Chương 3

Thẩm Độc cảm thấy kỳ lạ, đi đến trước mặt đối phương: “Này?”   “Tôi đang nghĩ.” Tạ Hào chậm rãi ngả người ra phần tựa xe lăn, mười ngón tay đan vào nhau chống trước mặt, lẩm bẩm: “...Có lẽ cậu ấy cố tình đấy.”   “A?” Thẩm Độc cười nhạo một tiếng: “Thôi đi, anh nói cậu người mới nhỏ yếu mong manh của anh có thể đâm tôi bay xa như vậy à?”   Tạ Hào: “Tám viên gạch.”   “Cái gì?” Thẩm Độc ngẩn người, mới phản ứng lại đối phương đang nhấn mạnh khoảng cách, có chút tức muốn hộc máu: “Cậu đủ chưa vậy! Sao cứ nhắc đến tám viên gạch!”   “Bởi vì tôi ở trên lầu vừa vặn nhìn thấy.” Tạ Hào cười khẽ: “Vừa lúc đếm rõ ràng, tám viên gạch.”   Thẩm Độc: “...Có bệnh!”   Hắn ta trợn trắng mắt ra cửa, quay đầu lại xác nhận: “Cậu ấy đi rồi chứ?”   “Ừ.” Tạ Hào gật gật đầu: “Tặng cậu ấy một món quà nhỏ, dỗ cậu ấy về trước rồi.”   “Được rồi.” Thẩm Độc nhíu mày: “Nhưng mà nói thật, điều kiện cá nhân của cậu ấy quả thực không tồi, có vai diễn nào phù hợp thì có thể cho nhận trước... Anh không định kế thừa phương châm của ông cụ Tạ, huấn luyện hai ba năm rồi mới ra mắt đấy chứ? Thời buổi này thay đổi rất nhanh, lớn tuổi cũng không được.”   “Xem xét đã.” Tạ Hào không có hứng thú: “Tôi vẫn chưa cẩn thận suy nghĩ xem nên phản nghịch với cha tôi như thế nào đâu.”   “Tùy anh.” Thẩm Độc thuận miệng hỏi: “Cậu ấy được huấn luyện bao lâu rồi?”   “Mới ký hợp đồng được ba ngày.” Tạ Hào xua xua tay: “Chưa học kỹ thuật diễn, vẫn phải luyện tập một chút, làm diễn viên không thể chỉ dựa vào mặt.”   “Cũng đúng.” Thẩm Độc đáp một tiếng: “Bộ phim của Tô Tiểu Ngọc suy nghĩ thế nào rồi?”   “Thay vì tìm tới chỗ Phương Thất cố ý giả xấu diễn vai phụ, không bằng về lại lĩnh vực của mình trau dồi cho thật tốt, vai nam chính của bộ phim ‘Đoạn Kiều Sinh’ này rất thích hợp với cậu ấy, diễn tốt thì nổi thêm một đợt nữa không thành vấn đề.”   Tạ Hào tùy tiện nói: “Cậu ấy cảm thấy độ nổi tiếng đã đủ rồi, bây giờ muốn nhận giải, không muốn đóng phim tình cảm.”   Thẩm Độc hừ một tiếng: “Ngu.”   Tạ Hào không để bụng: “Như vậy chẳng phải cho thấy người ta có ước mơ sao.”   Thẩm Độc lại xoay người: “Anh không khuyên cậu ấy à? Anh cứ trơ mắt nhìn cậu ấy lầm đường lạc lối như vậy?”   Tạ Hào: “...Đừng có d*c v*ng khống chế với cuộc đời của người khác mạnh như vậy, bạo quân.”   Thẩm Độc trợn trắng mắt: “Anh cứ lười biếng như vậy đi, cá mặn, tôi đợi thu mua Thiên Hỏa.”   “Dễ nói dễ nói.” Tạ Hào nằm trên xe lăn không nhúc nhích: “Thực sự có ngày đó tôi nhất định sẽ nghĩ đến anh đầu tiên.”   “Hừ.” Thẩm Độc nặng nề đẩy cửa rồi đi ra ngoài.   “Ôi.” Tạ Hào chống đầu: “Đồ cuồng công việc.”   Hắn yên tĩnh một lát, đột nhiên mở miệng hỏi: “Chú Trương, xe lăn này của con nặng bao nhiêu kg vậy?”   Quản gia tuy cảm thấy kỳ quái nhưng vẫn tận chức tận trách trả lời: “Thiếu gia, khoảng chừng năm mươi kg.”   “Ồ.” Tạ Hào thở phào nhẹ nhõm: “Vậy cũng được, không đến nỗi quá mức thái quá.”   Hắn nhỏ giọng tự an ủi: “Có lẽ chỉ là mặc đồ nhìn gầy, thực tế thì có tập gym.”   Trước đây hình như Thẩm Độc còn khoe khoang với hắn cái gì mà tập gym nâng tạ cứng một trăm cân, Mạc Bắc Hồ có thể nâng cả người lẫn xe lăn của hắn lên... Ừm, có lẽ cũng không tính là kỳ lạ.   Hắn tự thuyết phục mình trong một lát, lại mở mắt ra gọi: “Chú Trương.”   Quản gia khom người hỏi: “Sao vậy thiếu gia.”   