Chương 19

Sáng hôm đó, trưởng nhóm Hà chỉ cho Phó Tư Dư một quyển sách giới thiệu quá trình phát triển của tập đoàn Quang Trì để cô xem, sau đó không giao cho cô nhiệm vụ gì khác, cũng không để ý đến cô.

 

Phó Tư Dư đọc đi đọc lại quyển sách đó cũng chỉ hết hơn một tiếng. Thời gian còn lại, cô nhàm chán ngồi ngẩn người ở vị trí làm việc của mình, muốn tìm người hỏi về show "Đồng hành cùng nhau" nhưng nhìn một vòng, thấy mọi người đều đang vùi đầu làm việc nên lại không biết hỏi ai.

 

Chờ đến khi sắp tới giờ tan tầm, Phó Tư Dư thu dọn túi xách của mình trước vài phút rồi nhìn chằm chằm vào thời gian trên điện thoại, vừa đúng năm giờ lập tức đứng dậy xách túi về nhà.

 

Thời gian làm việc của tập đoàn Quang Trì là từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, chỉ là trong công ty có nhiều người tài cạnh tranh kịch liệt nên rất ít người tan làm đúng giờ.

 

Khi đi ra ngoài, Phó Tư Dư cảm nhận được ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ về phía cô, có lẽ họ chưa từng thấy thực tập sinh nào "không biết điều" như vậy, mới đi làm ngày đầu tiên, cấp trên còn chưa về mà mình lại hết giờ là về.

 

Phó Tư Dư về đến nhà, gọi đồ ăn ngoài, sau đó vừa nằm xuống sô pha đã thấy điện thoại rung lên. Cô cầm điện thoại lên nhìn, thấy tin nhắn WeChat của Thẩm Hạo Bác.

 

Thẩm Hạo Bác: [Em tan làm rồi à?]

 

Phó Tư Dư: [Vâng.]

 

Nhắn xong chữ “vâng”, Phó Tư Dư lại cảm thấy quá lạnh nhạt nên nhắn thêm một câu.

 

Phó Tư Dư: [Anh thì sao? Anh tan làm chưa?]

 

Thẩm Hạo Bác: [Anh còn vài việc phải làm.]

 

Ý là anh vẫn đang tăng ca.

 

Sếp vẫn đang tăng ca mà nhân viên là cô đã tan làm trước, Phó Tư Dư hơi ngượng ngùng bèn nhập tin nhắn vào khung chat: “Vậy anh làm việc đi, em không quấy rầy anh nữa.”

 

Thế nhưng, cô còn chưa gửi tin nhắn này đi đã thấy tin nhắn của Thẩm Hạo Bác tới.

 

Thẩm Hạo Bác: [Em thấy ngày đầu tiên đi làm thế nào?]

 

Thấy câu hỏi của anh, Phó Tư Dư bèn xóa tin nhắn đang soạn dở, gõ một câu khác: [Khá ổn ạ.]

 

Tuy hơi nhàm chán nhưng cũng không xảy ra chuyện gì khiến cô khó chịu cả.

 

Thẩm Hạo Bác hỏi như lãnh đạo đang kiểm tra công việc: [Học được những gì rồi?]

 

Phó Tư Dư: [...]

 

Thẩm Hạo Bác: [?]

 

Phó Tư Dư: [Mới đi làm ngày đầu tiên thì có thể học được gì chứ?]

 

Thẩm Hạo Bác: [Vậy tức là em chưa học được gì cả.]

 

Thẩm Hạo Bác tổng kết rất đúng chỗ, đúng là cô chưa học được gì.

 

Nhưng lời này của anh nghe cứ như thể cô không muốn học vậy.

 

Phó Tư Dư không khỏi biện bạch cho chính bản thân: [Không có ai dạy em cả.]

 

Cô vừa gửi tin nhắn đi đã thấy không ổn, Thẩm Hạo Bác là lãnh đạo của tập đoàn Quang Trì còn cô là nhân viên, cô mới đi làm ngày đầu tiên đã nói với anh là không có ai dạy mình, vậy có khác gì mách lẻo với sếp đâu.

