Chương 82

Lúc đó Khương Nhàn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, cô nói: “Nhưng mà tôi có lẽ bị sốt rồi.”
Dương Đình Chi chau mày, chùi chùi lòng bàn tay vào quần áo rồi mới nhẹ nhàng áp lên trán Khương Nhàn, nhưng cũng rất nhanh đã rụt tay về, như thể sợ lây dính thứ gì đó không sạch sẽ của mình cho cô.
Cậu nói: “Không sốt.”
Khương Nhàn “à” một tiếng.
Cô không nói rằng tim mình đập nhanh như lúc bị sốt, cảm giác này thật đáng sợ.
Dương Đình Chi nhặt bộ đồng phục rách nát lên, hai cái tay áo bị giật đứt được nhét vào hai bên túi quần, trông có vẻ ngoài phóng khoáng không gò bó: “Hôm nay muốn học gì, nhiếp ảnh? Vẽ tranh? Gần đây tôi còn tiện thể học thêm chút nhảy hip-hop, thầy giáo còn khen tôi có năng khiếu đấy.”
Cậu vừa nói vừa dang tay nhảy thử hai động tác bên đường, mang một vẻ đẹp trai đầy phóng túng.
Khương Nhàn giơ chiếc ô rách không mở ra được che trên đầu cậu như một người lính trong đội danh dự: “Không học gì cả, cậu cho tôi mượn vở ghi chép Toán xem nào.”
Dương Đình Chi đẩy chiếc ô về phía cô bắt cô tự che, cậu chẳng hề sợ dầm mưa: “Nghĩ thông rồi à?”
Khương Nhàn gật đầu: “Tôi muốn đi học.”
Dương Đình Chi khẽ cười.
Cậu cúi đầu lục lọi trong túi quần, lôi ra một đống đồ lộn xộn, một lúc lâu sau mới mò được một chiếc thẻ ngân hàng.
“Nè, học phí.” Dương Đình Chi huơ huơ chiếc thẻ, hạ giọng: “Đủ cho cậu học xong đại học đấy.”
Cậu gỡ tay Khương Nhàn ra định đặt chiếc thẻ vào.
Nhưng Khương Nhàn lại hất tay cậu ra, hừ hừ hai tiếng: “Tôi đi làm thêm cũng kiếm được nhiều tiền lắm nhé, ai thèm đồ của cậu chứ, tự giữ lấy mà tiêu đi.”
Cô cầm ô chạy đi mất.
“Sao mà không nghe lời thế hả?” Dương Đình Chi nói với theo, đuổi theo sau cô.
Chiếc áo thun ngắn tay màu đen trên người cậu đã bị giặt đến mất cả độ co giãn, trông thùng thình, dòng chữ màu trắng trên áo cũng đã bong mất một nửa, cũng may là nhờ có khuôn mặt cứu vớt, biến bộ đồ rách rưới thành mốt cái bang.
Trước khi Khương Nhàn quen biết cậu, cậu đã bán được không ít tranh rồi. Để giúp mẹ trốn tránh những trận đòn roi bạo lực của Dương Dư Vĩ, cậu đã đưa Cừu Yến Yến, người thường xuyên không tỉnh táo, vào viện dưỡng lão, tiền kiếm được cũng đều chi hết vào đó.
Lúc bấy giờ, có một nhà giám định đã dự đoán rằng họa sĩ TX sẽ sớm trở thành một ngôi sao mới, cậu quá tài năng.
Dương Đình Chi chẳng hề khiêm tốn mà cho rằng lời này nói không sai chút nào.
Từ khi còn rất nhỏ, cậu đã biết mình không giống người bình thường.
Cừu Yến Yến là sinh viên đại học bước ra từ một ngôi làng nhỏ ở thời đại đó, có thể tưởng tượng được một cô gái như bà đã phải khó khăn đến nhường nào để thoát ra ngoài.
Cũng vì thế mà không thể tưởng tượng nổi bà thông minh đến mức nào.
Gen di truyền kém cỏi của Dương Dư Vĩ không thể truyền lại, Dương Đình Chi hoàn toàn thừa hưởng tài trí của mẹ mình.
Sự khác biệt của hai mẹ con thường xuyên chọc tức một Dương Dư Vĩ thô kệch vô dụng, ông ta chỉ có thể dùng bạo lực để khuất phục.
Tàn dư của chế độ phong kiến đã giúp ông ta hoàn thành việc giam cầm vợ con, cả khu ổ chuột trong thành phố toàn là người nhà họ Dương, đoàn kết đến mức đáng sợ.
Cho đến khi Dương Đình Chi cuối cùng cũng có năng lực phản kháng.
Nói cũng thật trùng hợp, sau này khi cậu cười kể cho Khương Nhàn nghe về bút danh ‘TX’, cậu chỉ cảm thán rằng thật có duyên.
Cái tên gõ bừa ra vậy mà lại sớm báo trước, một ngày nào đó cậu sẽ gặp được Khương Nhàn.
