Bộ phim mà Lê Tầm tham gia với vai trò cameo sau khi phát sóng đã nhận được phản hồi rất tích cực. Tuy đất diễn của anh không nhiều nhưng lại chễm chệ chiếm hết mấy tin hot search.
Sau khi quay xong phần diễn của mình, anh rời khỏi đoàn làm phim và không biết diễn biến tiếp theo của câu chuyện. Khi phim được phát sóng, anh và Đường Duệ Ninh đã cùng nhau xem phim. Thực ra Đường Duệ Ninh chỉ quan tâm đến những đoạn có anh xuất hiện nhưng Lê Tầm muốn xem cả bộ nên hắn cũng xem chung với anh.
Trong phim, sau khi nhân vật của anh chết, nữ chính bắt đầu một mình phiêu bạt giang hồ. Trên đường đi, nàng gặp được nam chính xuất hiện với vai trò phản diện, người sẵn lòng giúp nàng báo thù. Nữ chính cũng không bận tâm đến thân phận phản diện của hắn. Trải qua sự hờ hững và lạnh nhạt của sư môn đối với cái chết của sư huynh, nữ chính đã hoàn toàn nản lòng. Nàng vốn dĩ cũng không đồng tình với quan điểm chính tà phân minh của hai phe, cho rằng không phải tất cả người trong phe chính nghĩa đều là người tốt. Sau chuyện của sư huynh, nàng lại càng thất vọng, nàng quyết định đi theo phe phản diện sẵn lòng giúp đỡ mình, miễn là có thể tìm ra kẻ đã giết hại sư huynh.
Phần giữa là những phân cảnh tình cảm thăng hoa của nam nữ chính. Lê Tầm cảm thấy rất thú vị, anh xem ngon lành, thỉnh thoảng còn khen nam chính và nữ chính diễn cảnh tình cảm rất tự nhiên.
Đường Duệ Ninh không đưa ra ý kiến, hắn không mấy hứng thú với phim tình cảm, đặc biệt hắn luôn cảm thấy phim tình cảm bây giờ càng lúc càng trẻ con, hắn không nhịn được phàn nàn: "Hai người này sao cứ thích chơi trò ái muội vậy, đã nằm chung giường rồi mà chỉ đắp chăn nói chuyện thôi à?"
"Tập 33 rồi mà còn chưa hôn nhau nữa, nam chính không phải là một tên phản diện khét tiếng trong truyền thuyết sao, giả vờ trong sáng làm gì?"
"Khóc cái gì vậy? Có gì đâu mà khóc? Em..." Lê Tầm không thể nhịn được nữa, bịt miệng hắn lại, mỉm cười nói: "Nói nữa thì em tự về phòng đi ngủ đi."
Đường Duệ Ninh thành thật im lặng, đi rửa một rổ cherry đút cho Lê Tầm ăn, sau đó nâng tay hứng lấy hạt anh nhả ra.
Cốt truyện bước sang bước ngoặt quan trọng – nam chính và nữ chính tuyệt giao. Một ngày nọ, nam chính tình cờ phát hiện cây sáo ngọc mà nữ chính vẫn luôn yêu thích và mang theo bên mình lại là vật do sư huynh nàng để lại. Cuối cùng hắn cũng đã lộ ra bộ mặt phản diện của mình. Trong cơn giận dữ, hắn đã đập gãy cây sáo ngọc ngay trước mặt nữ chính.
Lúc này Đường Duệ Ninh cũng nghiêm túc xem.
Nam chính hai mắt đỏ bừng, căm hận nói: "Người sống rốt cuộc vẫn không bằng người chết."
Nữ chính ngây người nhìn cây sáo ngọc vỡ nát trên mặt đất, lẩm bẩm "Sư huynh..."
Nam chính tức giận đến bật cười, độc địa nói: "Đừng nói sư huynh nàng đã chết lâu rồi, cho dù hắn chưa chết, ta cũng sẽ nghiền nát hắn thành tro giống như cây sáo này, khiến cho hắn chết ngay trước mặt nàng."
Nữ chính bỏ đi. Nam chính trơ mắt nhìn nàng rời đi, rơi xuống hai hàng nước mắt.
Phân cảnh này lướt qua, Lê Tầm lắc đầu, thở dài nhận xét: "Như vậy thì làm sao mà theo đuổi người ta được chứ."
