Chương 26

Trans: Tui lười mà tui nể tui luông mà !!! ==! 

“Người tham gia biểu diễn của lớp ba đâu rồi, nhanh đến đây tập hợp, sắp lên sân khấu rồi!” Không biết ai đang hét lên.

Trình Diệp đứng thẳng dậy, bước vào cánh gà, Kỷ Yên đứng giữa đám đông, mỉm cười vẫy tay về phía cậu.

Bước chân của cậu càng thêm nhanh, giữa đám đông chen chúc, vành mũ của ai đó quệt mạnh ngang vai cậu rồi vội vã đi về hướng khác. Trình Diệp nghiêng đầu, mệt mỏi liếc mắt nhìn một cái.

Cậu trai đội mũ bóng chày màu đen với cái vành thấp bị ép xuống rất thấp, cơ thể cậu ấy không cao lắm, cậu ấy mặc quần dài tay đen đơn giản, cánh tay của cậu ấy hơi rủ xuống, và hình dáng của cậu ấy trông rất giống một người.

Trình Diệp đứng ngơ ra một lúc, cổ họng bất giác căng cứng.

“Trình Diệp? Trình Diệp! Cậu ngẩn ra làm cái gì vậy, sắp lên sân khấu rồi!”

Giọng nói nhẹ nhàng thanh thuần của Kỷ Yên giúp cậu định thần lại, Trình Diệp thu lại ánh mắt, cùng người đó đi về phía trước.

Yết hầu khẽ động, khóe môi nhịn không được mà nhếch lên cười, cậu đang nghĩ gì vậy chứ? Sao ở thành phố Vân mà lại đụng phải cậu ấy…

“Haiz, hai cậu có căng thẳng không?” Lý Tịnh Tuyết ôm lấy cánh tay lộ ra bên ngoài, thấp giọng hỏi.

Văn Dương nhướng mày: “Nhìn là biết cậu là tấm chiếu mới rồi, chút xíu thế này đáng gì đâu chứ?”

Kỷ Yên có chút nực cười: “Văn Lợn thế sao chân cậu run dữ vậy?”

“Em…” Văn Dương trong phút chốc không tìm được cách diễn đạt, lại bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Lý Tịnh Tuyết, bị trêu chọc, cổ đã đỏ lên như gà tây: “Chị, em là bị lạnh, lạnh quá mà, ui hai người không lạnh hả???’

“Lạnh hả?” Kỷ Yên nhìn về phía Trình Diệp, nghiêm túc hỏi.

Trong phút chốc mười mấy đôi mắt bỗng tập trung nhìn vào cậu.

Bạn học mới lạnh lùng kiêu ngạo, bình thường cậu vẫn là một người bình thường, nhưng thành tích lại đỉnh vãi chưởng, nhan sắc cực phẩm, bất cứ ai cũng sẽ tò mò về học sinh hàng đầu lại mang một khuôn mặt thù ghét với thế giới suốt cả ngày thế này.

Văn Dương vì để lấy lại mặt mũi, đầy mong chờ nhìn về phía cậu, tin rằng cậu sẽ không vạch trần mình.

Sau đó nghe thấy bạn học mới liếc nhìn cậu ấy một cách bình tĩnh, nói: “… Trong phòng bật máy sưởi, 21 độ.”

Văn Dương: “…”

Mọi người cười vang: “Ha ha ha ha, 21 độ lạnh cái quần què gì, Văn Lợn chân đừng run nữa, cẩn thận căng thẳng tè ra quần đó nhé!”

*

Giọng của người dẫn chương trình vang lên, ánh đèn trên sân khấu lờ mờ.

Những người sau cánh gà tự giác sắp xếp đội hình, Kỷ Yên dịu dàng đặt tay lên khuỷu tay của Trình Diệp, hít thở sâu, bước ra bước đầu tiên.

Tay áo của người bên cạnh cọ vào cánh tay trần của cô, mùi hương tuyết tùng đặc trưng của cậu xâm chiếm cô, ngực cậu nóng bừng, cậu nghiêng người lùi lại một bước, gần như ôm cô vào lòng.

