Chương 61

Trình Tri ngủ một giấc.

Khi tỉnh lại thì đã mấy tiếng trôi qua.

Ngoài Lâm Đông Tự và mẹ cô, Thi Từ, ngồi bên cạnh, thì Trình Vĩnh Niên, Lâm Chấn Khung, Lâm Hãn Thắng và Cam Lan đều có mặt.

Chỉ là họ ngồi ở phòng ngoài, sợ đông người làm cô mệt.

Trình Tri vừa mở mắt đã thấy Lâm Đông Tự và mẹ mình.

Lâm Đông Tự đưa tay nhẹ xoa đầu cô, hỏi nhỏ: “Em thấy khó chịu ở đâu không?”

Trình Tri lắc đầu, mỉm cười với anh để anh yên tâm.

Lâm Đông Tự nắm tay cô, khẽ v**t v*, đầy trìu mến.

Thi Từ nói với anh: “Đông Tự, con ra gọi ba con với ông nội vào đi.”

“Vâng.”

Anh buông tay Trình Tri rồi đi ra phòng khách.

Anh vừa đi, Trình Tri nhìn sang mẹ, đôi mắt lập tức đỏ hoe.

Cô không nói được vì sao, chỉ là rất muốn khóc.

Thi Từ cũng đỏ mắt.

Bà vuốt mặt cô, lau giọt nước mắt trượt xuống bên tai, nghẹn giọng: “Bé ngoan của mẹ vất vả rồi.”

Khi Lâm Đông Tự cùng mọi người vào, Trình Tri vừa kịp ngừng khóc, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe.

Các trưởng bối lần lượt hỏi thăm tình hình, Trình Tri đều mỉm cười nói mình ổn, không sao.

Sợ làm cô mệt, Lâm Chấn Khung cùng mọi người liền rời đi trước.
Phòng bệnh chỉ còn lại Lâm Đông Tự và ba mẹ Trình Tri chăm cô.

Đúng lúc tới giờ cơm, Thì Từ kéo Trình Vĩnh Niên xuống mua bữa tối, trong phòng chỉ còn lại Lâm Đông Tự và Trình Tri.

Anh ngồi bên mép giường bệnh, nắm lấy tay cô, thương xót áp lên môi hôn nhẹ. Sau đó anh cúi xuống, từ trán hôn đến mắt, rồi từ sống mũi hôn xuống đôi môi cô.

Tay Trình Tri đặt trên lưng anh, yếu ớt vòng qua eo anh.

Cô khẽ hỏi: “Em bé đâu rồi? Em muốn nhìn hai con.”

Lâm Đông Tự cũng hạ giọng đáp: “Ở phòng chăm sóc trẻ sơ sinh, mai là có thể về với chúng ta rồi.”

“Hai con ổn chứ?” Trình Tri lại hỏi.

“Ổn lắm.” Lâm Đông Tự lại cúi xuống hôn cô một cái, thì thầm: “Em vất vả rồi, vợ.”

Cô khẽ cười: “Em tự nguyện mà.”

Lâm Đông Tự nghe vậy mà lòng nghẹn lại.

Anh nhìn vào đôi mắt vẫn còn đỏ vì khóc của cô, không hỏi tại sao cô khóc, cũng không trách cô vì sao né tránh anh rồi mới rơi nước mắt.

Anh hiểu cô. Có vài cảm xúc, chỉ có thể bộc lộ trước mặt mẹ.

Đúng lúc hai người đang thân mật như thế thì cửa phòng bệnh bị người nhẹ nhàng đẩy ra.

Lâm Đông Tự và Trình Tri đều tưởng bố mẹ mua cơm về, nhưng không phải.

Người đến là cả nhà Trần Châu Lương.

Trần Châu Lương và Trần Nguyên Diệu xách theo ít đồ bồi bổ mua cho Trình Tri, cùng Chu Ánh Xảo bước vào.

Lâm Đông Tự đứng dậy, lễ phép chào: “Chú Trần, dì Chu.”

