Chương 39

Năm 28 tuổi, Nghiêm Dương suýt chút nữa thì kết hôn. Vị hôn thê nhỏ hơn cậu ấy một tuổi, quá trình trưởng thành gần như tương đồng với cậu ấy, do gia đình giới thiệu, cũng có thể coi là môn đăng hộ đối.

“Con cứ đi gặp thử xem, hai đứa chắc chắn sẽ nói chuyện hợp cho mà xem.” Dì nhỏ đã nói với cậu ấy như vậy trước khi đi.

Mấy lời này vào tai trái Nghiêm Dương rồi lại ra tai phải, cậu ấy nghe mòn cả tai rồi.

Nhưng cũng không biết có phải năm đó cậu ấy cảm thấy mình đến tuổi rồi nên tu tâm dưỡng tính, cảm thấy nhàm chán với lối sống trước kia, hay là do người kia thực sự là một bản thể khác của cậu ấy trên thế giới này, là một perfect lover có thể cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.

Hai người họ quả thực nói chuyện rất hợp, hợp đến mức lạ lùng.

Cô gái đó họ Lâm, đầu năm cho nhau phương thức liên lạc, đến mùa xuân cậu ấy nói với Minh Hòa rằng mình đã tỏ tình, cậu ấy và Tiểu Lâm đã xác định quan hệ. Qua tết Đoan Ngọ lại bảo gia đình định ngày cưới rồi, tháng Ba năm sau, chúc mừng anh sắp được làm phù rể.

Cuối năm đó, hai người họ đi một chuyến du lịch tự lái ở Xuyên Tây, dọc theo quốc lộ đi thẳng vào Tây Tạng, nói là muốn chính thức cầu hôn một lần dưới chân núi tuyết.

Khi Nghiêm Dương trở về, cả người đen đi một vòng, tóc ngắn hơn một chút, còn bắt đầu để râu ria lởm chởm, đừng nói, trông cũng khá đẹp trai đấy chứ.

“Tụi tao chia tay rồi, không cưới nữa.”

Cậu ấy bình thản thốt ra câu này, khóe miệng thậm chí còn vương chút niềm vui. Minh Hòa cảm thấy tên này điên rồi.

“Đừng nói với tao là mày vẫn còn vương vấn chị gái kia nhé.”

“Không có.” Sau chuyến đi đó, Nghiêm Dương quả thực đã khác, ánh mắt nhìn người nhìn vật của cậu ấy trở nên trầm ổn, không còn vẻ xốc nổi như trước kia nữa.

“Hai đứa tao cùng quyết định, cô ấy cũng hối hận rồi.” Nghiêm Dương nói, “Tụi tao cùng nằm trong xe ngắm sao, mày nên đi một lần thật đấy, tao cũng không biết sao trời lại có thể sáng đến thế. Cô ấy hỏi tao có thật sự muốn cưới cô ấy không? Thật ra trong lòng tao hơi khựng lại một chút, nhưng tao vẫn nói là muốn. Cô ấy hỏi tao tiếp, nếu cô ấy đột nhiên không muốn nữa thì làm thế nào.”

Minh Hòa vẫn thấy tên này điên rồi.

“Thế còn cái nhà thì sao? Tường, gạch men đều ốp xong rồi, bên thợ mộc cũng sắp xong nữa.”

“Cứ để đó đi.” Nghiêm Dương nhìn cành cây khô héo ngoài cửa sổ nói, “Tao muốn đi ra ngoài một thời gian.”

“Đi đâu?”

“Ngắm nhìn thế giới.”

Cái thế giới này cậu ấy đi ngắm một mạch suốt hai năm. Trong hai năm này, Minh Hòa và cậu ấy liên lạc không nhiều, có những lúc chẳng biết cậu bạn này đang chui rúc ở cái rừng sâu núi thẳm nào.

Hai người làm bạn bao nhiêu năm, sẽ không vì liên lạc ít đi mà tình cảm nhạt phai, vị trí dành cho đối phương vĩnh viễn không thay đổi.

Lần này Minh Hòa gọi cậu ấy về gấp như vậy, Nghiêm Dương vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, lại còn có chút lo lắng nho nhỏ.

Bấm chuông cửa, nghe thấy bên trong vọng ra một câu “cứ để ở cửa là được, cảm ơn nhé”, cậu ấy lùi lại hai bước ngẩng đầu nhìn số nhà, xác nhận mình không đi nhầm chỗ.

