Chương 34

Tỉnh giấc, cả căn phòng ngập tràn ánh sáng. Ánh nắng mùa thu nhẹ nhàng léo lắt xuyên qua cửa sổ rải đầy trên chăn. Niên Tuế dụi mắt, lật người đưa tay mò mẫm bên gối.

Không thể dựa vào ký ức cơ bắp để tìm thấy điện thoại, tim cô thót lại, vội mở mắt ra. Dây cáp sạc ở ổ cắm đầu giường rũ xuống sàn nhà, dép lê cũng chẳng biết đã đi đâu mất.

Niên Tuế đi chân trần ra khỏi phòng ngủ, phòng khách sạch sẽ tinh tươm nhưng cũng trống hoác, cửa sổ chưa đóng chặt, gió lùa vào. Cô vịn khung cửa đứng ngẩn ngơ tại chỗ, cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa.

“Dậy rồi à?” Minh Hòa khép cửa, đặt chìa khóa lên tủ huyền quan, trong tay xách một túi rau và một bó hoa hồng xoắn, giọng nói mang theo niềm vui dịu dàng, “Anh còn tưởng em định ngủ đến chiều mới dậy chứ.”

Niên Tuế vẫn đứng ngây ra đó, tóc tai ngủ dậy rối bù, người cũng mơ màng ngái ngủ.

“Bữa sáng ở trên bàn, em có muốn ăn chút gì trước không?” Minh Hòa tìm thấy dép của cô bên cạnh ghế sofa, “Mấy thùng giấy trên đất anh dọn giúp em rồi, có mấy cái anh thấy bên trong vẫn còn đồ nên xếp tạm ở cửa, lát nữa em xem xem có cần vứt không nhé.”

“Ồ.” Niên Tuế vịn cánh tay anh, nhấc chân xỏ vào dép.

“Đánh răng chưa?” Minh Hòa xoa đầu cô hỏi.

Niên Tuế lắc đầu.

“Đi đi.” Minh Hòa buông tay, “Anh đi hâm nóng cháo giúp em.”

Niên Tuế không đi, cô giơ tay vòng qua eo anh, vùi mặt vào ngực anh.

Cô nhắm mắt lại, ngửi thấy tên này chắc là vừa về nhà tắm xong, trên người vẫn còn vương mùi sữa tắm thanh mát.

“Em cứ tưởng là mình nằm mơ, dọa em sợ muốn chết, ngủ dậy lại không thấy anh đâu.”

“Anh chẳng phải đã về rồi đây sao?” Minh Hòa nghiêng đầu hôn lên tóc cô, “Ở đây.”

Sáng ngủ dậy anh đã hầm một nồi cháo kê, buổi trưa cũng không nấu cơm, Minh Hòa xào một đĩa tôm nõn với trứng và rau tần ô xào đậu phụ miếng, hai người ăn đồ ăn húp cháo.

“Hôm qua em quên chưa nói với anh.” Niên Tuế đặt đũa xuống, cầm lấy muỗng trong bát, “Em hủy hợp đồng với công ty rồi.”

Minh Hòa ngẩng đầu nhìn cô, lo lắng hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì à?”

“Không có, em vốn là định hết hạn thì không gia hạn nữa rồi.”

Minh Hòa không hiểu lắm về nghề của các cô, nhưng cũng từng lướt thấy mấy vụ tranh chấp giữa các MCN* và blogger, anh hỏi Niên Tuế: “Vậy còn tài khoản thì sao? Có phải trả lại cho công ty không?”

*Multi-Channel Network, là một tổ chức trung gian kết nối, quản lý và hỗ trợ các nhà sáng tạo nội dung (Creator/KOL/KOC) trên các nền tảng số (YouTube, TikTok, Facebook, Shopee…) để giúp họ phát triển kênh, tối ưu nội dung, gia tăng doanh thu và kết nối với thương hiệu, hoạt động như một đơn vị “hậu phương” chuyên nghiệp.

“Không, tài khoản vẫn là của em, lúc đó em đã xây dựng được tài khoản rồi, công ty chỉ giúp em quản lý mảng thương mại thôi, hủy hợp đồng cũng không có hạn chế gì, cứ đi theo quy trình bình thường thôi.”

Minh Hòa yên tâm, gật đầu.