Đường Duệ Ninh cũng lắc đầu: "Nói ra lời cay nghiệt như vậy mà kết quả vẫn để người ta đi, đồ vô dụng."
Lê Tầm nghiêng đầu hỏi hắn: "Chuyện đã đến nước này, không để nàng ta đi phải làm gì?"
"Đương nhiên là phải bất chấp tất cả, nhốt người lại cũng được."
Lê Tầm từ từ há miệng rồi khép lại: "Quan niệm tình yêu của em là như vậy sao?"
"Đúng vậy." Đường Duệ Ninh nhìn thẳng vào anh, dịu dàng nói: "Năm đó kế hoạch B của em chính là nhốt anh lại, nếu như anh không đồng ý lời tỏ tình của em."
Lê Tầm cười: "Em không dám đâu."
"Ừm, đúng là không dám." Đường Duệ Ninh cũng cười.
Bộ phim gần đi đến hồi kết, Lê Tầm đột nhiên nói: "Anh nhá hàng trước cho em nè, đằng sau vẫn còn một cú twist đó."
"Thực ra anh mới là kẻ phản diện muốn hãm hại sư muội của mình đúng không?"
Lê Tầm sững sờ: "Sao em biết?"
Lúc đạo diễn nói chuyện với anh, Đường Duệ Ninh ngồi ở rất xa, chắc chắn không thể nghe thấy. Lê Tầm cũng chỉ biết có bấy nhiêu cốt truyện thôi, những phần khác thì anh không biết.
"Anh đóng mà, em nhìn ra được." Vào ngày quay phim thứ hai, Lê Tầm đã quay một vài cảnh quay nội tâm hắc hóa và thay đổi biểu cảm trên gương mặt, nhưng đạo diễn không quay chi tiết về những chuyện xấu mà anh đã làm. Sau này mọi người phải dựa vào lời kể của các nhân vật khác trong phim thì mới biết, Lê Tầm tưởng rằng nếu chỉ xem tại trường quay thì sẽ không thể nào biết được.
"Em thông minh thật đấy."
"Là do anh diễn nhập tâm, em không biết trước cốt truyện cũng có thể nhìn ra được."
Cú twist trong phim được tung ra, hashtag #Bạch_nguyệt_quang_biến_Hắc_nguyệt_quang# đã treo trên hot search rất lâu. Mọi người trên mạng đều kêu gào muốn xem anh đóng vai phản diện. Có lẽ chính vì mấy cảnh quay có mức độ hoàn thiện cao này nên đạo diễn Hùng mới để mắt đến anh, mời anh đến đóng bộ phim hình sự tiếp theo của ông.
Trong bộ phim mới đó, Lê Tầm đóng vai một tội phạm có IQ cao, đấu trí với nam chính suốt cả bộ phim, cuối cùng thất bại và bị sa lưới.
Tạo hình của anh trong phim là tóc đen có độ dài vừa phải, được chải chuốt gọn gàng, đeo mắt kính gọng vàng, thường xuyên mặc bộ suit ba mảnh bó sát người, trông vừa đẹp trai vừa ốm yếu.
Nhân vật của anh có giọng nói nhẹ nhàng, thái độ ung dung tự tại, mỗi lần đối thoại với nam chính đều sử dụng logic chặt chẽ, hoàn mỹ đến mức không thể bắt bẻ, luôn bảo trì nụ cười nhếch miệng đầy mê hoặc. Cho đến cuối cùng bị thua dưới tay nam chính, anh vẫn mang vẻ tao nhã và phong độ, không hề có một chút thảm hại nào.
Bộ phim này có rất nhiều đất diễn, thời gian quay phim dài, Đường Duệ Ninh không thể đồng hành liên tục với anh nhưng hễ có thời gian là hắn lại chạy đến thăm ban.
Một ngày nọ khi Đường Duệ Ninh đến phim trường, Lê Tầm đang quay cảnh bò lên từ dưới nước. Cả người anh ướt sũng, không biết đã quay lại lần thứ mấy, anh run rẩy được trợ lý dùng khăn tắm bao quanh người.
"Nghỉ ngơi một lát rồi quay lại một lần nữa." Đạo diễn hô to.
