“Hai người đến khách sạn à? Bạn em đến đón em, có cần em đưa hai người đi không?”
“Được không thế?” Niên Tuế mừng rỡ trong lòng, hỏi cô gái: “Các em định đi đâu?”
“Tụi em định đi chợ đêm chơi trước.”
“Vậy thì cũng đưa tụi chị đến đó đi nhé.” Niên Tuế nói: “Các em tiện thế nào thì thế đấy.”
Cô vội vàng đến sân bay, trong túi xách mang theo chỉ có điện thoại và thẻ phòng. Trước khi xuống xe, Niên Tuế tháo móc khóa túi xách mới mua ra tặng cho cô gái đó, không gọi là quà, coi như là một kỷ niệm nhỏ.
“Lúc em học cấp ba đã theo dõi chị, giờ em sắp học năm hai đại học rồi đó!” Cô gái thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, tay nắm chặt chiếc móc khóa quái vật nhỏ vẫy vẫy với cô, nói: “Niêm Niêm phải luôn vui vẻ nhé, và phải cập nhật bài viết hàng ngày đó nha!”
“Được.” Niên Tuế cười gật đầu: “Bye bye.”
Buổi tối ở thành phố du lịch vô cùng náo nhiệt, các cửa hàng dọc phố sáng rực đèn, xe máy điện trên đường chạy nhanh hơn cả gió.
“Đi vào bên trong này.” Minh Hòa đổi chỗ đứng với cô, nói, “Tôi còn tưởng cô sẽ tặng bó hoa cho cô gái đó chứ.”
Niên Tuế ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại: “Tại sao?”
Cô ôm chặt bó hoa đang kẹt ở khuỷu tay, rồi lại cúi đầu nói: “Đây là anh tặng tôi mà.”
Minh Hòa nín thở nhìn sang bên cạnh, khóe miệng suýt nữa không kìm được.
“Ôi, quán chè thanh nhiệt kia đóng cửa sớm vậy nhỉ.” Niên Tuế bĩu môi: “Đang định mua mang về.”
“Quán nào?” Minh Hòa cúi người xuống.
Niên Tuế giơ điện thoại lên cao hơn một chút: “Cái này nè, nhiều người giới thiệu cho tôi lắm.”
Bên cạnh chính là phố ẩm thực, Minh Hòa thấy một tiệm chè vẫn còn mở cửa, hỏi Niên Tuế: “Vậy đổi món khác ăn đi, cô muốn ăn xôi xoài không?”
“Thôi, chín giờ rồi.”
“Vẫn còn sớm mà.” Trước đây cô thường xuyên bận rộn đến giờ này mới ăn tối, huống hồ ở thành phố biển đầy sức sống này, chín giờ thế nào cũng không tính là muộn.
“Ngày mai phải chụp hình, không ăn đâu.” Niên Tuế đột nhiên ngẩng mắt lên: “Anh ăn tối chưa? Có đói không?”
“Ăn rồi, không đói.” Minh Hòa buông vali hành lý trong tay ra, “Để tôi đi mua, nếu cô không ăn thì mang về cho trợ lý cô.”
Nói xong anh quay người bước lên cầu thang, Niên Tuế nhận lấy vali hành lý, hét vào bóng lưng Minh Hòa: “Mua hai phần nhé!”
*
Bôn ba mệt nhọc cả ngày, trên đường về khách sạn, điều Niên Tuế lo lắng nhất vẫn xảy ra.
Vừa mở cửa xe ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nặc cô đã thấy không ổn, mà trong xe lại còn bật điều hòa lạnh, khiến cô muốn mở cửa sổ hóng gió bên ngoài cũng không được.
Lại một cú phanh gấp nữa, Niên Tuế ôm ngực, cầm điện thoại liếc nhìn bản đồ, còn 1.7 km, không xa, cô chắc là có thể nhịn được.
“Há miệng ra.”
Vừa nãy cô đã nghe thấy người bên cạnh sột soạt không biết đang làm gì, Niên Tuế ngửa ra sau, cảnh giác hỏi: “Cái gì thế?”
“Kẹo bạc hà.” Minh Hòa bóc vỏ kẹo, mượn ánh sáng lóe lên từ đèn đường ngoài cửa sổ tìm thấy khuôn mặt cô rồi đưa đến bên miệng cô.