Còn vài lời tối qua chưa kịp nói, Niên Tuế húp một ngụm cháo kê ấm nóng ngọt thanh, nói với anh: “Thực ra lúc đó có rất nhiều công ty liên hệ với em, em vì Nam Chi nên mới chọn Văn hóa Chi Phồn. Hôm đó em cũng không phải muốn nói đỡ cho Thẩm Chí Phàm, em biết anh ta là kẻ tồi tệ, nhưng nhất thời em không biết phải đối mặt với chị Nam thế nào, em không thể chấp nhận việc chị ấy…”

“Anh biết.” Khi cô ngập ngừng, Minh Hòa tiếp lời, “Sau đó anh tự nghĩ thông rồi, em thường xuyên thả tim cho cô ấy mà.”

“Lần này chị ấy về hình như là định lấy lại thực quyền trong công ty, trước đây chị ấy không hay quản mấy chuyện hợp đồng này.” Niên Tuế thở dài, “Em cũng không biết bây giờ em đi là đúng hay sai, tình cảnh của chị ấy có khó khăn lắm không, nhưng em thực sự không muốn bị cuốn vào nữa, mấy tháng nay em đã đủ phiền não rồi.”

Minh Hòa đặt tay lên gáy cô xoa nhẹ: “Không nghĩ nữa.”

“Ừm, cứ vậy đi.” Niên Tuế cầm lấy tay anh nắm chặt, quay sang anh nói, “Xin lỗi nhé, hôm đó đầu óc em rối quá, nói năng không biết nặng nhẹ, ra tay cũng không biết nặng nhẹ.”

“Là anh nói sai trước.” Minh Hòa đổi giọng, đưa mặt lại gần, nói: “Vậy em bù đắp cho anh đi.”

“Một cái thôi nhé?” Niên Tuế ôm cổ anh.

“Nhiều thêm mấy cái cũng được.” Minh Hòa nói rồi ghé sát mặt vào, Niên Tuế cười né về phía sau, từng thấy người ta dùng miệng hôn má chứ chưa thấy ai dùng má để tìm miệng bao giờ.

Nhưng cũng nên bù đắp một chút, cô ôm lấy mặt Minh Hòa, chu môi hôn chụt một cái rõ kêu lên má anh.

“Chỉ lần này thôi đấy, sau này không được cãi nhau nữa.” Xong rồi Niên Tuế tự bổ sung thêm một câu, “Cũng không được đánh nhau.”

“Ừm.” Minh Hòa vẫn đưa mặt ra, “Vậy em hôn thêm cái nữa xem như đóng dấu đi.”

Niên Tuế híp híp mắt: “Có người bây giờ bắt đầu được chiều mà sinh hư rồi đấy nhé.”

Anh cứ thế dựa hẳn vào người cô, hai người suýt chút nữa mất trọng tâm ngã khỏi ghế.

Trong nhà đã dọn dẹp hòm hòm rồi, một tuần qua hai người không gặp mặt cũng chẳng nhắn tin gì, Minh Hòa mới nhớ ra hỏi Niên Tuế: “Tìm được nhà chưa?”

“Có một căn cũng được, cách đây không xa, nhưng người thuê trước phải đến tháng 11 mới chuyển đi, vẫn chưa ký hợp đồng. Em định hay là đợi trả phòng bên này xong thì về nhà ở tạm một thời gian.”

Gió thu se lạnh phà vào, khăn trải bàn bay phấp phới, Minh Hòa rũ mắt, ngón tay nắm lại rồi lại buông ra.

“Vậy có muốn chuyển đến sống cùng anh không?”

“Hả?” Niên Tuế ngước mắt nhìn anh.

Minh Hòa đón lấy ánh mắt cô, không quên yêu cầu và tiêu chuẩn của cô, nhếch môi mời gọi: “Đến cùng anh đi, anh sẽ cho em một phòng để quần áo to thật là to.”

Tháng 10, Niên Tuế nhận lời mời của nhãn hàng đi Aranya tham dự một show thời trang ngoài trời, ở đó cũng đang có một lễ hội nghệ thuật, Chử Mộng cũng sẽ đi cùng, cô dẫn thêm cả Vu Miểu, đặt vé máy bay tối thứ Tư, tính ra phải ở bên đó khoảng một tuần.

“Phân loại xong xuôi cả rồi.” Niên Tuế chống hông thở hắt ra, “Chỗ này đều là quần áo trang sức, thùng này toàn là đồ dùng sinh hoạt, đợi em về rồi sắp xếp sau vậy.”

