Đầu tháng 9, Niên Tuế đến Du Thứ một chuyến. Cổ trấn vào đầu thu ngập tràn ánh nắng trong veo, cô mặc một chiếc váy phối màu trắng đen, tóc búi sau đầu cài một cây trâm bạc.
Ánh mắt cô khi ngoảnh lại nhìn vào ống kính mang vẻ lạnh lẽo mà xa cách, Minh Hòa nhìn qua màn hình mà nhịp tim cũng lỡ mất một nhịp.
Theo lệ thường, anh thả tim, lưu lại, rồi dùng tài khoản ID “Tiểu Hồng Thư C15RN517” bình luận: Cô giáo Niêm Niêm sao còn chưa chịu về nhà?
Địa điểm chi nhánh nhà hàng đã chọn xong, cũng nằm ở một góc ngã tư đường. Mấy ngày hôm nay hai ông chủ bận rộn bàn bạc phương án sửa sang với nhà thiết kế, hôm nào cũng tối mịt mới về đến nhà.
Hôm nay coi như kết thúc sớm, Minh Hòa xách túi thức ăn cho mèo bước ra khỏi chung cư.
Ánh hoàng hôn buông xuống người cô làm mờ đi những đường nét, cô gái đang cúi người trêu đùa chú mèo, mái tóc dài trượt xuống bên má, cô vẫy vẫy tay dịu dàng hỏi: “Meo meo, em ăn cơm chưa?”
Minh Hòa đứng nhìn từ xa, ánh mắt bỗng chốc trở nên mềm mại, khóe môi cong lên.
“Em nó không phải là meo meo.” Anh đi đến bên bồn hoa rồi ngồi xổm xuống.
Niên Tuế ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Vậy tên là gì?”
Minh Hòa đổ thức ăn vào bát, gọi mấy con mèo hoang: “Niên Niên, Tuế Tuế, lại ăn cơm nào.”
Niên Tuế lườm anh một cái, cũng không chịu yếu thế, vẫy tay gọi hai con mèo khác: “Minh Minh, Hòa Hòa, mấy bé tới đây nè?”
Ngay sau đó cả hai đều bật cười, người này chê người kia “trẻ trâu”, người kia thúc cùi chỏ vào người này một cái.
Gần một tuần không gặp, Minh Hòa đứng dậy, ánh mắt nhìn cô bất giác trở nên dính như keo, hỏi: “Sao em qua đây?”
“Em với Miểu Miểu vừa ăn cơm ở bên ngoài, tiện đường mang quà cho anh.”
Bóng tối bao trùm tứ phía, đèn đường bật lên ánh sáng vàng vọt, Minh Hòa nhếch môi vui vẻ nói: “Gì thế?”
“Em làm rất lâu đó nha, một món đồ cực kỳ hợp với anh.” Niên Tuế mở túi lấy ra một xấp vải nhuộm, hai tay giơ cao mở ra cho Minh Hòa xem.
Minh Hòa nhướng mày, mấp máy môi nói ra tên của nó: “Một cái tạp dề.”
“Đúng vậy.” Niên Tuế hạ tay xuống, để lộ khuôn mặt tươi cười rạng rỡ sau lớp vải xanh trắng: “Thế nào? Có phải rất hợp với anh không?”
“Hợp.” Minh Hòa gật đầu, giơ tay lên định bảo cô đeo thử cho mình xem.
Có người đi dạo và dắt chó đi ngang qua, Niên Tuế mặc kệ anh, gấp gọn lại rồi cất vào túi, hỏi: “Anh ăn tối chưa?”
“Chưa.”
“Hả? Biết thế vừa nãy gọi anh đi cùng rồi.” Niên Tuế nói, “Em tưởng anh đi ăn với đàn anh của anh rồi chứ.”
“Anh ấy phải về nhà ăn cơm với vợ.” Minh Hòa một tay cầm tạp dề và thức ăn mèo, tay kia đưa về phía cô: “Đi thôi, lên nhà cùng anh ăn tí.”
Niên Tuế đặt tay lên, được anh nắm chặt trong lòng bàn tay.
Trong tủ lạnh có sủi cảo đông lạnh, Minh Hòa nấu một nồi canh chua, Niên Tuế ngửi thấy mùi thơm liền đi vào bếp, đứng sau lưng anh ngó vào nồi, nói: “Thơm quá à.”
“Anh lấy cho em cái chén nhé?”