Chu Ánh Xảo cười đáp lại, Trần Nguyên Diệu cũng mỉm cười gật đầu.

Trần Châu Lương đi đến bên Lâm Đông Tự, bất lực nói: “Vốn định mai mới tới thăm, mà bố mẹ tôi cứ đòi đến hôm nay.”

Lâm Đông Tự cười: “Người lớn mà, phải thấy tận mắt mới yên tâm.”

Chẳng bao lâu, Thi Từ và Trình Vĩnh Niên cũng quay lại phòng bệnh.

Không khí lập tức vui hẳn lên.

Bốn vị phụ huynh nói chuyện rôm rả, Lâm Đông Tự lại trở về bên giường bệnh.

Anh nắm tay Trình Tri, nhẹ nhàng v**t v*, vừa dịu dàng vừa trân quý.

Trần Châu Lương bước đến, chống hai tay lên cạnh tủ đầu giường, hơi nghiêng đầu nhìn hai người, cười hỏi: “Hai đứa, một lần mà đủ cả trai lẫn gái, cảm giác thế nào?”

Lâm Đông Tự còn chưa lên tiếng, Trình Tri đã cười nói trước: “Tự cậu trải nghiệm thì sẽ biết thôi.”

Trần Châu Lương bật cười bất lực: “Cậu tưởng ai cũng như cháu chắc? Một lần mang thai là song sinh, sinh ra còn vừa khéo một trai một gái.”

Trình Tri khẽ cười, Lâm Đông Tự cũng cười.

Hai người liếc nhau, bàn tay đang nắm càng siết chặt hơn.

“À,” Trình Tri hỏi Trần Châu Lương: “Không phải dì Châu nói cậu đang quen ai rồi sao? Thế nào rồi, có định tiến xa hơn không?”

“Chắc tầm Tết Dương,” Trần Châu Lương đáp rất bình thản, như đã buông bỏ hết chuyện cũ: “Đúng dịp nghỉ, mọi người đều rảnh.”

Trình Tri cười: “Vậy chắc ngày cưới cũng chẳng xa.”

Khóe môi Trần Châu Lương cong nhẹ: “Chắc tầm tháng Năm hoặc tháng Sáu.”

Những ngày Trình Tri nằm viện sau sinh, bạn bè người thân lần lượt đến thăm.

Đến lúc xuất viện về nhà tĩnh dưỡng, Mạnh Xuân và Mạnh Cẩn lại dẫn con gái là Mạnh Đào tới thăm cô lần nữa.

Mạnh Đào đứng cạnh nôi trẻ em, tò mò nhìn hai đứa bé bên trong, rồi cười rạng rỡ: “Em trai với em gái ngoan ghê, chẳng khóc chẳng quấy, không giống Hoài Hoài, hơi tí là khóc um.”

Nhắc đến Mạnh Hoài, Trình Tri hỏi Mạnh Cẩn: “Chị Cẩn, Hoài Hoài đâu? Sao không đưa bé theo?”

Mạnh Cẩn nói: “Nó đang ngủ ở nhà, khó khăn lắm mới dỗ được. Đưa đi cùng sợ nó quấy, làm hai bé giật mình.”

“Thời gian này em phải dưỡng sức cho tốt,” Mạnh Cẩn dặn, “không chăm kỹ sau này dễ bị hành lắm.”

Trình Tri cười gật đầu: “Vâng, em sẽ chú ý.”

Lâm Khuynh và Lâm Thính sinh ngày 8 tháng 10 năm 2020.

Đó là ngày kỷ niệm hai năm Trình Tri và Lâm Đông Tự gặp nhau, cũng là ngày kỷ niệm một năm họ đăng ký kết hôn.

Đúng ngày hai anh em đầy tháng cũng là sinh nhật 29 tuổi của Lâm Đông Tự.

Vậy nên trong tiệc đầy tháng, mọi người cũng tiện thể tổ chức sinh nhật cho anh luôn.

