Chương 104

Sau một lúc lâu, Lâm Cảnh Hàng cúi đầu nhìn gương mặt đang ngủ yên của Thẩm Tu Yến.

Cậu đẹp đến mức khiến người ta nghẹn lời, dịu dàng, tĩnh lặng, giống như một thiên sứ đang ngủ.

Trong lòng anh, sát khí vừa rồi cũng tan đi sạch sẽ. Anh chỉ muốn nhào tới ôm chặt cậu vào lòng, nhưng lại sợ làm cậu tỉnh giấc.

Lần sinh này quá vất vả, khí huyết đều suy, lúc này ngủ được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.

Lâm Cảnh Hàng không nỡ quấy rầy.

Nhưng rồi, Thẩm Tu Yến vẫn tỉnh.

"Làm sao vậy?"

Cậu mở mắt, ngước lên nhìn anh.

Dưới ánh đèn, đôi mắt của Lâm Cảnh Hàng sâu hơn bình thường rất nhiều, trong đó mang theo một tia u tối nặng nề.

"Không sao."

Anh ôm cậu vào lòng, cằm tựa lên hõm vai cậu.

Thẩm Tu Yến ngửi thấy hương chanh nhạt trên người anh, tay khẽ vuốt tóc anh, bật cười khẽ. Nhiều lúc, cậu thực sự quên mất Lâm Cảnh Hàng mới chỉ hai mươi mấy tuổi, tuổi còn nhỏ hơn mình.

"Tu Yến."

Giọng Lâm Cảnh Hàng như đang làm nũng, gọi tên cậu trong hõm cổ.

"Ừm?"

Thẩm Tu Yến khẽ đáp.

"Đừng rời khỏi ta, được không?"

Giọng anh trầm xuống, mang theo chút u uất.

"Sao có thể chứ?"

Thẩm Tu Yến ngẩn ra, không hiểu sao hôm nay anh lại nói mấy câu kỳ lạ như vậy.

"Đáp ứng ta."

Âm thanh của Lâm Cảnh Hàng rất nhỏ, nhưng trong đó lại có sự gấp gáp và cầu xin mà anh chưa bao giờ bộc lộ ra như thế.

"Được mà..."

Thẩm Tu Yến vòng tay ôm lại anh, giọng mềm đi:

"Ta sẽ không rời xa ngươi."

"Đáp ứng ta cái gì?"

Giọng Lâm Cảnh Hàng nghe như một đứa trẻ đi lạc trong rừng, cầm cây đèn nhỏ đi tìm đường, phải xác nhận thêm một lần nữa mới yên tâm.

"Đáp ứng ngươi..."

Thẩm Tu Yến cảm nhận rất rõ bất an trong lòng anh, bèn nghiêm túc nói từng chữ:

"Ta vĩnh viễn, vĩnh viễn sẽ không rời khỏi ngươi."

"Tu Yến, ngươi... yêu ta không?"

Lâm Cảnh Hàng dường như vẫn thấy chưa đủ, đầu cọ cọ vào cổ cậu.

Thẩm Tu Yến bật cười, liếc sang hai bảo bảo đang ngủ say trong nôi:

"Nếu không yêu ngươi, ta sẽ liều sống liều chết sinh bọn chúng cho ngươi sao?"

"Ta muốn nghe ngươi nói thẳng."

Lâm Cảnh Hàng ngước mắt lên nhìn cậu, đôi mắt ấy như muốn móc cả câu trả lời từ trái tim cậu ra.

Thẩm Tu Yến có chút bất ngờ trước sự cố chấp hiếm thấy này.

Hôm nay Lâm Cảnh Hàng giống như hoàn toàn không có cảm giác an toàn, mà câu mắt kia cứ nhìn chằm chằm cậu, đòi một lời khẳng định.

"Được, ta nói."

Thẩm Tu Yến nhìn thẳng anh, chậm rãi nói rõ từng chữ:

"Ta yêu ngươi. Trên thế giới này không có ai yêu ngươi hơn ta."

Cậu kéo tay anh đặt lên ngực mình:

"Ngươi có nghe thấy tim ta đập không?"

Mỗi lần ở cạnh ngươi, tim ta cũng giống như tim ngươi vậy, đều đập rất nhanh.

