòng Hà lại trở thành một tay vợt toàn diện như vậy, am hiểu cả lối đánh Đông – Tây, thậm chí còn kết hợp nhuần nhuyễn tạo thành phong cách riêng.

Muốn phá giải thế trận này, Chu Uẩn Dương không thể để đối phương dắt mũi, mà phải chủ động tìm ra sơ hở và tung đòn quyết định.

Nếu tiếp tục bị ép sân, rất khó để lật ngược tình thế.

Ván này nếu Chu Uẩn Dương thua nữa thì coi như giấc mơ vô địch tan thành mây khói.

Vì vậy, hắn tập trung cao độ, làm theo chỉ đạo của huấn luyện viên, tìm kiếm những sơ hở nhỏ nhất của Tưởng Tòng Hà rồi dốc toàn lực phản công.

Vút!

Không biết có phải do đã thắng một ván nên Tưởng Tòng Hà lơ là cảnh giác hay không, mà ở nửa sau trận đấu, y liên tục để mất điểm vào tay Chu Uẩn Dương, khiến tỉ số được san bằng.

Cuối cùng, phải nhờ đến loạt tie-break (loạt đánh quyết định), Chu Uẩn Dương mới giành chiến thắng suýt sao với cách biệt 2 điểm.

Trận đấu bước vào ván thứ ba quyết định. Khi tỉ số đang là 1-1, ván đấu này trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

Lúc này, thể lực, sức bền và tâm lý thi đấu mới là yếu tố quyết định thắng bại. Kỹ thuật của hai bên ngang ngửa nhau nên rất khó phân định.

Chỉ cần một bên đuối sức hoặc tâm lý dao động là sẽ nắm chắc phần thua.

Sau giờ nghỉ giải lao, không chút chần chừ, cả hai bước vào sân, bắt đầu cuộc chiến sinh tử cuối cùng.

Mạnh Khê ngồi trên khán đài, mắt không rời khỏi bóng dáng Chu Uẩn Dương trên sân, trong lòng không ngừng cầu nguyện và cổ vũ cho hắn.

Nếu quan sát kỹ sẽ thấy động tác của cả hai đã không còn nhanh nhẹn như lúc đầu. Họ đều đã thấm mệt, nhưng điểm số vẫn bám đuổi nhau sát nút, chưa phân thắng bại.

Không chỉ Mạnh Khê, cả khán đài đều nín thở theo dõi từng đường bóng, có người nhát gan còn không dám nhìn.

Tất cả đều nín lặng, sợ tiếng tim đập của mình sẽ làm ảnh hưởng đến hai vận động viên dưới sân.

Mạnh Khê cũng không dám nhìn, trốn sau lưng Chu Yến Thanh. Cậu sợ Chu Uẩn Dương thua. Ca ca đã nỗ lực nhiều như vậy, nếu thất bại thì anh ấy sẽ đau lòng biết bao.

“Tuýt —— Trận đấu kết thúc!”

Tiếng còi chói tai làm Mạnh Khê giật bắn mình. Phải đến khi nghe trọng tài tuyên bố kết thúc trận đấu, cậu mới có cảm giác như vừa trải qua mấy kiếp người.

“Á á á —— Thắng rồi!!!”

“A a a a a, Dương ca làm tốt lắm!”

Mạnh Khê còn chưa kịp định thần thì khán đài bên phía họ đã vỡ òa trong tiếng reo hò. Cậu vẫn còn ngơ ngác chưa cảm nhận được gì cho đến khi Chu Yến Thanh bảo:

“Tiểu Khê, Tiểu Dương thắng rồi. Em chuẩn bị đi, mang hoa xuống tặng nó.”

Mạnh Khê ngây ngốc gật đầu, ôm bó hoa đã chuẩn bị sẵn bên cạnh, đi xuống sân.

Chính Chu Uẩn Dương cũng không ngờ càng đánh mình càng vào cầu, cảm giác như đạt đến cảnh giới “vong ngã”, cứ như không phải đang thi đấu mà chỉ là buổi tập bình thường.

Tuy đối thủ sử dụng kỹ thuật nước ngoài, nhưng hồi nhỏ Chu Uẩn Dương hè nào cũng đi trại hè quốc tế nên không lạ lẫm gì lối đánh này.

Chỉ là lâu ngày không gặp nên có chút lạ lẫm, một khi nhớ lại và vận dụng linh hoạt thì hắn cũng chẳng kém cạnh gì Tưởng Tòng Hà.

“Lần này cậu lại thắng, nhưng lần sau tôi sẽ tiếp tục khiêu chiến cậu.”

Kết thúc trận đấu, Tưởng Tòng Hà chỉ để lại một câu rồi quay lưng bỏ đi.

Hoa tươi và tiếng vỗ tay là chiến lợi phẩm của kẻ thắng cuộc, kẻ thua cuộc như hắn không muốn ở lại để nhận sự thương hại của người khác.

“Ca ca, hoa của anh đây. Chúc mừng ca ca đoạt chức vô địch!”

Mạnh Khê chen qua đám đông, trao bó hoa tươi thắm cho Chu Uẩn Dương, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui.

“Cảm ơn Khê Bảo.”

Chu Uẩn Dương nhận lấy hoa, bế bổng Mạnh Khê lên xoay vài vòng.

“Ca ca vui quá đi mất! Lát nữa Khê Bảo nhớ phải xem ca ca nhận giải nhé.”

Chu Uẩn Dương không quên kế hoạch của mình, ghé tai Mạnh Khê dặn dò.

“Dạ, ca ca nhận giải trên bục, em sẽ đứng bên cạnh chụp ảnh cho anh.”

Mạnh Khê không mảy may nghi ngờ, vui vẻ nhận lời.

Chẳng bao lâu sau, Quán quân, Á quân và Quý quân bước lên bục nhận giải để đại diện ban tổ chức trao huy chương.

Hết chương 51.

Bình Luận (0)
Comment