Chương 32

Mấy ngày là bao lâu? Ba ngày thì ngắn quá, năm ngày đã đủ chưa? Hay là bảy ngày thì tốt hơn.

Niên Tuế nằm bò ra bàn, ngón tay lướt thoát khỏi WeChat rồi lại trượt vào, miệng lẩm bẩm: “Bảo anh đừng làm phiền thì anh không làm phiền thật à.”

Cô đặt điện thoại xuống, cằm tì lên mu bàn tay, ánh mắt thất thần dần mất đi tiêu cự.

Trên màn hình hiện lên một tin nhắn mới, Niên Tuế vẫn còn đang chìm trong u sầu, mất vài giây sau mới phản ứng lại được mình vừa nhìn thấy cái gì, cô vội vàng cầm điện thoại lên, chớp mắt để tầm nhìn rõ ràng trở lại.

[Anh ra ngoài mấy ngày, sợ lúc em muốn tìm anh lại không liên lạc được nên báo với em một tiếng]

Trái tim đang nhảy cẫng lên lại rơi thẳng xuống vực, Niên Tuế gõ một chữ “ồ” gửi đi.

Lại mấy ngày, cô chống cằm thở dài, rốt cuộc mấy ngày là bao nhiêu ngày đây.

Gió đầu thu mát mẻ không khô hanh, hàng ngô đồng ven đường nửa cây vẫn xanh ngắt, nửa cây đã ngả vàng.

Hôm nay công ty gọi cô đến, chắc là để bàn chuyện hợp đồng.

Đi ngang qua Góc Phố, Niên Tuế dừng bước. Đã lâu không tới, chuông gió xâu những lát chanh lắc lư dưới mái hiên, lúc này trong quán không có khách.

Cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, cả căn phòng ngập tràn ánh sáng, người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu đang đứng sau quầy bar lau chai rượu.

Niên Tuế nhìn anh chàng chăm chú, rồi sải bước đẩy cửa đi vào.

“Xin chào.”

Từ Lâm Việt nghe tiếng liền quay đầu lại, nhìn thấy người đến thì hơi sững sờ, cười đáp: “Xin chào.”

“Em tên là Niên Tuế, chắc anh biết em chứ? Trước đây em từng đến quán, tên trên mạng của em là Tuế Tuế với Niêm Niêm.”

“Anh biết.” Từ Lâm Việt gật đầu, “Minh Hòa từng nhắc về em với em.”

“Ồ.” Niên Tuế thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì tốt.”

Cô hỏi Từ Lâm Việt: “Hai hôm nay anh có gặp Minh Hòa không ạ? Anh ấy có đến quán không?”

“Sao thế? Cô không tìm thấy cậu ấy à?”

“Không phải ạ.” Niên Tuế kéo ghế cao ngồi xuống, “Anh ấy nói anh ấy phải đi vắng mấy ngày, cũng không biết đi đâu, đến hôm nay vẫn chưa về, đi công tác sao ạ?”

“Đi vắng à…” Ấn đường Từ Lâm Việt nhíu lại, nhớ tới câu Minh Hòa hỏi anh ấy hai hôm trước.

“Hai bọn em cãi nhau.” Niên Tuế xòe tay, “Bạn bè của anh ấy em chỉ biết mỗi Nghiêm Dương, đành phải đến tìm anh để hỏi.”

Từ Lâm Việt hoàn hồn, nhếch khóe môi: “Bạn cậu ấy cũng chỉ có mỗi một người là Nghiêm Dương thôi à.”

“Thật ạ?” Niên Tuế nhìn anh hỏi, “Vậy sao anh quen biết anh ấy thế?”

“Coi như là Nghiêm Dương giới thiệu đi.” Từ Lâm Việt đặt chai rượu trong tay xuống, “Muốn uống gì không?”

“Soda là được ạ.”

“Được thôi.”

Từ Lâm Việt đặt chiếc ly thủy tinh xuống bên tay Niên Tuế, kể cho cô nghe: “Hồi đó cậu ấy còn nhỏ, đi làm thêm trong quán bar.”

“Là lúc đi du học ở Mỹ ạ?”

“Đúng vậy.”

Niên Tuế uống một ngụm soda, cảm thấy lạ lẫm, cười hỏi: “Anh ấy chịu khó vừa học vừa làm thế ạ?”

