“Anh cả đến rồi à?” Ôn Dư Diêu thấy người đến cũng không ngạc nhiên, lúc này đã không còn vẻ nũng nịu như một cô bé thường ngày, mà khẽ hất cằm: “Ngồi đi.”
Ôn Phục Hoài ném chìa khóa xe lên bàn, giọng nói có phần lạnh lẽo: “Khương Nhàn đang ở chỗ em sao.”
Một giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Ôn Dư Diêu “ừm” một tiếng, không hề phủ nhận.
“Giao người ra đây.” Giọng điệu của Ôn Phục Hoài không có lấy một gợn sóng.
“Đừng nghiêm túc vậy chứ.” Ôn Dư Diêu cười nói: “Em giao người cho anh, anh sẽ trả lại cho Lận Nguyên Châu, hay là giấu cô ấy đi?”
Ôn Phục Hoài không trả lời.
Ôn Dư Diêu vuốt lại tóc: “Bao nhiêu năm rồi, anh nghĩ em không nhìn ra sao?”
Cô ta dừng lại một chút, oán giận nói: “Thật ra anh không về nước thì tốt hơn, anh vừa về, cô ấy đến nhà cũng không dám về nữa.”
“Ôn Dư Diêu!” Ôn Phục Hoài nhíu mày, lạnh lùng quát: “Chú ý lời nói của em.”
“Thừa nhận đi anh cả, có suy nghĩ như vậy cũng không mất mặt đâu, nhà chúng ta ngoài Ôn Cư Dần, cái thứ vô dụng không có phẩm chất đó ra, ngay cả anh hai cũng lén giấu một tấm ảnh của cô ấy đấy.” Ôn Dư Diêu nhún vai: “Nhưng sau đó bị em đốt rồi.”
Ôn Phục Hoài khẽ nheo mắt, giọng nói thấm đượm sự băng giá: “Vậy thì càng không thể giữ cô ta lại.”
“Anh nói gì?” Ôn Dư Diêu tưởng mình nghe nhầm.
Đôi mắt đen kịt của Ôn Phục Hoài ánh lên vẻ tàn khốc chỉ có ở người nắm quyền: “Em tự mình xử lý, hay là để anh đích thân ra tay.”
“…” Nụ cười của Ôn Dư Diêu cứng đờ trên môi, cô ta sững sờ, dường như không ngờ Ôn Phục Hoài lại nói ra những lời như vậy.
Một lúc sau, cô ta nói: “Vậy ra anh đến đây là để xử lý cô ta thay em sao.”
Ôn Phục Hoài lộ vẻ tàn nhẫn: “Đương nhiên.”
Vẻ mặt Ôn Dư Diêu dần mất đi sự ung dung, cô ta đứng dậy nhìn thẳng vào Ôn Phục Hoài.
Có thể gánh vác cả một gia tộc, anh ta chắc chắn có sự tàn nhẫn và vô tình độc đáo của riêng mình, cho nên lúc này anh ta đến không phải để tranh giành, mà hoàn toàn ngược lại.
Trong cuộc đấu đá của các gia tộc lớn, việc một vài người đột nhiên xảy ra chuyện là điều quá đỗi bình thường. Đôi khi chỉ cần tình cờ đi qua một con hẻm bình thường, cũng có thể bị một đám côn đồ không biết từ đâu xông ra đánh cho nửa sống nửa chết, phần đời còn lại không bao giờ gượng dậy nổi.
Hai anh em im lặng đối đầu, hai tay Ôn Dư Diêu buông thõng bên hông siết chặt lại.
Biệt thự riêng của Ôn Dư Diêu nằm ở ngoại ô. Bình thường trông cô ta có vẻ ồn ào nhưng thực chất lại thích sự yên tĩnh, bốn phía ngoài đại lộ rợp bóng cây ra thì không còn gì khác.
Bảy, tám chiếc xe đậu thành một hàng dài bên đường đầy khí thế, một vệ sĩ bước lên cung kính mở cửa xe cho Lận Nguyên Châu: “Tìm thấy rồi ạ.”
Cơn mưa rạng sáng đã tạnh được một lúc vào buổi sáng, bây giờ lại tiếp tục đổ xuống.
Người vệ sĩ cầm một chiếc ô đen đi chéo phía sau Lận Nguyên Châu, một bên vai đã ướt đẫm, anh ta cúi đầu vội vã theo kịp bước chân của Lận Nguyên Châu, đi vào cổng biệt thự.
Chuông báo động ở cửa lúc này vang lên.
Lúc Ôn Phục Hoài ngẩng đầu lên, Lận Nguyên Châu đã nghênh ngang bước vào dưới sự vây quanh của đám vệ sĩ đông nghịt.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau.
