“Lận Hà Kiệt gần đây ở đâu?”
Lận Nguyên Châu lái xe vào bãi đỗ xe ngầm của tòa nhà công ty, vừa đi về phía văn phòng vừa gọi điện cho Lâm Phong.
Giờ này nhân viên đã tan làm hết, cả tòa nhà yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có tiếng giày da nện trên sàn nhà vang lên lanh lảnh.
Lâm Phong luôn trong trạng thái chờ lệnh, nhận được điện thoại liền từ trong phòng bao đi ra ban công. Anh ta vẫn luôn để mắt đến người này, vì vậy nhanh chóng đáp: “Ông ta vẫn luôn ở New York, chỉ có dạo trước dẫn nhân tình đến Thụy Sĩ một chuyến.”
Lận Nguyên Châu đẩy cửa văn phòng ra: “Có liên lạc với trong nước không?”
Lâm Phong trả lời qua điện thoại: “Không có.”
“Rút người về trước đi, đừng theo dõi sát quá.” Lận Nguyên Châu ngồi xuống trước bàn làm việc: “Cậu đi tra một biển số xe, xem chủ xe có quen biết ai có bớt ở mắt trái không.”
Anh gửi biển số xe mà mình vô tình liếc thấy cho Lâm Phong.
Đối phương không hề che giấu, chiếc xe này chắc chắn không phải của hắn.
Lận Nguyên Châu nói: “Chuyện này cậu tự mình làm, đừng gây ra động tĩnh quá lớn, tập trung điều tra mấy vị chú bác bên nhà chính.”
Dứt lời, đầu dây bên kia lại không lập tức trả lời.
Một lúc sau, Lâm Phong mới vội vàng nói: “Vâng, Lận tổng.”
Lận Nguyên Châu nhíu mày: “Cậu đang bận gì à?”
Lâm Phong ở đầu dây bên kia cười hề hề, ngượng ngùng nói: “Bố mẹ vợ tôi đến, hai vợ chồng tôi đang mời họ ăn cơm, đang ăn dở thì anh gọi điện.”
“…Cậu ăn đi.” Lận Nguyên Châu cúp máy.
Lâm Phong không biết mình đã nói sai câu nào, có chút không hiểu ra sao, anh ta cất điện thoại rồi cùng Na Na, người ra tìm mình, quay trở lại phòng bao.
Lận Nguyên Châu nhắm mắt ngồi yên một lát, anh không hề buồn ngủ, khuôn mặt vô cảm ngồi trước máy tính xử lý công việc và email.
Bảo vệ của tòa nhà công ty tối hôm đó cứ nhìn chằm chằm văn phòng Tổng giám đốc cao mấy chục tầng cả đêm không tắt đèn, ngày hôm sau lại nghe đồng nghiệp kể Lận tổng trong cuộc họp buổi sáng đã mắng trưởng phòng marketing một trận xối xả. Bác bảo vệ không khỏi tấm tắc lấy làm lạ, trong lòng thầm nghĩ có những người sinh ra là để kiếm tiền.
Sếp của công ty tăng ca liền hai ngày, tòa nhà Lận thị cũng sáng như ban ngày đến tận rạng sáng hai hôm liền, đặc biệt là những kẻ cáo già thấy sếp chưa tan làm thì mình cũng không về, cố tình tạo ra dáng vẻ cần cù chăm chỉ, chỉ xem ai trụ được lâu hơn.
Vì vậy mà Khương Nhàn cũng đã hai ngày không gặp Lận Nguyên Châu.
Cô đã hạ sốt, co mình trong chiếc ghế treo hình nụ hoa màu trắng ngoài sân, buồn chán dùng mũi chân chấm đất tạo lực, khiến chiếc ghế đung đưa qua lại.
Mái tóc dài mượt mà xõa trên vai, sắc mặt hơi tái nhợt khiến cô trông có một vẻ đẹp mong manh, bệnh tật.
Dì Chung đứng dưới mái hiên gọi vọng ra, bảo cô đừng hóng gió nhiều, mau vào trong nhà.
Khương Nhàn không nghe, cầm điện thoại lên tìm một góc chụp một tấm ảnh selfie trông có vẻ yếu ớt hấp hối nhưng lại không quá giả tạo, sau đó đăng lên vòng bạn bè.
Nửa tiếng sau cô mới mở ra xem tin nhắn, người nhấn thích lại là Phó Đinh Chỉ, hơn nữa chỉ có mình cô ấy.
“…”
Khương Nhàn không thân với Phó Đinh Chỉ, chỉ có thể cảm nhận được rằng tham vọng của cô ta không hề nhỏ.
Tận dụng hoàn cảnh bất lợi để thoát thân thành công không nói, Lận Nguyên Châu không đoái hoài đến cô ta, cô ta cũng không hề nhàn rỗi, tận dụng các mối quan hệ, tự mình mở một studio.
Số thiếu gia nhà giàu đến ủng hộ không ít, ngay cả Kiều Nghiên Ni vốn có chút khúc mắc với cô ta cũng không biết từ lúc nào đã được dỗ dành xong.
Kiến thức rộng, được bố mẹ yêu thương, sự nghiệp thành công.
Xét từ nhiều góc độ, Phó Đinh Chỉ là một người phụ nữ vô cùng ưu tú và có mục tiêu rõ ràng.