“Lúc đó nhà cậu ấy xảy ra chuyện thì phải, tôi cũng không rõ lắm, cậu ấy không kể với em sao?”

Niên Tuế thôi cười, lắc đầu: “Anh ấy rất ít khi chủ động nhắc đến chuyện của mình, có lúc em hỏi thì mới nói, nhưng em lại sợ hỏi nhiều không tốt, nói thật là em cũng sầu chết đi được.”

“Tính tên nhóc đó là vậy.” Từ Lâm Việt nói: “Thích giấu mọi chuyện trong lòng.”

Anh ấy nhìn cô gái trước mặt, lại cười nói: “Thực ra anh thấy sau khi ở bên em, cậu ấy thay đổi rất nhiều, cả con người đều khác hẳn.”

“Thật sao?” Niên Tuế không quá đồng tình với câu này: “Em thấy anh ấy có khác gì trước đây đâu.”

“Ít nhất là khác với năm gặp cậu ấy đó.” Từ Lâm Việt nhớ lại khung cảnh ngày hôm đó, bật cười nói: “Lúc đó trông tên đó như vừa mới được thả ra từ đâu đó vậy.”

Niên Tuế nhướng mày, Minh Hòa có thể thông qua tài khoản mạng xã hội của cô để bù đắp sự hiểu biết về cô trong hai năm qua, nhưng hai năm nay Minh Hòa đã làm gì, sống có tốt hay không, thực ra đến giờ Niên Tuế vẫn không hề hay biết. Cô hỏi Từ Lâm Việt: “Có thể kể cho em nghe chút không?”

“Đương nhiên rồi.”

Năm ngoái sau khi từ chức, Từ Lâm Việt thuê lại mặt bằng ở góc ngoặt này, nhưng anh ấy không có kinh nghiệm cũng chẳng có phương hướng trong ngành F&B, nên đã liên hệ WeChat với Minh Hòa, người từng mở nhà hàng, muốn tìm anh nói chuyện.

Cũng là vào thu, chỉ là lạnh hơn bây giờ một chút, họ hẹn gặp nhau ở một quán cà phê.

Đã nhiều năm không gặp, Minh Hòa lúc đó vẫn giống như trong ký ức của Từ Lâm Việt.

Dáng người dong dỏng, vẻ mặt không cảm xúc, mặc chiếc áo hoodie màu nhạt, ít khi giao tiếp bằng mắt với người khác, sau khi gặp mặt thì gọi anh ấy một tiếng “anh Lâm Việt”.

Lần đầu tiên Minh Hòa gọi anh ấy như vậy là ở dưới tòa chung cư của Từ Lâm Việt.

Đã trải qua 18 năm sống trong nhung lụa, làm sao có thể thích ứng ngay được với cuộc sống tồi tệ của người trưởng thành.

Bị một vị khách say rượu nôn đầy người, Minh Hòa cũng nổi nóng, trực tiếp nhấc tay quật ngã người ta xuống đất, ông chủ người Hàn Quốc mắng anh một trận, anh cũng nghỉ làm luôn.

Lòng tự trọng khiến anh chàng đó không chấp nhận tiền sinh hoạt cô ruột gửi tới, cũng không mở miệng vay tiền bạn bè, trong mắt Minh Hòa, tiền của Nghiêm Dương cũng là tiền của ba mẹ cậu ấy mà.

Điều duy nhất mà anh có thể thoải mái chấp nhận là sự giúp đỡ của Từ Lâm Việt, bởi vì anh cảm thấy Từ Lâm Việt không thiếu tiền, hơn nữa tiền của Từ Lâm Việt là do anh ấy tự mình kiếm được, chỉ có mượn tiền anh ấy thì Minh Hòa mới không có cảm giác tội lỗi.

Lúc đó, Minh Hòa trong mắt Từ Lâm Việt là một chàng trai vừa yếu đuối lại vừa kiên cường, mấy cái kiên trì khó hiểu của anh khiến người ta vừa buồn cười lại vừa thấy thương.

