Chương 13

Sáng sớm ngày hôm sau, Mạc Bắc Hồ liền bị quay chụp đột kích đánh thức, cậu đội một đầu tóc rối bù, chân tay luống cuống kéo kéo chăn nhìn về phía camera ở cửa.

“Làm gì vậy! Tất cả đều vây quanh Tiểu Mạc à?” Hồng Mai cười chen vào cửa gọi cậu.

Tối hôm qua bà ấy bị dọa, nhưng bây giờ lại trông tràn đầy tinh thần, một chút cũng không thấy mệt mỏi: “Dì giúp con đuổi bọn họ rồi, con mau thay quần áo rồi nhanh đi trang điểm.”

“Dạ.” Mạc Bắc Hồ lên tiếng rồi bò dậy, sau đó đi đến... Lều trang điểm bên cạnh.

Chỗ này cũng không có điều kiện dựng một phòng trang điểm, trong nhà thì tủ kệ cũng ít, tổ chương trình dứt khoát tìm một mảnh đất trống để dựng tạm một cái lều cho mọi người trang điểm.

Chương trình tạp kỹ ngoài trời, trang điểm không cần quá phức tạp, cho nên cũng có thể miễn cưỡng chắp vá.

Lúc Mạc Bắc Hồ đi vào, Hồng Mai đã bắt đầu trang điểm rồi, Ngô Phi Phàm và giáo sư Sơn Hưng vẫn chưa tới.

“Ăn sáng trước đã!” Hồng Mai cười cười chào hỏi cậu: “Chỗ kia có đấy, ăn nhiều một chút, hôm nay phải làm không ít việc, không thể để bị đói được. Tiểu Quang lần đầu tới còn đang trong khống chế ẩm thực, được nửa ngày đã đói đến mức suýt nữa nhảy xuống ruộng nhai lúa sống.”

Sau lưng Mạc Bắc Hồ, Sơn Hưng và Ngô Phi Phàm cũng đi vào: “Hai người đến sớm thật.”

Sơn Hưng liếc mắt nhìn bữa sáng trên bàn, mắt sáng lên: “Bánh quẩy sữa đậu nành à? Hơn nữa nhìn giống như là sữa đậu nành mới xay, được phết.”

Vốn dĩ cơm hộp của đoàn phim đều là đặt trước, nhưng bên này là trên núi, tổ chương trình liền tìm mấy người dân trong thôn bao thầu khẩu phần ăn của bọn họ, nên có thể ăn đồ nóng hổi.

“Ăn nhanh lên đi.” Hồng Mai vui vẻ chào hỏi bọn họ: “Giáo sư Sơn anh lại muốn thêm đường phải không? Tôi lấy sẵn cho anh rồi.”

“Cảm ơn cảm ơn, vẫn là chị chu đáo!” Giáo sư Sơn Hưng vui vẻ ngồi xuống, vừa ăn vừa nói chuyện với bọn họ.

Ngô Phi Phàm ngồi xuống bên cạnh Mạc Bắc Hồ, cắn bánh quẩy hỏi: “Hôm qua không có chuyện gì chứ?”

Động tác ăn cơm của Mạc Bắc Hồ khựng lại, giả bộ tự nhiên nói: “Không có mà.”

“Vậy thì tốt.” Ngô Phi Phàm lẩm bẩm một tiếng: “Tối hôm qua trước khi ngủ đúng là không nên nghe mấy chuyện lão Sơn kể, nằm mơ đều là những thứ ma quỷ quái dị, một chút cũng không duy vật.”

Sơn Hưng cười khẽ: “Nằm mơ vốn dĩ đã không duy vật rồi, thiên mã hành không một chút thì đâu có sao.”

“Khụ khụ.” Hồng Mai hắng hắng giọng, nhìn về phía Ngô Phi Phàm, ý bảo hắn ta hỏi mình.

“Yo.” Ngô Phi Phàm hứng thú: “Dì Hồng tối qua gặp chuyện gì rồi?”

Hồng Mai khó nén sự hưng phấn trên mặt: “Tôi gặp quỷ!”

Ngô Phi Phàm bật cười: “Con vẫn là lần đầu thấy người gặp quỷ lại vui vẻ như vậy đấy, dì gặp quỷ gì thế?”

“Quỷ gì không quan trọng.” Hồng Mai ‘tặc’ một tiếng: “Quan trọng là sau đó, hồ tiên đến cứu tôi!”

Ngô Phi Phàm trầm mặc một lát, tán thưởng gật đầu: “Giấc mơ của dì còn đặc sắc hơn con nhiều.”

“Cái gì mà mơ!” Hồng Mai sốt ruột: “Thật mà! Tôi nhìn thấy hồ tiên, một con bạch hồ lớn như vậy, mông ụp một phát ngồi chết luôn con quỷ!”

