Sự thật chứng minh, Lộ Trưng thật sự đã đánh giá thấp mức độ mặt dày của Tạ Hào.
Hắn ta không những không có chút xấu hổ nào, mà còn được voi đòi hai bà tiên, thuận theo cơ hội đề xuất với Mạc Bắc Hồ -- ra ngoài phải thường xuyên nhắn tin cho hắn, có chuyện hay không có chuyện cũng gửi vài tấm ảnh cho hắn xem, cùng với các kiểu yêu cầu.
Lộ Trưng nghe tới nghe lui thì cảm thấy có gì đó không đúng, không nhịn được mở miệng bất bình thay cho Mạc Bắc Hồ: "Khoan đã, tại sao chỉ có cậu ấy phải làm như vậy? Còn cậu thì sao?"
"Có lý." Ngoài dự đoán của Lộ Trưng, Tạ Hào vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, vỗ vỗ vai Mạc Bắc Hồ nói: "Tôi cũng sẽ gửi cho cậu."
Lộ Trưng: "?"
Hắn ta ngẩn người một lát, cuối cùng cũng phản ứng kịp, hình như hắn ta đang hỗ trợ cho Tạ Hào thì phải?
"Không phải anh..." Lộ Trưng chỉ vào Tạ Hào, cuối cùng vẫn ngậm miệng lại.
Thôi, chuyện giống như tranh cãi bằng miệng này, hắn ta từ trước đến nay chưa bao giờ thắng được Tạ Hào, chi bằng không nói nhiều nữa.
Hắn ta cố ý nói với Mạc Bắc Hồ: "Cậu ra ngoài thì quả thật nên báo cáo nhiều hơn, cũng báo cáo cho sư phụ một tiếng nữa."
"Không cần phiền phức như vậy." Tạ Hào vẻ mặt vô cùng chu đáo: "Cậu gửi cho tôi, tôi giúp cậu chuyển tiếp cho Lộ Trưng."
Lộ Trưng: "..."
"Hay là..." Mạc Bắc Hồ nghĩ nghĩ, đột nhiên vỗ tay một cái, nảy ra ý tưởng: "Chúng ta tạo một nhóm chat đi!"
Nụ cười nắm chắc thắng lợi trên mặt Tạ Hào đông cứng lại.
Nụ cười vui sướng khi người gặp họa trên mặt Lộ Trưng nhếch lên: "Hay đó! Tạo một nhóm chat, chúng ta chính là 'Người một nhà yêu thương lẫn nhau'!"
Tạ Hào: "..."
Sau khi cười nhạo Tạ Hào xong, Lộ Trưng phản ứng lại, sờ sờ cằm trầm ngâm: "Không đúng nha."
"Có phải thật ra mình không nên làm như vậy không? Mình không thể phá hỏng chuyện tốt của Tiểu Hồ được!"
Hắn gãi gãi đầu, vỗ vỗ vai Tạ Hào: "Thôi, đến lúc đó tôi không trả lời, anh cứ coi như tôi không có mặt đi!"
Tạ Hào liếc mắt nhìn đối phương một cái: "Anh nhịn được?"
"Chắc là không nhịn được." Lộ Trưng thành thật nói, cười ngượng ngùng một chút: "Hề hề, ai da, chẳng phải ban đầu tôi không nghĩ nhiều như vậy sao!"
Hắn ta vỗ vai Tạ Hào: "Anh yên tâm, cậu ấy nhất định sẽ tự mình nghĩ cách lách qua cái bóng đèn là tôi đây để liên lạc riêng với anh thôi."
"Hừ." Tạ Hào nhìn sâu vào Lộ Trưng một cái: "Anh đúng là không biết phân rõ tình hình gì cả."
...
Vài ngày sau, Mạc Bắc Hồ theo đoàn làm phim rời đi, đến cảng biển để quay ngoại cảnh.
Bên trong công ty giải trí Thiên Hỏa, quản gia Trương nhìn đồng hồ, hơi hơi kinh ngạc nhắc nhở Tạ Hào: "Thiếu gia, đã đến giờ tan làm rồi."
"Con biết." Tạ Hào lười biếng nói: "Nhưng con tan làm rồi cũng không có chuyện gì làm, ở đây gi*t thời gian một chút cũng không tệ lắm nhỉ?"
Quản gia Trương: "..."
"Aizz." Tạ Hào ném văn kiện trong tay đi: "Không được, một khi đã tan làm thì con nhìn thấy mấy tài liệu này sẽ đau đầu, thôi bỏ đi."