 

Thẩm Hạo Bác: [Phòng em làm không xếp người hướng dẫn em à?]

 

Quả nhiên là anh hiểu lầm.

 

Phó Tư Dư nhanh chóng giải thích: [Có sắp xếp ạ.]

 

Thẩm Hạo Bác: [Ai phụ trách hướng dẫn em?]

 

Toi rồi.

 

Hình như Thẩm Hạo Bác thật sự cho rằng cô đang mách lẻo, muốn xả giận thay cô.

 

Phó Tư Dư đỡ trán, đừng bảo là công việc của trưởng nhóm Hà sẽ bị ảnh hưởng chỉ vì một câu của cô đấy nhé?

 

Phó Tư Dư: [Anh hỏi ai hướng dẫn em làm gì? Đây là việc nhỏ, sếp lớn như anh đâu cần phải hỏi đến mấy chuyện lông gà vỏ tỏi như vậy.]

 

Thẩm Hạo Bác: [Đối với anh thì đây không phải việc nhỏ.]

 

Đối với anh thì đây không phải việc nhỏ, lý do là vì cô hay là vì anh có yêu cầu cao với nhân viên, không thể bỏ qua dù chỉ là hạt cát, không cho phép chuyện người hướng dẫn thực tập sinh không dạy thực tập sinh làm việc?

 

Một cảm giác kỳ lạ chợt nảy sinh trong lòng Phó Tư Dư, song cô không nghĩ nhiều, chuyện quan trọng nhất bây giờ là không thể để ảnh hưởng đến trưởng nhóm Hà.

 

Phó Tư Dư: [Cũng không phải là không dạy em, chị ấy cho em một quyển sách giới thiệu về tập đoàn Quang Trì để em đọc, có lẽ muốn đợi em đọc xong rồi nói cho chị ấy. Nhưng em thấy mọi người đều rất bận rộn và tập trung làm việc nên không dám quấy rầy. Anh nhất định đừng hiểu lầm đó.]

 

Thẩm Hạo Bác: [Hiểu lầm cái gì?]

 

Phó Tư Dư: [Hiểu lầm người hướng dẫn em không nghiêm túc làm việc, sau đó truy cứu trách nhiệm của chị ấy.]

 

Thẩm Hạo Bác: [Anh sẽ cử người đi điều tra xác minh xem người đó có nghiêm túc làm việc hay không. Nếu tình huống là thật, trong công ty có nhân viên đục nước béo cò thì phải chỉnh đốn và cải cách.]

 

Cảm giác kỳ lạ trong lòng Phó Tư Dư lập tức biến mất, cô thầm trách bản thân ship couple quá lâu nên mụ mị đầu óc, vậy mà lại nhìn Thẩm Hạo Bác dưới góc độ tình yêu, cho rằng anh đang ám chỉ điều gì đó với mình.

 

Nhìn câu trả lời của anh này!

 

Nhìn tư tưởng và thái độ làm việc của anh này!

 

Thảo nào anh còn trẻ tuổi đã có thể quản lý cả tập đoàn.

 

May mà ban nãy cô không lanh mồm lanh miệng hỏi tại sao đây không phải việc nhỏ với anh, nếu không thì giờ cô đã chẳng còn mặt mũi gì nữa rồi.

 

Phó Tư Dư thầm nịnh hót Thẩm Hạo Bác trong lòng, đồng thời không quên gửi tin nhắn phụ họa anh.

 

Phó Tư Dư: [Đúng đúng, nếu có người đục nước béo cò thì nhất định phải chỉnh đốn và cải cách, không thể để một vài nhân viên ảnh hưởng đến bầu không khí của cả công ty.]

 

Thẩm Hạo Bác: [Vậy nên em không cần lo anh sẽ vì em mà chưa phân rõ phải trái đã truy cứu trách nhiệm của nhân viên đã vất vả bán mạng cho công ty.]

 

Hóa ra anh biết suy nghĩ trong lòng cô.

 

Phó Tư Dư xấu hổ co quắp hết cả ngón chân lại.

 

Phó Tư Dư: [Không, em có lo lắng đâu.]

