Chương 75

Mấy ngày tiếp theo, vẫn giữ vững thành tích tốt đẹp, không chỉ thường xuyên thành khách quen trên hotsearch, mà độ thảo luận về bộ phim cũng cao không tưởng.

Trong đó đề tài hot nhất, ngoại trừ nữ chính có thật sự thành hôn cùng thập nhất hoàng tử hay không, thì chính là thập nhất hoàng tử rốt cuộc thật sự ngốc hay chỉ giả vờ ngốc.

Mạc Bắc Hồ vừa nhìn thấy những chủ đề này, trong đầu liền không tự chủ được nhớ tới mấy câu Hứa Giao Quân đã nhắn riêng cho cậu, vô thức nuốt nuốt nước miếng, không hiểu sao lại có một chút chột dạ, giống như đang làm đồng lõa của hắn ta.

Cậu chột dạ liếc mắt nhìn hệ thống, nhỏ giọng hỏi: “Thật, thật sự không sao chứ?”

mỗi ngày phát sóng hai tập, dựa theo tốc độ này mà tính, Mạc Bắc Hồ căn bản không sống quá ba ngày, chỉ cần cầm cự thêm đến ngày kia, tất cả mọi chuyện đều sẽ sáng tỏ…

Đến lúc đó, cũng không biết khán giả sẽ phản ứng thế nào.

“Yên tâm đi.” Hệ thống an ủi cậu: “Khán giả chỉ biết thương tiếc cậu, muốn mắng cũng là mắng Hứa Giao Quân.”

“Nói cho cậu biết, mấy đạo diễn kiểu này đều chính là như vậy, đến lúc đó nhìn thấy mọi người khóc than dựng bia mộ, còn muốn gửi lưỡi dao cho hắn ta, nói không chừng hắn ta còn sảng khoái nữa là.”

Mạc Bắc Hồ bị chấn động dữ dội, chỉ có thể cảm thán một tiếng: “Nhân loại, thật kỳ lạ.”

Cậu “răng rắc răng rắc” gặm đồ ăn vặt Tạ Hào nhét cho, trong lòng không khỏi cảm khái.

Hệ thống ngẩng đầu nhìn bộ dáng quai hàm phình phình của cậu, không nhịn được hỏi: “Cậu đang ăn gì vậy?”

Mạc Bắc Hồ lấy ra một miếng từ gói đồ ăn vặt đưa cho nó: “Là kẹo hạnh nhân, bên trong là hạt khô, bên ngoài bọc đường, cái này ăn ngon lắm! Cậu muốn nếm thử không?”

Hệ thống ngẩn ngơ: “…Lại là Tạ Hào mua cho sao?”

“Đúng vậy.” Mạc Bắc Hồ thuần thục đào đào trong gói đồ ăn vặt, rút ra một túi thạch trái cây hút: “Ông chủ hỏi tui thích ăn loại đồ ăn vặt như thế nào, tui nói tui chưa bao giờ ăn mấy thứ này, ảnh liền bảo sẽ mua cho tui một chút.”

Mạc Bắc Hồ ngây ngô cười hai tiếng: “Ông chủ thật tốt bụng!”

Hệ thống há miệng th* d*c, muốn nói lại thôi: “Tiểu Hồ à, cậu không cảm thấy hắn… đối xử với cậu quá tốt sao?”

“Cậu cẩn thận hắn có mưu đồ khác đấy!”

“Yên tâm đi.” Mạc Bắc Hồ còn an ủi ngược lại hệ thống, vỗ vỗ bả vai nó nói: “Đừng lo lắng quá, bây giờ tui đã rất hiểu cảm xúc của nhân loại rồi! Ông chủ vừa nhìn là biết không có ác ý, hơn nữa còn thích tui hơn những người khác.”

“Lúc ở trong thế giới trước, vì muốn sống sót nên tui vô cùng nhạy cảm với ác ý của người khác.”

Mạc Bắc Hồ vô cùng tự tin: “Ở phương diện này tui cực kỳ giỏi!”

Hệ thống: “…”

Không, Tiểu Hồ, tôi lo lắng chính là hắn vô cùng thích cậu đấy!

Kho cơ sở dữ liệu của nó hơi rối loạn trong nháy mắt, cố gắng tìm kiếm từ khóa, rồi giữa biển internet mênh mông, cùng vô số bậc phụ huynh đang lặng lẽ lên mạng tìm tòi “Làm sao khuyên nhủ khi con cái yêu sớm”, “Làm thế nào dạy con cái quan niệm tình yêu đúng đắn”, trong nháy mắt này, linh hồn chợt trở nên đồng điệu.