Thoang thoảng ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh, Niên Tuế mở miệng, dùng răng cắn lấy viên kẹo ngậm vào.
Cảm giác mát lạnh ngay lập tức tràn đầy khoang miệng, mũi thông thoáng hẳn, cô thả lỏng những ngón tay đang nắm chặt, khẽ thở dài.
Minh Hòa đang cúi đầu xem điện thoại, ánh sáng yếu ớt từ màn hình chiếu sáng khuôn mặt nghiêng của anh, Niên Tuế nhìn anh một lúc, dùng đầu lưỡi đẩy viên kẹo sang má, hỏi: “Anh đi xe thế này mà không bị say à?”
“Không say.” Minh Hòa không ngẩng đầu, ngón tay thỉnh thoảng lại chạm vào màn hình.
Muốn nói chuyện để phân tán sự chú ý của mình, Niên Tuế lại hỏi anh: “Anh đang xem gì vậy?”
“Cô.”
“Hả?”
Minh Hòa giơ điện thoại cho cô xem, nói lại câu đầy đủ: “Ảnh cô vừa đăng.”
Có lẽ Vu Miểu đã dùng tài khoản của cô để quét mấy tấm ảnh polaroid đó rồi đăng lên trước. Ánh sáng huỳnh quang từ màn hình làm mắt cô lóa lên, xe lại xóc nảy, Niên Tuế lại muốn buồn nôn, vội vàng quay mặt đi nói: “Đúng rồi, vừa chụp ở bờ biển đấy.”
Minh Hòa thu tay lại: “Đẹp lắm.”
Kẹo bạc hà dù sao cũng là kẹo, ngậm lâu cũng thấy gắt họng, Niên Tuế nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ho khan hai tiếng như để che giấu.
“Niên Tuế.” Một lát sau Minh Hòa gọi cô.
“Hửm?”
Minh Hòa chìa cánh tay ra: “Cô bấm giúp tôi một hình chữ thập, ngứa quá.”
“Bị muỗi cắn à?”
“Ừa.”
“Anh tự bấm đi.”
Minh Hòa vẫn giơ cánh tay: “Tôi không có móng tay.”
Thật là khó chiều, Niên Tuế thầm than vãn, nhưng cơ thể lại dịch sang bên cạnh anh một chút. Trong xe tối cô không nhìn rõ, đành phải một tay nắm lấy cánh tay anh, dùng đầu ngón tay cái sờ vào mặt trong cánh tay anh hỏi: “Chỗ nào?”
“Ngay chỗ đó.”
“Sờ thấy rồi.” Niên Tuế dùng móng tay bấm hai vết hằn lên chỗ sưng đỏ, để cơn đau át đi cảm giác ngứa.
Xe gọi qua ứng dụng dừng lại trước cửa khách sạn, viên kẹo trong miệng cũng gần như tan hết.
Đăng ký xong ở quầy lễ tân, Niên Tuế dẫn thẳng Minh Hòa vào phòng, anh đi theo sau cô suốt, mặc cho cô sắp xếp.
“Cô bây giờ đúng là kiếm được bộn tiền rồi đấy.” Đứng trước cửa biệt thự, Minh Hòa mới mở lời nói câu đầu tiên sau khi xuống xe.
“Vừa kiểm tra tài khoản mới phát hiện còn mấy vạn điểm VIP, coi như cũng kiếm chác được chút đỉnh từ công ty cũ.” Niên Tuế ấn tay nắm cửa: “Không lừa anh đâu nhỉ, có phòng view biển thật đấy.”
Minh Hòa cười cười, đẩy vali hành lý vào.
Cánh cửa tủ lạnh đóng lại không quá nhẹ cũng không quá mạnh, một tiếng thịch vang lên, anh đứng sững đó, mắt đối mắt với chàng trai đang ở trần cách đó vài bước.
“Ui trời.” Chàng trai phản ứng trước, hai tay đan chéo che ngực: “Chị về rồi à?”
“Ừm.” Niên Tuế đưa tay bật đèn ở sảnh vào: “Miểu Miểu đâu?”
“Trên lầu ạ.” Lưu Hạo cười ngượng ngùng: “Em xin lỗi nha, em vừa tắm xong, không biết giờ này hai người về.”