“Có thể bắt đầu tìm công ty thiết kế rồi, chỗ này của anh cần phân chia lại khu vực, bố cục cũ không thích hợp mở nhà hàng, còn cả đường ống điều hòa, đường ống khói cũng phải lắp lại.” Minh Hòa vừa nói vừa cau mày, day day tai mình.

“Sao thế?” Từ lúc vào cửa anh đã làm động tác nhỏ này mấy lần, giống như đang cố chịu đựng điều gì đó, Từ Lâm Việt hỏi, “Người không khỏe à?”

“Không ạ, ở đây hơi ồn.” Minh Hòa bỏ tay xuống, tiếp tục nói về các hạng mục chuẩn bị trước khi khai trương.

Trong đại sảnh chỉ lác đác vài bàn khách, Từ Lâm Việt đã đặc biệt chọn một quán có không gian tốt, độ ồn trong quán còn chẳng cao bằng tiếng ồn trắng ngoài đường lớn.

Anh ấy hơi lo lắng nhìn Minh Hòa, hỏi: “Cậu vẫn ổn chứ?”

Minh Hòa ngước mắt nhìn anh, rất nhanh lại cụp mắt xuống, trả lời: “Không sao ạ.”

Từ Lâm Việt hỏi anh: “Vậy bây giờ cậu không làm nhà hàng nữa à?”

“Dạ.” Minh Hòa nói, “Ba em lớn tuổi rồi, huyết áp cao, tim cũng không tốt lắm, có lúc em giúp ông ấy chạy việc vặt hoặc đi công tác.”

Từ Lâm Việt gật đầu.

Trên bàn có một xấp giấy A4 nằm tán loạn, là bảng quy trình chuẩn bị nhà hàng mà Minh Hòa đã liệt kê trước, nội dung chi tiết đầy đủ, các loại lưu ý cũng được anh đánh dấu rõ ràng.

Có lẽ không giống lắm, có lẽ đã trưởng thành rồi, Từ Lâm Việt hỏi anh: “Vậy cậu có muốn thử lại lần nữa không? Anh thực sự cảm thấy cậu rất hợp làm cái này.”

“Hợp ở đâu ạ?” Minh Hòa chán nản đáp: “Làm đến sập tiệm, em cũng chẳng còn tiền tiết kiệm.”

“Vậy có thể là do thời cơ chưa đúng.” Từ Lâm Việt cười lên, “Thiên thời địa lợi nhân hòa mà.”

Minh Hòa không đồng ý ngay, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Quán đó của anh ở đâu ấy nhỉ?”

“Một góc đường gần công ty anh, vị trí rất đẹp, cậu không cần lo về lượng khách.” Từ Lâm Việt cười nói, “Anh định đặt tên nó là ‘Góc Phố’, thấy sao? Làm không? Anh bỏ vốn, cậu bỏ sức.”

Ánh sáng rực rỡ ngoài cửa sổ khiến Minh Hòa nheo mắt, anh nhìn Từ Lâm Việt, chỉ có một yêu cầu: “Phong cách trang trí để em quyết định được không?”

*

“Tại sao thế ạ?” Niên Tuế tò mò hỏi.

“Cậu ấy bảo sợ gu thẩm mỹ của anh là kiểu doanh nhân già khú ấy mà.”

Niên Tuế không nhịn được phì cười thành tiếng, vội vàng nâng ly uống một hớp nước.

“Sau đó thì ra chỗ này đây.” Từ Lâm Việt ngửa đầu nhìn một vòng, ánh mắt lại đặt về người đối diện: “Rồi một ngày nọ em đến.”

“Anh từng đến nhà hàng cũ của anh ấy chưa?” Niên Tuế hỏi.

Từ Lâm Việt lắc đầu: “Chỉ nhìn thấy ảnh trên vòng bạn bè của cậu ấy thôi.”

“Rất giống nơi này đó ạ.” Niên Tuế nói, “Nhưng ở đây rộng hơn nhiều, cũng sáng sủa hơn, có thể là do trước đây em toàn đến vào buổi tối.”

Soda trong ly sắp cạn thấy đáy, cô đứng dậy khỏi ghế, nói với Từ Lâm Việt: “Cảm ơn đàn anh nhé, em còn phải đến công ty, em đi đây.”

“Không cần khách sáo, rảnh thì thường xuyên ghé nhé.”