“Đôi khi…” Hệ thống khó khăn mở miệng: “Thích… thích cũng là một loại nguy hiểm, Tiểu Hồ.”

Nó lời nói thấm thía: “Con trai ra ngoài, cũng phải tự bảo vệ bản thân thật tốt.”

Mạc Bắc Hồ khó hiểu chớp chớp mắt.

Hệ thống hắng hắng giọng nói: “Khụ, cậu chờ tôi một chút, tôi tìm cho cậu một bộ phim tội phạm gã đàn ông cặn bã lừa tình lừa tiền, xem xong cậu sẽ hiểu cái gì là bẫy tình yêu!”

Mạc Bắc Hồ không rõ nguyên nhân, nhưng vẫn ôm chặt thú bông ngoan ngoãn ngồi xuống trước tivi, nghiêm túc xem phim.

Cậu không chỉ xem nội dung mà còn học cách diễn xuất của diễn viên trong phim, tất nhiên, lần này còn học thêm cả cách làm thế nào để tránh xa bẫy rập tình yêu.

Xem tới xem lui, Mạc Bắc Hồ sợ hãi nhéo nhéo hồ bông.

Hệ thống nhìn biểu hiện của cậu, thở phào nhẹ nhõm.

...…

Ngày hôm sau, Mạc Bắc Hồ đi quay chụp một cái quảng cáo -- chính là sản phẩm được cậu làm bùng nổ -- “samoyed bánh trôi bạch hồ bông cùng loại với Mạc Bắc Hồ”.

Công ty bọn họ vô cùng nhạy bén, không chỉ cọ nhiệt rất nhanh chóng mà động tác mời ký hợp đồng quảng cáo cũng tiến hành thần tốc, một bộ rèn sắt khi còn nóng.

Tại trường quay, ngoài một loạt hình ảnh Mạc Bắc Hồ nằm trong đống thú nhồi bông tròn vo, bọn họ còn để cậu ôm con hồ ly bông, vô cùng nghiêm túc đọc một câu quảng cáo: “Đây là bạch hồ, không phải samoyed, cũng không phải bánh trôi.”

Cậu vừa dứt lời, nhân viên công tác ở đây đều không tự chủ được nở nụ cười.

Mạc Bắc Hồ khó hiểu chớp chớp mắt: “Làm sao vậy?”

Cậu căng thẳng nhìn về phía đạo diễn quảng cáo: “Tui nói sai chỗ nào rồi sao?”

Đạo diễn quảng cáo là một người phụ nữ để mặt mộc đội mũ lưỡi trai, mọi người đều gọi cô ấy là “Chị Hách”. Chị Hách mỉm cười liên tục xua tay: “Không không không, cực kỳ tốt, chỉ là quá đáng yêu, nên mọi người mới không nhịn được cười.”

Cô ấy sờ sờ con thú bông trong tay Mạc Bắc Hồ: “Lần này bạch hồ bông là chủ lực một mùa này của chúng tôi, Tiểu Hồ cảm thấy nó đáng yêu không?”

“Rất đáng yêu.” Mạc Bắc Hồ hai mắt sáng rực, vội vàng giơ cao con thú bông trong tay khen: “Động vật ở ngoài tự nhiên mà có thể mập được thế này, chính là biểu tượng của thực lực tuyệt đối, cho nên hình thể này, thật ra cũng rất uy mãnh!”

Chị Hách sửng sốt một chút, càng không nhịn nổi mà bật cười: “Haha! Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cách miêu tả từ góc độ này đấy!”

“Buổi quay chụp hôm nay cực kỳ thành công, hợp tác vui vẻ nhé.”

Cô ấy bắt tay Mạc Bắc Hồ: “Chúng tôi còn chuẩn bị quà tặng, lát nữa cậu có tiện mang về không? Bộ sưu tập ‘thú bông’ này số lượng cũng tương đối nhiều.”

Cô ấy còn lặng lẽ nháy mắt vài cái: “Tôi cũng đang theo dõi đó nha.”

“Tiện, cảm ơn hảo ý của cô.” Hệ thống nâng gương mặt tươi cười mang tính xã giao lên, gãi đúng chỗ ngứa chen vào giữa hai người, nhận lấy những việc còn lại.

