Chương 59

Edit: Khanh Lam

Một ngày nọ, diễn đàn của trường trung học số 6 ở thành phố Vân và diễn đàn của Đại học C đồng loạt sập.

Khi mọi người còn đang than phiền về máy chủ tệ hại, cuối cùng cũng có người phát hiện ra nguyên nhân.

Hóa ra, nam thần số một truyền kỳ của trường là Trình Diệp vừa đăng lại một bài viết trên tài khoản Weibo mà cậu chỉ từng đăng duy nhất một dòng cách đây nhiều năm.

Chỉ vì nữ thần có hơn mười nghìn người theo dõi của Đại học C đã đăng một bài.

[Khói Lửa Pháo Hoa]: [@cy111, từ nay về sau. [Hình ảnh].jpg]

Trong bức ảnh là hai quyển sổ đỏ tươi, hai người kề sát bên nhau, cùng mặc áo sơ mi trắng, nụ cười rạng rỡ hạnh phúc.

Trên bìa sổ nổi bật ba chữ lớn: Giấy chứng nhận kết hôn.

Vài giây sau…

“Á á á á á á á!!! Trời ơi, cặp đôi thần tiên này kết hôn rồi!!!”

“Ghen tị quá đi mất!!! Tôi cũng muốn có tình yêu ngọt ngào thế này!!!”

“Cặp đôi thật đầu tiên tôi hâm mộ cuối cùng cũng thành đôi rồi!!!”

Mười giây sau, Trình Diệp đăng lại bài viết, chỉ kèm bốn chữ.

[cy111]: [@Khói Lửa Pháo Hoa, trước sau như một.]

Từ nay về sau, anh sẽ dốc hết sức mình, trước sau như một, để yêu em.

Phía dưới là một hàng dài bình luận ngập nước mắt: “Nam thần mà tôi thầm mến đã kết hôn rồi!!!”

“Tập thể thất tình, hu hu hu…”

“Nam thần, nữ thần nhất định phải hạnh phúc nhé!!!”

“Trời ơi, tin tức chấn động thế này, chúc phúc 9999 luôn!!!”

*

Tiếng chuông báo thức trên đầu giường vang lên inh ỏi.

Kỷ Yên uể oải bò dậy, khoác vội chiếc áo sơ mi rộng của Trình Diệp, vừa dụi mắt vừa càu nhàu: “Trình Diệp, anh lại ném quần áo của em đi đâu rồi hả!”

Trình Diệp mặc vest chỉnh tề, từ trong bếp bước ra, đặt bánh mì kẹp và ly sữa nóng mới pha lên bàn, tháo tạp dề, nói: “Anh giặt rồi, trên đầu giường có bộ mới.”

Kỷ Yên nhíu mày: “Đã bảo đừng có xé rách lung tung, lần nào cũng phải mua mới, đúng là đồ đàn ông phá của!”

Ánh mắt Trình Diệp khẽ tối lại khi nhìn đôi chân trắng nõn lộ ra dưới vạt áo của cô. Cổ họng anh khẽ động, mang theo chút nguy hiểm, anh tiến lại gần, bóp nhẹ eo cô, giọng thấp khàn: “Cái đó gọi là tình thú.”

Kỷ Yên: Đệt!

Nếu hỏi Trình Diệp sau khi kết hôn khác gì trước kia, thì chính là trước hôn nhân thì lẳng lơ kín đáo, sau hôn nhân thì lẳng lơ công khai.

“Lại đây ăn sáng, em sắp muộn rồi.”

Kỷ Yên chạy vào phòng tắm rửa mặt thay đồ. Khi bước ra, Trình Diệp đang đứng trước gương chỉnh lại cà vạt.

Cô bước đến, kiễng chân giúp anh thắt nút: “Hôm nay công ty em nhận một dự án lớn lắm, sếp bảo em phải thể hiện thật tốt. Nếu hoàn thành sẽ được thưởng thêm phần trăm.”

“Có lo không?” Anh hỏi.

Kỷ Yên thắt xong, kéo mạnh một cái khiến anh nghiêng về phía mình, nhướng mày: “Sao phải lo? Em rất nóng lòng, tranh thủ… Tóm xong trong một lần.”

Nói dứt lời, cô hôn “chụt” một cái lên má anh.

Trình Diệp chỉ vào môi: “Ở đây cơ.”

Cô liếc anh, vừa ghé môi xuống đã bị anh phản công.

Đến khi nụ hôn kết thúc, anh vẫn áo quần chỉnh tề, mở cửa ra ngoài, nói: “Anh bị tóm rồi.”

Buổi sáng hôm đó, Kỷ Yên bận rộn chuẩn bị tài liệu. Mãi đến khi lễ tân gọi điện báo: “Chị Yên, khách đến rồi ạ.”

Cô đáp: “Được, tôi xuống ngay.”

Trong thang máy, cô soi gương dặm lại son, vuốt tóc, nhoẻn miệng cười.

Không có chỗ chê.