“À đúng rồi.” Đi được hai bước Niên Tuế lại quay đầu, nói với người đàn ông sau quầy bar: “Bạn của Minh Hòa còn có em, và cả anh nữa.”

Từ Lâm Việt nhìn cô, gật đầu nói: “Đúng vậy.”

“Hôm nào rảnh cùng Minh Hòa đến nhà ăn cơm nhé, vợ anh rất thích em.”

“Thật ạ?” Niên Tuế vui vẻ nhận lời, “Dạ được.”

Văn Hóa Chi Phồn nằm trên tầng 7 tòa nhà văn phòng, vừa ra khỏi thang máy cô đã nghe thấy tiếng cười đùa rộn rã.

“Hôm nay sao náo nhiệt thế?” Niên Tuế hỏi cô bé lễ tân.

“Chị Nam về rồi ạ, đang phát quà cho mọi người đấy, chị Niêm Niêm cũng mau vào đi.”

Niên Tuế ngẩn ra, đáp một tiếng: “Ừm.”

Người phụ nữ để tóc đen dài thẳng tắp đang đứng giữa đám đông, nhìn thấy Niên Tuế bước vào, chị ấy giơ tay chào: “Hello.”

“Chị.” Niên Tuế nở nụ cười đi tới: “Chị về rồi ạ?”

“Đúng rồi.” Cố Nam bưng hộp đồ trên bàn lên: “Chị làm bánh Canelé, em mau nếm thử đi, chị đăng ký lớp làm bánh ở bên đó, học người bản địa làm chuẩn vị nhất đấy.”

Niên Tuế cầm một bánh, hỏi chị ấy: “Cuộc sống du học vui không chị?”

“Vui chứ.” Cố Nam cười híp mắt: “Chị có mang quà cho mọi người, lát nữa em tự đi chọn nhé.”

“Cảm ơn chị Nam.” Niên Tuế cắn một miếng lớp vỏ caramel giòn tan bên ngoài, một tiếng răng rắc, sau vị đắng nhẹ mới nếm được vị ngọt ngào của cốt bánh tổ ong.

“Niêm Niêm.” Cố Nam nhẹ nhàng vỗ vai cô, “Em vào văn phòng chị một lát.”

Tim Niên Tuế thắt lại, mất hai giây mới gật đầu: “Dạ.”

“Đóng cửa lại nhé.” Cố Nam rút một tập tài liệu từ trên giá xuống.

“Dạ.” Niên Tuế khép cửa, đi đến trước bàn làm việc của chị ấy.

“Chị lâu không về, thực ra lẽ ra phải nói chuyện với bọn em sớm hơn.” Cố Nam mở ra xem, rồi lại cất tập tài liệu trong tay về, tìm tập tiếp theo, “Hợp đồng của em sắp hết hạn rồi đúng không?”

“Dạ đúng.”

“Chị nhớ trước đây em từng nói với chị là muốn mua nhà định cư ở Thượng Hải.” Cố Nam quay đầu cười với cô, “Vẫn là mục tiêu cuộc đời này chứ?”

“Phải mà cũng không phải là ạ.” Niên Tuế nói, “Đều được cả ạ.”

“Năm vừa qua em làm rất tốt, cũng coi như là hot mạng hàng đầu của công ty rồi, tỉ lệ chia trước đây thấp quá, nên chị cũng không nói lời sáo rỗng với em nữa, chị muốn soạn lại một bản hợp đồng mới, em nhận nhiều hơn một chút, một mình bươn chải bên ngoài không dễ dàng gì.” Cố Nam cuối cùng cũng tìm thấy hợp đồng của cô, cầm lấy lật ra nói: “Em thấy thế nào? Hoặc em nói cho chị nghe suy nghĩ của em.”

“Chị.” Ngón tay Niên Tuế co lại, móng tay bấm vào lòng bàn tay, nhìn chị ấy: “Em có thể nói với chị chút chuyện khác không? Em sợ nếu không mở miệng nữa em sẽ không còn dũng cảm và cơ hội này đâu.”

Cố Nam ngước mắt lên khỏi tập tài liệu, mỉm cười gật đầu: “Em nói đi.”

Niên Tuế lặng lẽ hít vào rồi thở ra, dường như còn căng thẳng hơn cả lần đầu tiên gặp chị ấy.