Nhìn thấy ngươi dáng vẻ soái khí, ta sẽ thấy mặt nóng lên. Được ngươi che chở, tim ta lại đập nhanh hơn. Mỗi một lần ngươi vô tình quay đầu lại, đều là khoảnh khắc làm tim ta rung động.

Lâm Cảnh Hàng nghe cậu nói, cúi đầu hôn xuống.

Hai người môi răng quấn quýt, độ ấm từ cánh môi lan dần vào đáy lòng. Nụ hôn chậm rãi, rồi càng lúc càng sâu, mang theo tất cả tình yêu không nói thành lời.

Ảnh hưởng u ám của cơn ác mộng dần dần tan biến. Trong vòng tay và nụ hôn dịu dàng của Thẩm Tu Yến, tâm trạng Lâm Cảnh Hàng cũng bình ổn trở lại.

Bảo bối của anh, cũng yêu anh sâu sắc như anh yêu cậu.

Bất kể giấc mơ kia ám chỉ điều gì, bất kể là quá khứ, hiện tại hay tương lai — người nằm trong vòng tay anh, luôn là Thẩm Tu Yến của anh.

Nụ hôn tràn đầy yêu thương khiến người ta tê dại. Thẩm Tu Yến khép mắt, ôm lấy cổ anh, toàn tâm toàn ý chìm vào nụ hôn ấy.

Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa vào, làm rèm sa phấp phới, như đang mô phỏng chính trái tim lúc trầm lúc nổi của Thẩm Tu Yến lúc này.

Ngay lúc không khí trong phòng đang dần nóng lên, hai tiếng khóc the thé, to và vang như xé màn đêm đột ngột cất lên, trực diện cắt ngang cả bầu không khí ái muội.

Hai bé song sinh khóc đến kinh thiên động địa, tiếng sau còn cao hơn tiếng trước, giống như đang thi xem ai khóc lớn hơn.

Thẩm Tu Yến: "..."

Cậu đẩy nhẹ Lâm Cảnh Hàng, còn không quên dùng chân đạp anh một cái:

"Đi dỗ con đi."

Trẻ con khóc đêm là chuyện bình thường, có thể là đói, có thể ướt tã, cũng có khi chỉ đơn giản là ngủ không yên.

Lâm Cảnh Hàng đành phải bứt rứt rời khỏi môi cậu, không phải thấy phiền vì hai đứa nhỏ, mà là tiếc vì không thể tiếp tục thân mật với vợ mình.

Nhưng anh vẫn ngoan ngoãn lên tiếng:

"Tuân lệnh, bà xã."

Hai đứa nhỏ là do Thẩm Tu Yến mang nặng đẻ đau sinh ra, anh vĩnh viễn không quên được dáng vẻ cậu nằm trên bàn sinh mà đau đến khóc. Tất cả những gì cậu phải chịu, anh đều khắc sâu trong lòng.

Huống chi, anh là ba của bọn nhỏ, tự mình dỗ con là chuyện đương nhiên.

Anh vội mặc áo ngủ, xuống giường, bế từng đứa lên, giọng nói nhẹ nhàng dỗ dành, rồi cầm bình sữa cho từng bé uống.

Trên giường, Thẩm Tu Yến mơ mơ màng màng nhìn anh dỗ con, trong mắt toàn là ý cười.

Đến cả lúc bế con, Lâm Cảnh Hàng cũng đẹp trai như vậy...

Trong lòng cậu thầm nghĩ, một người đàn ông đẹp trai nhất không phải chỉ vì khí phách lạnh lùng, mà còn là khi anh ta nghiêm túc làm việc, hoặc khi anh ta có trách nhiệm với gia đình — chẳng hạn như lúc này.

Người đàn ông có trách nhiệm, là đẹp trai nhất.

Mà Lâm Cảnh Hàng, lại là kiểu người có trách nhiệm cực kỳ mạnh mẽ.

Khó trách hôm nay anh lại nói với Tiểu Quân Hành, hy vọng con trai lớn lên có thể trở thành một người đàn ông có trách nhiệm...

Nghĩ vậy, mí mắt Thẩm Tu Yến nặng trĩu, cậu lại thiếp đi lúc nào không hay.

Giấc ngủ lần này sâu và ngon hiếm thấy.

Tới khi mặt trời lên cao, cậu vẫn còn chưa tỉnh.