Hắn tựa vào ghế, thở dài một tiếng: "Buồn chán quá đi--"
Quản gia Trương lộ ra chút ý cười.
"Chú nói xem..." Tạ Hào ngồi thẳng dậy, hỏi quản gia Trương: "Trước khi con đi tìm Tiểu Hồ chơi, bình thường tan tầm sẽ làm gì nhỉ? Sao con lại giống như bị mất trí nhớ, không nhớ nổi một chút nào."
"Dựa trên quan sát của tôi." Quản gia Trương thành thật trả lời: "Ngài sẽ thường xem video động vật nhỏ trên mạng, lướt những tin tức cảm thấy hứng thú... Ôi đúng rồi, cũng có thể về thăm nhà."
Ông mỉm cười đề nghị: "Ngài bảo Tiểu Hồ quan tâm ông chủ neo đơn, vậy ngài cũng có thể quan tâm lão gia và phu nhân neo đơn."
Tạ Hào: "..."
"Chú hỏi xem tối nay ba con nấu món gì."
Hắn tạm xem như đã chấp nhận đề nghị này.
...
Khoảng nửa giờ sau, Tạ Hào về nhà, tìm thấy đồng chí Tạ Chấn Phong đang quấn tạp dề, vừa ngân nga khúc nhạc vừa mổ lưng tôm trong bếp.
"Khụ." Tạ Hào dựa vào cửa, hắng hắng giọng một chút.
"Ối trời!" Tạ Chấn Phong bị hắn dọa đến mức suýt nhảy dựng lên: "Muốn ch*t hả, đứng đây dọa người!"
"Không phải nói tối nay hầm canh gà sao?" Tạ Hào dựa vào cửa phòng bếp, hoàn toàn không có ý định giúp một tay: "Con về xem một chút, tiện thể học lỏm công thức."
Món canh gà này của ba hắn, nghe nói năm đó đã dùng một số tiền lớn mua lại công thức từ một đầu bếp lớn, có thể nói là tuyệt đỉnh.
"Anh quan tâm đến những thứ này từ khi nào vậy?" Tạ Chấn Phong nghi ngờ đánh giá hắn hai lần: "Thật hay giả đây?"
Ông ấy xoay người lại tiếp tục xử lý tôm: "Muốn công thức thì đơn giản, nhưng anh có học được hay không thì còn khó nói, anh tưởng có công thức là được chắc? Độ lửa, kỹ năng dùng dao, xử lý nguyên liệu, đó đều là..."
Ông ấy nói đến được nửa chừng, quay đầu nhìn Tạ Hào một chút, vẻ mặt như nhìn thấy quỷ.
Tạ Hào nâng mắt nhìn đối phương: "Làm gì? Sao không nói nữa?"
"Anh không sao chứ?" Tạ Chấn Phong không thể tin tưởng được mà chớp chớp mắt: "Bình thường nói đến đây, anh hoặc sẽ cãi lại hoặc sẽ chạy mất, sao có thể ngoan ngoãn đứng ở chỗ này?"
Tạ Hào trợn trắng mắt với ông ấy, Tạ Chấn Phong hơi thả lỏng một chút: "Giống người rồi đó."
Tạ Hào lười nói nhảm với ông ấy, chỉ hỏi: "Không phải nói hầm canh gà sao? Sao còn làm tôm nữa."
"Hừ." Tạ Chấn Phong lẩm bẩm: "Cũng tại cô anh thôi, con cái nhà cô ấy được nghỉ nên về nhà chơi, nhất quyết đòi dẫn theo cô anh và mẹ anh đi nếm thử món mới, đến một cửa hàng đồ ăn nhanh nào đó, nói bọn họ chắc chắn chưa từng ăn món mà trẻ con bây giờ thích."
"Mẹ anh còn thật sự khen tôm bướm bên đó ngon, đúng là buồn cười, người khác có thể dùng tôm chất lượng cao à?"
*Tôm bướm: tôm được chế biến bằng cách xẻ đôi từ bụng để tạo thành hình dáng giống cánh bướm, giữ cho tôm phẳng và nhanh chín, thường thấy trong mấy món tempura,...
Tạ Chấn Phong xắn tay áo lên: "Tôi phải để mẹ anh biết, có những món tôi chỉ là chưa từng làm, chứ không phải không làm được!"
Tạ Hào: "..."
Tạ Chấn Phong đợi một lát, kỳ lạ liếc mắt nhìn Tạ Hào một cái: "Sao vậy? Lần này không nói là đầy đầu đầu óc tôi chỉ chứa mẹ anh nữa hả?"