“Lần đầu tiên em đến công ty, em cực kỳ kích động. Em nói với chị là em theo dõi chị lâu rồi, em rất thích chị, chị có thể nghĩ là em đang khách sáo, chị chắc chắn đã nghe quá nhiều những lời như vậy rồi, nhưng không phải thế, thật sự đó chị, em cảm ơn chị nhiều lắm.”

Cô nói rất nhanh, Cố Nam gập bản hợp đồng trong tay lại, nhìn thấy hốc mắt cô gái dần đỏ lên, bàn tay buông thõng bên người cũng đang run rẩy.

“Lúc điền nguyện vọng thi đại học, em cảm thấy học ngành gì cũng được, em chỉ muốn đến Thượng Hải. Ba mẹ em nói em không có chí lớn, nhưng thực ra em biết ước mơ của mình là gì. Lúc đó ước mơ của em là trở thành chị.” Niên Tuế nói với chị ấy: “Em muốn đến thành phố chị sống, nhìn ngắm những nơi chị từng quay, em thích chị chia sẻ cuộc sống của chị, cũng khao khát sau này lớn lên mình cũng sẽ như vậy, xinh đẹp vẻ vang, hạnh phúc và tự tại.”

Nghe đến đây Cố Nam lắc đầu, nhưng không lên tiếng ngắt lời cô.

“Trong số những cô gái theo dõi em, có một vài người còn đang đi học, có lúc họ nhắn tin riêng cho em, kể cho em nghe phiền não của họ, em lại nhớ đến mình năm mười mấy tuổi, để đầu nấm, đi trung tâm thương mại mãi không mua được chiếc quần phù hợp, trong tủ quần áo chỉ có hai chiếc quần thể thao thay nhau mặc.” Niên Tuế cười cho có: “Năm đầu tiên đến Thượng Hải em đã đi đến quán cà phê ở đường Phú Dân đó, nhưng em không uống được cà phê, không nếm thử món Flat White mà chị thích nhất. Có đôi khi em cảm thấy dường như mình đã giúp bản thân thực hiện ước mơ rồi, có đôi khi lại phát hiện ra, cái ước mơ này thực ra chẳng có nghĩa lý gì cả.”

“Không có ai là xinh đẹp vẻ vang cả, mọi người chỉ là giấu đi cái tôi yếu đuối thảm hại của mình mà thôi, cho nên em không cần ngưỡng mộ ai cả, cũng không cần trở thành ai, em là chính em, không xinh đẹp không vẻ vang cũng chẳng sao.”

“Nhưng em vẫn hy vọng chị hạnh phúc.” Niên Tuế thở hắt ra: “Em hy vọng chị hạnh phúc hơn bất cứ ai, thật đó ạ.”

Cái tên trên mạng đặt bừa hồi đại học đã trở thành cái nhãn dán mà Cố Nam không xé bỏ được, cư dân mạng gọi thế hệ hotgirl mạng như các cô là “nữ thần đời đầu”. Từ diễn đàn đến blog, từ bài viết kèm ảnh đến video ngắn, nền tảng mạng xã hội trải qua hết đợt thay đổi này đến đợt thay đổi khác, “đời đầu” nói cách khác chính là “hết thời”.

Thực ra tên tất cả các tài khoản của Cố Nam vẫn là hai chữ đó, chỉ là dần dần bị công chúng lãng quên mà thôi.

Chồng có tầm nhìn xa từ sớm, bảo chị ấy đừng khăng khăng vào sự chú ý trước mặt người khác nữa, nhân lúc còn chút sức ảnh hưởng thì chuyển về hậu trường sớm đi.

Cố Nam cảm thấy anh ta nói đúng, quyết định này cũng giúp họ có được cuộc sống sung túc như ngày hôm nay, mặc dù vật tế là tình yêu, mặc dù chị ấy thường xuyên cảm thấy tác dụng của mình ở cái công ty này cũng chẳng khác gì con mèo thần tài đặt trên quầy lễ tân là bao.

Thi thoảng hứng lên, chị ấy vẫn đăng những bức ảnh đẹp, chỉ là không còn giống như thời trẻ viết những bài dài lê thê kể về tâm trạng hiện tại của mình nữa.