“Lưu Hạo, cameraman của công ty.” Niên Tuế giới thiệu với Minh Hòa.
“Ồ.” Minh Hòa nở một nụ cười xã giao lịch sự: “Chào cậu.”
“Em chào anh rể.” Lưu Hạo rụt cổ và vai lại, cả khuôn mặt đỏ bừng, phân tầng rõ rệt so với làn da từ cổ trở xuống.
“Vậy em về phòng đây.”
“Lưu Hạo.” Niên Tuế gọi cậu ấy lại, vỗ vỗ cánh tay Minh Hòa: “Mang đồ ăn khuya cho hai đứa này.”
“Đúng rồi.” Minh Hòa bước tới giơ túi đựng đồ ăn lên, “Xôi xoài.”
“Em cảm ơn chị, cảm ơn anh rể!”
Lưu Hạo nhanh chân chạy về phòng, Minh Hòa cười một tiếng, quay lại nói với Niên Tuế: “Mở cửa ra suýt chết khiếp.”
“Hai người đàn ông các anh ở tầng một đi, mấy phòng bên trong đều trống, anh cứ chọn, tôi lên đây.”
“Này.”
Niên Tuế dừng bước, lực giữ trên cổ tay cô nhanh chóng biến mất, Minh Hòa đưa túi đồ ăn đóng gói sang.
“Ngày mai có việc gì tôi giúp được không? cô giáo Niêm Niêm.”
Mỗi lần anh gọi vậy Niên Tuế đều nổi da gà, rõ ràng là giọng điệu rất bình thường, nhưng cô lại thấy kỳ quặc, như thể có ai đó vừa thổi hơi vào tai vậy.
“Không cần đâu.” Niên Tuế nhận lấy túi, gãi gãi cổ không nhìn anh: “Để mai tính, anh nghỉ sớm đi.”
“Ừm.”
*
Phòng suite hạng sang ở tầng hai có bồn tắm massage lộ thiên, Niên Tuế đẩy cửa bước vào, Vu Miểu đang đắp mặt nạ, ngồi bên bồn ngâm chân.
“Về rồi à chị?”
“Ừm.” Niên Tuế đặt hộp đồ ăn xuống bàn, dựa vào khung cửa trêu cô nàng: “Em biết hưởng thụ ghê nha.”
“Chị vào đi, em vừa xả nước xong.”
“Chị phải gội đầu ngay, khó chịu chết đi được.” Niên Tuế quay người đi vào phòng: “Mua xôi xoài cho em này, lát nhớ ăn đấy.”
“Nghe nói chị đi đón anh rể về rồi à.” Vu Miểu gọi với theo.
Niên Tuế quay đầu lại: “Sao em biết?”
“Lưu Hạo kể em nghe.” Vu Miểu vừa nói vừa cười, “Cậu ấy bảo cậu ấy suýt chết khiếp, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một người đàn ông lạ mặt bước vào.”
Niên Tuế cũng cười, lấy bộ đồ ngủ ra khỏi vali: “Anh rể em cũng suýt chết khiếp đấy chứ?”
Câu này cứ thế tuột ra khỏi miệng, tự nhiên và trôi chảy, như thể sự thật vốn là vậy.
Niên Tuế đóng vali lại, hồi thần không suy nghĩ kỹ nữa.
Đêm hè nóng bức, tắm xong Minh Hòa mới nhớ ra là chưa gọi lại cho Minh Phương Duệ.
Trong phòng có đặt nến thơm, anh không thích mùi này nên mở cửa sổ ra muốn cho mùi bay bớt.
Phòng của anh sát với sân nhỏ, lá cây xào xạc trong gió, chim đêm cũng đã về tổ.
Sau ba tiếng chuông dài, điện thoại được kết nối, Minh Hòa hỏi: “Ngủ rồi ạ?”
“Chưa, đang xem TV với hai cô nàng.” Minh Phương Duệ có lẽ đã chuyển đến một nơi yên tĩnh hơn, một lúc sau mới lên tiếng, “Không phải nói hôm nay về sao? Sao rồi? Có vấn đề gì à?”
“Không, con đến đảo Thắng rồi.”