Đây là định mệnh.
Thế nên con quái vật vốn đầy mình thương tích đã được con người cứu rỗi.
“Bồ câu trắng đậu trên bia mộ cất cánh bay, không một tiếng vỗ cánh, tôi nghe thấy tiếng sóng thần trong cơ thể, có lẽ hòn đảo cô độc sắp chìm rồi, tôi có lẽ đã bệnh rồi.”
— 《Hòn Đảo Cô Độc Màu Đỏ》
Dương Đình Chi dùng gạc băng bó con quái vật đẫm máu thành một xác ướp xấu xí, đợi đến khi con quái vật biến trở lại thành hình dạng thiếu nữ, gỡ từng lớp gạc ra, thì phát hiện ra một con quái vật mới vẫn đang sống trên hòn đảo cô độc.
Người cứu người lại chẳng thể tự cứu mình.
Dương Đình Chi không chết vì Khương Nhàn, hôm đó cậu vốn định đi gặp Khương Nhàn theo hẹn, lục tung cả tủ quần áo cuối cùng mới lôi ra được một chiếc áo sơ mi trắng, dùng chiếc đĩa CD bị sứt một góc làm gương, miễn cưỡng chải lại mái tóc không nghe lời, tự cảm thấy mình thật hoàn hảo.
Thậm chí còn có thể hỏi những câu như ‘Đĩa CD ơi, ai là người đẹp trai nhất trên đời?’ này nọ.
Cứ thế mà ra đường với vẻ ngoài đẹp trai bá cháy.
Thế nhưng đi được nửa đường, Dương Đình Chi đột nhiên quay người chạy về nhà, linh cảm của cậu trước nay luôn rất chuẩn.
Đến khi cậu chạy về đến nhà thì thấy Dương Dư Vĩ đã bắt cóc cô bạn học nữ thường xuyên hỏi mượn vở ghi chép của mình ở trường.
Tâm tư thiếu nữ đã khiến cô gái này lấy hết can đảm dùng lý do mượn đồ để tiếp cận Dương Đình Chi, nhưng cô ấy không biết rằng bố của Dương Đình Chi là một ác quỷ.
Thế nên cô ấy đã căng thẳng không biết do dự bao lâu mới dám liều lĩnh đến, chỉ một lần này thôi, đã ngàn cân treo sợi tóc.
Dương Đình Chi tiện tay nhặt một viên gạch ở cửa, vào nhà liền đập thẳng vào đầu Dương Dư Vĩ, hết nhát này đến nhát khác, rõ ràng là muốn g**t ch*t kẻ này.
Cô bạn học được cứu.
Dương Đình Chi bảo cô ấy cút đi.
Cô bạn học chưa bao giờ biết cậu còn có bộ mặt này, sững sờ tại chỗ.
Dương Đình Chi túm lấy cổ áo cô ấy, ném cô gái đang sợ hãi đến mức chân tay mềm nhũn không cử động được ra ngoài: “Về nhà đi.”
Cậu đóng sầm cửa lại, dùng chiếc khóa thô sơ nhất khóa cả mình vào trong sân.
Cậu quay trở lại.
Dương Dư Vĩ ôm cái đầu bị thủng một lỗ, ngã trên đất co giật không ngừng.
Nhà không có gì ngoài bốn bức tường, gian nhà chính ngược sáng nên rất âm u.
Dương Đình Chi cứ cầm viên gạch, ngồi d*ng ch*n ra đó mà lạnh lùng nhìn.
Cậu không đi, cũng không ra tay.
Cho đến khi cho Dương Dư Vĩ có cơ hội th* d*c.
Mâu thuẫn bao nhiêu năm cuối cùng cũng không thể che giấu, hai bố con lao vào đánh nhau, mỗi một đòn đều mang theo ý nghĩ muốn đối phương phải chết.
Thảm kịch đã xảy ra.
Không một ai sống sót.
Giấy báo trúng tuyển của trường Đại học Giang Thành gửi cho vị thiên tài phóng khoáng tùy hứng này cuối cùng đã đến tay Khương Nhàn.
Cô đưa tay ra giữa hư không, chỉ nắm được ngọn gió, lướt qua lòng bàn tay chẳng để lại dấu vết gì.
Cuộc đời đầy ngạo nghễ và bay bổng của Dương Đình Chi cứ thế mà khép lại.
Khiến người ta tiếc nuối, khiến người ta thở than.
Chỉ có mình Dương Đình Chi hiểu rằng, cậu đã được định sẵn là sẽ phải chết.
Vì vậy, cậu đối xử tốt với rất nhiều người, nhưng chưa bao giờ nói lời yêu với bất kỳ ai.
Khương Nhàn cũng là một trong số những người đó.
Vì thế cô đã trăn trở do dự suốt nhiều năm, cũng không biết, rốt cuộc Dương Đình Chi có từng thích mình hay không.

Bình Luận (0)
Comment