Khương Nhàn nhấn vào vòng bạn bè của cô ta, thấy bài đăng được ghim là hình ảnh Phó Đinh Chỉ mặc một chiếc váy đen cổ V sâu, ôm một con mèo Ba Tư hai màu mắt đứng trước cửa studio, một nửa người tắm trong ánh nắng, vạt váy bay bay, cả người và mèo đều vô cùng quyến rũ.
Phó Đinh Chỉ viết chú thích cho bài đăng này là ‘Cuộc đời đáng mong đợi’.
Khương Nhàn cũng nhấn thích cho cô ta một cái.
Thoát ra ngoài vẫn không có tin tức gì, Khương Nhàn nghiêng đầu nhìn vệ sĩ riêng ở cổng lớn, ôm mặt bất lực xoa xoa.
Ngồi lâu đâm ra uể oải, cô hơi ngồi thẳng dậy, không ngờ chiếc ghế treo không vững lắm, khiến cô lảo đảo một cái.
Khương Nhàn hoàn hồn, bỗng nhiên chớp chớp mắt.
Lúc Lận Nguyên Châu nhận được hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác như đòi mạng của dì Chung thì đang ở văn phòng nổi giận mắng cấp dưới về phương án họ trình lên.
Giữa văn phòng ba người đàn ông trung niên đang đứng, ai nấy đều nín thở không dám hó hé, chỉ sợ cơn thịnh nộ đang cùng nhau gánh chịu lại vô tình trút hết lên người mình.
Cho đến khi chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Lận Nguyên Châu tắt một cuộc, lại có cuộc khác gọi tới.
Anh nhìn cái tên đang nhảy múa trên màn hình, ngước mắt lên ném bản kế hoạch cho mấy người đang đứng trước mặt: “Lần sau còn đem thứ đầy rẫy sai sót này tới lừa tôi thì cút hết đi!”
Mấy người vội vàng gật đầu: “Chúng tôi sẽ cho người sửa lại ngay!”
Lận Nguyên Châu phất tay.
Ba người đàn ông trung niên nhặt tài liệu lên, như được đại xá mà nhanh chóng mở cửa chạy đi.
Điện thoại vẫn còn reo.
Lận Nguyên Châu day day mi tâm, cúi mắt nhìn hai giây rồi thờ ơ bắt máy.
Giọng dì Chung sang sảng: “Cậu chủ, cô Khương bị ngã từ trên cao xuống rồi!”
Âm thanh khoa trương kinh hãi lập tức từ ống nghe vọt ra, vang vọng khắp văn phòng rộng lớn. Lận Nguyên Châu bật phắt dậy khỏi ghế, sắc mặt đột ngột thay đổi: “Dì nói cái gì? Nói lại lần nữa.”
Trong ống nghe, tạp âm nền vô cùng ồn ào, giọng của dì Chung trở nên mơ hồ: “Tôi… Cậu mau… cô Khương…”
Giống như bị nghẽn mạng vậy.
Theo sau một tiếng ‘tút’, cuộc gọi hoàn toàn bị ngắt.
Lận Nguyên Châu cất điện thoại với vẻ mặt lạnh lùng, xách áo khoác lên rồi sải bước ra khỏi văn phòng.
Bên kia, dì Chung ra hiệu cho những người giúp việc khác giải tán, sự ồn ào hỗn loạn cố tình tạo ra trong phòng khách lập tức biến mất, bà ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt của quản gia.
“…”
Dì Chung chột dạ cúi đầu.
Quản gia dường như không biết nên nói gì, ánh mắt đảo qua lại giữa dì Chung và Khương Nhàn đang ngồi trên sofa, sau đó thở dài một hơi: “Tôi không biết gì hết.”
Ông cầm bình tưới cây đi tưới hết cho mấy chậu cây cảnh trong phòng khách, rồi thản nhiên bước ra ngoài.
Dì Chung ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, vừa phấn khích vừa thấp thỏm: “Sống đến từng này tuổi, bà già này là lần đầu tiên nói dối đấy.”
Khương Nhàn mỉm cười, dịu dàng an ủi: “Không tính là nói dối đâu ạ, cháu đúng là có bị ngã mà.”
Dì Chung nhìn vết trầy trên khuỷu tay Khương Nhàn, lại thấy cô cố tình làm rách vết thương cho ứa máu ra.
“Ôi dào, đừng động vào nó nữa.” Dì Chung khuyên: “Cậu chủ chắc chắn sẽ về.”
Khương Nhàn gật đầu: “Vâng ạ.”
Dì Chung dù sao cũng có chút chột dạ căng thẳng, tự thấy tiếp theo không cần đến mình nữa nên liền lui đi nghỉ ngơi.
Khương Nhàn kéo tay áo lên, cúi đầu nhìn vết trầy kia.
Vẫn còn nhẹ quá.
Cô khẽ thở dài.
Tiếng còi xe từ ngoài sân vọng vào, Khương Nhàn liền đổi sang dáng vẻ uể oải, nửa nằm nửa ngồi trên sofa nhìn ra cửa chính, không lâu sau liền chạm mắt với Lận Nguyên Châu vừa bước vào.
Ngừng lại một chút.
Cô c*n m** d***, trong mắt dần long lanh ánh nước: “Tay em đau.”
Tim anh đập lúc nhanh lúc chậm một cách bất thường, một dòng cảm xúc dù không thừa nhận cũng không thể ngăn được lan ra trong lồng ngực, anh nghe thấy giọng nói của chính mình: “Sao lại bị ngã?”