Trong bóng tối, Trình Diệp đột nhiên đưa tay ra đặt lên mu bàn tay lạnh ngắt của cô.

Giọng cậu khàn khàn nói: “Đừng căng thẳng.”

Cô mơ hồ nhìn thấy đôi lông mày đen dày của cậu, chiếc mũi thẳng cao và đôi mắt dần sáng lên trong bóng tối của cậu.

Xung quanh quá tối, đám đông trong khán phòng nín thở và im lặng, âm thanh duy nhất là tiếng bước chân kiềm chế của những diễn viên quần chúng phía sau cùng cậu đi lên sân khấu.

Giống như nhịp tim của cô lúc này “thình thịch, thình thịch”…

“Cạch.” một tiếng.

Đèn trên sân khấu bật sáng, cùng lúc đó tiếng đàn violin vang lên. 

Đôi môi đỏ của cô run nhẹ, chỉ thấy chàng trai trước mặt nắm chặt lấy cánh tay cô và đẩy cô ra sau.

Tiếng gió và tiếng nhạc chậm rãi vang vọng bên tai cô, thời gian như dừng lại, cô nhanh chóng nhón chân, đứng thẳng dậy, hơi giơ tay lên một chút, tạo thành một vòng cung hoàn hảo. Đầu ngón tay còn chưa buông lỏng còn vương hơi lạnh, cậu hơi dùng một chút sức, cô gái chậm rãi, duyên dáng ngã vào trong lòng cậu.

Lồng ngực cậu đập không ngừng, thân nhiệt nóng bừng đầy bồn chồn.

Không thể phân biệt được là của cậu hay của cô.

Khán đài chật kín người, chàng trai trên sân khấu tinh tế mà cẩn trọng, cô gái xinh đẹp yêu kiều, mỗi động tác đều đẹp tới mê người, ngay giây sau, tiếng reo hò vang dội từ khán đài vang lên.

“Ồ quao! Đây là couple thần thánh gì thế này??!”

“Trời ơi! Chị Yên, hôm nay chị đẹp quá điiiiiii à, nói là “hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh” cũng không quá đáng chứ?!!”

“U là chời ai đó nói cho tôi biết chàng trai bên cạnh Kỷ Yên tên gì được không?? Gương mặt đẹp trai trời thần đều ganh tị như thế này có thể trực tiếp debut luôn được rồi, tại sao trước giờ tôi chưa nhìn thấy vậy chứ?! Tại sao những điệu nhảy ngọt ngào thế này không bao giờ tới lượt tôi chứ?!!”

“Chương trình năm nay thực sự làm tôi sốc quá, bùng nổ quá điiiiii!!”

Kỷ Yên xoay người, đổi mặt với Trình Diệp.

Bàn tay mà thường ngày lúc tập luyện cậu không muốn đặt lên eo cô lúc này đây lại đang giữ chặt lấy cô, mỗi giây mỗi phút đều giữ chặt lấy cô. Cậu đi theo từng bước chân của cô, một trước một sau, khi cô đang tính mở miệng trêu chọc cậu, cậu hờ hững nói: “Động tác vừa rồi của cậu chậm hơn bình thường 2 giây.”

Kỷ Yên: “…”

Cô vừa rồi là vì ai mà chậm chứ? Trong lòng ai đó không có tí so sánh gì sao? Nếu không phải vì cậu ghé sát vào tai cô thì thầm thì cô có thể chậm sao?

Kỷ Yên thu lại nụ cười, nhân lúc giơ cánh tay lên, đầu ngón tay cô nhanh chóng lướt qua yết hầu nhô ra của cậu, sau đó trong ánh mắt đang tối sầm lại của cậu, véo cậu một cách không thương tiếc.

Cô đã muốn làm như vậy từ lâu rồi.

Vật thể có kích thước bằng quả trứng chim bồ câu chuyển động chậm rãi với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.

Toàn thân cậu đột nhiên cứng đờ, giống như một ngọn lửa gặp núi cỏ khô, lan ra mãnh liệt như đám cháy ở thảo nguyên.