“Em no rồi, anh mau ăn đi, bảy giờ hơn rồi.”
Trong nhà chỉ bật một ngọn đèn treo trên quầy bar chỗ ăn, Niên Tuế và Minh Hòa ngồi song song trên ghế cao, cô chống cằm, nghiêng đầu nhìn anh.
“Đúng rồi.” Minh Hòa bỗng nhiên mở miệng, “Có chuyện này muốn đợi em về nói với em.”
“Gì á?”
Minh Hòa mở điện thoại, tìm một dòng ghi chú đưa cho Niên Tuế xem, hỏi cô: “Em có biết nhà của sếp Thẩm kia ở đâu không?”
“Anh nói Thẩm Chí Phàm á hả?”
“Đúng rồi.”
“Biết chứ, hồi trước anh ta từng mời mọi người trong công ty đến nhà ăn cơm.” Trên màn hình là một dòng địa chỉ, Niên Tuế nhìn Minh Hòa hỏi, “Sao thế?”
“Anh ta đặt một bộ sofa ở cửa hàng, giao đến địa chỉ này.” Minh Hòa nói, “Đi cùng một người phụ nữ, mới tháng trước thôi, chắc chắn không phải là Nam Chi.”
Niên Tuế cầm lấy điện thoại của anh, đọc lại dòng chữ trên đó một lần nữa.
“Chắc chắn không phải, chị Nam nửa năm nay đi nước ngoài, không ở trong nước.”
“Vậy thì không sai rồi.” Minh Hòa dùng thìa múc một viên sủi cảo, cười lạnh một tiếng rồi nói: “Biết ngay loại người này chắc chắn là quen thói.”
Niên Tuế đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào khoảng không, thẫn thờ.
Nếu cuộc hôn nhân trên danh nghĩa là thật, thì người mà cô cho là nạn nhân liệu có còn vô tội không?
Nếu có lần một sẽ có lần hai, vậy những năm qua chị ấy cứ nhắm mắt làm ngơ sao? Là chị ấy ngầm đồng ý sao?
Niên Tuế không dám nghĩ sâu thêm nữa.
“Người phụ nữ kia nhìn trạc tuổi anh ta, cử chỉ thân mật lắm, chắc chắn không phải trợ lý, đoán là ở bên nhau khá lâu rồi, mua cả nhà rồi cơ mà.”
“Cũng không thể nói vậy được, nhỡ đâu là chị em gái hoặc họ hàng gì đó thì sao?”
Minh Hòa liếc nhìn Niên Tuế, cười hỏi: “Sao em còn nói đỡ cho anh ta thế?”
“Em không nói đỡ cho anh ta, em chỉ cảm thấy anh không thể kết luận vậy được.”
Minh Hòa thôi cười, hỏi cô: “Chẳng lẽ em còn trông mong anh ta là người tốt à?”
Trong đầu chứa quá nhiều thứ, Niên Tuế buột miệng: “Em thật sự hy vọng anh ta là người tốt đấy.”
Bầu không khí chìm vào tĩnh lặng, cô dùng tay đỡ trán, Minh Hòa không nhìn rõ cảm xúc nơi đáy mắt cô, càng không đọc hiểu được suy nghĩ của cô lúc này.
Anh chỉ cảm thấy vừa nhắc đến chuyện của Thẩm Chí Phàm là Niên Tuế trở nên không giống cô ngày thường, day dứt, né tránh, lo nghĩ rất nhiều, giống như không muốn chấp nhận bộ mặt thật của người đàn ông kia, giống như vẫn còn điều gì đó mong đợi ở người này.
Trong lòng Minh Hòa bỗng không chắc chắn lắm, dù sao tất cả những gì họ có hiện tại cũng bắt nguồn từ câu nói “làm bạn trai tôi đi” của cô lúc đó, một sự sai lầm nối tiếp sai lầm. Cô muốn dùng một cách ôn hòa và kín đáo như vậy để khuyên lui một người đàn ông đã có vợ đang có ý đồ với mình.
“Em bị sao vậy?” Minh Hòa đặt cái muỗng trong tay xuống, vừa cảm thấy hoang đường vừa nơm nớp lo sợ, cố gắng dùng giọng điệu bình thường nhất để coi như một câu đùa vui mà hỏi: “Nếu anh ta độc thân thì không phải em sẽ…”
“Không phải sẽ cái gì?” Niên Tuế quay đầu đón lấy ánh mắt anh, sắc mặt đột ngột thay đổi: “Không phải sẽ gì cơ?”
