Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (Hết)
Ngụy Vĩ Thành nhìn biểu cảm của hai vợ chồng ông bà Hứa như sắp đối mặt với kẻ địch một mất một còn, nghĩ đến cảnh ngộ tương lai của Diệp Húc trước mặt ba mẹ vợ, không nhịn được buồn cười: “Cháu đây ạ, chú Hứa nói không sai, tên lưu manh đi cùng Diệp Húc chính là cháu.”
Ông Hứa đứng dậy xua tay đuổi Ngụy Vĩ Thành ra ngoài, anh ấy vội vàng nói: “Chú Hứa, chú có thể nghe cháu nói hai câu được không?”
“Mau cút đi.”
“An An, cô cho tôi nói vài câu với chú và dì nhé.”
Hứa An An không biết Diệp Húc và Ngụy Vĩ Thành muốn làm gì, cô ngăn ba mình lại rồi nói: “Ba đừng kích động, nha sĩ Ngụy không phải bạn trai con.”
“Cái gì, cậu ta không phải bạn trai con à?” Ông Hứa nửa tin nửa ngờ: “Cậu ta không phải bạn trai con thì đến đây làm gì?”
Hứa An An ấp úng: “Ba cứ nghe anh ấy nói đã.”
Ông Hứa nghe Hứa An An nói Ngụy Vĩ Thành không phải bạn trai cô thì bình tĩnh hơn nhiều, ngồi thẳng lưng trên ghế sô pha: “Cậu nói đi.”
Hứa An An chỉ vào ghế sô pha: “Nha sĩ Ngụy, anh ngồi xuống rồi hẵng nói.”
Ông Hứa lạnh lùng liếc nhìn Ngụy Vĩ Thành, anh ấy vừa khuỵu gối định ngồi xuống thì ngay lập tức đứng thẳng dậy, giải thích: “Cháu không ngồi đâu, cháu nói xong là đi ngay. Chú Hứa, chú vừa nói cháu là lưu manh, cháu thừa nhận điều đó, quả thực cháu đã từng đánh nhau vì giành bạn gái với người khác. Nhưng Diệp Húc đi cùng cháu không phải là lưu manh, cậu ấy là bạn của cháu, vì giúp cháu nên mới bị cuốn vào cuộc ẩu đả đó. Cậu ấy là người rất tốt, trọng tình trọng nghĩa, thích giúp đỡ người khác.”
Bấy giờ ông Hứa mới vỡ lẽ, Ngụy Vĩ Thành tới đây là vì nói đỡ cho Diệp Húc.
Ông ấy quay đầu hỏi Hứa An An: “Diệp Húc chính là bạn trai con phải không?”
Hứa An An gật đầu: “Vâng ạ.”
“Vậy cậu ta đâu, sao cậu ta không đến mà bảo người khác đến đây là có ý gì?”
Hứa An An ngẩng đầu liếc nhìn Diệp Húc xuất hiện ở cửa, vui mừng chạy tới: “Anh ấy đến rồi ạ!”
Cô chạy đến trước mặt anh, khoác tay anh, trách anh sao đến muộn rồi vỗ nhẹ vào cánh tay anh.
Bà Hứa nhìn thấy Diệp Húc, ánh mắt chợt tỏa sáng, đoạn hỏi: “Cậu là…?”
Bà Hứa chưa từng gặp Diệp Húc.
Hứa An An giới thiệu: “Mẹ, anh ấy là Diệp Húc, bạn trai của con.”
Bà Hứa cười gật đầu: “Ôi chao, tốt tốt tốt, rất được, rất được.”
Bà ấy quay đầu vỗ vai ông Hứa: “Chàng thanh niên đó trông được mà.”
“Được cái gì mà được, đây chính là tên lưu manh mà tôi từng kể với bà đó.”
Bà Hứa hoàn toàn không để ý đến lời ông Hứa, bà ấy nhìn Diệp Húc, luôn miệng khen anh: “Cháu là Diệp Húc à? Dì đã nghe An An kể về cháu từ lâu rồi. Nào nào nào, mau ngồi đi, đừng đứng đó mãi, ngày nào các cháu cũng bận đầu tắp mặt tối, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, phải nghỉ ngơi cho tốt.”
Bà ấy liếc nhìn Ngụy Vĩ Thành rồi gọi: “Tiểu Ngụy cũng ngồi đi, các cháu muốn ăn trái cây gì, dì đi gọt cho các cháu.”
Ngụy Vĩ Thành ngẩn tò te, tại sao thái độ của bà Hứa thay đổi nhanh thế này, nhớ lúc nãy một mình anh ấy vào cửa, bà Hứa đâu nhiệt tình như vậy.
Bà Hứa bưng một đĩa trái cây ra khỏi bếp, Ngụy Vĩ Thành và Diệp Húc ngồi đối diện với ông Hứa để tiếp nhận thẩm phán, còn Hứa An An và bà Hứa ngồi trò chuyện ở bên cạnh.