Ôn Phục Hoài thua là vì anh ta quá coi trọng nhà họ Ôn, quá coi trọng thể diện.
Lận Nguyên Châu đoán chắc rằng anh ta sẽ không thừa nhận những suy nghĩ không thể phơi bày ra ánh sáng đó, phải gánh vác một gia tộc bất tài, chính là bất hạnh của anh ta.
Lận Nguyên Châu kéo dài giọng, ung dung nhìn anh ta: “Đa tạ.”
Ôn Phục Hoài im lặng, không nói một lời.
Ánh mắt Lận Nguyên Châu lại chuyển sang khuôn mặt Ôn Dư Diêu, anh ngập ngừng một chút, rồi lại cười nói: “Nhà họ Ôn các người…”
Anh dường như không tìm được từ nào hay để miêu tả, bèn nói với vẻ hơi châm biếm: “Tiếc thật.”
Vệ sĩ rất nhanh đã lục soát khắp biệt thự, tìm thấy cánh cửa của tầng hầm.
Lận Nguyên Châu đứng dậy khỏi ghế sofa: “Chuyện hôm nay, Lận mỗ ghi nhớ rồi, các người tự lo lấy thân đi.”
Anh sải bước chân dài theo vệ sĩ đi về phía tầng hầm.
Sau khi Ôn Dư Diêu ra ngoài, Khương Nhàn đã thử kéo cửa, quả nhiên đã bị khóa, không thể mở từ bên trong.
Giày của cô cũng không biết đã bị vứt đi đâu, Khương Nhàn chỉ có thể co ro bên mép giường. Lúc này, người duy nhất cô có thể nghĩ đến dường như chỉ còn lại Lận Nguyên Châu.
Cô bất giác nhớ lại những lời Ôn Trường Lân đã nói.
Lợi dụng.
Vẫn là lợi dụng.
Một người đàn ông giỏi tâm kế và cực kỳ nguy hiểm, liệu cô có nên tiếp tục ở lại bên cạnh anh không.
Có lẽ không có ai đến tìm cô cũng tốt.
Ôn Dư Diêu trông không có vẻ gì là định làm hại cô, biết đâu một ngày nào đó cô có thể tìm được cơ hội trốn thoát, và rồi sẽ không bao giờ dây dưa với những người này nữa.
Khương Nhàn ôm lấy đầu gối lạnh lẽo, khẽ cụp mắt.
Rầm—
Cánh cửa đột nhiên bị đá văng ra một cách thô bạo, đập mạnh vào tường rồi bật ngược lại, trông như sắp đổ sập.
Khương Nhàn giật mình hoảng sợ.
Lúc cô ngẩng mắt lên chỉ có thể nhìn thấy một bóng người cao lớn mờ ảo, đang từ từ tiến về phía cô, cho đến khi ngày càng rõ nét, hiện ra một gương mặt tuấn tú mà lạnh lùng.
Khương Nhàn mơ hồ như nghe thấy tiếng “loảng xoảng”, không biết là do cánh cửa lung lay qua lại, hay là âm thanh gì khác.
Cô vô thức đứng dậy, đột nhiên như thể bước hụt chân trong mơ mà ngã chúi về phía trước.
Không hề ngã xuống đất.
Cô ngã vào một vòng tay rộng lớn nhưng lạnh lẽo.
Khương Nhàn theo bản năng ôm lấy cổ người vừa đến, úp mặt vào hõm cổ anh. Ba năm chung sống đủ để tạo ra sự dựa dẫm trong tiềm thức, tiếng th* d*c của cô lớn đến đáng sợ.
Bất cứ ai bị nhốt ở đây cũng không thể không sợ hãi dù chỉ một chút. Những lời tự an ủi kia chẳng qua chỉ là vì đã cho rằng sẽ không có ai đến cứu mình, dù sao từ nhỏ đến lớn vẫn luôn là như vậy.
Khương Nhàn không dám mong chờ.
Cô đang run rẩy.
Lận Nguyên Châu một tay nâng cơ thể mảnh khảnh của cô lên, bàn tay to lớn nắm lấy đôi chân trắng nõn, thanh tú của cô, phủi đi lớp bụi dưới lòng bàn chân: “Giày đâu rồi?”
Giọng nói trầm thấp của anh vang lên trong căn hầm chật hẹp.
Khương Nhàn lí nhí: “Không biết…”
Lận Nguyên Châu cởi chiếc áo khoác len cashmere màu đen của mình ra, bọc cô lại hoàn toàn, che kín cả khuôn mặt, hai cánh tay siết chặt người trong lòng, bế ngang cô lên rồi sải bước ra ngoài.