Trong thư phòng, Lâm Cảnh Hàng đang ngồi sau bàn, Lâm Thất và Lâm Cửu đứng phía sau chờ lệnh.

"Tra đến đâu rồi?"

Anh hỏi.

Lâm Thất và Lâm Cửu biết anh đang nói đến chuyện của Hà Đống. Cách đây không lâu, anh đã bảo họ đi điều tra mối liên hệ giữa Hà Đống và chuyện Thẩm gia sụp đổ năm đó.

"Đã tìm được một ít đầu mối. Hà Đống hẳn là quả thật có liên quan đến chuyện Thẩm gia năm đó, chỉ là... bằng chứng trực tiếp thì vẫn chưa nắm trong tay."

Lâm Cửu trả lời.

Hà Đống làm việc vô cùng kín đáo. Dù tra thế nào cũng chỉ lần ra được chút dấu vết trên bề mặt.

"Không cần quan tâm chứng cứ."

Giọng Lâm Cảnh Hàng trầm xuống:

"Truyền tin ra ngoài: công ty nào còn dám hợp tác làm ăn với Hà Đống, thì chuẩn bị cắt toàn bộ đường lui tới thương nghiệp với Lâm gia đi."

"Rõ."

Lâm thị đang nắm trong tay kỹ thuật lõi về Tinh xa, phi thuyền, mẫu hạm, đồng thời còn làm chủ những công nghệ linh kiện tinh vi tân tiến nhất. Lượng vật tư, nguyên liệu cần thiết cho các dự án của Lâm thị cũng khổng lồ, liên quan tới vô số công ty khác nhau.

Hiện nay, trong nền kinh tế, hầu như không có công ty nào mà chuỗi cung ứng lại không dính tới khoa học kỹ thuật.

Mà Lâm thị lại là một trong những mắt xích trung tâm.

Nếu bị Lâm thị cắt đứt hết, thì có thể tưởng tượng được kết cục của công ty đó sẽ bi thảm thế nào.

Lâm Cảnh Hàng siết chặt nắm tay.

Bất kể giấc mơ kia là thật, là giả, hay ám chỉ gì, hình ảnh trong mơ khiến anh vô cùng khó chịu, cũng càng thêm căm ghét con người tên Hà Đống đó. Anh tuyệt đối sẽ không để hắn sống yên ổn.

Huống hồ, bảo bối của anh đã âm thầm ra tay đối phó Hà Đống trước rồi, anh chỉ là thêm lực đẩy một phen mà thôi.

Một tháng sau.

Thẩm Tu Yến và Lục Lâm Dung cùng nhau dắt Tiểu Quân Hành xuất hiện ở ngoài phòng sinh của bệnh viện.

Hôm nay, đến lượt Cố Thanh Chanh sinh.

Thẩm Tu Yến nắm tay con trai, nhìn anh trai mình đi đi lại lại bên ngoài, gương mặt lo lắng đến sắp cháy:

"Đại ca, lo lắng như vậy thì vào xem đi."

Cố Thanh Chanh vốn hay xấu hổ, vừa rồi kiên quyết đuổi Thẩm Tu Dịch ra ngoài, không muốn anh chứng kiến cảnh mình sinh.

"Nhưng mà, Thanh Chanh..."

Lời Thẩm Tu Dịch còn chưa dứt, bên trong đã truyền ra tiếng rên đau đớn của Cố Thanh Chanh, anh lập tức không kìm được mà xông vào.

"Thanh Chanh!"

Thẩm Tu Dịch lao đến cạnh giường, nhìn thấy người trên giường mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt trắng bệch, vội vàng nắm lấy tay cậu.

"Dịch... Dịch ca..."

Một giọt nước trong suốt lăn từ thái dương của Cố Thanh Chanh xuống, không rõ là mồ hôi hay nước mắt.

"Sao... sao ngươi lại vào..."

"Ta lo cho ngươi."

Yết hầu Thẩm Tu Dịch giật giật, giọng nói cũng mang theo run rẩy.

"Ta... ta không sao..."

Cố Thanh Chanh cố nặn ra một nụ cười:

"Ta sẽ sinh bảo bảo khỏe mạnh cho ngươi..."

"Thanh Chanh."

Thẩm Tu Dịch đặt tay cậu lên má mình:

"Ngươi mới là người quan trọng nhất của ta."

