Chương 16

“Chị ơi.” Vu Miểu trong phòng khách gọi.

Niên Tuế đáp lại một tiếng, cất điện thoại rồi bước tới.

“Em và Lưu Hạo muốn gọi tí mì, chị thì sao?”

“Chị sao cũng được.”

“Vậy em gọi ba tô nhé, tô của chị không cay phải không?”

“Ừm.”

Ban ngày lúc vào hè dài, phải đến sáu bảy giờ tối trời mới có dấu hiệu tối đi.

Đúng như lời Lưu Hạo nói, tầng mây được phủ lên một lớp ánh sáng dịu nhẹ, mặt biển như được rắc đầy bụi vàng, ráng chiều ở đảo Thắng rực rỡ và mộng mơ.

Niên Tuế thay một chiếc áo khoác mỏng nhẹ, bên dưới mặc váy dài ghép mảnh, cổ đeo thêm một chiếc vòng chuỗi gốm sứ.

Gió biển ào ào, tóc cô cứ liên tục tạt vào mặt, cô đã chỉnh lại trên đường đi không biết bao nhiêu lần. Vu Miểu hỏi: “Có cần em tết tóc cho chị không?”

“Cứ xõa đi, xõa ra gió thổi nhìn mới đẹp.” Lưu Hạo giơ máy ảnh lên trước mắt để đo sáng: “Chị cứ thoải mái cử động, cười thoải mái, có thể quay mặt sang bên cạnh nhìn về phía xa.”

Niên Tuế vén tóc, theo hướng dẫn của cậu nhiếp ảnh thay đổi tư thế đi đi lại lại tại chỗ.

“Ok, giờ đừng cười nữa, mình cần tí buồn man mác rạng ngời.”

Đã làm blogger gần ba năm, Niên Tuế đã khắc phục được chứng ngại ống kính, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tu luyện được cảm giác tin tưởng của một người mẫu chuyên nghiệp.

Cô nhịn được hai giây rồi vẫn không nhịn nổi bật cười, quay sang hét lên với người đứng đối diện ghềnh đá: “Buồn man mác rạng ngời là sao? Trừu tượng quá!”

“Là cái kiểu truyện thanh xuân đau thương đó chị.” Lưu Hạo buông một tay ra, xoay xoay trên không: “Tình yêu khắc cốt ghi tâm có chưa? Chị nghĩ về người đó đi, ánh mắt sẽ có câu chuyện thôi.”

Niên Tuế cúi thấp đầu, điều chỉnh biểu cảm rồi ngước mắt lên lại.

Tình yêu khắc cốt ghi tâm ư? Đã từng có chưa?

Thực ra, hàng dừa dưới ánh hoàng hôn cô đã từng thấy từ lâu, chỉ là khi đó không có tâm trí ngắm nhìn.

Câu chuyện yêu mà chưa yêu đó cũng không thể gọi là khắc cốt ghi tâm, nhưng cũng đủ khiến cô đau lòng.

*

Gió biển dịu dàng, hoa tươi và bong bóng trải thành một lối đi nhỏ trên bãi cát.

Dưới nền trời xanh tím, cô gái nói “em đồng ý,” anh chàng vui mừng đến rơi lệ, sau đó pháo hoa rực sáng, mọi người hò reo, phép màu hạnh phúc dường như đã được ứng nghiệm vào khoảnh khắc đó. Trên thế giới này thực sự tồn tại tình yêu lãng mạn như cổ tích hoàng tử và công chúa.

Màn cầu hôn thế kỷ gây chấn động làng giải trí này đây cũng là dự án cuối cùng Niên Tuế tham gia trước khi nghỉ việc.

“Cuối cùng cũng kết thúc rồi.”

Niên Tuế ngẩng đầu khỏi điện thoại, hỏi: “Gì cơ?”

“Happy ending rồi đó.” Đồng nghiệp nhìn đám đông náo nhiệt ở phía xa nói: “Chúng ta công thành lui thân… à không đúng, vẫn phải ở lại dọn dẹp hiện trường nữa chứ.”

