Chương 208

Lời của Owl-Mighty giáng xuống đầu tôi như những tia sét xé toạc màn đêm, khiến tâm trí tôi chết lặng trong vài giây.
Tôi cố hiểu nó vừa nói gì.

Kháng tính tinh thần của con rồng… mạnh hơn tôi?
Không thể nào.

“Chẳng phải Rồng Xương chỉ ở cấp Terror thôi sao?”

Dù khả năng tinh thần của nó có vượt cấp—điều hoàn toàn có thật, và chính tôi là bằng chứng sống—thì làm sao nó vượt được tôi?
Kháng tính tinh thần 8.23… là thứ duy nhất tôi tự tin không thua bất kỳ ai.
Atlas cũng biết.
Delilah cũng biết.
Chính vì điểm số đó, họ mới yên tâm giao Xương Rồng cho tôi.

Vậy mà giờ—nó mạnh hơn tôi?

“Làm… sao có thể…?”

Không thể nào!

Ầm! Ầm…!
Mặt đất rung lên từng hồi, cái lạnh chui như kim thép vào từng sợi thần kinh.

Tôi đứng bất động như hóa đá, bị áp lực khủng khiếp của sinh vật trước mặt đè nén đến mức không thể cử động.

Phì phì—
Mũi rồng phập phồng, hít từng luồng khí.

“Ồ…”

Giọng nó vang lên, trầm và dài như tiếng trống dội từ đáy vực, âm “s” lê thê như tiếng rít tà ác.

“…Mùi quen thuộc.”

Không khí siết chặt khi chiếc đầu khổng lồ cúi xuống nhìn tôi, đôi mắt lửa xoáy thẳng vào linh hồn tôi.

Thình thịch—!

Rồng đi vòng quanh tôi, mỗi bước tung cả lớp tuyết sâu, hơi thở nóng rực phả vào gáy như nham thạch u tối.

“Ta đang nói chuyện với ngươi đấy, con người…”

Con người.
Con người.
Con người.

Từ đó gõ vào đầu tôi như chuỗi chuông đen rối trí, kéo suy nghĩ tôi thành những mảng hỗn loạn.

“Ưc…”

Một tiếng rên bật khỏi cổ họng, môi rồng cong lên như nụ cười quỷ.

“Đây rồi… ngoan lắm.”

Từ khe môi nó, một chiếc lưỡi dài, mỏng, đen như bóng trăng thò ra.

“…Ngươi có mùi quen thuộc. Nhưng ta lại không nhớ được đã gặp ngươi ở đâu.”

Đôi mắt rực lửa tiếp tục khóa chặt mắt tôi. Trong đó, tôi chỉ thấy bóng hình nhỏ bé của chính mình—như một tạp chất vô nghĩa.

“Ta bị giam cầm quá lâu… vẫn chưa hiểu hết thế giới này. Ngươi biết tại sao không…?”

“…..”

Tôi nuốt nước bọt, cổ họng nghẹn lại.
Tôi không biết nói gì.
Nhưng ánh mắt áp bức kia buộc tôi phải trả lời.

“Tôi không biết.”

“Không biết…?”

Một nụ cười vặn vẹo. Cái đầu ngửa ra sau.

“Dối trá.”

Dối trá.
Dối trá.
Dối trá—!

Đầu tôi như bị những búa tạ giáng xuống không ngừng, vọng từ trong tâm trí như tiếng trống cổ xưa đánh vào linh hồn.

“Loài người thật xảo quyệt…”

Thình thịch—

Rồng tiếp tục bước vòng quanh, tuyết lún sâu dưới bàn chân khổng lồ.

“…Ta nghe tim ngươi. Ta đọc ý nghĩ ngươi. Và ta nhớ—mùi của ngươi.”

Phì phì—
Nó lại sát vào tôi.

“Mùi khó chịu.”

Rồi nó rút đầu lại, giọng trầm xuống đáy vực.

“…Mùi của kẻ đã giam cầm ta ba mươi năm.”

Cái đầu xoay ngoắt lại, đôi mắt đỏ lừ co lại như lưỡi dao.

“Ta ghét cái mùi đó!”

Mùi đó.
Mùi!
Mùi!!

“Ưc…!”

Giọng nó vang lên trong tâm trí, sắc bén đến mức ảo giác cái chết bao trùm lấy tôi như một tấm khăn liệm.

Tôi cố thở.

“Lúc ngài được phát hiện… tôi ở Ellnor. Có lẽ vì vậy mà tôi mang mùi đó.”

Rồng nheo mắt, cười nhẹ.

“Thế à…?”

“Vâng… đúng vậy.”

“Nhưng ta không nghĩ thế đâu.”

Ầm! Ầm! Ầm—!
Cả dãy núi rung lên như muốn lật úp.

Một bước của nó khiến tôi suýt ngã. Nhưng chính cú rung đó—đã phá tan sự giam giữ vô hình.

“Chạy!”

Owl-Mighty lao đến, ngậm áo tôi, kéo tôi đi như một mũi tên vọt xuống sườn núi.

“Ưc—!”