Cố Thanh Chanh hiểu ý anh.

Cho dù đứa trẻ có quý giá đến đâu, trong lòng Dịch ca, cậu vẫn luôn quan trọng hơn bất cứ ai khác.

Như vậy là đủ rồi.

Trong lòng cậu yên ổn hẳn ra, cảm giác đau đớn dường như cũng nhẹ đi một chút.

Nghe hộ sĩ bên cạnh liên tục động viên: "Dùng sức nào", cậu cắn môi, dốc hết sức muốn để bảo bảo nhanh chóng chào đời.

"A..."

Cố Thanh Chanh siết chặt tay anh đến mức các đốt tay trắng bệch, trên mặt đầy mồ hôi.

"Thanh Chanh, ta ở đây..."

Giọng Thẩm Tu Dịch vẫn luôn ở bên tai cậu.

Nửa ngày sau.

Hộ sĩ bế em bé ra, Thẩm Tu Yến đang ôm Tiểu Quân Hành ngồi trên ghế ngoài hành lang, buồn ngủ đến sắp gật đầu, vừa thấy người đi ra là lập tức tinh thần tỉnh táo:

"Sinh rồi?!"

Cả nhà lập tức ùa lên, vây quanh hộ sĩ để nhìn em bé.

Đứa nhỏ mới sinh đã mang gien đẹp của nhà họ Thẩm, đôi mắt phượng nhỏ, sống mũi và cái miệng lại có vài phần giống Cố Thanh Chanh, nhỏ nhắn mà đáng yêu vô cùng.

Chỉ nhìn qua là đã biết, lớn lên chắc chắn là một thiếu niên cực kỳ đẹp trai.

"Mỗ phụ, đây là biểu đệ của con à?"

Tiểu Quân Hành hỏi, giọng giòn tan.

Hôm nay cậu nhóc mặc một bộ đồ cao bồi đen nhỏ, là hàng đặt may, chân đi giày da nhỏ. Mới hai tuổi mà đã cao hơn rất nhiều so với bọn trẻ cùng tuổi, gien nhà Lâm Cảnh Hàng quả nhiên mạnh mẽ. Giọng nói tuy non nớt nhưng lại có chút trầm ổn, cả người toát ra khí chất "cool ngầu".

Hộ sĩ bế em bé nghe vậy, không nhịn được nhìn sang cậu bé nhỏ đó.

Vừa nhìn đã sững sờ — đứa bé này cũng quá đẹp! Sau này lớn lên không biết sẽ "hại" bao nhiêu trái tim, không biết sẽ có bao nhiêu cô bé và Omega khóa thể chất bị hút hồn đây.

"Đúng rồi."

Thẩm Tu Yến mỉm cười:

"Biểu đệ có đẹp không?"

"Đẹp ạ!"

Tiểu Quân Hành trả lời không hề ngập ngừng, mắt nhìn chăm chăm vào em họ, không chớp.

"Vậy biểu đệ với Quân Trạch, Quân Hoài, ai đẹp hơn?"

Khóe môi Thẩm Tu Yến nhếch lên, bật chế độ "hỏi xoáy".

Hồi nhỏ cậu từng không ít lần bị người lớn hỏi mấy câu kiểu: "Con thích ba hay thích mỗ phụ hơn?", "Con thân với ai hơn?" Bây giờ cuối cùng cũng đến lượt cậu "truyền thống gia đình" lại cho con trai.

Trong lòng cậu tiểu ác ma đã lộ răng cười thầm. Nhưng còn chưa kịp vui, đã bị câu trả lời của Tiểu Quân Hành đánh bay.

"Mỗ phụ xinh đẹp nhất!"

Tiểu Quân Hành đáp rất chắc nịch.

"..."

Thẩm Tu Yến dắt tay con càng chặt hơn. Câu trả lời này hình như... không có chỗ sai nào để bắt bẻ, còn cậu thì chẳng nói lại được.

Đứa nhỏ này mới tí tuổi đầu mà kỹ năng "nịnh" đã full level rồi sao?

Tương lai chắc chắn là tiểu tai hoạ đây mà! Giống hệt Lâm Cảnh Hàng! Hai cha con y như nhau, chuyên đi mê hoặc người khác!

"Mỗ phụ, con nói sai hả?"