Mạc Bắc Hồ: “...”

Thật ra thì không có ngồi chết đâu.

Ngô Phi Phàm ôm bụng cười lớn, suýt nữa đã phun bánh quẩy ra: “Thủ đoạn tấn công này một chút cũng không hồ tiên! Sao lại dùng mông cơ chứ!”

“Cậu quan tâm làm gì!” Hồng Mai trừng mắt nhìn hắn ta: “Dù sao cũng có tác dụng!”

Giáo sư Sơn Hưng cũng cười theo, Hồng Mai vội vàng hỏi đối phương: “Giáo sư anh cũng không tin?”

“Tôi vào nam ra bắc, thật sự gặp rất nhiều đồ vật khoa học không thể giải thích.” Giáo sư Sơn Hưng cười tủm tỉm: “Nhưng mà, chị nói bạch hồ... Chỉ có xứ lạnh mới có.”

“Chị xem chỗ này nóng như cái lò, cho dù bạch hồ đến thì cũng phải đổi sang lông mùa hè.”

“Chị đã thấy bạch hồ mùa hè bao giờ chưa? Bạch hồ mùa hè, nó không trắng.”

Giáo sư Sơn Hưng làm như có thật mà nói: “Cho nên, tóm lại, từ góc độ khoa học mà nói, chị không thể gặp bạch hồ ở đây được.”

Hồng Mai nghe đến ngây người: “Nhưng mà anh nói là hồ ly thật, tôi nói là hồ tiên mà! Đó là Hồ Tam Thái Nãi của tôi, có thể giống với hồ ly bình thường được à? Riêng thân hình của bà ấy đã không giống rồi, anh thấy có con hồ ly nào to như vậy chưa?”

Mạc Bắc Hồ không hé răng, ăn xong thì ngoan ngoãn để chuyên gia trang điểm hoá trang cho cậu, làm bộ như mình cái gì cũng không biết.

Ngô Phi Phàm buồn cười hỏi: “Sao dì biết đó là Hồ Tam Thái Nãi vậy? Không phải là hồ ly đực à?”

Hồng Mai sửng sốt một chút, vậy mà thật sự nghiêm túc suy nghĩ một lát, đanh thép nói: “Tôi không nhìn thấy trứng mà!”

“Khụ!” Mạc Bắc Hồ lập tức đỏ mặt.

Đó là do cậu lông nhiều! Sao cậu có thể không có!

“Uống sữa đậu nành sặc rồi?” Hồng Mai vỗ vỗ lưng cậu: “Cẩn thận một chút, không vội, chúng ta dậy sớm mà.”

“Tôi cảm thấy dì chắc chắn là ngủ mơ hồ rồi.” Ngô Phi Phàm lắc đầu: “Chỗ này đâu có bạch hồ, nếu dì thật sự nhìn thấy...”

Hồng Mai vội vàng nhấn mạnh: “Thật sự nhìn thấy!”

Ngô Phi Phàm khẳng định nói: “Vậy thì là một con chó trắng lớn.”

“Chẳng phải dì đã nói rồi sao, lớn hơn hồ ly, vậy thì không phải là hồ ly nữa! Có lẽ là Samoyed? Chó cưng nhà ai chạy lên núi chơi đấy.”

Mạc Bắc Hồ: “...”

Hai tay cậu hai tay bưng một ly sữa đậu nành, ánh mắt nhìn về xa xăm thăm thẳm, trong đầu không ngừng văng văng lời an ủi của hệ thống -- "Chỉ cần bọn họ không nhận ra cậu thì nói đó là cái gì cũng được".

Được, được thôi.

Chương trình sao vẫn chưa bắt đầu ghi hình, cậu thật sự chịu không nổi nữa rồi.

Hồng Mai thấy bọn họ đều không tin nên quay đầu tìm Mạc Bắc Hồ: “Tiểu Mạc, con nói xem, con có tin không?”

“Tin đi.” Mạc Bắc Hồ không đành lòng để bà tứ cố vô thân: “Dù sao cuối cùng dì không sao là tốt rồi.”

Hồng Mai vui vẻ ra mặt, xoa đầu Mạc Bắc Hồ: “Đứa nhỏ ngoan, không uổng công dì thương con.”

May mà đạo diễn cuối cùng cũng đến xác nhận quy trình, kết thúc cuộc tranh luận không có kết quả này, cũng kết thúc sự dày vò của Mạc Bắc Hồ.

Chương trình chính thức bắt đầu ghi hình, Ngô Phi Phàm thu lại mặt cợt nhã, một mình dẫn theo máy quay đi ở phía trước, giới thiệu Huyện Lô Tử cho mọi người, sau đó dẫn câu chuyện cho Sơn Hưng, để ông ấy mang mọi người đi vào vườn trái cây giới thiệu đào giòn huyện Lô Tử.