Đường Duệ Ninh vội vàng chạy tới nửa ôm lấy anh, lo lắng hỏi: "Có lạnh không?"
Cô trợ lý rất hiểu ý mà chuồn đi trước, Lê Tầm nâng hàng mi ẩm ướt lên, nhìn thấy hắn thì nở nụ cười: "Em đến rồi à."
Tóc anh nhỏ nước, mặt cũng tái đi vì lạnh, nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ. Lê Tầm bảo Đường Duệ Ninh sang bên cạnh ngồi, họ phải lập tức quay lại một lần nữa.
May mắn là lần này đã qua. Lê Tầm đi thay quần áo, làm sạch và sấy khô tóc. Đường Duệ Ninh đứng chờ ở bên ngoài.
Lê Tầm nhìn sắc mặt hắn, biết đối phương đang xót cho mình, anh lên tiếng an ủi: "Đóng phim là như vậy mà, mấy diễn viên khác còn vất vả hơn anh nhiều. Hôm qua quay một cảnh đánh nhau, có diễn viên đã bị té gãy chân rồi. Anh thế này thì có là gì đâu."
"Tự dưng em cảm thấy hơi hối hận vì đã khuyến khích anh đi đóng phim." Đường Duệ Ninh nói.
Không phải hắn hối hận chỉ vì thấy cảnh quay hôm nay. Hai ngày trước hắn không đến phim trường, tối hôm qua gọi video call với Lê Tầm, giữa chừng có người đến gõ cửa phòng anh. Lê Tầm đặt điện thoại lên giường đi mở cửa, Đường Duệ Ninh ở đầu dây bên kia nghe thấy anh nói chuyện với người khác, cười nói mấy câu rất tự nhiên. Khi người đó đi còn nói với Lê Tầm: "Vậy lát nữa em qua phòng của anh nhé."
Lê Tầm đáp: "Được thôi."
Tâm trạng của Đường Duệ Ninh chùng xuống ngay giây phút đó.
Lê Tầm quay lại cầm điện thoại, trên mặt vẫn đang mỉm cười. Đường Duệ Ninh nhịn xuống sự khó chịu trong lòng, hỏi anh: "Ai đến vậy?"
"Bách Quảng." Lê Tầm trả lời. Bách Quảng là diễn viên đóng vai nam chính trong bộ phim này, có khuôn mặt điển trai rất chính trực, mới vừa nổi tiếng trong vài năm trở lại đây.
"Anh qua phòng anh ta làm gì?"
"Bàn kịch bản một chút." Lê Tầm thấy biểu cảm của Đường Duệ Ninh qua màn hình, nhận ra hắn không vui, anh bổ sung: "Cũng có những diễn viên khác ở đó nữa."
"Ừm." Đường Duệ Ninh không nói gì thêm.
Lê Tầm tiếp tục quay những cảnh tiếp theo. Sau khi quay xong cảnh đối diễn với nam chính, Bách Quảng vừa nói cười vừa vỗ vai anh, có vẻ như mối quan hệ của hai người rất tốt.
Mối quan hệ của họ trong phim rất phức tạp. Nam chính thực ra rất ngưỡng mộ nam thứ nhưng vì lập trường nên bắt buộc phải đối đầu với anh. Nam thứ đối với nam chính cũng thường xuyên thể hiện sự thiên vị, suýt chút nữa còn vì nam chính mà phá hỏng kế hoạch bấy lâu của mình.
Đường Duệ Ninh ở bên cạnh ngồi xem, hắn có thể đoán được couple của hai người này sẽ nổi tiếng đến mức nào khi phim phát sóng.
Sắc mặt của hắn lại xấu đi vài phần.
Kết thúc buổi quay phim hôm nay, Bách Quảng hỏi anh tối nay có muốn đi ăn chung không. Lê Tầm xua tay: "Bạn trai tôi đến rồi."
"Ồ ồ." Bách Quảng quay đầu nhìn về phía đó. Anh ta cũng biết bạn trai của Giang Diệc Lan chính là đồng đội của anh. Mấy lần trước Đường Duệ Ninh đến thăm bạn nhưng Bách Quảng không để ý kỹ. Lần này anh ta tò mò muốn nhìn xem người đó ra sao và ngay lập tức nhận được một ánh mắt chứa đầy sát khí phóng về phía mình.