Tiểu Quân Hành nghiêng đầu, nhìn biểu cảm biến đổi liên tục trên mặt Thẩm Tu Yến.

"...... Không có!"

Hộ sĩ nhìn cảnh hai cha con, không nhịn được cười, rồi bế em bé vào phòng chăm sóc.

"Đi thôi, vào thăm Thanh Chanh."

Thẩm Tu Yến dắt tay con trai vào phòng bệnh.

Trong phòng, Cố Thanh Chanh nằm trên giường, sắc mặt tái đi vì mất sức. Thẩm Tu Dịch thì ngồi bên cạnh, từng thìa từng thìa đút cháo cho cậu.

Thẩm Tu Yến rất hiếm khi nhìn thấy anh trai mình dịu dàng đến vậy. Xem ra, đại ca thật lòng yêu Thanh Chanh.

Như vậy thì tốt.

Một bên là người anh mà cậu yêu thương nhất, một bên là người bạn thân tốt nhất. Hai người có thể nên duyên vợ chồng, không còn gì đẹp hơn.

"Tu Yến, ngươi đến rồi."

Cố Thanh Chanh thấy cậu, đôi mắt lập tức sáng lên, khóe môi cong nhẹ.

"Ừm."

Thẩm Tu Yến ngồi xuống mép giường:

"Ngươi còn yếu lắm, đừng nói nhiều."

"Không sao..."

Cố Thanh Chanh khẽ nắm tay cậu:

"Ta sinh một đứa mà đã mệt thế này, ngươi sinh song bào thai, chắc còn vất vả hơn nhiều......"

"Chuyện đã qua rồi."

Thẩm Tu Yến siết tay bạn, cười nhẹ:

"Giờ chỉ cần cố gắng dưỡng sức cho tốt."

"Ừm."

Cố Thanh Chanh gật đầu, ánh mắt lại vô thức nhìn sang Thẩm Tu Dịch, trong mắt toàn là yêu mến:

"Dịch ca... đối xử với ta rất tốt......"

"Ngươi chịu nhiều khổ như vậy rồi."

Thẩm Tu Yến nói,

"Hắn thương ngươi là chuyện hiển nhiên."

Thẩm Tu Dịch chỉ cười, không phản bác lời em trai, mà càng dịu dàng hơn đút cháo cho vợ.

Thấy hai người không khí ấm áp như vậy, Thẩm Tu Yến cũng không muốn quấy rầy. Cậu kéo tay Tiểu Quân Hành:

"Đi thôi, chúng ta ra ngoài."

"Mỗ phụ, chúng ta đi đâu?"

Tiểu Quân Hành hỏi.

"Đi dạo trung tâm thương mại."

Thẩm Tu Yến cười rất vui vẻ:

"Mua quần áo cho con!"

Cậu cũng muốn trải nghiệm cảm giác "trang điểm" cho con trai mình cho sướng tay!

"Ừm..."

Tiểu Quân Hành cau mày.

"Sao thế, không thích à?"

Thẩm Tu Yến nhướng mày.

"Đi dạo phố ấy mà..."

Cậu nhóc bày ra vẻ "rất hiểu đời":

"Nhàm chán lắm."

"..."

Dù trong lòng Thẩm Tu Yến cũng thấy đi dạo hơi phiền, nhưng nghe câu đó từ miệng một đứa mới hai tuổi vẫn thấy... sai sai! Trưởng thành sớm đến vậy luôn hả?!

"Nhưng mỗ phụ muốn đi, thì con đi cùng mỗ phụ."

Tiểu Quân Hành bổ sung.

...Thế thì thôi, nghe xong lại thấy mềm lòng.

Hai cha con vui vẻ đi dạo.

Thẩm Tu Yến chọn cho con rất nhiều bộ đồ, từ phong cách dễ thương đến phong cách "cool ngầu". Cơ bản bộ nào mặc lên cũng hợp nên gần như thử bộ nào là mua bộ đó, khiến nhân viên bán hàng của từng cửa tiệm vui mừng không để đâu cho hết, chỉ mong hai cha con bước vào cửa hàng mình.

Thử đồ xong, Thẩm Tu Yến bảo nhân viên gói lại, gửi thẳng về biệt thự, rồi dắt tay con đi tiếp. Đang đi thì điện thoại reo, là Lâm Cảnh Hàng gọi tới.