Nghiêm Dương giơ tay bấm chuông thêm lần nữa, lần này cửa mở, cậu ấy và cô gái mặc bộ đồ ngủ nhung san hô sau cánh cửa anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

“Không phải đấy chứ.” Nghiêm Dương gãi gãi đầu, “Hai người cưới nhau lúc nào thế?!”

Tuần trước lúc tập đổi lưỡi trượt tuyết cậu này bị va đầu, đến bệnh viện chụp CT, bác sĩ bảo không có vấn đề gì lớn, chỉ là quên do căng thẳng, não bộ cảm nhận được nguy hiểm nên giúp cậu ấy che chắn ký ức của khoảng thời gian đó đi.

Nghiêm Dương không chắc cú ngã này có làm rơi rớt mất ký ức quan trọng nào ra khỏi não hay không.

Nhưng Niên Tuế nghe câu hỏi này còn tưởng cậu bạn đang nói đùa, vẻ mặt cậu ấy thực sự thú vị, cô bèn dứt khoát hùa theo: “Thì năm ngoái đấy, anh còn làm phù rể mà, quên rồi á?”

“Vãi chưởng.” Nghiêm Dương chìa tay về phía cô, “Có ảnh hay video không, mau cho tôi xem, ký ức của tôi vẫn còn dừng lại ở lúc thằng nhóc này dở sống dở chết vì cô đấy.”

“Chưa cưới đâu.” Niên Tuế mở tủ giày lấy cho cậu ấy đôi dép lê, “Trêu anh đấy.”

“Hù chết tôi, suýt nữa tưởng mình sống uổng công rồi.” Nghiêm Dương tự vỗ vỗ ngực, đổi giày vào nhà hỏi cô: “Minh Hòa đâu?”

“Hôm nay đi công tác, giờ này chắc vẫn đang ở trên đường cao tốc, tôi cũng đang nghĩ đây, chắc anh ấy không về nhà nhanh thế đâu.”

Tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa, Niên Tuế nhận lấy pizza từ tay shipper, nói với Nghiêm Dương: “Anh đến đúng lúc thật đấy, uống rượu không?”

“Uống chứ.”

Hai người cũng chẳng ngồi vào bàn ăn, mùa này chắc chắn là ngồi trên thảm phòng khách, quây quanh máy sưởi vừa xem tivi vừa ăn pizza là sướng nhất.

“Vừa nãy anh bảo anh ấy dở sống dở chết vì tôi.” Niên Tuế bật nắp lon bia, cười hỏi Nghiêm Dương: “Dở sống dở chết thế nào vậy?”

“Còn thế nào được nữa, không ra khỏi cửa cũng chẳng gặp ai, có lúc tôi còn lo nó chết dí trong nhà rồi ấy chứ.” Nghiêm Dương cầm một miếng pizza, phô mai kéo sợi làm cậu ấy nhìn thôi đã đói, cắn một miếng to rồi nói: “Nhưng mà thật ra tên đó lúc nào cũng cái bộ dạng chết tiệt ấy, chỉ có hồi trước lúc theo đuổi cô là trông giống người sống thôi.”

Nói rồi cậu ấy tự thấy buồn cười, vừa cười vừa hỏi Niên Tuế: “Cô thấy tôi có giống kiểu quản gia trong mấy bộ phim ngắn ‘phèn’ chúa ba xu không? Kiểu: ‘Cô là người phụ nữ đầu tiên thiếu gia dẫn về nhà’, ‘Lâu lắm rồi tôi mới thấy thiếu gia cười như vậy’.”

Cậu ấy đè thấp giọng bắt chước giống y hệt, Niên Tuế cũng bị cậu ấy chọc cười, giơ chai bia lên cụng ly với Nghiêm Dương.

“Thế sao hai người lại quay về với nhau được thế?” Nghiêm Dương đặt lon bia trong tay xuống, “Nó chẳng kể gì với tôi cả.”

“Ừm…” Niên Tuế ôm hai chân dựa vào ghế sofa, nói thẳng với cậu ấy: “Thật ra gần đây tôi đang phiền lòng vì chuyện này đây, may mà anh về, nếu không tôi cũng chẳng biết nói với ai.”

“Sao thế?” Nghiêm Dương hai ba miếng giải quyết nốt miếng pizza còn lại, “Cô nói đi.”

“Là thế này, hai đứa tôi ấy, chưa từng tỏ tình một cách đặc biệt chính thức nào cả, cảm giác cứ mơ mơ hồ hồ mà đến với nhau thôi, nên có lúc tôi cũng không chắc thế này có tính là đang yêu nhau không. Anh đừng thấy bây giờ hai đứa đang sống chung, nhưng kỳ thực chúng tôi… tôi cảm giác cứ như hai đứa học sinh cấp ba ấy, anh hiểu không?” Niên Tuế hỏi Nghiêm Dương, “Hồi trước anh ấy yêu đương cũng thế à? Ăn chay hả?”