“Đến đảo đó làm gì?”
Ánh trăng trong vắt, bóng cây lay động, Minh Hòa nhìn cảnh tượng trước mắt, lại không thể trả lời câu hỏi này.
“Ngắm biển chứ sao, còn làm gì nữa ba?”
“Châu Giang không đủ cho con ngắm hả? Còn phải chạy tuốt tới đảo Thắng ngắm biển.” Minh Phương Duệ hỏi anh: “Con đi một mình à?”
“Còn có bạn nữa ạ.”
“Bạn nào? Dương Dương về rồi à?”
“Không phải, dù sao con xin nghỉ hai ngày mà, tuần sau con về.” Minh Hòa nói xong liền muốn cúp điện thoại.
“Khoan khoan.” Mấy năm nay Minh Hòa chỉ quanh quẩn mấy chỗ cố định, không thích ra ngoài, không thích gặp người, ngoại trừ đàn anh cùng hùn vốn mở nhà hàng, anh cũng chưa từng nhắc đến việc quen biết bạn mới nào.
Minh Phương Duệ càng nghĩ càng thấy không ổn, hai ngày trước vừa lướt được một bài báo nói rằng một khách sạn trên đảo nào đó mượn danh hình thức câu lạc bộ giải trí để cung cấp dịch vụ đánh bạc. Tim ông thót lại, nghiêm giọng: “Con đừng có làm bậy bạ, đừng học thói hư tật xấu của ngupwfi ta.”
Minh Hòa nghe thấy buồn cười, hỏi ngược lại ba: “Con có thể học theo ai làm chuyện xấu chứ? Nghiêm Dương không có ở đây mà.”
“Vậy con đi với ai?”
Minh Hòa hít sâu một hơi, thốt nhanh ra 3 chữ mơ hồ: “Bạn gái ạ.”
“…” Minh Phương Duệ đương nhiên không tin, còn cảm thấy anh càng bất thường hơn.
Ông nghiêm khắc cảnh cáo Minh Hòa: “Con mà dám bước vào sòng bạc, ba đánh gãy chân con.”
“Con ra ngoài chơi thiệt mà.” Minh Hòa cười nói: “Ba nghĩ gì vậy?”
“Vậy bạn gái con đâu? Bảo con bé đến chào ba một tiếng.”
“Cô ấy… ngủ rồi.”
“Hừm.” Minh Phương Duệ cười lạnh lẽo một tiếng: “Ba còn lạ gì con nữa? Con có nói dối hay không ba không cần nhìn, chỉ cần nghe là biết rồi.”
Minh Hòa không phản bác nổi, lần này thì thực sự không biết phải giải thích thế nào.
Khi anh đang bứt rứt vò đầu bứt tóc, muốn đâm đầu vào tường thì cửa vang lên hai tiếng cốc cốc nhẹ nhàng, giọng nói quen thuộc vọng qua cánh cửa: “Anh ngủ chưa thế?”
Hầu như là ngay giây tiếp theo cánh cửa phòng đã được kéo ra, Niên Tuế ngước mắt lên, Minh Hòa nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt lấp lánh và tràn ngập niềm vui, như thể sự xuất hiện của cô khiến anh vừa bất ngờ vừa vui mừng.
Sợ anh nghĩ nhiều, Niên Tuế vội vàng giơ cao chai thuốc chống côn trùng, kéo xa khoảng cách giữa hai người: “Cái này cho anh, hiệu quả chống ngứa tốt lắm.”
“Cảm ơn.” Minh Hòa vẫn cười, đôi mắt vẫn sáng như bóng đèn.
Niên Tuế vừa tắm xong, đầu đang quấn khăn khô tóc, cô thu ánh mắt lại, chỉ tay lên lầu nói: “Vậy lên đây nha, có cần gì thì gọi, tôi mang đủ hết rồi.”
“Ừm.”
Cánh cửa phòng đóng lại, Minh Hòa đặt điện thoại trở lại tai, hỏi Minh Phương Duệ ở đầu dây bên kia: “Nghe thấy chưa? Con có lừa ba đâu.”
“… Có phải quen biết qua kênh chính thống không đấy?”
Minh Hòa đưa khóe miệng về trạng thái bình thường, bỏ điện thoại xuống và cúp máy.