Tiệc đầy tháng chỉ mời một số ít khách. Ngoài người nhà hai bên, chỉ có vài người bạn thân thiết:

Vợ chồng Thu Trình, vợ chồng Tần Phong, cả nhà Trần Châu Lương, nhà Mạnh Xuân, và thêm Tùy Ngộ Thanh.

Giang Văn hiện không ở Thẩm Thành nữa, chỉ có thể gửi lời chúc qua WeChat.

Ăn trưa xong, mọi người tụm ba tụm bảy trò chuyện rôm rả.

Vợ Tần Phong là Khương Miên đang mang thai tám tháng, còn hai tháng nữa là sinh.

Trình Tri cười hỏi: “Chị thích bé trai hay bé gái?”

“Bé gái,” Khương Miên cong mắt cười: “Chị thích con gái, chị sẽ cho bé mặc thật xinh.”

“Đặt tên xong chưa?” Trình Tri lại hỏi.

“Rồi,” Khương Miên nói: “Anh Phong đặt, là Tần Tình, chữ ‘Tình’ trong tình yêu.”

Trình Tri vui mừng: “Tên giống Khuynh Khuynh nhà em, chỉ khác thanh điệu!”

Khương Miên bật cười: “Chị thấy hay lắm.”

Trình Tri cũng cười: “Rất hay.”

“Nhưng…” Cô hơi ngập ngừng: “Nếu sinh bé trai, chị cũng đặt là Tần Tình à?”

“Không,” Khương Miên chớp mắt: “Con trai thì bọn chị chưa nghĩ tên.”

Vì không đưa Mạnh Hoài theo nên ăn xong không lâu, Mạnh Cẩn đã về để chăm con, chỉ để Mạnh Xuân và Mạnh Đào ở lại chơi.

Mạnh Đào vừa ăn vừa chạy vòng vòng trong phòng khách, cuối cùng dừng lại trước Khâu Chanh đang trêu em bé.

Cô bé ngẩng mặt hỏi, giọng non nớt: “Dì Chanh ơi, cho con xem em gái được không?”

Khâu Chanh đang ôm bé Nhĩ Nhĩ, liền cúi xuống cho Mạnh Đào nhìn đứa trẻ vừa tròn một tháng.

Mạnh Đào chớp mắt vài cái, rồi cảm thán: “Em gái ngoan quá, dễ thương quá.”

Khâu Chanh cười: “Lúc nhỏ Tiểu Đào cũng ngoan và đáng yêu như vậy.”

Mạnh Đào cười cong mắt, rồi hỏi tiếp: “Dì Chanh bao giờ mới có em bé? Tiểu Đào còn muốn thêm nhiều em trai em gái nữa.”

Ánh mắt Khâu Chanh khẽ lóe lên, rồi cô cong môi mỉm cười đáp: “Có lẽ còn phải đợi thêm một thời gian nữa.”

“Đợi đến bao giờ ạ?” đứa trẻ hỏi thẳng.

Khâu Chanh bất lực nói: “Đợi đến khi dì Chanh sẵn sàng có em bé đã.”

Thật ra, không phải cô chưa sẵn sàng, mà là Thu Trình không muốn.

Khâu Chanh khẽ thở dài, tiếp tục cúi xuống chơi với Tiểu Nhĩ đáng yêu trong lòng.

Sau đó, khi Trình Tri chuẩn bị cho con bú, cô ôm con trai, còn Khâu Chanh thì giúp cô bế con gái, cùng đi vào phòng ngủ.

Trong phòng không có ai khác, Trình Tri cũng không còn ngại ngùng.
Cô hỏi: “Chanh này, hai vợ chồng cậu định vài năm nữa mới tính chuyện sinh con à?”

Khâu Chanh thở dài: “Tớ thì muốn, nhưng anh ấy không muốn.”

Trình Tri thật ra mơ hồ cảm nhận được sự chiếm hữu và cố chấp trong tình yêu của Thu Trình dành cho Khâu Chanh.
Nên khi nghe Khâu Chanh nói chồng cô không muốn có con, Trình Tri cũng chẳng thấy bất ngờ.

