Chương 33

Bóc xong hộp hàng cuối cùng và giới thiệu xong, Niên Tuế vươn tay tắt máy quay, chống tay lên thắt lưng đứng dậy.

Lần nào quay video đập hộp xong phòng khách cũng bừa bộn như bãi chiến trường, cô nhặt giấy xốp nổ dưới đất nhét vào thùng rác, định lát nữa chia làm mấy lần mang xuống trạm rác dưới lầu.

Đã là rạng sáng, khu chung cư vắng lặng yên bình, chỉ còn lại vài ngọn đèn đường bầu bạn cùng đêm thâu.

Niên Tuế khoác thêm chiếc áo khoác hoodie bên ngoài váy ngủ, hai tay đều xách đồ, cô dùng khuỷu tay đẩy cửa kính ra, vừa ngước mắt lên thì sững lại ở cửa, không bước thêm bước nào nữa.

Đèn cảm ứng tỏa ra ánh sáng trắng không quá rõ, bóng lưng người đàn ông ngồi trên bậc thềm trông có vẻ hơi cô đơn. Đầu anh dựa vào viên gạch đá bên cạnh, bất động như thể đã ngủ thiếp đi.

Niên Tuế vứt rác xong quay lại anh vẫn chưa tỉnh, cô ngồi xổm xuống, đưa tay chạm nhẹ vào mặt anh.

“Sao lại ngủ ở đây vậy?”

Minh Hòa cau mày mở mắt, lòng trắng mắt vằn lên tia máu đỏ, ánh nhìn rơi trên mặt cô hơi mờ mịt, chắc là ngủ đến mụ mị cả người.

“Về rồi à?” Niên Tuế hạ thấp giọng hỏi anh.

Minh Hòa cựa quậy muốn đứng dậy, đầu óc choáng váng, chân cũng tê dại, vừa đứng lên anh suýt chút nữa mất thăng bằng, Niên Tuế vội vàng đưa tay đỡ lấy anh.

“Mấy giờ rồi?” Giọng Minh Hòa khàn đặc, bàn tay nắm lấy cổ tay cô vô thức siết chặt khiến cô hơi đau.

“Em cũng không biết nữa.” Niên Tuế hỏi anh: “Anh đến từ lúc nào thế?”

“Chắc là hơn mười giờ, anh nhắn tin cho em mà em không trả lời.”

“Hả?” Niên Tuế áy náy nói, “Vừa rồi em mải quay video, không để ý điện thoại.”

Gió đêm lành lạnh, cô xoa xoa cánh tay, nắm ngược lại cổ tay Minh Hòa kéo về phía cầu thang: “Anh cứ đợi ở đây suốt à? Anh cứ lên bấm chuông là được, đằng nào em cũng ở nhà.”

Minh Hòa nói: “Anh sợ em đang ngủ.”

Ngón tay Niên Tuế trượt xuống, mười ngón tay đan chặt lấy tay anh, dắt anh bước vào thang máy.

Minh Hòa vẫn thấy chóng mặt, thang máy đột ngột khởi động khiến trước mắt anh trắng xóa trong giây lát.

Vai bỗng nặng trĩu, Niên Tuế ngước mắt lên, nhìn qua hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên cửa inox thấy anh đang đứng phía sau mình.

“Mấy ngày nay có nhớ anh không?” Minh Hòa trầm giọng hỏi cô.

Niên Tuế kéo hai cánh tay anh vòng qua eo mình, thẳng lưng để anh dựa vào thoải mái hơn.

Lòng bàn tay Minh Hòa áp lên bụng cô, dụi đầu vào cổ cô: “Anh cũng nhớ em.”

Trái tim vừa nhìn thấy anh đã mềm nhũn ra rồi, nhưng miệng vẫn cứng, Niên Tuế nghiêng đầu muốn tránh: “Anh bớt cái bài này đi.”

Trước cửa nhà vẫn còn đống thùng hàng chưa vứt hết, cô đá chúng vào sát tường, mở cửa đưa Minh Hòa vào nhà.

Lần này không đợi Niên Tuế mở miệng hỏi, Minh Hòa chủ động khai báo lịch trình mấy ngày nay của mình: “Trung tâm Sức khỏe Tâm thần Thượng Hải hẹn khám lần đầu phải đợi một tháng, số chuyên gia cũng khó lấy, anh Lâm Việt có người bạn quen biết hiện đang làm giáo sư thỉnh giảng ở Đại học Hàng Châu, nên anh qua đó một chuyến.”

“Trung tâm Sức khỏe Tâm thần?” Niên Tuế đặt ấm đun nước xuống, quay người nhìn Minh Hòa, “Số 600 đường Uyển Bình Nam á?”