Mạc Bắc Hồ trở về ký túc xá của mình, vừa ngân nga hát mấy câu không thành giai điệu, vừa chất từng cục tròn tròn nho nhỏ đầy căn phòng.

“Con thỏ tròn vo, nhìn có vẻ ăn rất ngon, để bên cạnh mép giường.” Mạc Bắc Hồ lại nâng một con thú nhồi bông lên: “Chuột tròn vo, ăn cũng ngon, cũng để bên cạnh mép giường.”

“Ui, sói…”

Mạc Bắc Hồ nheo mắt lại, lặng lẽ đặt nó ở cửa: “Đặt xa một chút.”

“A cái này!”

Cậu giơ một con hồ ly bông tròn vo màu đỏ lên.

Đảo mắt một vòng, Mạc Bắc Hồ lại thuận tay lấy thêm một con rùa đen tròn vo, nói với hệ thống: “A Thống, tui ra ngoài một chút!”

“Hửm?” Hệ thống đang xử lý hợp đồng, cũng không ngẩng đầu lên: “Đi làm gì thế?”

“Tui…...” Mạc Bắc Hồ không nói dối, nhưng cũng không nói hết, chỉ tiết lộ một nửa: “Tui đi mua trà sữa!”

Sau đó thì cầm trà sữa đi tìm Tạ Hào!

“Được.” Hệ thống không nghi ngờ cậu, tùy tiện gật gật đầu.

Mạc Bắc Hồ chuồn ra khỏi ký túc xá, rất nhanh đã xách theo hai ly trà sữa đi lên lầu, gõ cửa văn phòng làm việc của Tạ Hào.

Người mở cửa chính là quản gia Trương, ông ấy mỉm cười nói: “Buổi chiều tốt lành, Tiểu Hồ.”

“Chào buổi chiều!” Mạc Bắc Hồ chào hỏi một tiếng: “Ông chủ không có ở đây ạ?”

Quản gia Trương mời cậu vào trong trước: “Thiếu gia hiện tại đang họp, dự kiến khoảng mười phút nữa sẽ kết thúc, tôi đang chuẩn bị trà chiều cho ngài ấy…”

Ánh mắt ông ấy nhìn thoáng qua ly trà sữa trong tay Mạc Bắc Hồ, cười cười nói: “Tôi đoán so với hồng trà bá tước, ngài ấy sẽ thích đồ uống cậu mang đến hơn.”

“Nếu lúc sau cậu không có chuyện quan trọng, có thể chờ một lát, tôi sẽ chuẩn bị thêm cho cậu một phần điểm tâm chiều.”

Hai mắt Mạc Bắc Hồ sáng rực lên, cảm thấy mình thật sự đã đến quá đúng lúc, vội vàng gật đầu: “Làm phiền chú!”

Cậu nâng con rùa bông màu đen tròn vo trong tay lên: “Đúng rồi, quản gia Trương, cái này tặng cho chú!”

“Cho tôi?” Quản gia Trương có chút ngoài ý muốn trong giây lát.

Cũng không phải ông chưa từng nhận quà, là quản gia của nhà họ Tạ, không thiếu người muốn lấy lòng ông, ông cũng từng gặp không ít người cố tình dùng quà tặng quý giá để cố gắng mở đường từ bên chỗ ông.

Chẳng qua……

Quản gia Trương nhìn con rùa bông tròn vo trong tay Mạc Bắc Hồ, nghi hoặc hỏi: “Là… thú nhồi bông sao? Tại sao lại là rùa đen?”

“Bởi vì rùa đen sống rất lâu.” Mạc Bắc Hồ đưa rùa đen tròn vo cho ông ấy, tiện thể âm thầm dùng một chút giá trị tình yêu: “Trường thọ, khỏe mạnh.”

Cậu ngượng ngùng nói: “Bởi vì lúc nào cũng ăn chực uống chực, đã làm phiền chú không ít rồi…”

Quản gia Trương sửng sốt một chút, dường như có chút dở khóc dở cười.

Mặc dù có chút niềm tin vào nhân phẩm của Mạc Bắc Hồ, nhưng quản gia Trương vẫn cẩn thận nhéo nhéo thử bên trong thú nhồi bông, xác nhận bên trong không giấu đồ vật quý giá nào, lúc này mới lộ ra nụ cười: “Phục vụ cậu là vinh hạnh của tôi.”

“Nếu là ý tốt của cậu, tôi từ chối thì bất kính, nó rất đáng yêu.”