“Mẹ, con tinh mắt lắm đúng không?”
Bà Hứa cười tít mắt: “Con gái của mẹ thì phải tinh mắt rồi.”
“Vậy nếu ba không đồng ý cho con với anh ấy yêu nhau thì sao ạ?”
Bà Hứa nhanh nhảu đáp: “Bảo ông ấy cút đi, cái nhà nhỏ của chúng ta không chứa nổi bậc bề trên như ông ấy.”
Ông Hứa: “...”
Bên kia, Ngụy Vĩ Thành ra sức chứng minh mình là một tên lưu manh, anh ấy khua tay chỉ mình và Diệp Húc: “Chú nhìn xem bọn cháu là bạn chí cốt đấy, hai đứa chúng cháu không thể tranh giành một người bạn gái được, chắc chắn phải có một kẻ chủ mưu, một kẻ là tòng phạm. Chú nhìn cháu và Diệp Húc xem trong hai đứa cháu, ai giống du côn hơn ạ?”
Ông Hứa không nói gì.
Ngụy Vĩ Thành quay đầu nhìn bà Hứa: “Dì ơi, dì xem hai đứa cháu ai giống lưu manh hơn?”
Bà Hứa phì cười, chuyện này ai mà dám trả lời thật lòng chứ.
Bà Hứa đứng dậy khuyên ông Hứa: “Thôi thôi, Tiểu Ngụy đã giải thích rõ mọi chuyện rồi, ông cũng đừng nhớ mãi chuyện cũ nữa, phải tin vào mắt nhìn người của An An chứ, chuyện của bọn trẻ cứ để bọn trẻ tự giải quyết đi.”
Ông Hứa nói: “An An còn nhỏ, con bé thì biết cái gì?”
“Con bé không biết nhưng tôi thì biết, tôi thấy Tiểu Diệp rất tốt. Chẳng lẽ ông cho rằng mắt nhìn người của tôi cũng chẳng ra làm sao ư? Ừ phải rồi, bởi vậy tôi mới chọn ông đó.”
Ông Hứa nghẹn lời, nếu mình thừa nhận ánh mắt của bà Hứa không tốt thì chẳng khác nào thừa nhận bản thân kém cỏi.
Diệp Húc được mẹ vợ tương lai chấp thuận nên mọi việc trở nên dễ dàng hơn nhiều, không cần phải thuyết phục ba vợ, tự nhiên đã có mẹ vợ ra tay trấn áp ba vợ giúp anh.
Ngụy Vĩ Thành không ở lại nhà họ Hứa ăn cơm, lúc ra về anh ấy tiện tay lấy luôn chìa khóa xe của Diệp Húc, coi như là thù lao cho việc lộ diện để rồi nhận lấy “nhục nhã” ngày hôm nay.
Buổi trưa, Diệp Húc và ông Hứa uống ít rượu. Tửu lượng của ông Hứa khá kém, uống chưa được bao nhiêu đã say, trên bàn ăn cứ lải nhải đe dọa sau này Diệp Húc không được bắt nạt Hứa An An.
Nhà họ Hứa bao gồm ba phòng ngủ và một phòng khách, kiểu căn hộ tiêu chuẩn của gia đình ba người, diện tích nhà không lớn lắm. Ông Hứa, bà Hứa ở một phòng, Hứa An An ở một phòng, phòng còn lại được trưng dụng làm thư phòng cho ông Hứa.
Nhà nhỏ có lợi thế của nhà nhỏ, đó không có phòng khách thừa, chỉ có thể sắp xếp cho Diệp Húc nghỉ ngơi trong phòng của Hứa An An.
Phòng cô được trang trí bằng gam màu chủ đạo là màu hồng đáng yêu, trên tường dán đầy poster của minh tinh nổi tiếng.
Diệp Húc vừa nhìn thấy ảnh Từ Gia Dịch đã chướng mắt, Hứa An An đỡ anh loạng choạng đi đến bên giường.
Diệp Húc vòng tay qua eo cô, ôm cô cùng ngã xuống giường.
Hứa An An bị anh ôm chặt đến mức hơi khó thở, cô gỡ tay anh ra nhưng không được, bèn ngước mắt nhìn đôi mắt nhắm nghiền của anh, v**t v* hàng mi dài của anh, nói: “Được rồi, em biết anh chưa say, tửu lượng anh tốt lắm, đừng giả vờ nữa.”
Diệp Húc mở mắt, ghé lại gần hôn cô.
Hứa An An nói: “Anh đừng làm rộn, nơi này là nhà em đấy nhé.”
Diệp Húc ôm lấy cô, dụi đầu vào cổ cô, nói: “Anh chỉ hôn một chút thôi, không làm gì khác.”
Hứa An An cười: “Dù anh muốn làm gì khác thì em cũng không cho.”