 

Câu phủ nhận này quá yếu ớt, càng cho thấy rõ sự chột dạ của cô.

 

Thẩm Hạo Bác: [Ừ, yên tâm, anh sẽ không sắc lệnh trí hôn* đâu.]

 

*Chỉ việc bị sắc đẹp/d*c v*ng làm mê muội, mất lý trí.

 

Phó Tư Dư: [...]

 

Sắc lệnh trí hôn?

 

Là do cô lại nghĩ nhiều hay sao?

 

Chữ "sắc" trong “sắc lệnh trí hôn” ý chỉ cô à?

 

Phó Tư Dư nằm trên sô pha, nhìn chằm chằm bốn chữ "sắc lệnh trí hôn" vài phút, có cảm tưởng như thể mình không hiểu nghĩa của bốn chữ này nữa.

 

Tuy rằng với hơn hai mươi năm tìm hiểu về văn học, cô hoàn toàn hiểu được bốn chữ này có nghĩa là gì nhưng cô vẫn mở Baidu ra tra, xác nhận nghĩa của nó đúng như cô hiểu, chính là vì ham sắc đẹp mà đánh mất lý trí.

 

Lại kết hợp với nội dung đối thoại giữa cô và Thẩm Hạo Bác ở phía trên, Phó Tư Dư gần như có thể chắc chắn chủ thể gây ra “sắc lệnh trí hôn” mà anh nói là ám chỉ cô.

 

Cô run tay gõ chữ trên điện thoại.

 

[Anh Bác, anh… chữ “sắc” trong câu “sắc lệnh trí hôn” mà anh nói là đang nói đến em à?]

 

Cô mới gửi tin nhắn chưa đến một giây đã rút lại.

 

Vấn đề này thực sự quá xấu hổ, nhỡ Thẩm Hạo Bác không có ý đó thì sao?

 

Nhưng Thẩm Hạo Bác đã nhìn thấy, còn trả lời ngay tắp lự.

 

Thẩm Hạo Bác: [Em cảm thấy nhan sắc của mình đủ tầm hả?]

 

Vậy mà anh dám nghi ngờ sắc đẹp của cô!

 

Phó Tư Dư cảm thấy bản thân đã bị sỉ nhục.

 

Phó Tư Dư: [Tất nhiên là em đủ tầm rồi! Em là người “sắc”* nhất!]

 

Thẩm Hạo Bác: [...]

 

*Trong tiếng Trung, từ này có cả nghĩa là sắc đẹp lẫn háo sắc nên khi nói quá tắt, câu này có thể hiểu là em đẹp nhất, cũng có thể hiểu là em háo sắc nhất.

 

Anh trả lời bằng dấu ba chấm, rốt cuộc ý anh là gì?

 

Phó Tư Dư không phục: [Anh nghi ngờ em à?]

 

Thẩm Hạo Bác: [Không phải.]

 

Vậy còn được.

 

Thẩm Hạo Bác: [Anh đang nghĩ, để em sống ngay cạnh nhà anh có phải là quyết định sai lầm hay không?]

 

Phó Tư Dư: [Có phải anh hối hận vì cho em mượn nhà, sợ sau này chị dâu sẽ cãi nhau với anh vì chuyện này không? Nhưng hối hận cũng vô ích, trước khi chuyển tới em đã nhắc nhở anh nhiều lần lắm rồi. Hiện tại em đã có cảm tình với căn nhà này, có chết cũng không dọn đi đâu nhé.]

 

Để không bị đuổi đi, Phó Tư Dư tỏ rõ thái độ kiên quyết.

 

Thẩm Hạo Bác: [Anh không hối hận, chỉ là hơi lo lắng cho sự trong sạch của anh thôi.]

 

Phó Tư Dư: [...]

 

Thẩm Hạo Bác: [Em háo sắc như vậy làm anh thấy rất không an toàn.]

 

Phó Tư Dư: [...]

 

Trời ơi!

 

Cô vừa nói gì thế hả?