Đầu tiên là thiết kế phương án theo yêu cầu của khách hàng, sau đó sửa đi sửa lại theo ý tưởng của khách hàng, rồi giúp họ biến cảnh tượng trong tưởng tượng thành hiện thực, cuối cùng là chứng kiến một màn vui buồn không liên quan đến mình. Chờ đợi sau khoảnh khắc náo nhiệt và hân hoan đó là tự tay tháo dỡ mọi thứ đã được sắp đặt tỉ mỉ, nhìn chúng biến thành những tấm bìa vụn trong thùng rác.

Đó chính là công việc trước đây của Niên Tuế, lãng mạn không đủ, mệt nhọc có thừa.

“Không phải bà nói có việc phải đi trước sao?” Đồng nghiệp nhắc nhở cô: “Mau đi đi, ở đây cứ để tụi tui lo.”

“Thế được rồi.” Niên Tuế vỗ vai cô nàng kia: “Cảm ơn nhé, về mình mời mọi người ăn bữa thịnh soạn.”

“Tuyệt.” Đồng nghiệp nói: “Lần này phong bì của bà chắc chắn dày.”

Niên Tuế nhếch khóe môi, xung quanh toàn là giới truyền thông, cô tháo thẻ nhân viên, khom lưng lén lút rút lui khỏi hiện trường.

Ngày mai là Giáng Sinh, mấy ngày nay thần kinh căng thẳng, vừa lo lắng thời tiết thất thường trên đảo, lại sợ toàn bộ quy trình xảy ra một chút sai sót. Cô mới phát hiện Minh Hòa đã gần hai ngày không liên lạc với cô.

Niên Tuế tự nghĩ mình còn bận rộn với công việc, anh chắc cũng đang bận, hoặc, cô ngây thơ mong chờ, anh đang chuẩn bị điều gì đó nên mới cố ý tỏ ra bí ẩn.

Cuộc điện thoại định gọi đi cuối cùng vẫn buông tay, cô nghĩ mình nên kiên nhẫn hơn, đừng phá hỏng không khí, nhưng lại nóng lòng chạy một mạch ra sân bay.

Đảo Thắng bốn mùa như xuân, còn Thượng Hải lại là mùa đông lạnh giá.

Con người quen chữa lành vết thương rồi cũng quên đi nỗi đau, trong mùa hè nóng bức lại quên mất cảm giác đau rát khi gió đông tạt vào mặt.

Niên Tuế chỉ nhớ lúc đó mình chật vật và buồn cười đến mức nào, cô ngồi xổm dưới gốc cây khô trong chiếc áo khoác mỏng manh, gọi đi gọi lại một cuộc gọi thoại không người nhấc máy. Cây thông Noel bên trong cửa kính cô độc và xám xịt đã nhắc nhở cô rằng, đêm nay, cả nó và cô đều đã bị lãng quên.

“Chị, em bảo chị buồn man mác thôi mà.” Lưu Hạo đặt máy ảnh xuống: “Không phải em bảo chị bày ra sát khí đâu nha!”

“Hả?” Gió biển quá to, Niên Tuế không nghe rõ.

“Ánh mắt của chị hung dữ quá,” Lưu Hạo chỉ vào giữa lông mày cô hét lên: “Thả lỏng lông mày ra, đừng có nhíu lại.”

“Ồ.” Niên Tuế vỗ vỗ mặt, thư giãn cơ mặt.

Ánh sáng chạng vạng thay đổi rất nhanh, chụp xong cảnh trung và toàn, Lưu Hạo tranh thủ lúc trời nửa tối nửa sáng dùng máy Polaroid chụp cho Niên Tuế vài bức cận.

“Mấy tấm này đều đẹp xuất sắc.” Nhiếp ảnh gia hôm nay cũng chụp rất thỏa mãn, cậu ấy ngắm lại từng tấm từng tấm tác phẩm của mình: “Ánh sáng này nè, tuyệt vời.”