Cô gái trước mặt mỉm cười đắc ý, theo điệu nhạc mà tiến về phía trước.

Cậu cứng nhắc lùi về phía sau.

Kỷ Yên nhướng mày, thản nhiên nói với cậu: “Cậu vừa rồi không chỉ chậm hai giây đâu nhé~”

Có thù tất báo chính là phong cách của cô.

Đôi mắt ngấn nước của cô sáng ngời, đầy quyến rũ, cô nhìn theo ánh mắt cậu đang nhìn đi chỗ khác có phần không tự nhiên.

Ngay giây sau, lại đột nhiên biến sắc.

Đèn pha nằm ở phía trên đầu và có một điểm mù bên ngoài tầm nhìn. Trong bóng tối, dường như có ai đó đang hét lên từ phía xa.

“Rào” một tiếng, thời gian quá nhanh, nhanh tới mức Kỷ Yên chỉ kịp nhắm mắt. 

Khi vừa mở mắt lại, cô vẫn đang đứng yên tại chỗ, nhưng đã phát hiện ra hơi thở của Trình Diệp hoàn toàn hỗn loạn.

Cô theo ánh mắt của cậu, từ từ cụp mắt xuống.

Có ai đã ném thứ gì đó tới…

Có thứ chất lỏng lành lạnh gì đó bắt đầu chảy xuống dọc theo cánh tay cô, ngón tay, chiếc váy dài trắng, còn có mái tóc dài và đôi má, toàn bộ đều là màu đỏ tươi chói mắt kinh người.

Máu… là máu?!!

Kỷ Yên kêu lên một tiếng “A” kinh ngạc ngắn ngủi rồi lùi về phía sau.

Tiếng nhạc nhẹ nhàng vẫn còn vang lên thì đột nhiên xung quanh vang lên tiếng động lớn, tiếng hét nối tiếp tiếng hét, tiếng ồn ào, hỗn loạn, hoảng loạn, sợ hãi… Chỉ trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, dưới ánh đèn, sân khấu rực lên một màu đỏ như máu, dọc theo cầu thang… từng giọt máu rơi xuống.

Cảm giác như hộp sọ bị ai đó xé toạc ra, đổ một chậu nước đá vào đó, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.

Toàn bộ đèn trong khán phòng biểu diễn đều được bật sáng ở hậu trường, những nhân viên liên quan nhanh chóng tắt nhạc và thông báo buổi diễn tạm dừng, cửa lớn vừa mở ra, hầu như tất cả mọi người đều vội vã chạy ùa ra ngoài.

Ở giữa sân khấu, ngay phía dưới chân của cô và cậu, một mảnh đỏ thẫm, như một nữ phù thủy khổng lồ đỏ bao vây lấy bọn họ rồi tràn ra xung quanh.

Lý Tịnh Tuyết cũng bị dọa sợ đứng yên tại chỗ hét lên một tiếng: “Pháo Hoa?”

Kỷ Yên nhanh chóng ngước đầu lên…

Cô trước giờ chưa từng thấy Trình Diệp thế này.

Đôi mắt vô hồn, toàn thân cứng đờ, nhìn chằm chằm vào mặt cô, bất động.

“Trình Diệp?” Cô cách cậu rất gần rất gần, gần đến mức cô không biết được rằng rốt cuộc là cậu đang nhìn mình hay là thông qua cô để nhìn người khác.

Không ai đáp lời cô.

Cậu đứng yên bất động, ánh sao trong đôi mắt ấy bị rút từ tận sâu trong linh hồn như tơ lột kén từng chút một.

Dường như máu đang chảy ngược lại, sự lạnh lẽo dâng lên.

Lãnh đạo nhà trường ra ngoài duy trì trật tự, sắc mặt diễn viên quần chúng trên sân khấu tái nhợt chạy vào hậu trường. Lý Tịnh Tuyết cùng Văn Dương đi gọi cô, cô gái luôn nở nụ cười trên mặt kia như phát điên lại điên cuồng lau đi vết đỏ trên mặt, vết đỏ xuất hiện ngày một nhiều trên người, trên vai, thậm chí là trên tóc, càng lúc càng nhiều, càng lau càng nhiều.