Nửa câu sau Minh Hòa không thốt nên lời, nhưng cô nhìn qua ánh mắt anh đã hiểu được, cho nên có đôi khi hiểu nhau quá cũng không tốt.
“Sao? Bây giờ biết cuống rồi à?” Niên Tuế nhếch môi cười, hỏi anh: “Không phải anh là người bốc hơi khỏi thế gian trước sao? Anh đừng có lấy cái ánh mắt như thể em phản bội anh để nhìn em, anh có gì mà tủi thân? Hai năm qua cho dù em có thực sự yêu ai thì chẳng phải cũng là do anh đáng đời sao?”
Những lời nói ra trong lúc cảm xúc mất kiểm soát như từng mũi kim đâm vào tim, cô biết lời mình nói hơi nặng, cũng không dám nhìn biểu cảm của Minh Hòa, đứng dậy khỏi ghế nói: “Em không muốn cãi nhau với anh, bây giờ đầu óc em rất rối, em về nhà trước đây.”
“Hôm Đản Đản mất, anh đã muốn nói cho em biết.”
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, Niên Tuế dừng bước, đứng trong bóng tối.
“Anh nhìn lịch sử trò chuyện trên điện thoại, anh muốn đợi xem sao.” Minh Hòa nói, “Anh muốn biết nếu anh không hỏi em ‘dậy chưa’ thì em có ‘chào buổi sáng’ với anh hay không. Nếu anh không hỏi em ‘làm xong chưa’ thì em có hỏi anh ‘anh đang làm gì’ không.”
“Kỳ lạ lắm, ngay lúc anh cảm thấy chỉ còn một bước nữa là chạm tới em, anh lại đột nhiên sợ hãi.”
Cái tát giáng xuống má vang lên lanh lảnh đầy sức lực, Minh Hòa không tránh né, vùng da đó lập tức nóng rát, sưng tấy.
“Nhìn thấy tôi gửi cho anh mấy trăm tin nhắn chắc sướng điên lên nhỉ? Thấy tôi lo lắng chắc hả hê lắm nhỉ?” Mắt Niên Tuế đỏ hoe trừng anh, bàn tay vừa vung ra cũng đau đến tê dại, cô đẩy anh một cái, nghiêm giọng chất vấn: “Nội tâm anh đen tối đến thế hả? Tưởng rằng đóng gói bản thân thành nạn nhân là có thể quay ngược lại chỉ trích tôi à?!”
Nước mắt không nghe lời lăn dài khỏi hốc mắt, Niên Tuế nghiêng đầu đi.
“Anh.” Cô bước lên một bước, đưa tay muốn chạm vào má anh, tay giơ lên một nửa lại buông xuống: “Anh không có cảm giác an toàn thì anh có thể nói với tôi, anh có thể hỏi tôi, nhưng anh không được thăm dò tôi. Khi anh nghi ngờ tôi là anh đã định tội cho tôi rồi, sau đó ngay cả một cơ hội giải thích mà cũng không cho tôi.”
“Anh sai rồi.” Minh Hòa ngay cả thở cũng thấy đau, giơ tay ôm cô vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ cô lặp đi lặp lại, “Anh sai rồi mà.”
Hơn hai năm thời gian nói ngắn không ngắn, nói dài không dài, vài ký ức tốt đẹp vẫn còn rõ nét, họ tưởng rằng gặp lại nhau thì trái tim cũng sẽ lại gần nhau, nhưng có những thứ đã đứt là đứt, không phải cứ nhấn nút phát lại là mọi thứ có thể khôi phục như thường.
Quãng thời gian trống rỗng đó vẫn khiến họ đánh mất một thứ quan trọng nhất, không phải thích mà cũng không phải yêu, mà là niềm tin.
“Tất cả mọi người đều nói dạo này trạng thái của em rất tốt, hỏi em dạo này sống hạnh phúc lắm phải không.” Niên Tuế khàn giọng, sự ẩm ướt trên da thịt làm cô đau lòng cũng khiến cô thấy mệt mỏi: “Em cũng cảm thấy dạo này mình sống hạnh phúc quá, nhưng anh đã từng biến mất ngay lúc em hạnh phúc nhất, bây giờ em không dám quá hạnh phúc nữa thì phải làm sao đây? Em cũng sợ.”