“Về rồi xem đi.” Màn đêm bao phủ bờ biển, bị gió biển tạt gần hai tiếng, tóc Niên Tuế đã bị rối thành búi, cô dùng tay gãi bừa vào, chỉ muốn nhanh chóng về tắm rửa.

“Quả nhiên vẫn phải có chuyên gia đi cùng.” Vu Miểu nhìn tấm ảnh polaroid vừa hiện hình: “Lần trước em chụp cho chị, sau đó mặt chị đen sì luôn.”

Niên Tuế cười cười, ôm lấy cô nàng giải thích: “Chị mệt quá thôi.”

Ở lối vào bãi biển có xe đưa đón của khách sạn, điện thoại và đồ đạc cá nhân của cô lúc nãy đều để ở chỗ Vu Miểu, lên xe Niên Tuế mới có thời gian xem tin nhắn chưa đọc.

“Ngứa quá, em đã dán miếng chống muỗi rồi mà sao vẫn bị muỗi cắn vậy trời?” Vu Miểu giơ cánh tay lên gãi mạnh.

Lưu Hạo nhìn qua, nói: “Cái này của cô giống như bị côn trùng cắn rồi, sưng to thế kia.”

Niên Tuế đột nhiên đứng dậy, làm cả hai người bên cạnh giật mình, còn tưởng cô phát hiện ra côn trùng độc hay thú dữ gì.

“Bác tài, làm ơn dừng xe giúp ạ.” Niên Tuế vén váy đứng lên, rồi nói với Vu Miểu: “Chị đi đón người, trong vali hành lý của chị có thuốc bôi Muhi, em về tự tìm bôi vào.”

“Đón ai…” Chưa kịp để Vu Miểu hỏi xong, cô đã chạy vụt ra ngoài, bỏ lại hai người trên xe nhìn nhau khó hiểu.

Minh Hòa đã gửi tin nhắn cho cô một tiếng rưỡi trước, với nội dung “tôi lên máy bay rồi, tám giờ hạ cánh.”

Đến cổng sân bay, Niên Tuế lại cuống cuồng chạy như điên, cô thở hổn hển, với mái tóc rối bời, bối rối nhìn quanh giữa những người qua lại.

Màn hình điện tử hiển thị chuyến bay từ Thượng Hải đến đảo Thắng đã hạ cánh đúng giờ, từng tốp từng tốp hành khách bước ra từ cổng đón, nhưng Niên Tuế vẫn không thấy người mình chờ.

Cơn nóng vội dần dần nguội đi, cô mở màn hình xem lại tin nhắn của Minh Hòa, chợt nhận ra chuyến bay từ Thượng Hải phải mất ít nhất hơn ba tiếng, làm sao có thể tám giờ hạ cánh được.

“Đồ khốn, đừng nói là lừa mình đó chứ?” Niên Tuế càng nghĩ càng thấy anh chỉ nhắn bừa, cô đá mạnh vào cột trụ, không giận đối phương chỉ giận bản thân.

Ngày hôm đó, Niên Tuế vẫn xếp hàng ở khu vực chờ taxi trước cửa sân bay. Đảo Thắng sau khi màn đêm buông xuống vẫn oi bức và nóng nực, rời khỏi bờ biển đến gió cũng trở nên khan hiếm.

Cô đang do dự không biết có nên đổi phương tiện giao thông khác không, thì đồ khốn kia lại gọi điện đến.

“Alo.”

“Cô đâu rồi? Sao không trả lời tin nhắn của tôi?”

Ngọn lửa vốn đã tích tụ trong lòng bị châm ngòi bùng lên, Niên Tuế tức giận gắt: “Anh còn mặt mũi hỏi tôi đâu rồi à? Tôi đang ở sân bay đây, còn anh đâu?”

Đầu dây bên kia im lặng hai nhịp mới có âm thanh, Minh Hòa đáp: “Sân bay.”

Niên Tuế giơ điện thoại lên quay đầu lại, người đứng ở cửa ra cũng vừa vặn nhìn qua.