Ông chú ý tới trong lòng Mạc Bắc Hồ còn ôm một con thú bông tròn vo khác, nụ cười trên mặt càng ngày càng sâu, mang theo con rùa đen tròn vo của mình trở về cách gian để chuẩn bị trà chiều.

Mười phút sau, gần như canh đúng thời gian, Tạ Hào trở lại phòng làm việc.

Hắn đẩy cửa ra, vừa kéo cà vạt vừa chống tay lên khung cửa nói: “Con thề, nếu bọn họ còn bắt con tham gia mấy cuộc họp vô nghĩa này lần nữa, con sẽ cho người nhân lúc họp đổi toàn bộ đệm ghế của bọn họ thành đệm phát tiếng xì hơi!”

“Khụ.” Quản gia Trương ho nhẹ một tiếng.

Mạc Bắc Hồ đang cắn nửa cái bánh quy nhân hạch đào, hơi hơi trợn to mắt nhìn hắn.

Tạ Hào lập tức đứng thẳng người dậy, ra vẻ thoải mái chỉnh chỉnh lại cà vạt, mỉm cười nói: “Tiểu Hồ ở đây sao? Thật là, chú Trương, chú hoàn toàn có thể trực tiếp bảo Tiểu Hồ đến phòng họp tìm con, như vậy con cũng có thể thoát ra sớm một chút.”

Quản gia Trương mặt mang mỉm cười, săn sóc mà tạm thời rời khỏi văn phòng, để lại không gian riêng cho hai người.

Tạ Hào ngồi xuống đối diện Mạc Bắc Hồ, nhìn thoáng qua ly trà sữa trên bàn, cười một tiếng: “Lại lén uống trà sữa?”

“Hehe.” Mạc Bắc Hồ ngượng ngùng cười cười, sau khi có hệ thống bên cạnh, việc ăn uống của cậu thật ra cơ bản cũng xem như quang minh chính đại rồi.

Cậu đưa hồng hồ ly tròn vo trong tay cho Tạ Hào: “Tặng cho anh! Cái này giống anh!”

Tạ Hào hơi hơi nhướng mày, khóe miệng cong lên một thoáng rồi nhanh chóng ép xuống, cố tình khó hiểu hỏi: “Con tròn vo này là sinh vật gì vậy?”

Mạc Bắc Hồ sửng sờ một chút.

Tạ Hào làm ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Ồ -- là chó nhỏ màu đỏ đúng không?”

Mạc Bắc Hồ: “…”

Cậu tức giận siết chặt nắm tay: “Anh cố tình!”

Tạ Hào không nhịn được ngả người xuống ghế sofa, cười đến mức không thở nổi.

“Trả lại cho tui!” Mạc Bắc Hồ thở phì phì muốn giành lại hồng hồ ly tròn vo.

Tạ Hào ôm chặt bé hồng hồ ly: “Khó mà làm được, đã tặng đi thì nào có chuyện lại đòi về.”

Hắn nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Chú Trương cho cậu bánh hạch đào? À đúng rồi, còn có bánh mochi, nói không chừng cậu cũng sẽ thích.”

Quả nhiên Mạc Bắc Hồ lập tức bị phân tán sự chú ý.

Sau khi Mạc Bắc Hồ rời đi, tâm trạng Tạ Hào cực kỳ tốt mà đặt hồng hồ ly tròn vo lên trên màn hình máy tính của mình, để nó lấy một tư thế chênh vênh tràn ngập nguy cơ, giữ cân bằng ngay trên đỉnh.

Quản gia Trương nhắc nhở hắn: “Thiếu gia, đặt như vậy không vững đâu.”

“Con biết.” Tạ Hào tiện tay mở tài liệu bên cạnh ra: “Trước khi nó rơi xuống con sẽ tiếp được.”

“Đặt ở nơi này là dễ thấy nhất.”

Quản gia Trương liếc mắt nhìn hắn một cái, đột nhiên lấy con rùa đen tròn vo từ sau lưng ra: “Thật ra, trước cả ngài, Tiểu Hồ cũng đã tặng tôi…”

Tạ Hào mặt mang mỉm cười: “Câm miệng, Quy Thừa Tướng.”

“Đừng ép con phải ra tay với chú vào lúc vui vẻ nhất.”

Quản gia Trương nhịn cười, tiếc nuối gật đầu: “Vâng.”

Bình Luận (0)
Comment