Trong lác đác vài lượt like đó, Cố Nam dù không cố ý nhớ, cũng luôn quen mắt với những ảnh đại diện và cái tên thường gặp.

Cô gái trước mặt để kiểu tóc giống chị ấy, nhưng trẻ hơn, đôi mắt càng sáng ngời hơn cả.

“Cưng à.” Cố Nam cười, nói với cô: “Chị rất hạnh phúc.”

*

Tác giả:

Cốt truyện hai hôm nay có biên độ dao động khá lớn, tôi nói thêm một chút, đương nhiên cách giải thích của tác giả cũng chỉ là quan điểm cá nhân của tác giả, mọi người có thể bảo lưu ý kiến và đưa ra quan điểm riêng.

Tất cả những gì xảy ra trong quá khứ đều là thật, nỗi đau để lại cũng là thật, cũng phù hợp với câu “chính những vết cắt nhỏ này mới làm người ta đau”. Chuyện Minh Hòa từng mất liên lạc, Niên Tuế muốn không để ý nhưng lại không cách nào không để ý, cô ấy vẫn luôn dao động giữa tình cảm và lý trí.

Minh Hòa nói càng đến gần hạnh phúc càng bất an, thực ra lần này Niên Tuế cũng đã thấm thía điều đó. Lần này là cô ấy không có cảm giác an toàn, cho nên cô ấy có thể hiểu được cảm giác này, nhưng cô ấy không cách nào chấp nhận hành vi của Minh Hòa: anh sợ rồi, anh không nói một lời mà lùi bước, bỏ lại cô một mình chờ đợi ngốc nghếch.

Chuyện này Minh Hòa cũng biết mình làm sai, anh ấy nói gì cũng là biện hộ cho bản thân, thái độ của anh ấy vẫn luôn là “anh sai rồi, anh chịu bị đánh”. Ngay từ đầu anh ấy đã hỏi Niên Tuế, em còn hận anh không? Em mà còn giận thì cứ trút lên người anh, không sao đâu, anh để em trút giận. Điều anh ấy sợ chính là Niên Tuế không để ý đến mình nữa, cho nên khi Niên Tuế nói ra câu “tôi không phải muốn làm phiền anh mà là tôi lo cho anh”, Minh Hòa mới yên tâm. Thực ra lời Niên Tuế nói tuy khó nghe nhưng lại rất chuẩn xác, anh ấy nhìn thấy Niên Tuế vẫn còn để tâm thì cảm thấy “sướng”, anh ấy chỉ cần điều này, cũng chẳng quan tâm đến những thứ khác nữa.

Ngược lại, Niên Tuế thì sao. Khi không có cảm giác an toàn, cô ấy lại dũng cảm hơn một chút, chủ động hơn một chút. Sau khi gặp lại, mấy lần mối quan hệ tiến triển thực ra đều do Niên Tuế chủ đạo: em sợ thì em lại gần anh thêm một chút, em nắm anh chặt hơn một chút thì có thể trong lòng em sẽ thấy yên tâm.

Sự bùng nổ ở chương trước là hậu quả của việc cảm xúc dồn nén trong quá khứ và cảm nhận chấn động của hiện tại chồng chéo lên nhau. Tính cách và cách xử thế của hai người họ không giống nhau, trải nghiệm quá khứ cũng khác nhau. Trong mắt tôi, Minh Hòa giống như thủy tinh, bạn không khó để nhìn thấu tim anh ấy, nhưng nó lại luôn cách biệt với thế giới bên ngoài bởi một lớp màn chắn dày, khi cảm nhận được nguy hiểm nó sẽ tự thu lại. Niên Tuế giống như gió mà lại như lửa, nhiệt liệt, tùy hứng, không che giấu, cảm nhận được nguy hiểm thì lao đầu vào khó khăn, làm trước rồi tính sau. Cho nên họ mới thu hút lẫn nhau, nhưng va vào nhau thì luôn phải cọ xát ra chút tia lửa, câu chuyện như vậy đọc mới thú vị chứ.

Giống như chấm thuốc lên vết lở miệng vậy, phải đau dữ dội thêm một cái, đau xong rồi thì sẽ ổn, hoàn toàn khỏi hẳn.

Bình Luận (0)
Comment