Nếu là trong phim thần tượng, giây tiếp theo bgm sẽ vang lên, rồi nam nữ chính chạy đến ôm chầm lấy nhau.

Niên Tuế cũng chạy về phía Minh Hòa thật.

“Ui, hoa.” Minh Hòa nâng cánh tay lên bảo vệ bó hoa trong lòng: “Nhẹ tay thôi.”

Niên Tuế nắm tay đấm vào cánh tay anh mấy cái mới nguôi giận, cô vén những sợi tóc dính vào môi đi, hỏi anh: “Anh lề mề trong đó làm gì thế? Biết tôi đợi anh bao lâu rồi không?”

“Có người lấy nhầm hành lý của tôi, đợi một lúc nhân viên mới giúp tôi tìm lại được.”   

Chuyện có thể thông cảm, không trách được, Niên Tuế “ồ” một tiếng.   

“Anh, anh bay bằng máy b** ch**n đ** đến à?” Cô hỏi, “Sao mà nhanh thế?”   

“Tôi từ Quảng Châu tới.”   

“Sao anh lại ở Quảng Châu?”   

“Đi công tác.” Minh Hòa chìa tay ra: “Nè.”   

Lần đầu tiên thấy người đi đón lại được tặng hoa, Niên Tuế nhận lấy bó hoa chuông màu tím nhạt, hỏi: “Không phải anh mang từ Quảng Châu đến đấy chứ?”   

“Ừm, cạnh khách sạn có chợ hoa, hôm nay tôi dậy sớm nên đi dạo một vòng, chủ tiệm nói hoa này không chịu được nóng, mấy ngày này đã là đợt hoa cuối cùng rồi.” Minh Hòa cong môi cười, nói: “Tôi còn lo nếu đợi đến lúc về rồi mới đưa cô thì không kịp nữa.”   

Niên Tuế ngước mắt lên rồi vội vàng cúi xuống, đột nhiên không dám nhìn đôi mắt đang đong đầy niềm vui của anh.   

“Tôi còn tưởng anh nói chơi thôi.”   

“Gì cơ?”   

“Anh đến thật đó à?” Niên Tuế bỏ tay xuống: “Công việc xong rồi à?”   

Minh Hòa thôi cười nữa, nhìn cô mà không nói gì.   

Sân bay người ra người vào, đã có mấy người đi ngang qua trước mặt Niên Tuế rồi quay đầu lại liếc nhìn cô.   

Cô kéo nhẹ vạt áo Minh Hòa, nói: “Đi thôi, đừng đứng đây nữa.”

“Tôi đợi cô mười ngày rồi.” Minh Hòa chợt lên tiếng.   

“Đợi cái gì?”   

“Cô nói xem?”   

Niên Tuế cũng đáp lại anh bằng một câu hỏi: “Trước đây bảo anh đến anh cũng đâu có đến?”   

Cô xụ mặt xuống, lạnh lùng châm biếm: “Ai biết bây giờ anh lại nhiệt tình thế đâu.”

*   

–“Đêm Giáng Sinh có kế hoạch gì chưa?”   

“Đêm Giáng Sinh à? Còn nửa tháng nữa mà.” 

“Vậy có kế hoạch gì chưa?”

Gần đây họ gặp nhau thường xuyên, nhưng đây là lần đầu tiên có lời mời chính thức như vậy, lúc đó Niên Tuế đoán được ý đồ của anh, nghĩ một lát rồi nói: “Tuần đó em phải đi công tác, không chắc có về kịp không.”   

“Đi công tác ở đâu thế?”   

“Đảo Thắng.” Nghĩ đến chuyện này là Niên Tuế thấy mệt mỏi, cô thở dài một tiếng, mở lời: “Khách hàng này là ngôi sao, năn nỉ mãi mới ký hợp đồng với bên em.”   

“Ai thế?” Minh Hòa hỏi cô.   

“Vụ này không thể nói cho anh biết.” Niên Tuế cười nói: “Người ta còn chưa công khai, nhỡ anh nói ra thì sao.”   