Tạ Hào lẩm bẩm: “Có phải chúng ta đã làm chậm trễ một hạt giống tốt của cử tạ rồi không?”   Quản gia hiếm khi cảm thấy mơ hồ: “Vâng?”   …   Một bên khác, Mạc Bắc Hồ rời khỏi khách sạn Kim Đại Cát, trở lại ký túc xá của Giải Trí Thiên Hỏa.   Hôm nay công ty bọn họ tổ chức team building, ký túc xá không có người, Mạc Bắc Hồ có thể quang minh chính đại nói chuyện với hệ thống, không cần trốn vào nhà vệ sinh nữa.   Hệ thống nghiêm túc nói: “Tôi đã cẩn thận suy ngẫm lời của Tạ tổng.”   “A?” Mạc Bắc Hồ như lâm đại địch, vội vàng biện bạch: “Cậu đừng tin lời hắn nói, A Thống! Hồ ly bọn tui không ngốc đâu, rất thông minh mà!”   Hệ thống: “...”   Hiện tại nó thực sự có một chút nghi ngờ về lựa chọn của mình, nhưng không thể suy nghĩ kỹ được.   Dù sao hồ ly cũng đã chọn rồi, không còn đường quay lại nữa!   Hệ thống chỉ có thể an ủi Mạc Bắc Hồ: “Không sao, tôi tin tưởng Tiểu Hồ mà.”   “Ừm ừm.” Mạc Bắc Hồ vỗ ngực bảo đảm: “Tui có thể làm được!”   “Cậu xem ông chủ cũng rất coi trọng tui mà!”   Hệ thống: “Nói thử xem?”   “Mấy bộ phim hot cậu để tui học vẹt cũng có tình tiết như vậy.” Mạc Bắc Hồ nghiêm túc giơ chiếc trâm cài hình hồ ly lên: “Phi tần vào cung mà được thái hậu tặng đồ trang sức thì đều là người mà bà ấy coi trọng!”   Hệ thống: “...”   Nó giãy giụa một lát, quyết định vẫn đừng nên làm tổn thương sự tự tin của đối phương, miễn cưỡng khen ngợi nói: “Hay! Cậu có mộng tưởng không, Tiểu Hồ!”   Mạc Bắc Hồ ngẩn người, cậu suy nghĩ một lát, nhỏ giọng nói: “...Vị liệt tiên ban?”   Hệ thống nghẹn một chút: “Thời đại này, ờm, có chút khác biệt, hơi khó khăn.”   “Thật ra làm đại minh tinh cũng gần như vậy thôi! Nổi tiếng khắp nửa bầu trời cũng là tín đồ đầy thiên hạ mà.”   “Thật sao?” Mạc Bắc Hồ vẻ mặt trông mong: “Vậy bọn họ có dâng hương khói cho tui không?”   Hệ thống: “...Đến, đến lúc đó lại tính xem sao.”   “Khụ.” Hệ thống hắng hắng giọng, lấy lại tự tin: “Tóm lại, chúng ta không thể bởi vì một chút trắc trở nhỏ mà từ bỏ! Tối nay Thẩm Độc sẽ nghỉ ngơi ở khách sạn Kim Đại Cát, chúng ta trực tiếp gi//ết qua luôn!”   “Không phải Tạ Hào đã nói rồi sao, ngay cả Thẩm Độc cũng khen cậu đẹp trai, nói rõ là có cơ hội!”   “Được!” Mạc Bắc Hồ rất có khí thế mà xách cây chổi trong góc ký túc xá lên: “Gi//ết qua luôn!”   “Bỏ xuống!” Hệ thống kinh hoàng: “Gi//ết qua chỉ là thể hiện khí thế! Không phải bảo cậu ra tay!”   Đêm xuống, khách sạn Kim Đại Cát.   Mạc Bắc Hồ thay một bộ thể thao màu đen điệu thấp, đội mũ lưỡi trai, bọc mình kín mít từ đầu đến chân.   -- Đây là hệ thống dạy, hôm nay những người ở khách sạn chủ yếu là nhân sĩ trong giới giải trí, cũng xem như lịch trình công khai, người ngồi canh bên ngoài không ít, không muốn bị chụp ảnh thì phần lớn đều ăn mặc như cậu.   Càng ăn mặc kiểu lén lén lút lút như vậy, ngược lại càng dễ trà trộn vào.   Mạc Bắc Hồ kéo kéo vành mũ, che khuất hơn một nửa khuôn mặt mình, làm thủ tục nhận phòng xong cũng không vội lên lầu mà tìm một chỗ ngồi xuống trong đại sảnh khách sạn, tùy tiện lật một quyển tạp chí, dáng vẻ như đang đợi người.   Nhân viên phục vụ khách sạn còn rót cho cậu một ly nước, Mạc Bắc Hồ cười một tiếng, chỉ để lộ đôi mắt: “Cảm ơn.”   Hệ thống đang cổ vũ cho cậu: “Bình tĩnh Tiểu Hồ, đừng hoảng hốt!”   “Ừm ừm.” Mạc Bắc Hồ vừa ứng phó với nó vừa lật sang trang tạp chí -- thế giới này đối với cậu mà nói, chỗ nào cũng đều rất mới mẻ, cậu xem gì cũng thấy thú vị.   Quyển tạp chí thời trang này giới thiệu vài thần tượng đang hot, Mạc Bắc Hồ hài lòng gật đầu, lại để cậu nhớ thêm vài cái tên, học không có điểm dừng nha.   Cậu đột nhiên nhớ tới, hỏi một tiếng: “Đúng rồi hệ thống, chúng ta làm sao biết Thẩm Độc ở phòng nào?”   Hệ thống quỷ dị mà im lặng một chút, lời nói thấm thía: “Tiểu Hồ à.”   “Chiều nay chúng ta lộ mặt một lần đã kiếm được ba điểm giá trị tình yêu -- đây còn là trong tình huống chúng ta đã làm hỏng việc.”   “Cậu biết chuyện này nói lên cái gì không?”   Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn lắc đầu: “Không biết.”   Hệ thống ý vị sâu xa: “Nói rõ chỉ cần cậu lộ diện, giá trị tình yêu sẽ dễ như trở bàn tay.”   “Nhưng cậu không thể thỏa mãn với những chuyện này, cậu phải biết, giá trị tình yêu của Thẩm Độc và giá trị tình yêu của người bình thường là không thể so sánh, là một trời một vực!”   Mạc Bắc Hồ gật đầu như giã tỏi: “Tui biết mà, yêu tinh tìm tín đồ cũng thích tìm những đại quan quý nhân, hoặc ít nhất thì cũng phải là nhà giàu có quyền thế.”   Cậu lộ ra vẻ mặt khao khát: “Nếu có thể lừa được hoàng đế nhân gian làm tín đồ thì càng là chuyện tốt, một bước lên trời!”   Hệ thống: “...”   Tuy rằng chỗ nào cũng không đúng, nhưng nó cũng dần quen với mạch suy nghĩ của Mạc Bắc Hồ rồi, dù sao cũng là nam hồ ly tinh mà.   “Ừ, nói chung là ý này.” Hệ thống qua loa cho xong: “Dù sao cậu cứ cố gắng, không được làm hỏng nữa!”   “Được!” Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn đồng ý rồi, lại hỏi: “Cho nên chúng ta làm sao để biết Thẩm Độc ở phòng nào?”   Hệ thống: “...Khụ.”   Vậy mà thật sự không lừa gạt cho qua được.   Nó ấp a ấp úng nói: “Việc này, vốn dĩ ấy mà, tôi có thể nghĩ cách tạo ra thân phận 'Mạc Bắc Hồ' cho cậu thì thăm dò hắn ta ở phòng nào cũng chắc chắn không thành vấn đề.”   “Ừm ừm.” Mạc Bắc Hồ phối hợp gật đầu: “Cho nên...”   Hệ thống bất chấp tất cả: “Nhưng mà tôi hết tích phân rồi, trước đó xài hết rồi.”   “Giá trị tình yêu của cậu tương ứng với tích phân của tôi, cho nên bây giờ hai chúng ta đều nghèo rớt mồng tơi.”   Mạc Bắc Hồ: “...”   “Nhưng mà đừng lo lắng!” Hệ thống cổ vũ cậu: “Không cần dùng thủ đoạn đặc biệt, chúng ta có thể vận dụng biện pháp nguyên thủy nhất nhưng lại hiệu quả nhất!”   “-- Đợi Thẩm Độc làm thủ tục nhận phòng, tôi sẽ đi nhìn lén!”   Hệ thống có chút chột dạ: “Cậu yên tâm, tôi tốt xấu gì cũng là hệ thống, nhìn trộm thuận tiện hơn cậu, hơn nữa tuyệt đối sẽ không bị người khác phát hiện!”   “Ồ--” Mạc Bắc Hồ vẻ mặt ngưỡng mộ: “A Thống thật là tài giỏi!”   Hệ thống: “...”   Đối mặt với ánh mắt như vậy, lương tâm của nó lại có chút bất an.   “Khụ!” Hệ thống nhắc nhở: “Thẩm Độc đến rồi! Cậu đi tới chỗ thang máy trước, sau khi tôi nhìn lén xong thì chúng ta sẽ chạy luôn!”   “Được!” Mạc Bắc Hồ lập tức đứng lên, nhanh như gió cuốn mà chạy tới trước cửa thang máy.   Thẩm Độc từ ngoài cửa khách sạn đi vào, từng bước tiến về phía quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng, thang máy cũng nhanh chóng đi xuống từng tầng, Mạc Bắc Hồ đã nhìn thấy nhân viên điều khiển trong thang máy mỉm cười với cậu.   c** nh* giọng kêu: “A Thống!”   ---    
Bình Luận (0)
Comment