Cô đẩy anh ra, lực không tính là mạnh, lùi về sau một bước: “Mấy hôm nay đừng gặp nhau, anh cũng đừng đến làm phiền em.”
*
Sau một trận cơn mưa, hơi nóng mùa hè hoàn toàn tan biến, gió cuốn đi những chiếc lá khô chực chờ rơi rụng trên đầu cành, ngoài cửa sổ sát đất người đi lại thưa thớt.
Khi chuông điện thoại vang lên, Minh Hòa cau mày, anh bắt máy đưa lên tai, hơi mất kiên nhẫn “a lô” một tiếng.
“Con đang ở văn phòng à?”
“Dạ.”
Trong điện thoại Minh Phương Duệ nói: “Ba cầm lộn chứng minh thư cũ rồi, lâu lắm không ra ngoài ba quên mất, con mau lại ngăn kéo dưới cùng bàn làm việc của ba tìm xem, chìa khóa ở trong hộp trà, lấy xong lập tức đưa đến sân bay giúp ba.”
“Dạ.”
Minh Hòa bỏ điện thoại xuống, miễn cưỡng đứng dậy khỏi ghế, làm theo chỉ dẫn của Minh Phương Duệ mở ngăn kéo dưới cùng ra, bên trong đựng đủ loại giấy tờ lớn nhỏ.
Anh tìm thấy chứng minh thư mới cầm trong tay, rồi bất ngờ bị một góc màu đỏ thu hút tầm mắt.
Thảo nào hồi nhỏ lục tung cả nhà cũng không tìm thấy, Minh Hòa không biết giờ khắc này nên khóc hay nên cười, hóa ra là ở đây.
Suốt dọc đường lái xe đến sân bay anh đều rất bình tĩnh, trong đầu cũng chẳng nghĩ ngợi gì.
Còn nửa tiếng nữa là kết thúc làm thủ tục lên máy bay, Minh Phương Duệ vội vàng đi tới, vừa nhìn thấy anh liền đưa tay ra nói: “Chứng minh thư đâu? Mau đưa cho ba.”
Minh Hòa đưa cuốn sổ kết hôn đang nắm chặt trong tay ra.
“Là hận đến mức nào thế ạ?” Anh hỏi ba mình: “Ảnh thì xé, tên cũng phải gạch đi.”
Minh Phương Duệ đưa tay ra, không cố ý nhìn vào món đồ màu đỏ nhưng cũng đủ chói mắt kia.
“Con sắp 30 rồi.” Minh Hòa vừa khó hiểu vừa bất lực, thậm chí nảy ra vài phần tức giận: “Cho dù là tội phạm giết người thì có thể nói cho con biết rồi chứ? Bà ấy rốt cuộc là ai?”
Im lặng hồi lâu, Minh Phương Duệ cuối cùng cũng mở miệng, nhưng lại trả lời câu hỏi trước đó của anh.
“Không hận.”
Bức ảnh bị xé, cái tên bị gạch đi, bao nhiêu năm ngậm miệng không nhắc tới chứa đựng quá nhiều cảm xúc hỗn tạp, duy nhất chỉ là không có hận.
Sân bay ồn ào náo nhiệt, lồng ngực Minh Hòa phập phồng, cảm thấy thái dương đang giật liên hồi, anh ổn định nhịp thở hỏi: “Bà ấy còn sống không?”
Minh Phương Duệ gật đầu: “Cô ấy đang ở cùng người nhà của cô ấy, sống rất tốt.”
“Người nhà.” Minh Hòa thì thầm hai chữ này, cảm thấy nực cười.
“Bà ấy đang ở đâu? Chắc không phải ở Thượng Hải đâu nhỉ.”
“Con không được đi tìm cô ấy.” Minh Phương Duệ nhìn thấu ý định của anh, giọng điệu bất giác nặng nề hơn: “Ba mẹ đã thỏa thuận là sẽ không liên lạc nữa.”
“Tại sao ạ?”
Dừng một chút Minh Phương Duệ mới mở miệng: “Cô ấy ngã bệnh.”
Vừa nói rất tốt, vừa nói bệnh, Minh Hòa đau đầu đến mức sắp sụp đổ, anh hỏi Minh Phương Duệ: “Bệnh gì?”
*
Lời tác giả: Ngược chút cho vui, ngược chút cho vui, ngược chút cho vui x 10 lần