 

Phó Tư Dư lướt lên trên, nhìn câu “Em đủ tầm! Em là người “sắc” nhất!” tràn ngập nghĩa khác mà mình gửi, khóc không ra nước mắt, vội vàng giải thích.

 

[Anh Bác, ý em là em có sắc đẹp, em rất đẹp chứ không phải là em háo sắc, anh đừng sợ.]

 

Ba chữ "anh đừng sợ" làm lời giải thích vốn đã kỳ quái càng có vẻ bất thường.

 

Nhưng Phó Tư Dư thật sự không biết phải giải thích thế nào, cô đành nhắm mắt lại, quẳng điện thoại sang bên cạnh.

 

Một lát sau, điện thoại rung lên.

 

Phó Tư Dư xấu hổ không dám xem tin nhắn trả lời của Thẩm Hạo Bác, đoán chắc chắn đó sẽ là tin nhắn làm cô ngượng ngùng không thở nổi.

 

Cô tự dối mình,  trốn tránh trong vài phút, cuối cùng vẫn quyết định đối diện với hiện thực.

 

Cô hít một hơi thật sâu, mở điện thoại lên, vừa liếc mắt liền thấy tin nhắn của Thẩm Hạo Bác.

 

Thẩm Hạo Bác: [Tối nay anh không về nhà.]

 

Không về nhà thì đi đâu?

 

Đừng bảo là anh sợ cô háo sắc nên không dám về nhà nhé?

 

Phó Tư Dư vốn muốn hỏi tại sao anh không về nhà, song lại sợ anh thật sự trả lời là “sợ cô nhòm ngó sắc đẹp của anh”. Cô ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng quyết định không trả lời tin nhắn này.

 

Hãy để cuộc trò chuyện xấu hổ hôm nay dừng lại tại đây thôi.

 

Phó Tư Dư nhắm mắt lại, tự an ủi bản thân một hồi rồi vào super group cắn đường.

 

Niềm vui khi ship couple có thể làm người ta quên đi phiền não, đắm chìm trong sự tốt đẹp của tình yêu.

 

Đương nhiên, đó là tình yêu của người khác.

 

Hơn mười giờ tối, Phó Tư Dư đang chuẩn bị đi tắm rửa thì chợt nhớ tới tin nhắn nói tối nay không về nhà của Thẩm Hạo Bác.

 

Cô như bị ma xui quỷ khiến mà mở cửa nhìn sang căn nhà bên cạnh của Thẩm Hạo Bác. Cửa nhà anh đóng kín, không rõ trong nhà có người hay không.

 

Để xác nhận lại xem Thẩm Hạo Bác có về nhà không, Phó Tư Dư vào thang máy, ấn tầng -1, đi xuống hầm để xe.

 

Khi thấy vị trí mà chiếc Maybach hay đỗ trống trơn, cảm giác thẹn thùng ập tới trong lòng cô như gió lốc.

 

Vậy mà Thẩm Hạo Bác thật sự bị cô dọa sợ tới mức không dám về nhà!

 

 

Tại nhà tổ của nhà họ Thẩm.

 

Hôm nay nhà họ Thẩm liên hoan, cả ba gia đình đều quay về. Sau bữa tối, cơn nghiện chơi bài của mẹ Thẩm Hạo Bác và thím hai, thím ba của anh lại bùng lên. Bọn họ muốn đánh mạt chược nhưng còn thiếu một chân nên gọi người có địa vị thấp nhất trong nhà họ Thẩm là cậu tư Thẩm - Thẩm Hạo Vĩ tới để góp cho đủ số.

 

Phòng khách dưới tầng một là địa bàn của mấy người phụ nữ nhà họ Thẩm, mấy người đàn ông nhà họ Thẩm thì tụ tập nói chuyện trên tầng hai.

 

Trong số mấy người đàn ông nhà họ Thẩm, ngoài Thẩm Hạo Vĩ hay cười ra thì những người khác đều lạnh lùng, nghiêm túc. Lúc này, bọn họ đang tụ họp cùng nhau.

 

Ông cụ Thẩm, ba anh em ba Thẩm Hạo Bác và ba anh em Thẩm Hạo Bác, bảy người đàn ông ngồi trên sô pha, cứ như đang chơi trò chơi thi xem ai không cười lâu hơn.