Mà phía sau, Hồng Mai trực tiếp chào hỏi với máy quay: “Có người đến chưa? Mới sáng mà đã mua đào rồi à, ôi chao, cái máy quay lớn này không nhìn thấy bình luận, tôi không quen lắm.”

“Đợi một lát, buổi sáng chúng tôi hái đào xong, buổi chiều ra ven đường bày quán bọn họ sẽ đưa điện thoại di động cho tôi, tôi lại tám chuyện với mọi người!”

Bà cười tủm tỉm, thân thiết lại không làm giá, giống như một người dì hàng xóm đã lâu không gặp, giống như bạn bè cũ.

Link mua đào giòn tuy rằng đã được đưa lên rồi, nhưng sáng sớm, còn chưa đến tám giờ, trong phòng trực tiếp không có được bao nhiêu người, chỉ có mấy khán giả trung thành và người thật sự muốn mua đào là vừa lên đã đặt đơn.

Hồng Mai khẽ chạm vào Mạc Bắc Hồ một cái, ra hiệu cậu nói chuyện.

Mạc Bắc Hồ vội vàng chỉ vào quả đào trên cây nói: “Đào mà chúng tôi hái hôm nay đều là từ vườn đào này, mọi người có thể tận mắt nhìn xem, hái tươi bán ngay, rất tươi ngon.”

“Giá trong thời gian phát sóng trực tiếp đều là một tệ một cân, mua là bao ship, trợ cấp có hạn ba ngàn cân, bán hết là xong.”

Hồng Mai từ ái nhìn cậu cười - nói thì nói vậy, nhưng thật ra bọn họ cơ bản không bán hết bao giờ, ba ngàn cân đào không dễ bán đâu.

“Nhìn thấy không? Một mảnh này đều là vườn đào, dưới chân núi cũng còn nữa, trải dài bất tận.” Hồng Mai chỉ vào trong núi: “Tổng cộng bao nhiêu mẫu ấy nhỉ? Sơn giáo sư!”

"Huyện Lô Tử tổng cộng trồng hai trăm mẫu* đào." Sơn Hưng cười quay đầu lại: “Là giống mới của bên Viện Khoa học Nông nghiệp, mỗi mẫu đều có sản lượng trên ba ngàn cân, mọi người xem, lớn lên tốt như vậy, tốt đến mức có chút ngoài dự kiến rồi.”

*1 mẫu ở Trung Quốc ≈ 666.67 m². 200 mẫu ≈ 133,333.4 m² ≈ 13.33 hecta ≈ 18,7 sân bóng đá quốc tế.

Sơn Hưng có chút tiếc hận: “Tên giống không đủ vang dội, nguồn tiêu thụ nhỏ, chỉ dựa vào bán ở khu vực xung quanh, chắc chắn rất lãng phí.”

“May mà bây giờ mạng internet phát triển, cũng cho những nhà vườn trồng đào vất vả lâu như vậy một ít hy vọng mới.”

Thôn trưởng dẫn bọn họ tham quan thao thao bất tuyệt, giọng địa phương nặng trịch, phụ họa nói: “Còn không phải sao! Bọn họ đều nói cây đào này quý lắm đó, tay cầm tay chỉ dạy chúng tôi trồng, có thể không dụng tâm sao? Anh nói xem, cách kiếm tiền người ta đều nhét vào tay chúng tôi rồi, dù sao cũng phải tranh một hơi trồng cho tốt chứ!”

Trên khuôn mặt ngăm đen của ông ấy có chút sốt ruột: “Kết quả là trồng tốt rồi, lại không có chỗ bán! Anh nói nhiều đào như vậy... Tới tới, các cậu đều nếm thử xem, giòn giòn ngọt ngọt! Nước cũng nhiều!”

Ông ấy cắt mấy quả đào tươi từ trên cành xuống, xoa xoa vào quần áo rồi đưa cho bọn họ.

Hồng Mai nhận lấy, dùng khăn vải lau lau rồi lại đưa cho những người khác, mọi người đều phối hợp cắn một miếng, khen không dứt miệng: “Ngọt ghê, rất ngọt, thích ăn giòn ngọt đừng bỏ lỡ nhé!”

Bà ấy cười tán thưởng: “Tôi cũng phải mua mấy cân về ăn mới được.”

“Bột mì lần trước tôi mua còn chưa ăn hết đâu.” Ngô Phi Phàm cũng nhịn không được phụ họa: “Nhưng cái này chắc chắn vẫn phải mua một ít.”