Minh Hòa nãy giờ vẫn ngồi bên bàn làm việc, cầm kìm và dây thép không biết đang hí hoáy cái gì, anh gật đầu, hỏi Niên Tuế: “Em có chiếc khuyên tai nào không đeo nữa không?”

“Có một đôi bị mất một chiếc, chắc sẽ không đeo nữa đâu, sao thế?”

“Đưa cho anh.” Minh Hòa chìa tay về phía cô.

Niên Tuế tìm chiếc khuyên tai đó trong hộp trang sức đưa cho anh, nhìn thấy trên tấm lót cắt là một món đồ trang sức nhỏ anh dùng dây đồng mạ vàng uốn thành, cười hỏi: “Cái này anh vừa làm đấy à?”

“Ừ.” Minh Hòa tháo móc của chiếc khuyên tai cũ ra, lắp vào mặt dây chuyền mình vừa làm xong.

“Cái gì đây? Cá à?”

“Đúng vậy.”

Niên Tuế cầm lấy chiếc khuyên tai hình con cá nhỏ bằng kim loại từ tay anh, ngạc nhiên nói: “Anh còn biết làm cả cái này cơ à?”

“Vừa hay tìm thấy một đoạn dây đồng, uốn đại thôi.”

“Trông cũng có cảm giác thiết kế phết đấy chứ.” Niên Tuế nắm chiếc khuyên tai mới trong tay, một đầu gối tì lên mép ghế, cúi người ôm anh một cái, “Đi đây, Chử Mộng bảo sắp đến dưới nhà rồi.”

“Ừm.”

Niên Tuế thẳng người dậy, đặt tay lên vai anh: “Phòng để quần áo của em—”

Minh Hòa lập tức đáp: “Đợi em về nghiệm thu.”

“Được thoai, bye bye.” Niên Tuế đứng lại xuống đất, vừa xoay người đã bị anh nắm cổ tay kéo ngược trở lại.

“Cô ấy đến chưa?” Minh Hòa đứng dậy ôm Niên Tuế vào lòng, cằm tì lên vai cô.

“Chắc sắp rồi.” Niên Tuế giơ cao điện thoại nhìn.

Minh Hòa siết chặt cánh tay: “Vậy ôm đến lúc cô ấy tới rồi tính.”

“Anh đúng là…” Niên Tuế híp mắt cười, véo véo tai anh hỏi, “Hay là em gói anh mang theo luôn nhé?”

“Được thôi, anh làm trợ lý cho em.”

“Ui, to gan, dám dòm ngó cả vị trí của Miểu Miểu nhà bọn em.”

Chuông điện thoại vang lên, là Chử Mộng gọi, chắc là đã vào khu chung cư rồi.

Lúc này Minh Hòa mới luyến tiếc buông tay, nói: “Thượng lộ bình an, chơi vui vẻ nhé.”

Niên Tuế bắt máy đưa lên tai, tay kia sờ sờ má anh, nói với người trong điện thoại: “Tui xuống liền, xuống liền nè.”

Bố cục của phòng để quần áo Minh Hòa đã thiết kế xong từ sớm, anh tìm thợ mộc đặt làm một bộ tủ mới, mấy ngày nay đều ở nhà giám sát thi công.

Anh và Minh Phương Duệ có một khoảng thời gian không gặp mặt, sau ngày hôm đó hai cha con đều không ai chủ động mở lời nói chuyện với đối phương, nói đúng ra thì cũng không tính là cãi nhau, hai người bao nhiêu năm nay cũng chưa từng xảy ra mâu thuẫn gì, cho nên càng không biết phải làm hòa thế nào.

Đợi hết cuối tuần, Minh Hòa tranh thủ thời gian đi đến Đại học Tài chính Thượng Hải một chuyến.

Anh chưa từng học ở đây, nhưng lại cảm thấy nơi này thân thiết hơn phần lớn sinh viên trong trường, hồi nhỏ Minh Phương Ngọc thường dắt anh đi trên con đường này, gặp đồng nghiệp hay sinh viên hỏi thăm, bà ấy luôn cười đáp: “Của em trai tôi đấy, nhìn giống tôi đúng không?”

Cửa văn phòng mở, Minh Hòa khẽ gõ cửa, gọi người bên trong: “Cô Minh ơi.”

“Vào đ…” Minh Phương Ngọc ngẩng đầu lên khỏi máy tính, nhìn thấy anh thì thả lỏng mặt, mỉm cười rồi hỏi, “Sao con tới đây?”