 

Căn phòng tĩnh lặng, ông cụ Thẩm cầm chén lên uống ngụm trà, ngay sau đó, ba Thẩm Hạo Bác - Thẩm Nhẫn cũng uống một ngụm, sau đó chú hai và chú ba của anh cũng bắt đầu uống trà.

 

Đến khi ấm trà gần cạn, ông cụ Thẩm mới đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng hỏi: “Nghe Tiểu Đàm nói Tiểu Ngũ dọn đến ở cạnh nhà cháu à?”

 

Thẩm Hạo Bác "vâng" một tiếng.

 

Ông cụ Thẩm nói: “Đã bao lâu rồi hả? Sao còn không dẫn con bé về ăn bữa cơm?”

 

Thẩm Hạo Bác không đáp.

 

Thẩm Nhẫn tiếp lời: “Tốc độ của con chậm quá. Lúc ba tầm tuổi con thì con đã biết đi rồi.”

 

Giọng ông ấy bình tĩnh, không hề có vẻ vui mừng trên nỗi đau của người khác, song thực tế là ông ấy đang vui mừng trên nỗi đau của Thẩm Hạo Bác.

 

Cậu hai nhà họ Thẩm - Thẩm Hạo Dục thấy anh cả bị giục cưới, nghĩ mấy anh em đồng lứa như họ nên đứng cùng phe với anh bèn lên tiếng nói đỡ: “Hiện tại chị dâu đã sống ở cạnh nhà anh cả rồi, có lẽ chẳng bao lâu nữa là anh cả sẽ dẫn chị dâu về nhà thôi, đúng không anh?”

 

Chú hai Thẩm - Thẩm Nghị cười khẩy một tiếng: “Sao không đập bỏ bức tường ở giữa đi?”

 

Chú ba Thẩm - Thẩm Thương bình tĩnh lên tiếng: “Có lẽ đó là tường chịu lực nên không thể đập bỏ được. Chẳng phải căn nhà đó là của cháu à? Cháu có thể cắt điện của căn nhà đó. Mấy cô gái trẻ đều sợ tối cả, cơ hội là do chính bản thân tạo ra.”

 

Chú hai Thẩm tán đồng biện pháp của chú ba Thẩm: “Gần quan được ban lộc, từ nhỏ cháu đã làm không ít chuyện mất nết rồi, sao lần này con bé đã dọn vào sống ngay cạnh nhà cháu mà cháu còn nhịn được, không lo đi cắt dây điện đi hả? Kinh nghiệm thành công của ông nội, ba cháu, chú và chú ba của cháu đều lù lù ở đây, lần nào cũng có tác dụng, cháu phải biết tham khảo chứ Tiểu Bác.”

 

Thẩm Hạo Bác đặt điện thoại xuống, bình tĩnh nói: “Cháu đâu có nhịn được.”

 

“...”

 

Khuôn mặt vẫn luôn trầm tĩnh của ông cụ Thẩm có phần thay đổi, ông ấy hơi nghiêng người, nói với vẻ không thể tin nổi: “Cháu cắt dây điện rồi mà cũng không thành công à?”

 

Ông ấy không tin bí kíp theo đuổi vợ tổ truyền của nhà họ cũng có ngày mất hiệu lực.

 

Thẩm Hạo Bác không đáp, ngầm thừa nhận.

 

Căn phòng lại chìm vào yên lặng.

 

Thẩm Hạo Dục nói: “Có lẽ là vì thời đại khác nhau. Thời của ông và bác khó tìm được thợ sửa điện nhưng hiện tại chỉ cần một cuộc gọi là thợ đến ngay, vậy nên chiêu này mới không có tác dụng, đúng không anh cả?”

 

Thẩm Hạo Bác nhớ tới điều gì đó, khóe môi hơi cong lên, ngữ khí đầy vẻ tự hào: “Cô ấy tự sửa.”

 

“...”

 

Thẩm Hạo Bác: “Quá đỉnh.”

 

“...”

Bình Luận (0)
Comment