Cô chỉ dặn: “Chuyện có con hay không vẫn phải bàn bạc với nhau. Dù sao cuối cùng hai người cũng phải có một người nhường bước.”

“Cậu nói chuyện lại với anh ấy xem. Tớ nghĩ Thu Trình chắc sẽ đồng ý thôi.”

Khâu Chanh mỉm cười: “Ừ, cứ từ từ vậy. Gấp cũng không được.”

“À đúng rồi,” Trình Tri như sực nhớ ra, hỏi: “Đồ tớ nhờ cậu mang giúp có mang theo không?”

“Có chứ, có chứ,” Khâu Chanh bật cười.
“Đây là quà sinh nhật cậu tặng chồng mà, tớ làm sao dám quên.”

“Ở trong túi xách, để tớ ra ngoài lấy.”

Nói rồi, cô cẩn thận đặt Tiểu Nhĩ lên giường, đứng dậy đi ra phòng khách lấy túi.

Nhưng khi tới nơi, Khâu Chanh lại không thấy túi của mình trên sofa.
Cô còn đang hoang mang thì Thu Trình bước lại gần.

Khưu Tranh kéo anh hỏi: “Anh Trình, anh có thấy túi của em không? Lúc nãy em để ngay đây mà.”

“Anh treo ở kia rồi.” Anh chỉ về chiếc giá móc đặt sát tường, rồi nắm tay Khâu Chanh dẫn đến đó.

Khi Khâu Chanh vừa lấy túi chuẩn bị quay vào phòng, Thu Trình đột nhiên cúi xuống hôn nhẹ lên má cô.

Cô quay đầu nhìn anh, anh nói: “Em không vui.”

Giọng vô cùng chắc chắn.

Khâu Chanh đúng là hơi buồn vì chuyện họ mãi không thống nhất được việc có con, nhất là khi nhìn bạn bè xung quanh đều đã có những đứa trẻ đáng yêu. Còn cô và anh thì vẫn chưa có kết tinh tình yêu thuộc về họ.

Cô hơi mím môi, thành thật: “Có chút. Nhưng về nhà mình nói tiếp nhé, giờ em còn phải mang đồ cho Tri Tri.”

Thu Trình gật đầu: “Em đưa xong thì mình về.”

Cô nghe vậy liền đáp: “Được.”

Khâu Chanh mang đồ cho Trình Tri xong thì cùng Thu Trình rời khỏi khu trang viên Cẩm Uyển trước.

Buổi tối hôm đó, sau khi Trình Tri cho hai bé bú no, cô và Lâm Đông Tự trở về phòng nghỉ.

Trình Tri mở ngăn kéo, lấy món quà sinh nhật định tặng anh.

Đó là một chiếc kẹp cà vạt, trên đó khắc bốn chữ cái: ZQTX – viết tắt chữ cái đầu trong tên bốn thành viên gia đình họ.

Lâm Đông Tự ngồi bên giường, Trình Tri quỳ bên cạnh.

Khi anh cúi đầu nhìn chiếc kẹp, cô nghiêng người hôn nhẹ lên má anh.

“Chúc mừng sinh nhật, chồng yêu.” Trình Tri khẽ cười.

Lâm Đông Tự quay đầu lại, nâng tay giữ lấy gáy cô rồi hôn xuống, trực tiếp khiến nụ hôn sâu hơn.

Mi mắt Trình Tri khẽ run, bàn tay vòng lên cổ anh.

Cuối cùng, cô thở gấp nằm xuống giường, ánh mắt nhìn anh mơ hồ và ướt nhẹ.

Lâm Đông Tự kiềm nén cảm xúc, lại cúi xuống, rất mực dịu dàng hôn lên giữa chân mày cô.

“Tri Tri,” giọng anh trầm thấp, khẽ khàng,
“Anh rất thích.”

“Thích lắm… vô cùng thích.”

Bình Luận (0)
Comment