Tiếng giày cao gót vang lên. Cô ôm tập hồ sơ bước vào sảnh, nơi sếp đang nhiệt tình giới thiệu cho khách hàng.

Kỷ Yên bước đến, khẽ cúi chào: “Xin chào, rất hân hạnh được gặp anh, tôi là người phụ trách dự án này, Kỷ Yên.”

Người ngồi đối diện đứng dậy, chỉnh lại áo vest.

Cô chợt thấy có gì đó là lạ.

Đến khi người ấy quay lại mỉm cười nhìn cô, cánh tay khẽ nhấc lên để lộ chiếc đồng hồ bạc đắt tiền, giọng nói trầm thấp, gợi cảm nói: “Xin chào, tôi là nhà thiết kế phụ trách dự án này, Trình Diệp.”

Kỷ Yên trợn tròn mắt, suýt nữa buột miệng bật ra hai chữ “Đệch mợ!”.

Rõ ràng anh biết cô sẽ ra đón khách, vậy mà chẳng hé răng nửa lời!

Thảo nào lúc sáng còn nói “Anh đã bị tóm rồi”!

Đồ lừa đảo! Giả nghiêm túc! Sói đội lốt cừu!!!

Còn dám cười nữa chứ?!

Trên người anh từ đầu đến chân toàn là đồ cô mua, ngay cả chiếc cà vạt kia cũng là do cô thắt hồi sáng!

Kỷ Yên chìa tay, cố ý siết thật chặt, đến mức mặt cô nhăn lại mà anh vẫn bình thản như không.

Hai người nắm tay mãi chưa buông, sếp đứng cạnh thấy không khí có gì đó kì kì, định lên tiếng thì…

Kỷ Yên hít sâu, nở nụ cười tiêu chuẩn: “Anh Trình, mong rằng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.”

Trình Diệp khẽ cười, nụ cười ấm áp như gió xuân, đôi mắt cong cong như hoa đào, chỉ một câu đã câu hết hồn của cô đi.

Anh nói: “Bà Trình, mong rằng quãng đời còn lại của chúng ta cũng hợp tác vui vẻ.”

Luôn có một người xuất hiện, khiến mọi người khác đều trở nên tầm thường.

Cô khẽ vuốt ngón tay, bất giác cũng mỉm cười: “Cảm ơn anh.”

Cảm ơn anh đã vượt qua sông dài để đến bên em, khiến em tin rằng tình yêu thật sự tồn tại.

Cảm ơn anh đã bước ra khỏi bóng tối, nắm tay em cùng hướng về tương lai.

Tình yêu thuần khiết của tuổi trẻ, chưa bao giờ phai nhạt.

Chúng ta đã trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, để có thể sánh vai cùng nhau.

*

Ngày Kỷ Yên sinh con, trời trong xanh không một gợn mây.

Khi cửa phòng mổ mở ra, bác sĩ bế ra một bé gái. Kỷ Vĩnh Xương cười rạng rỡ, vui đến mức miệng không khép lại được.

Trình Diệp còn chưa kịp nhìn con đã vội chạy tới nắm chặt tay vợ.

Khóe mắt anh đỏ ngầu, mồ hôi túa ra, trông còn thảm hơn người đang sinh.

“Anh… nghĩ ra tên cho con chưa?” Cô yếu ớt hỏi.

Anh nắm tay cô, áp mặt vào đó, giọng run run: “Yên Yên, em đặt đi. Sau này con nhất định sẽ xinh đẹp như em.”

Rồi anh nói thêm: “Sau này đừng sinh nữa. Là lỗi của anh, sau này anh không để em chịu đau như thế này nữa.”

Kỷ Yên bật cười. Ngón tay khẽ run, chạm lên chân mày anh, giọng nhẹ như gió: “Trình Diệp…”

“Em vừa mơ một giấc mơ.”

“Em mơ thấy anh chuyển đến trường trung học số 6, gia đình không hạnh phúc, chẳng ai hiểu anh, còn bị bắt nạt ở trường.”

“Rồi anh tự sát.”

“Em chỉ có thể trơ mắt nhìn anh rời đi, không thể tỉnh lại.”

“Cho nên, kiếp này, em đã đến tìm anh trước.”

“… Em đã từng nói với anh chưa…”

“Rằng em rất yêu anh, yêu từ rất rất lâu trước kia rồi…”

Trình Diệp rưng rưng nước mắt, không ngừng hôn lên đầu ngón tay cô, giọng khàn khàn: “Kiếp này, chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nữa.”

Sau đó, Kỷ Yên đặt tên cho con gái là Trình Miểu Miểu.

Khi còn nhỏ, Trình Miểu Miểu từng hỏi: “Bố mẹ ơi, sao lại đặt cho con tên này?”

So với chữ “lửa” trong tên hai người, cứ bừng cháy dữ dội cả đời, cô càng hy vọng con gái mình như này hơn: “Bố mẹ mong con cả đời bình yên như dòng nước chảy, bình an hạnh phúc.”

HẾT

Bình Luận (0)
Comment