Hứa An An là một cô gái có tư tưởng bảo thủ, cô kiên quyết không vượt rào trước khi kết hôn, Diệp Húc cũng tôn trọng cô.
“Được rồi, chúng ta không làm gì khác.”
Diệp Húc v**t v* môi cô rồi hôn.
“An An, mẹ nấu chút canh giải rượu cho ba con và Tiểu Diệp, con bảo cậu ấy uống đi.”
Bà Hứa đứng trước cửa phòng rồi gõ cửa. Lúc Hứa An An đỡ Diệp Húc giả vờ say vào phòng thì quên đóng cửa nên bà Hứa vừa gõ, cửa đã tự động mở ra.
Thấy Hứa An An và Diệp Húc nằm hôn nhau trên giường, bà ấy vội vàng lùi lại một bước, quay mặt sang chỗ khác.
Hứa An An sợ giật cả mình, quay đầu nhìn thấy bà Hứa đang đứng trước cửa, gương mặt cô thoáng chốc đỏ bừng, lắp bắp nói: “Mẹ!”
Bà Hứa cũng rất xấu hổ: “Mẹ đến đưa canh giải rượu cho Tiểu Diệp, không sao đâu, các con cứ tiếp tục.”
Xem ra Tiểu Diệp không cần canh giải rượu nữa.
Bà Hứa quay người định đi.
“Mẹ, mẹ đừng đi!” Hứa An An gọi mẹ mình lại, giải thích như kiểu bịt tai trộm chuông: “Lúc nãy con bị đau răng, anh ấy đang giúp con xem có cái răng nào bị sâu nữa không.”
Bà Hứa: “...”
Cô coi bà ấy là kẻ ngốc đấy à?
Diệp Húc bật cười, Hứa An An cũng nhận ra lý do này rất ngớ ngẩn, vậy mà Diệp Húc còn cười cô. Cô thẹn quá hóa giận kéo chăn trùm kín mặt anh lại: “Anh không được cười!”
Bà Hứa nhẹ nhàng đóng cửa rồi rời đi.
Diệp Húc nắm lấy cổ tay Hứa An An, kéo cô vào lòng: “Không sao, chỉ là hôn môi thôi mà, các cặp đôi yêu nhau hôn nhau là chuyện bình thường, anh nghĩ dì sẽ thông cảm cho chúng ta.”
Mặt Hứa An An đỏ bừng xấu hổ, cô bụm mặt rồi nói: “Em không hiểu tại sao lúc nãy em lại ngu thế không biết.”
Thà cô thẳng thắn thừa nhận mình đang hôn còn hơn.
Diệp Húc an ủi: “Không sao đâu.”
“Có sao đấy chứ, em dễ xấu hổ lắm.”
Diệp Húc nói: “Vậy phải làm sao? Sau này anh sẽ thường xuyên đến nhà em, làm sao tránh khỏi những lúc hai ta ôm hôn thân mật bị chú và dì nhìn thấy.”
Hứa An An: “Sao anh lại nói được vậy chứ, anh không thể nhịn được à?”
“Anh không nhịn được.” Diệp Húc ôm cô, đề nghị: “Hay là em dọn đến nhà anh đi, nhà anh chỉ có một mình anh ở, chúng ta làm gì cũng không cần lo nghĩ.”
Hứa An An ngộ ra, người này đang ấp ủ ý đồ đen tối.
Cô lườm anh, che mắt anh lại: “Giờ anh ngủ được rồi, cứ tiếp tục mơ mộng hão huyền đi nhé.”
Diệp Húc phì cười, nắm tay cô kéo xuống rồi hôn nhẹ, sau đó nâng cằm cô lên, nghiêm túc nói: “Anh chưa bao giờ mơ mộng hão huyền. Cô bé mau há miệng ra, để chú kiểm tra xem có chiếc răng sâu nào mới không.”
Hứa An An nhớ lại cô đã từng gọi anh là chú lúc mới kết bạn WeChat với anh, thế là lại đỏ mặt, đấm vào vai anh: “Anh đừng được nước lấn tới nữa.”
…
Một tháng sau, Hứa An An dọn vào nhà Diệp Húc.
“Em ở phòng nào vậy?” Hứa An An hỏi Diệp Húc.
Diệp Húc đẩy cửa phòng ngủ chính ra, cười đáp: “Nếu đã cất công dọn đến đây thì tất nhiên phải ở phòng ngủ chính với anh rồi.”
Không phải là mình cô ở trong phòng ngủ chính, mà là cùng anh ở phòng ngủ chính.
Hứa An An đỏ mặt liếc nhìn Diệp Húc, sau đó bước vào phòng.
Thực tế đã chứng minh, Diệp Húc thật sự không mơ mộng hão huyền, anh là kiểu người nếu đã có ước mơ thì sẽ theo đuổi ngay lập tức.
Hết truyện.