Hắn ta nói với camera: “Mọi người yên tâm nhé, chúng tôi không tranh suất một tệ một cân của mọi người đâu, chúng tôi mua giá gốc, đào này còn có thể bán một mùa, nhưng mà ngày mai sẽ khôi phục giá gốc đấy.”

Hắn làm mặt quỷ hạ thấp giọng nói: “Các bạn khán giả, có tiện nghi không chiếm...”

Hồng Mai cho hắn ta một chưởng: “Cái miệng thối này của anh!”

“Hái đào thôi!”

Bà ấy động tác nhanh nhẹn mà đeo bao tay: “Chúng tôi hái đào xong sẽ đi lên trấn bán trước, nếu có khán giả ở gần có thể đến góp vui nhé! Đến mua tôi lại tặng cho mọi người thêm một cân!”

“Dì!” Ngô Phi Phàm dở khóc dở cười: “Dì không thể mỗi lần đều bù tiền cho chương trình chứ?”

“Có sao đâu.” Hồng Mai hùng hổ chống nạnh: “Dì có tiền.”

Mạc Bắc Hồ cũng cáo mượn oai hùm mà chống nạnh theo.

Mấy người phân công bắt đầu hái đào, chương trình này đi theo phong cách bình dân, khách mời cũng đều vô cùng thoải mái, hái được một lát Hồng Mai đã đỡ eo đi nghỉ ngơi lấy sức, móc điện thoại ra, còn giải thích với camera: “Tôi lên Đấu Địa Chủ để nhận đậu, tôi không chơi đâu!”

Rồi một cái chớp mắt, trong vườn đào vang lên một tiếng "Cướp địa chủ".

Mấy người đồng loạt nhìn qua, dì Hồng một bộ có tật giật mình, lộ ra nụ cười xấu hổ.

“Chỉ một ván thôi.” Ngô Phi Phàm lắc lắc ngón tay: “Chúng ta cũng đều nghỉ ngơi một lát, cho phép dì chơi một ván.”

“Yên tâm--” Hồng Mai cười nói, “Tôi nhất định chỉ chơi một ván.”

Mạc Bắc Hồ thấy vậy cũng trộm lấy điện thoại ra, gọi hệ thống: “A Thống! Tui có tiền không vậy!”

Cậu nhớ rõ A Thống nói mình còn nợ tiền, trước kia cậu cảm thấy nợ chút tiền của nhân loại cũng không sao, dù sao cậu cũng chưa từng dùng tiền.

Không ngờ vừa mới ra cửa đã gặp đúng lúc cần dùng tiền.

“Có!” Hệ thống vội vàng trả lời: “Khoản nợ của cậu đã chuyển cho Thiên Hỏa Giải Trí rồi, nhưng cũng không thể nào để cậu không một xu dính túi được, có chút tiền tiêu vặt đó!”

Dưới sự hướng dẫn của hệ thống, Mạc Bắc Hồ mở giao diện số dư trên điện thoại ra, duỗi ngón tay xác nhận lại bốn con số trong tài khoản của mình, khẽ thở phào một hơi.

Cậu nhân lúc thời gian nghỉ ngơi, lặng lẽ hỏi đạo diễn ngày hôm qua đã nói chuyện: “Đào giá gốc là bao nhiêu tiền một cân vậy?”

Đạo diễn giơ ngón tay ra hiệu số “sáu”, mắt Mạc Bắc Hồ sáng lên, nhỏ giọng nói: “Í! Mua nổi.”

Cậu vui vẻ đi đến bên cạnh Hồng Mai, nói với bà: “Dì, con cũng mua ít đào mang về!”

“Mua!” Cùng với giọng nói hào hùng của Hồng Mai truyền đến còn có một tiếng "Cướp địa chủ" vang dội.

Ngô Phi Phàm giận dữ trừng mắt: “Dì Hồng! Đã nói là chỉ một ván đâu!”

Hắn ta khí thế hùng hổ cởi giỏ tre trên người xuống, muốn đi bắt Hồng Mai, Mạc Bắc Hồ vội vàng túm lấy giỏ tre, kiểm tra xem đào bên trong không bị sao cả mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu vừa quay đầu lại đã thấy thôn trưởng đang khiếp sợ nhìn chằm chằm mình, lập tức chột dạ thả lỏng giỏ trúc trong tay, đặt xuống mặt đất, qua loa hô một tiếng: “Ai nha nặng quá!”

Thôn trưởng há há miệng: “Trên lưng cậu không nặng à?”

Mạc Bắc Hồ vừa quay đầu lại mới phát hiện giỏ trúc trên lưng mình đều đã chất đến tràn rồi. Mạc Bắc Hồ: “...”

Không ổn, diễn sai hướng rồi.

Bình Luận (0)
Comment