"Hả?" Tạ Hào nâng mắt, lười biếng nhấc một con tôm lên nhìn lướt qua: "Bây giờ con thấy cũng có thể hiểu được."
"Đi đi đi!" Tạ Chấn Phong ghét bỏ hất bay tay hắn: "Rửa tay chưa? Đừng có đụng lung tung vào tôm của tôi."
Nói xong, ông ấy đột nhiên ngẩng đầu: "Gì? Có thể hiểu được?"
Ông vội vàng truy vấn: "Cậu hiểu như thế nào? Hiểu với người nào?"
Tạ Hào: "..."
Hắn không trả lời, chỉ nắm đuôi tôm nhấc một con tôm lên: "Tôm bướm làm thế nào? Ba dạy hay không dạy?"
"Khà khà --" Tạ Chấn Phong nháy mắt làm mặt quỷ với hắn: "Còn dạy gì nữa? Anh gọi người ta về nhà ăn cơm đi!"
Tạ Hào mặt không cảm xúc xoay người: "Không dạy thì con đi đây."
"Chậc, một chút kiên nhẫn cũng không có!" Tạ Chấn Phong xụ mặt xuống: "Lăn về đây, anh xử lý tôm đi!"
Tạ Hào nhìn tôm tươi, sau đó lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, nhưng vẫn nhấc con tôm lên.
...
Thị trấn cảng biển, lúc hoàng hôn.
Mạc Bắc Hồ ngồi xổm trên một chiếc thuyền cố ý làm cũ, nhìn đạo diễn Tề và Tần Khác đang giảng giải về diễn xuất ở trước mặt.
Cậu duỗi người một cái, thời tiết hôm nay không được thích hợp lắm, tiến độ quay phim vẫn luôn không thuận lợi, cảnh diễn tối nay của cậu không chắc có thể quay được.
Nếu như vậy, nói không chừng bọn họ phải ở lại đây thêm hai ngày nữa.
Nghĩ đến đây, Mạc Bắc Hồ lấy điện thoại ra, định gửi tin dữ này vào trong nhóm chat, không ngờ lại nhận được tin nhắn Tạ Hào gửi đến từ trước.
Hắn gửi một tấm ảnh, bên trên là từng con tôm bướm vểnh đuôi đỏ, được chiên vàng giòn rụm, còn hơi tỏa ra hơi nóng, nhìn thôi đã thấy giòn tan tươi ngon.
Mạc Bắc Hồ vẫn chưa ăn cơm tối, nhìn thấy tấm hình này thì bụng không nhịn được kêu hai tiếng "ột ột".
Tạ Hào còn cố ý dụ dỗ mà gửi thêm một câu: "Muốn ăn không?"
Mạc Bắc Hồ vội vàng trả lời: "Muốn!"
Tạ Hào: "Sẽ làm cho cậu ăn lúc quay về."
Mạc Bắc Hồ ngây người một lát, để tin nhắn chuyển một vòng trong đầu mới ý thức được -- món này là ông chủ làm!
Cậu hơi hơi kinh ngạc tán dương: "Ông chủ, anh biết nấu ăn nữa ạ!"
"Không giỏi lắm, vừa mới học." Tạ Hào cũng không khoa trương: "Nhưng gần đây tôi đã tìm thấy chút niềm vui khi nấu ăn, chẳng qua..."
Mạc Bắc Hồ quả nhiên cắn câu, tò mò hỏi: "Chẳng qua cái gì?"
"Chẳng qua không cẩn thận thử nghiệm quá mức, bây giờ trên bàn lớn nhà tôi bày khoảng hai trăm con tôm bướm." Tạ Hào cố ý phóng đại: "Nếu cậu ở đây thì tốt rồi, tôi tin cậu có thể ăn hết."
"Đó là đương nhiên!" Mạc Bắc Hồ đồng ý không chút do dự, cậu vô cùng tiếc nuối nhìn chằm chằm những con tôm xinh đẹp trong ảnh, chỉ có thể dựa vào trí tưởng tượng, đoán xem nó có hương vị gì.
"Vậy đợi cậu đóng máy quay về." Tạ Hào đưa ra lời mời đúng lúc: "Đến lúc đó tôi muốn thử nấu món khác, thì phải nhờ cậu ăn hết toàn bộ những vật thí nghiệm đó rồi."
Không ngờ nhân gian lại có công việc tốt như vậy, Mạc Bắc Hồ vội vàng đồng ý.
...
Tạ Hào gửi tin nhắn xong, vỗ vỗ tay, linh hoạt né tránh Tạ Chấn Phong đang cố gắng nhìn trộm màn hình điện thoại của mình.