Hết lần này tới lần khác, cô điên cuồng dùng lực, chà tới mức da mặt đỏ bừng, mắt cô long lanh, nhưng lại bị dọa đến mức khóc không thành tiếng.

“Trình Diệp!” Cô dùng ngón tay chưa bị bẩn kéo lấy cậu.

Mới phát hiện ra toàn thân cậu lạnh toát.

Khắp nơi đều là máu, máu đỏ thẫm phủ khắp mọi nơi.

Là máu của ai? Là ai đã xả mùi máu tanh này ra khắp nơi?!

Cậu đứng trong bóng tối, nghe thấy tiếng máu chảy liên tục, từng chút từng chút một, cùng với tiếng cười phấn khích và kích động của người trước mặt, giống như một bản nhạc piano đang lên đến đỉnh điểm, mỗi phím đàn đều đánh vào trái tim cậu.

Từ máu tươi tới máu đỏ thẫm, cho đến khi mùi tanh tràn ngập toàn bộ cơ thể.

Khóe mắt cậu đã bắt đầu đỏ lên, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, các đường gân trên trán nổi rõ.

“Trình Diệp, cậu nhìn thấy rồi chứ? Mẹ cậu cuối cùng đã trở về rồi.”

“Bà ấy trở về rồi…”

“Cậu đã nhìn thấy chưa?!!”

Ánh đèn dần dần sáng lên trong bóng tối, Trình Kiến Chương quay đầu lại, nở nụ cười thỏa mãn, giống như nụ cười thỏa mãn của một đứa trẻ khi được kẹo. Khi nhìn thấy con dao đẫm máu trong tay mình, sống lưng của Trình Diệp căng thẳng, toàn thân run rẩy không ngừng.

Ánh mắt của cậu dần dần hướng xuống dưới…

Căn phòng bừa bộn và đầy máu, mẹ cậu ngã trên mặt đất, đôi mắt mở to đầy tức giận, chết không nhắm mắt.

Máu chảy khắp mặt bà, xuống đất, phú kín toàn bộ ngũ quan của cậu.

Tiếng nấc nghẹn ngào phát ra từ cổ họng của cậu, khóe miệng chuyển sang màu tím, toàn thân bắt đầu run rẩy…

“Nhìn thấy chưa…”

“Cậu đã nhìn thấy hay chưa?!!”

Đầu sắp nổ tung rồi.

Cậu mở to đôi mắt đỏ ngầu, trông rất hung dữ. Cậu đã thấy nhưng cậu ước mình chưa từng nhìn thấy!

Cậu thấy cảnh hoang tàn, chúng bạn xa lánh, cậu thấy bản thân mình đấu tranh từng ngày để tồn tại. Cậu thấy cả người mình bê bết máu đang đứng trên sân khấu, cô gái xinh đẹp thuần khiết đang nắm lấy tay cậu, thoáng chốc cả căn phòng toàn là máu. 

Tiếng la hét ở khắp mọi nơi, trong giây lát cả căn phòng không còn một ai

Đều đi cả rồi, mọi thứ trở nên tĩnh lặng.

Đều nên đi, chỉ nên để lại một mình cậu, máu tươi dâng lên trong chốc lát đã nhấn chìm bản thân.

Trong không gian và thời gian tĩnh mịch, cậu mất kiểm soát và sắp chết đuối, sau đó cậu nghe thấy tiếng kêu gào đầy lo lắng: “Trình Diệp? Trình Diệp cậu làm sao vậy??!”

Là ai đang kêu cậu?

Cậu chắc bị bệnh rồi? Làm sao lại có kẻ ngu ngốc nào chậm chạp không chịu chạy đi chứ? 

Cút ra, đừng hòng ai chạm vào cậu được!

Cậu từng bước từng bước tiến về phía trước, bước chân hư ảo, toàn thân nhuốm màu đỏ, cậu không thèm để ý đến sự ồn ào của dòng xe cộ và những ánh nhìn xung quanh.