"Có chuyện gì vậy?"

Thẩm Tu Yến bắt máy.

"Bảo bối, ngươi ở đâu?"

Hôm nay anh bận việc ở công ty nên không đến bệnh viện được. Vừa xử lý xong, vội chạy qua thì biết hai cha con đã rời đi.

"Ta đang mua quần áo cho Quân Hành."

Giọng Thẩm Tu Yến nghe rất nhẹ nhàng, tâm trạng rõ ràng là rất tốt.

"Ta gửi định vị cho ngươi."

"Ừ."

Cúp máy xong, cậu lại bảo con thử thêm một bộ đồ phong cách quý tộc châu Âu.

Tiểu Quân Hành đứng trước gương toàn thân, trên người là áo choàng nhỏ và áo sơ mi cổ đứng, đôi mắt phượng nho nhỏ sáng ngời nhưng lại mang theo vài phần trầm ổn giống ba.

Gien mặt mũi và khí chất của Lâm Cảnh Hàng hoàn toàn "đính" lên người đứa nhỏ, mặc bộ này vào trông như một tiểu vương tử thực thụ. Nhân viên bán hàng trong cửa tiệm không kìm được mà ùa lại khen ngắm, kể cả nhân viên cửa hàng bên cạnh cũng chạy tới xem.

Khách đi dạo trong hành lang cũng bị thu hút, không ít người ngoái đầu lại nhìn.

Thẩm Tu Yến nhìn con trai, trong lòng bỗng tràn đầy cảm giác... tự hào.

Đúng lúc này, từ trong đám người vây xem, lại chen ra một người mà Thẩm Tu Yến vô cùng chán ghét, không ngờ sẽ gặp ở đây.

Hà Đống.

Hắn mặc một bộ đồ rất bình thường, cả người có vẻ suy sụp. Hắn đẩy đám người ra, lao về phía Thẩm Tu Yến, khuôn mặt đầy kích động và hoài niệm:

"Tu Yến!"

Thẩm Tu Yến lùi lại một bước, tránh khỏi tay hắn đang muốn kéo tay áo mình, nhíu mày:

"Ngươi tới làm gì?"

"Tu Yến..."

Thấy phản ứng của cậu, vẻ mặt Hà Đống thoáng hiện thất vọng,

"Ngươi bây giờ sao lại trở nên như vậy... Trước đây, chúng ta rõ ràng rất yêu nhau mà......"

"Ngươi là ai vậy?"

Tiểu Quân Hành bước lên một bước, chắn trước mặt Thẩm Tu Yến, đôi mắt phượng nheo lại, khí thế trên người bỗng chốc trấn áp bốn phía, phảng phất có bóng dáng Lâm Cảnh Hàng.

Tư chất khóa thể chất SSS, dù chỉ mới là một đứa trẻ, nhưng cũng giống như Lang Vương lúc nhỏ, chỉ cần hơi bộc lộ khí thế là đủ khiến đám sói phải run rẩy.

"Còn nhóc là ai..."

Hà Đống hơi ngẩn người, rồi nhìn thấy đôi mắt giống hệt Thẩm Tu Yến, gương mặt lập tức hiện lên vẻ kinh hãi và không dám tin:

"Tu Yến, đây là... con của ngươi?!"

"Liên quan gì đến ngươi?"

Lông mày Thẩm Tu Yến càng nhíu chặt, kéo tay con trai tính rời khỏi đó.

"Đây không phải là con ruột của ngươi đúng không? Chắc là cháu hay họ hàng gì chứ..."

Hà Đống vẫn chưa chịu buông tha.

"Không được đụng vào mỗ phụ ta!"

Tiểu Quân Hành nói, giọng tuy non nhưng khí thế mười phần.

Hà Đống giật mình, động tác lập tức dừng lại.

Ngay khoảnh khắc ấy, không khí xung quanh tựa như đóng băng.

Đám đông xung quanh tự động tản ra, nhường đường cho một người đàn ông cao lớn trong bộ đồ trắng bước tới.

Lâm Cảnh Hàng đi đến, khí thế áp đảo, từ trên cao nhìn xuống Hà Đống.

Giọng anh lạnh lẽo như mũi băng đâm thẳng vào lòng người:

"Tránh xa cậu ấy ra."

Bình Luận (0)
Comment