— Có phải là ảo giác không nhỉ...
Bách Quảng dời mắt, theo bản năng muốn chạy cho nhanh: "Vậy tôi đi đây, hai người hẹn hò vui vẻ nhé."
Lê Tầm cười: "Được, bye bye."
Hai người đi ăn tối. Đường Duệ Ninh không nói nhiều, chỉ gắp thức ăn cho anh.
"Ăn nhiều một chút, anh lại gầy đi rồi."
Hắn nói bằng giọng trầm, mặc dù không khác biệt lắm so với bình thường nhưng Lê Tầm đã ở bên hắn lâu như vậy, anh vẫn nhận ra là hắn không vui.
Lê Tầm đặt đũa xuống, cứ thế nhìn Đường Duệ Ninh.
"Sao thế?" Đường Duệ Ninh hỏi.
"Em có chuyện gì muốn nói không?"
"Không có." Đường Duệ Ninh phủ nhận rất nhanh.
Lê Tầm cũng không hỏi hắn nữa, kiên nhẫn chờ hắn trả lời.
Đường Duệ Ninh cụp mắt, dùng đũa gảy gảy thức ăn trong đĩa. Một lúc sau hắn mới thì thầm nói: "Em không muốn anh cảm thấy em đang không ủng hộ sự nghiệp của anh."
"Nhưng thấy anh đang hòa nhập vào một môi trường mới, quen biết những người mới. Em lại có cảm giác hụt hẫng, giống như anh đang rời xa em hơn một chút." Đường Duệ Ninh hơi cong môi, tự giễu chính mình: "Em biết mình như vậy là không đúng, cho nên em không muốn nói ra, khiến cho anh bận lòng."
"Đây đâu phải lần đầu anh biết em là người nhỏ nhen đâu." Lê Tầm cười: "Em không nói ra thì anh mới bận lòng đó."
Đường Duệ Ninh mím môi, nắm tay anh: "Em xin lỗi."
Xin lỗi xong, hắn lại nói tiếp: "Nhưng em không thể sửa được đâu. Đối với anh, em sẽ tiếp tục nhỏ nhen cả đời."
Lê Tầm làm ra vẻ mặt "biết ngay mà", anh lại cầm đũa lên: "Ăn cơm đi, ăn xong chúng ta về khách sạn."
Lúc về đến khách sạn thì thời gian vẫn còn sớm. Họ tắm rửa rồi cùng nằm lên giường. Theo thường lệ, họ sẽ không định làm chuyện gì cả. Đường Duệ Ninh rất an phận nhưng hôm nay Lê Tầm lại bất ngờ vòng tay ôm cổ hắn và hôn hắn, nụ hôn càng lúc càng sâu.
Thấy tình thế sắp không xong, Đường Duệ Ninh siết cằm anh lại, giọng nói run rẩy vì kiềm chế: "Ngày mai anh không có cảnh quay sao?"
"Có chứ." Lê Tầm th* d*c, kéo áo choàng tắm của mình xuống.
"Vậy sao anh lại..." Đường Duệ Ninh cắn răng dằn xuống xúc động muốn hôn lên cơ thể anh, "Anh không cần dùng cách này để... lấy lòng em đâu."
"Anh không có." Lê Tầm bị cách dùng từ của hắn làm cho bật cười: "Em có nhớ không, trong lần đầu tiên của chúng ta, em đã nói là em muốn trở nên thân mật với anh nhất."
Đương nhiên Đường Duệ Ninh vẫn chưa quên, hắn còn nhớ cả sự hiểu lầm nực cười của bản thân mình khi đó nữa.
"Anh cũng chỉ muốn làm chuyện thân mật với em thôi." Lê Tầm hôn nhẹ lên cằm hắn: "Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là những người thân mật nhất, dù sau này anh có ở đâu, hay em ở đâu... cũng không thể thay đổi được."
Giọng nói của anh giống như ngâm trong vại mật, yết hầu Đường Duệ Ninh cuộn lại, hắn khàn giọng lặp lại lời nói của anh: "Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không thể thay đổi được."
Đường Duệ Ninh dùng ngón tay cái m*n tr*n trên môi anh, vạch môi dưới anh ra rồi hôn lên đó.
— TOÀN VĂN HOÀN —