“Ừm.”

Niên Tuế cau mày khó hiểu: “Anh đến đó làm gì?”

“Làm kiểm tra.”

“Anh.” Niên Tuế bước nhanh đến trước mặt Minh Hòa, vừa mở miệng đã suýt nói lắp, “Chỉ, chỉ, chỉ vì hôm đó em nói anh tâm lý đen tối á? Cái tên này, này anh ngốc à, anh cũng biết em nói chuyện không biết suy nghĩ mà, anh việc gì phải coi là thật?”

“Không phải.” Minh Hòa lắc đầu, “Không phải vì em.”

Hoặc nói đúng hơn, không hoàn toàn là vậy.

“Em hỏi anh mấy ngày đó đã đi đâu, tại sao không trả lời tin nhắn, anh không thể trả lời em được, chính anh cũng không nhớ nữa.”

“Ý anh là sao?” Niên Tuế hỏi anh, “Uống nhiều quá mất trí nhớ tạm thời à?”

Minh Hòa lắc đầu.

Mấy ngày dài đằng đẵng đối với Niên Tuế, trong ký ức của Minh Hòa chỉ kéo dài vỏn vẹn mười phút.

Đêm Giáng Sinh náo nhiệt vui vẻ, khắp hang cùng ngõ hẻm đâu đâu cũng vang lên những khúc nhạc rộn ràng.

Minh Hòa khi đó đang chạy đôn chạy đáo giữa hai bệnh viện, đối mặt với một sinh mạng vừa qua đời và một sinh mạng khác đang ngàn cân treo sợi tóc.

Vừa bước vào khu nội trú anh đã cảm thấy đầu đau như búa bổ, dường như ý thức muốn thoát khỏi thể xác, cả người và tâm trí như bị xé toạc, tách rời.

Minh Hòa quay người đi ra ngoài, muốn hít thở không khí trong lành, muốn tìm một chỗ để ngồi xuống.

Cả ngày trời chưa kịp ăn miếng cơm nào, nghĩ mình có thể bị tụt đường huyết, anh cố gắng gượng dậy vào cửa hàng tiện lợi trong bệnh viện mua một chiếc sandwich.

Bóc lớp vỏ nilon ra lại chẳng còn chút h*m m**n và sức lực nào để đưa vào miệng nhai nuốt, anh buông thõng tay, ngửa đầu dựa vào ghế dài nhắm mắt lại.

“Minh Hòa, Minh Hòa.”

Tiếng của Minh Phương Duệ như vọng lại từ nơi xa xăm, mờ ảo và không thực, Minh Hòa cố gắng mở mắt ra.

“Sao lại ngồi đây thế? Ba làm xong thủ tục xuất viện rồi, con đi mua ít lá bưởi, về đun nước cho cô con tắm giải xui.”

“Xuất viện ạ?” Chưa thích ứng được với ánh sáng chói chang, Minh Hòa nhắm mắt lại một chút: “Không phải báo cáo đến 27 mới có sao ba?”

“Đúng rồi, hôm nay chẳng phải 27 rồi sao.” Minh Phương Duệ nói với anh, “Là khối u, nhưng lành tính, bác sĩ nói không cần phẫu thuật, định kỳ đến khám lại là được.”

Minh Hòa cúi đầu, chiếc sandwich trong tay không biết từ lúc nào đã biến thành một chiếc ly giấy trống trơn.

Anh sờ túi quần hỏi Minh Phương Duệ: “Điện thoại con đâu?”

“Sao mà ba biết được.”

Khoảnh khắc đó sắc mặt Minh Hòa trắng bệch, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Tiêu rồi.

Thấy anh đứng dậy chạy đi, Minh Phương Duệ lớn tiếng gọi với theo: “Nhớ mua lá bưởi đấy.”

Minh Hòa lục tung túi quần áo, lục khe ghế xe, thậm chí cả phòng bệnh của Minh Phương Ngọc cũng không bỏ sót, cuối cùng tìm thấy chiếc điện thoại đã cạn sạch pin trên bồn rửa mặt ở nhà.

Sạc mấy phút màn hình mới sáng lên, mấy trăm tin nhắn Niên Tuế gửi đến thực ra anh chẳng dám đọc chữ nào.

Anh gửi cho cô hai dòng chữ, nhận lại hai dấu chấm than màu đỏ.

Anh thực sự tiêu đời rồi.

Qua đêm giao thừa rất nhanh sẽ đến Tết Nguyên Đán, cứ thế mơ mơ hồ hồ, dường như cuộc sống cũng quay trở lại quỹ đạo.