“Chạy đi! Đừng để ý chí Rồng nuốt chửng! Nếu bị nó chiếm, ngươi sẽ tàn phế vĩnh viễn!”

“Tôi biết!”

Tôi lao như điên xuống núi.
Gió lạnh xé mặt, tuyết bắn tung tóe dưới chân.

Sau lưng—

“Ta ngửi thấy mùi của ả trên ngươi!”

Một tiếng…

“Ta thấy ả trong mắt ngươi!”

Và một tiếng nữa…

“Ta nghe thấy ả trong đầu ngươi!”

Mỗi câu là một nhát dao xoáy vào tâm trí.

Kẹt—! Kẹt—!
Dấu chân sâu hoắm kéo dài trên tuyết.

“Haa… Haa…”

Hơi thở tôi đông lại thành những mảnh băng nhỏ.

Ầm! Ầm!

Tuyết phía sau bị xé toạc.

“Ngươi tưởng ta không nhận ra sao?!”

Thình thịch!

“Ngươi tưởng ta không ngửi thấy mùi của ả sao?!”

Rồng gần hơn.
Rất gần.

“Chính vì ả… mà ta thành thế này. Ta—kẻ đứng đầu vạn vật!”

Một tiếng gầm rền trời xé toang không gian.

Roooooar—!

Mặt đất chuyển động.
Tôi thở gấp.

“Hự…!!”

Tuyết dưới chân tôi đang trượt—không, đang kéo tôi xuống.

“Tâm trí ta, quy tắc của ta.
Quy tắc của ta, thế giới của ta.

Ngươi… đang ở trong thế giới của ta.
Không có chỗ nào để chạy đâu.”

Tôi bị tuyết cuốn đi.

“—aah!”

Tôi ngoái lại.
Hơi thở nghẹn lại.

Miệng rồng đang há rộng, kề sát—

KENG!

Tôi né được trong khoảnh khắc cuối, bị tuyết nuốt trọn.

.

Tối om.
Lạnh buốt.
Cơ thể như bị xiềng bằng băng.

Chỉ còn ý thức lơ lửng.

Tách… tách…
Có tiếng gì đó từ phía trên.

Vì sao thành ra thế này…?

Ý chí Rồng không nên mạnh như thế.
Không đời nào.

Tách. Tách…

Ba mươi năm phong ấn.
Ba mươi năm giãy giụa trong bóng tối.
Và nó là—rồng.

Ta quá ngây thơ.

Ánh sáng đột ngột xuyên xuống.
Tôi phải nheo mắt.

Có thứ gì đó quấn lấy người tôi, kéo tôi lên.

Hai mắt đỏ rực nhìn thẳng vào tôi—Owl-Mighty.

Chúng tôi đang trong một lồng giam bằng rễ cây đen sì.

“Con người…”

Giọng nó chậm rãi, u ám như tiếng vọng dưới đáy hang cổ.

“Có lẽ đây là lần cuối ta gặp ngươi.”

Nó nói thẳng—vì nó vốn không có cảm xúc.

“Ta không hiểu vì sao tinh thần nó mạnh đến vậy. Nhưng với trạng thái này… ngươi không thể thu phục, cũng không thể thoát.”

Tôi lặng lẽ nghe.
Nó nói đúng.
Hoàn toàn đúng.

“Trừ phi… ngươi biết cách—”

ẦM!

Lời nó bị cắt ngang.
Cả lồng giam rung chuyển bạo liệt.

“Ở đây rồi.”

Một con mắt rồng khổng lồ nhìn qua khe hở, sáng như mặt trăng máu.

“Ta đang tìm ngươi.”

ẦM!
Một cú giẫm.

ẦM! ẦM!

Nhưng lồng vẫn không vỡ—vì nó là kết cấu của chính tinh thần lực tôi.

“Ồ… lồng chắc đấy.”

Rồng lại tiếp tục giẫm.

ẦM! ẦM! ẦM—!

Tôi bất lực nhìn nó phá lồng.
Không biết phải làm gì.
Cảm giác tuyệt vọng siết chặt tim.

Tôi nhìn Owl-Mighty.
Không hiểu sao… lúc ấy tôi chợt nhớ câu nói dang dở của nó.

Trừ phi ngươi biết cách—tăng tinh thần lực.

…Tôi biết cách.

Ánh mắt tôi hạ xuống cánh tay phải.
Chiếc lá thứ nhất.
Ngón tay tôi run lên.

“Lồng này… chịu được bao lâu nữa?”

Giọng tôi run rẩy.

“Khá lâu. Sao?” — Owl-Mighty đáp.

“Haha…”

Tôi bật cười, nhìn chiếc lá trong tay.

Thời gian hồi chiêu là một ngày…

Tôi nuốt khô.

“Lồng này… chắc chắn chịu được hơn một ngày chứ?”

“Ừ. Còn lâu.”

“…Vậy là đủ.”

Tôi cắn môi.

Rồi ấn vào chiếc lá thứ nhất.

Khoảnh khắc ấy—mọi thứ bắt đầu.

Khoảnh khắc tôi lần đầu… thật sự hiểu về cảm xúc.

Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận để động viên mình nhé.

Bình Luận (0)
Comment