“Tiện đường ghé qua thăm cô tí ạ.” Minh Hòa lấy túi hạt dẻ rang đường trong túi áo ra, vẫn còn nóng hổi, miệng túi đọng một lớp hơi nước.

Trong chuyện học tập có lẽ Minh Hòa giống bà ấy, có thể tĩnh tâm, không giống Minh Phương Duệ học xong cấp ba là không chịu học nữa, sớm lăn lộn ra ngoài xã hội kiếm sống từ.

Đầu thập niên 90, Minh Phương Duệ 20 tuổi trong túi nhét 200 tệ, một thân một mình ngồi tàu hỏa vỏ xanh hai ngày liền đến Thâm Quyến, lúc đó Minh Phương Ngọc đang học đại học ở phương Nam.

Năm 1992, Minh Hòa ra đời. Năm 1994, hai người họ cùng về Thượng Hải, Minh Phương Duệ dựa vào hũ vàng đầu tiên kiếm được ở Thâm Quyến để thành lập công ty, Minh Phương Ngọc vào trường học làm việc, mãi cho đến tận hôm nay.

“Cô quen bà ấy đúng không ạ?” Giảng viên bàn phía trước không có ở đây, Minh Hòa xoay ghế lại, ngồi đối diện Minh Phương Ngọc, bóc một hạt dẻ nói: “Cô chắc chắn quen bà ấy.”

Bên tay Minh Phương Ngọc trải đầy tài liệu sinh viên nộp lên, bà không ngẩng đầu.

“Bà ấy là người như thế nào ạ?” Minh Hòa hỏi bà: “Con vẫn khá tò mò.”

Thời gian trôi qua quá lâu, người trong ký ức đã sớm nhạt nhòa dung mạo, một lát sau Minh Phương Ngọc mới mở miệng nói: “Xinh đẹp lắm, lần đầu tiên ba con nhìn thấy em ấy đã bị em ấy hớp hồn rồi, cũng rất thông minh, tính cách rất tốt, vô cùng cởi mở và hay cười.”

Nói xong bà lại bổ sung một câu: “Đa số thời gian em ấy đều như vậy.”

Minh Hòa gật đầu, tiếp tục bóc hạt tiếp theo.

Khi nỗi đau mà tình yêu mang lại cho nhau nhiều hơn hạnh phúc, thì chia tay trở thành sự lựa chọn tốt nhất.

Sau khi đưa ra quyết định, Minh Phương Duệ đã tiêu hủy tất cả dấu vết về sự tồn tại của người đó, ảnh chụp, danh bạ điện thoại, thậm chí tên trên giấy đăng ký kết hôn cũng bị xóa đi, mục đích là để không cho bản thân lưu luyến, cũng không cho Minh Hòa cơ hội tìm thấy bà, phá vỡ sự cân bằng khó khăn lắm mới có được của họ.

Nhưng ông vẫn bỏ sót một thứ, không biết là cố ý không nhắc tới, hay là quên thật.

Minh Phương Ngọc rút từ trên giá sách ra một cuốn giáo trình cũ đã ố vàng, đặt bức ảnh tốt nghiệp 30 năm trước xuống bên tay Minh Hòa.

“Tìm thử xem xem.” Bà nói.

Minh Hòa tay đang bóc hạt dẻ, rũ mắt liếc nhìn một cái.

“Hàng đầu tiên người thứ ba là cô.”

“Đúng vậy.”

Minh Hòa thu lại ánh mắt, đẩy bức ảnh trở về.

Minh Phương Ngọc ngạc nhiên: “Không muốn biết mình là con của ai nữa à?”

Ba năm trước bà bị phát hiện mắc ung thư vú, may mắn là u lành, không nguy hiểm đến tính mạng.

Trong nhà không có tiền sử di truyền liên quan, thói quen sinh hoạt của bà cũng luôn lành mạnh, bác sĩ nói kìm nén cảm xúc trong thời gian dài cũng sẽ gây rối loạn cân bằng nội tiết tố trong cơ thể, nói rất nhiều giảng viên nữ ở độ tuổi này đều phát hiện có nhân xơ tuyến vú, do bình thường làm việc quá sức, áp lực quá lớn.

Bao nhiêu năm qua, Minh Phương Ngọc đã gặp hàng ngàn hàng vạn học sinh, cũng có rất nhiều đứa không khiến người ta bớt lo, nhưng Minh Hòa nghĩ, nhóc học sinh không được tính là học sinh như anh mới là đứa khiến bà phải bận lòng nhất.