Chỉ là trong nhà không còn sinh linh bé nhỏ thích nằm trên mu bàn tay anh để anh gãi ngứa nữa, chỉ là cô gái ấy không tìm thấy nữa rồi.

Minh Hòa từng hỏi Nghiêm Dương, mấy ngày đó có gặp mình không.

Nghiêm Dương nói: “Mày ngu à? Hôm qua còn vừa ăn cơm với nhau mà.”

Minh Hòa bảo cậu ấy: “Sao tao chẳng có chút ấn tượng nào thế nhỉ.”

Đôi khi con người ta căng thẳng quá độ sẽ bị như vậy, Nghiêm Dương an ủi anh: “Chắc dạo này mày áp lực quá thôi, không sao đâu, nghỉ ngơi cho tốt.”

Trước khi Minh Phương Duệ nói ra tên căn bệnh đó, Minh Hòa chưa bao giờ nghĩ rằng đoạn ký ức trống rỗng kia có thể là một triệu chứng bệnh.

[Phân ly (Dissociation): Khi trải qua sự kiện chấn thương nghiêm trọng, não bộ sẽ thực hiện một cơ chế phòng vệ để tự bảo vệ, chỉ hiện tượng ý thức, trí nhớ, cảm giác về danh tính hoặc cảm giác về thực tại của cá nhân bị đứt gãy mang tính thực tế khi đối mặt với áp lực cực độ, chấn thương hoặc quá tải cảm xúc, ví dụ như làm việc kiểu “lái xe tự động hóa”, lái xe về đến nhà nhưng hoàn toàn không nhớ trên đường đã xảy ra chuyện gì…]

Minh Hòa nhìn những dòng chữ lạnh lẽo trên trang web, trượt con trỏ chuột xuống dưới.

[Rối loạn lưỡng cực hay còn gọi là rối loạn cảm xúc lưỡng cực… có tính di truyền nhất định, nếu một trong hai bố mẹ mắc bệnh, xác suất con cái mắc rối loạn lưỡng cực cao gấp khoảng ba lần so với người bình thường.]

Xong rồi.

Trong đầu Minh Hòa vẫn chỉ có suy nghĩ này.

*

Niên Tuế bước lên một bước, nhìn vào mắt anh, ánh mắt run rẩy: “Vậy kết quả kiểm tra thế nào?”

“Đúng rồi, suýt nữa thì quên.” Minh Hòa lấy tờ kết quả gấp gọn trong túi ra, mở ra đưa cho Niên Tuế xem, cười nói, “Nói là anh đúng là có hơi lo âu, nhưng không có vấn đề gì to tát lắm, cũng nói với anh là tâm trạng u ầu thì ai cũng sẽ có, phân ly cũng chia thành mức độ nhẹ và nặng, có thể lúc đó trạng thái của anh quả thực hơi tệ, nhưng chưa đạt đến tiêu chuẩn của bệnh tâm thần, bảo anh thả lỏng, sống vui vẻ là được rồi.”

Các loại bảng biểu định lượng và điện não đồ Niên Tuế xem không hiểu, cô chỉ nhìn thấy ngày in trên báo cáo là 5 giờ 37 phút chiều nay.

“Anh không sao mà.” Anh gần như vội vã nói với Niên Tuế, “Anh bình thường.”

“Lại đây.” Cô dang rộng vòng tay.

Minh Hòa cúi người, được cô ôm vào lòng.

“Anh còn chưa từng gặp mặt bà ấy, nếu mà di truyền thứ này, em nói xem có oan ức quá không?”

“Em không hiểu tâm lý học, cũng không hiểu di truyền sinh học đâu.” Niên Tuế vỗ vỗ lưng anh, “Nhưng em cảm thấy, dù thế nào thì cuộc sống cũng là của mình, ba mẹ có thể cho chúng ta đôi mắt nhìn thế giới, nhưng nhìn thấy gì, nhìn như thế nào, vẫn là do chúng ta tự quyết định.”

Minh Hòa gật đầu, an tâm nhắm mắt trong vòng tay cô: “Bác sĩ cũng nói vậy.”

—— “Rối loạn cảm xúc lưỡng cực đúng là có tỷ lệ di truyền nhất định, nhưng cũng cần môi trường để kích phát, đôi khi tỷ lệ phát bệnh cao ở con cái chính là do trong gia đình tồn tại một yếu tố không ổn định.”

Có lẽ chính vì vậy mà ba mẹ mới quyết định không liên lạc nữa, ở hai nơi không có giao điểm, mỗi người một nơi bình an.

Niên Tuế nâng mặt anh lên, kiễng chân hôn lên trán anh, nói: “Thưởng cho anh, biết quay về tìm em ngay.”