“Em nói tên anh không chắc đã biết.” Minh Hòa không mấy hứng thú với mấy việc hóng scandal trong giới giải trí, anh hỏi Niên Tuế: “Vậy đây coi như là khách hàng lớn rồi hả?”   

“Ừm, em nói anh nghe, có một đồng nghiệp của em trước đây lạnh nhạt với em lắm. Người đó xấp xỉ tuổi em nhưng vào công ty sớm hơn, tụi em mỗi quý đều có đánh giá hiệu suất, trước đây em muốn người đó kéo em vào nhóm thì người đó cứ như thế này này.” Niên Tuế đổi nét mặt, hạ giọng bắt chước giọng điệu của đồng nghiệp đó: “‘Cách làm việc của tôi khá bảo thủ, đột nhiên thêm một người vào sẽ làm xáo trộn tiết tấu của chúng tôi’. Lúc đó em còn hạ mình lắm, em nói em chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ, tiền thưởng cứ để các anh chia nhau thôi. Còn bây giờ thì sao? Ha! Thấy em có khách hàng lớn, lại đến hỏi em có đủ nhân lực không, sao, không còn bảo thủ nữa à?”   

Minh Hòa bị màn mô tả sinh động của cô chọc cười, nói: “Phải đó, đừng để ý đến anh ta.”   

Anh đang trang trí cây thông Noel mới đến, tiện miệng hỏi: “Biển ở đảo Thắng có đẹp lắm không?”   

“Sao?” Niên Tuế giúp anh xé giấy gói trên đồ trang trí, “Muốn đi cùng à?”   

“Có được không?”   

“Được chứ.” Niên Tuế gật đầu, đưa ra điều kiện cho anh, “Anh đến làm culi cho em, em mời anh ở phòng có view biển.”   

Dù là nói đùa nhưng Minh Hòa cũng thấy vui, anh ôm ngực nói: “Lòng thì có thể đi cùng em, nhưng người thì không được.”   

Ngày lễ nhà hàng chắc chắn sẽ bận rộn, Niên Tuế biết anh không thể đi được.   

“Không kịp đêm Giáng Sinh thì còn đêm Giao thừa mà.”   

“Ừm.” Minh Hòa nói: “Không vội.”   

Lúc đó họ quây quần bên một cây thông Noel trơ trụi, cùng nhau quấn dây đèn, treo ngôi sao, cùng nhau chờ đợi năm mới đến, không cần nhìn nhau cũng biết đối phương cũng đang cười giống mình, tâm ý đã đủ rõ ràng, chỉ cần chờ thêm một thời cơ hoàn hảo là có thể chính thức nắm tay nhau, họ tưởng rằng tương lai còn dài, cơ hội còn nhiều, đi chậm một chút trên đoạn đường đến đích cũng không sao.   

Thế nhưng lại quên mất rằng cuộc đời không phải là một con đường một chiều bằng phẳng rộng rãi, nơi ấy đầy rẫy ngã tư, có lẽ ở một khúc quanh tiếp theo sẽ rẽ theo hướng khác.

*   

–“Niêm Niêm? Có phải Niêm Niêm không?”   

Giọng nói của cô gái lạ mặt kéo Niên Tuế trở về thực tại, cô nhìn theo hướng giọng nói, nở nụ cười chào hỏi: “Hi.”   

“Đúng là chị thật này! Em thấy Weibo của chị! Em còn nghĩ mấy hôm nay không biết có gặp được chị không, sao chị vẫn còn ở sân bay thế?”   

“Chị, chị đến đón.” Niên Tuế ngước lên nhìn sang bên cạnh.   

“Á á á là chồng Niêm* phải không?!” Cô gái che miệng hét lên.   

Niên Tuế cười ha ha, xem như thừa nhận.   

Minh Hòa đứng bên cạnh nghe, đầu nghiêng đi một chút, anh nghe qua các từ như tiều phu, ngư phu, đồ phu, hỏa phu*1, chồng Niêm là cái gì phu*2.

Bình Luận (0)
Comment