Mười tám tuổi đối mặt với biến cố trọng đại của gia đình, anh từng nghĩ sẽ không đi du học nữa, nhưng tất cả mọi người đều bảo anh đừng có khờ, họ vẫn coi anh như một đứa trẻ mà bao bọc.

Ngày tiễn anh ra sân bay chỉ có Minh Phương Ngọc, số tiền bà đưa Minh Hòa sống chết không chịu nhận, anh cũng không biết lúc đó mình bướng bỉnh cái gì, có lẽ chỉ là khao khát muốn chứng minh mình đã lớn, anh không phải là gánh nặng của gia đình.

“Cô có phải mẹ con đâu.” Minh Hòa ngày đó đã mất kiên nhẫn hất tay bà ra, sau đó đầu cũng không ngoảnh lại đi vào cửa kiểm tra an ninh.

Anh nghĩ Minh Phương Ngọc lúc đó chắc phải giận anh kha khá.

Lúc này, Minh Hòa sắp 30 tuổi đem toàn bộ số hạt dẻ đã bóc xong đặt vào lòng bàn tay bà, nói: “Con là con của cô.”

“Nghe ba con kể dạo này con yêu đương rồi à, cũng chẳng dễ dàng gì.”

“Dạ.” Minh Hòa phủi tay, cười đứng dậy: “Hai hôm nay cô ấy đi công tác, con định đợi cô ấy về sẽ đưa về nhà một chuyến, dạo này cô rảnh chứ?”

“Rảnh.” Minh Phương Ngọc nhai hạt dẻ ngọt bùi dẻo thơm nói, “Không rảnh cũng phải dành thời gian cho con chứ.”

*

Lời tác giả:

Lo là đợi đến lúc truyện thật sự kết thúc thì lại không còn nhiều lời muốn nói nữa, nên ở đây nói nhiều hơn một chút.

Khoảng chương 6, bác sĩ thú y nói với Minh Hòa: “Mèo là loài động vật rất giỏi chịu đựng, khi bạn phát hiện ra nó không ổn thì nó đã rất khó chịu, rất đau đớn rồi.”

Tôi cảm thấy con người đôi khi cũng vậy. Khi còn nhỏ chúng ta không biết nói nên dùng tiếng khóc để bày tỏ cảm xúc, lớn lên rồi đối mặt với những cảm xúc ập đến như trời sập, chúng ta lại thường chọn cách im lặng. Chúng ta không biết nên tâm sự phiền não với ai, sợ hiệu ứng cửa sổ vỡ*, sợ mang năng lượng tiêu cực đến cho người khác, sợ sau khi kể sự khó xử của mình cho người khác thì không nhận được sự thấu hiểu mà còn phơi bày điểm yếu của bản thân. Nhưng cảm xúc bị kìm nén lại biến thành cơn mưa dầm không tan, nhốt trong cơ thể chúng ta, làm chúng ta ẩm mốc, làm chúng ta đổ bệnh. Tôi tin rằng thực ra đại đa số mọi người đều không làm được cái gọi là “nội tâm mạnh mẽ, cảm xúc ổn định”, hay nói cách khác, người mạnh mẽ cũng là từng bước tôi luyện mà thành. Vậy chúng ta có thể cho phép bản thân yếu đuối trước được không? Tôi nghĩ là được. Cho phép bản thân rơi nước mắt, cho phép bản thân không đủ mạnh mẽ, cho phép bản thân sợ hãi và trốn tránh, sau đó chúng ta lại để quá khứ trôi qua, chúng ta lau nước mắt và tiếp tục đi về phía trước.

Tôi vẫn tin rằng con chữ có sức mạnh, các bạn có thể đọc đến tận đây dù vì bất cứ lý do gì thì cũng là một cái duyên.

Khi bạn yếu đuối xin hãy nhớ Zoody always loves you, tôi sẽ mãi ở nơi đây, cách một màn hình gửi đến bạn một cái ôm thật lớn *ôm một cái*.

(*Hiệu ứng cửa sổ vỡ/Broken windows theory: lý thuyết tội phạm học, đại ý là một vấn đề nhỏ nếu không được sửa chữa sẽ dẫn đến những vấn đề lớn hơn, tiêu cực hơn).

Bình Luận (0)
Comment