Minh Hòa thở dài nói: “May mà không sao, nếu không thì xong đời thật rồi.”

“Ý anh là sao?” Niên Tuế sa sầm mặt, giơ tay dùng ống tay áo lau lau chỗ vừa hôn: “Trả lại đây, phần thưởng này không tính nữa.”

“Tại sao?” Minh Hòa nắm lấy cổ tay cô, trán bị chà đỏ cả lên.

“Anh mà có bệnh thật thì anh sẽ không đến tìm em nữa phải không?” Niên Tuế trừng mắt hỏi anh: “Anh còn dám chơi trò im hơi lặng tiếng bốc hơi với em nữa hả?”

Minh Hòa không lên tiếng, như thể bị cô nói trúng tim đen.

Niên Tuế nhíu mày muốn giãy tay ra, Minh Hòa dùng sức giữ chặt, không buông.

“Anh mà có vấn đề thật thì sao dám đến tìm em? Để em thương hại anh à?”

Tình yêu không có cách nào chữa khỏi bệnh tật, kết cục của ba mẹ đã đưa ra một đáp án tốt nhất rồi.

“Sao anh vẫn không hiểu thế nhỉ?” Niên Tuế vừa giận vừa bất lực.

Cô hỏi Minh Hòa: “Hai chúng ta là quan hệ gì?”

Minh Hòa nhìn cô, không chắc chắn về đáp án nên không trả lời.

“Ít nhất là bạn bè chứ?” Niên Tuế hỏi.

Minh Hòa gật đầu.

“Vậy em hỏi anh, một người không thể ăn cơm, không thể đi lại, hay là không thể hít thở không thể sống nữa?” Niên Tuế nói, “Một mình làm gì cũng được, vậy tại sao chúng ta lại cần gia đình và bạn bè?”

“Bởi vì sẽ luôn có lúc một người không chống đỡ nổi, khi anh cần em, anh phải để em đến bên cạnh anh chứ đồ ngu ngốc này, anh không thể tự mình trốn đi khi em còn chưa rời đi, anh là đồ khốn nạn không có lương tâm, không có nghĩa là em không trượng nghĩa.”

Minh Hòa nhìn cô, trái tim chua xót căng tức không chịu nổi, khoảnh khắc này cảm xúc đầu tiên ập đến là tủi thân.

“Chúng ta có thể chia sẻ niềm vui thì cũng có thể san sẻ nỗi đau.” Niên Tuế một tay nắm lấy tay anh, tay kia cọ cọ vào đuôi mắt ươn ướt của anh, giọng điệu dịu dàng nói với anh, “Đừng sợ, đừng trốn tránh, nếu anh muốn bước vào thế giới của em, anh cũng phải mở toang mọi cánh cửa với em chứ.”

Đêm ngày càng khuya, trong phòng khách chỉ còn một ngọn đèn tường.

Ba tiếng đồng hồ đi đường xa đã sớm khiến Minh Hòa kiệt sức, anh nằm nghiêng ngủ trên ghế sofa, Niên Tuế đắp cho anh một tấm chăn mỏng.

Cô ngồi trên thảm, ôm máy tính cắt ghép video vừa quay, ở một khoảng cách rất gần bên cạnh anh.

Giữa chừng Minh Hòa tỉnh dậy một lần, mơ mơ màng màng, nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, như thể chưa phản ứng kịp mình đang ở đâu, cũng không phân biệt được có phải đang nằm mơ hay không.

Niên Tuế sờ má anh, nhẹ giọng dỗ dành: “Ngủ đi, em ở đây.”

Một bàn tay bị anh nắm lấy, cô không cách nào làm việc tiếp được nữa, Niên Tuế gập máy tính lại nằm bò ra ghế sofa, im lặng chăm chú ngắm nhìn anh, quên mất mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

*

Lời tác giả:

Chúc mừng sinh nhật Niêm Niêm thân yêu, Niên Tuế của hiện tại đã ba mươi ba tuổi rồi, thế nào? Hạnh phúc không? Chắc chắn rồi nhỉ, cô là người giỏi cảm nhận hạnh phúc, cũng là người giỏi tạo ra hạnh phúc mà.

Mùa hè này cô cũng khiến tôi ở bên ngoài màn hình cảm thấy hạnh phúc.

Lại đến Lập Thu rồi, vạn vật sinh trưởng mạnh mẽ sắp trở nên chín muồi, thật là một ngày tốt lành.

Sinh nhật vui vẻ, mong năm năm tháng tháng bình an hạnh phúc.

Bình Luận (0)
Comment