Chỉ cần đi thẳng tới con hẻm sâu nhất là được, chìm vào bóng tối, hòa cùng màn đêm không ai thấy là được rồi.

*

Cậu đã bao giờ cảm thấy tuyệt vọng chưa?

Khi chút bóng dáng cuối cùng của cậu đã hòa vào màn đêm, cậu không thèm để ý đến những tiếng kêu xung quanh. Cậu như một con rối rơi vào trong bóng tối, từng chút từng chút một tiến về phía vực sâu, không có mục đích, nhưng cũng không dừng lại.

Kỷ Yên cảm thấy đây chính là thời khắc tuyệt vọng nhất của cô.

Cô đứng trong ánh sáng mờ ảo, ánh sáng hắt lên người cô tạo thành một quầng sáng, cô đột nhiên bắt đầu run rẩy dữ dội.

Cậu sắp biến mất.

Ở kiếp này.

Cậu cũng sắp phải đi rồi sao.

Không được… không đời nào.

Cô không làm gì cả, cô chỉ trừng mắt đứng nhìn.

Cô tuyệt đối không cho phép điều đó!

Bên tai truyền đến tiếng huýt sáo, Trình Diệp dựa vào tường, gần như là mệt mỏi, chậm rãi mở mắt ra, một bóng đen đột nhiên vọt tới, ôm chặt lấy cậu.

Giống mùi kẹo thơm, giống mùi nước cam, cậu đã từng rất yêu thích ngửi mùi vị này.

Sau đó nữa, người trước mặt cậu khóc lóc thảm thiết hét lên: “Trình Diệp, cậu rốt cuộc là bị làm sao vậy? Cậu nhìn tớ này, tớ là Kỷ Yên đây, cậu đừng ngẩn ra mà, mở mắt ra nhìn tớ đi có được không!!”

Đồng tử cậu co lại, mắt cậu trở nên sáng hơn một chút.

Kỷ Yên?

Kỷ Yên là…

Ồ, là Kỷ Yên à.

Sao cô không đi? Cô không sợ cậu sao?

Cô thấy ánh mắt của Trình Diệp càng lúc càng dữ dội, cô không biết rốt cuộc cậu bị làm sao, cậu đi tới đây như người mất hồn, mọi thứ xung quanh đều như chết lặng.

Đôi mắt cậu trở nên u ám, khóe mắt đỏ hoe và gần như chảy máu, mạch máu nổi rõ, cậu như sắp phát điên và ngạt thở.

“Trình Diệp, nhìn xem, là tớ Kỷ Yên, cậu không nhận ra tớ luôn sao? Thật sự là tớ đây mà!” Cô bắt đầu dùng tay lau loạn xạ, cố gắng lau đi vết máu đỏ trên mặt, càng lau, mặt cô càng đỏ, nước mắt cô rơi từng giọt, gò má gần như nứt ra.

Cậu bắt đầu run nhẹ, khóe môi bắt đầu nhếch lên, ánh mắt cậu đầy vẻ u ám

Mí mắt khẽ chuyển động, cậu bình tĩnh lại thấy cô cắn chặt môi, gương mặt đỏ ngầu.

Cô cố kìm từng tiếng nấc, đôi tay nắm chặt lấy góc áo vẫn không ngừng run rẩy của cậu.

Gió càng lúc càng mạnh, một đêm mưa như thác đổ, tiếng mưa rào rào, tiếng sấm đầu tiên của thành phố Vân đêm nay, chớp nhoáng xé rách nửa bầu trời.

Trình Diệp dùng đầu ngón tay nâng cằm cô lên.

Khi đôi mắt cô rưng rưng đẫm nước mắt, tất cả thăng trầm xung quanh đều thu gọn vào trong mắt cô, ngón tay cậu run rẩy, đôi mắt mở to, đột nhiên cúi xuống hôn mạnh lên đôi môi cô.

Sức mạnh như vậy, sự chiếm hữu như vậy.

Những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô đột nhiên trào ra.

Bình Luận (0)
Comment