"Chậc!" Tạ Chấn Phong tức giận vì hỏng việc: "Nhắn tin với người nào vậy, cho tôi xem một cái thì làm sao?"
"Không cho." Tạ Hào trực tiếp nhét điện thoại vào trong túi: "Trẻ con nói chuyện, người lớn đừng chen vào."
Tạ Chấn Phong tức giận đến mức thổi râu trợn mắt: "Người nào người nào, rốt cuộc là người nào! Cậu nói nhỏ với tôi một tiếng, chẳng lẽ tôi còn đi tìm người ta chắc?"
Tạ Hào làm như không nghe thấy, bưng một đĩa tôm bướm rời đi.
Tạ Chấn Phong đột nhiên linh quang chợt lóe: "Khoan đã, chẳng lẽ... tôi đã từng gặp rồi?"
Động tác của Tạ Hào khựng lại một chút.
"Ôi--" Tạ Chấn Phong bừng tỉnh đại ngộ: "Chắc chắn tôi đã gặp rồi, nếu không anh đã không giấu giếm như vậy! Không phải là người trong công ty chúng ta chứ?"
Tạ Hào đang định nhân cơ hội chuồn đi sớm, đã nghe thấy Tạ Chấn Phong đuổi theo nói: "Chắc chắn không phải mấy người cũ kia, nếu cậu rung động với bọn họ thì đã rung động từ lâu rồi, vậy thì chính là người mới vào năm nay."
"Hình như năm nay cũng không tuyển bao nhiêu người, hình như có một người bây giờ đang ở tổ Tô Tiểu Ngọc, chậc, hình như gần đây cậu cũng thường xuyên chạy đến tổ Tô Tiểu Ngọc..."
Sắc mặt Tạ Hào thay đổi.
Tạ Chấn Phong hơi phấn khích vỗ tay một cái: "Tôi nhớ ra rồi! Tên là Lý Mộng Dao! Có phải là con bé đó không?"
Tạ Hào: "..."
Hắn nhất thời không biết có nên thở phào nhẹ nhõm hay không.
"Dọa con hoảng sợ một phen." Tạ Hào nhẹ nhàng lắc đầu: "Con còn tưởng rằng tuổi này của ba cuối cùng cũng thông minh được một chút, tốt quá rồi, ba vẫn là ba của ngày nào."
Tạ Chấn Phong trừng hắn: "Vậy anh nói thẳng đi! Ngoại trừ con bé ra cũng không còn cô gái nào khác..."
Ông ấy dừng lại một chút, lại nhớ đến một khả năng nào đó mà mình từng nghi ngờ, chần chừ hỏi: "Nam, nam giới à?"
Tạ Hào: "..."
Hắn hiếm khi có được một câu nói thật: "Là nam hồ ly tinh."
"Chậc." Tạ Chấn Phong liếc mắt trừng hắn một cái: "Sao có thể mắng người ta như vậy! Anh nói chuyện quá khó nghe, cái miệng thối này của anh!"
"Sao lại gọi là mắng người?" Tạ Hào vẻ mặt nghiêm túc nói: "Con tuyên bố, sau này từ chối dùng 'hồ ly tinh' để mắng chửi người khác, bắt đầu từ con."
Tạ Chấn Phong: "..."
...
Cùng lúc đó, cảng biển vào đêm, buổi tối nổi gió lên, nhiệt độ không khí giảm mạnh.
Mạc Bắc Hồ ngồi xổm trên thuyền, nghe thấy đạo diễn Tề nhéo nhéo nhéo đuôi mày, vẫy vẫy tay với cậu nói: "Tiểu Hồ, cậu về trước đi, hôm nay không cần quay nữa."
Mạc Bắc Hồ bọc áo khoác mà hệ thống đưa cho mình, thành thành thật thật gật gật đầu, nhắc nhở một câu: "Mọi người cũng thu dọn sau đó kết thúc công việc sớm một chút, hôm nay thời tiết không tốt, ngày mai mặt trời có nắng thì sẽ ổn thôi."
Đạo diễn Tề không rõ nguyên nhân, bất đắc dĩ nở nụ cười: "Đúng vậy, gấp gáp đuổi kịp tiến độ cũng dễ khiến trạng thái mọi người không tốt, cậu về trước đi, bọn tôi cũng sắp xong rồi."
Mạc Bắc Hồ tiến về phía trước hai bước, hệ thống căng thẳng thò qua hỏi cậu: "Tiểu Hồ! Cậu vừa nói như vậy, có phải, có phải là ý đó không?"
Mạc Bắc Hồ khó hiểu hỏi: "Ý đó?"