“Nó thì yêu đương gì chứ.” Nghiêm Dương lại lấy thêm miếng pizza từ trong hộp, bóc mẽ bạn thân không chút do dự: “Nó là mắc hội chứng trai tân đấy.”

“Hội chứng trai tân là cái gì?”

“Thì cũng giống như con gái các cô hồi nhỏ hay mơ mộng về đám cưới của mình ấy, mặc váy gì, bật nhạc gì, chi tiết đến mức từ trên trời rơi xuống là cánh hoa hay lông vũ.” Nghiêm Dương uống một hớp bia: “Cô cứ đợi mà xem, chắc chắn thằng đó đang chọn ngày đấy, tốt nhất là đêm hôm đó phải có tuyết rơi nhẹ, thế giới náo nhiệt rộn ràng, sau đó nó sẽ tỏ tình nồng cháy với cô, rồi hai người trao nhau nụ hôn lãng mạn.”

“Ồ~” Niên Tuế gật gật đầu, nhếch khóe miệng cười: “Ra là thế à.”

“Minh Hòa là người rất đơn giản, cô không cần nghĩ nhiều đâu.” Nghiêm Dương rút tờ giấy ăn lau miệng, ăn uống no nê, anh chàng quản gia lúc này bỗng nhiên lại có chút sầu cảm.

Căn nhà này cậu ấy đã tới rất nhiều lần, trước đây cũng có trường hợp cách rất lâu mới đến một chuyến, nhưng đây là lần đầu tiên Nghiêm Dương bước vào và cảm thấy có chút xa lạ.

Nơi này có thêm dấu vết của một người khác, nó không thay đổi phong cách vốn có của căn nhà, nhưng khiến nơi này trông ấm áp hơn, sáng sủa hơn, và mềm mại hơn.

“Nó với tôi ấy mà, khác nhau. Rất nhiều người nói trong lòng tôi trống rỗng, bản thân tôi cũng thấy thế, cho nên tôi không thể ở một mình được, tôi phải yêu đương, kết bạn, tôi phải đi chơi, tôi phải dùng những thứ khác để lấp đầy vào đó. Minh Hòa thì khác.” Nghiêm Dương nói: “Một mình nó cũng có thể sống rất vui vẻ, nó có một thế giới riêng, giống như không cần đến người khác. Có đôi khi cô cảm thấy nó đóng cửa lại như không hoan nghênh người khác bước vào, nhưng thực ra nếu cô chịu bước vào xem nó đang làm gì, nghe xem nó đang nghĩ gì, nó sẽ vui lắm đấy.”

Cậu ấy cầm chai bia giơ về phía Niên Tuế: “Tôi thật sự rất vui khi thấy cô quay lại, cũng cảm ơn cô đã chịu…”

Cậu ấy nói được một nửa thì nghẹn ngào, Niên Tuế vội vàng rút tờ khăn giấy đưa sang.

“Ngại quá, cảm xúc dâng trào tí.” Nghiêm Dương dùng khăn giấy dụi dụi mắt: “Hồi trước định để dành đoạn này đến lúc nó kết hôn mới nói cơ.”

“Thật ra anh ấy rất hạnh phúc.” Niên Tuế cười, nói: “Thế giới của anh ấy rất nhỏ, nhưng tất cả mọi người đều rất yêu anh ấy, tôi chỉ hy vọng anh ấy có thể yêu bản thân mình nhiều hơn một chút mà thôi.”

Vị quản gia nghe được nửa câu sau suýt chút nữa không kìm được mà lại rơi nước mắt.

“Chị em tốt.” Nghiêm Dương cụng ly với cô: “Không nói nữa, tình cảm đều nằm trong rượu cả rồi.”

Niên Tuế uống một hớp bia, vị mạch nha thoang thoảng hương trái cây trôi xuống cổ họng, cô chợt nhớ ra một chuyện.

“Đúng rồi, tôi còn một chuyện muốn hỏi anh.”

*

Lúc Minh Hòa về đến nhà thì trời đã tối đen, anh mở cửa vào nhà, nhìn thấy hai người bên cạnh bàn trà thì cười một tiếng rồi hỏi: “Sao hai người uống rồi?”

“Không được à?” Nghiêm Dương chỉ Niên Tuế và mình: “Người đàn ông yêu mày nhất và người phụ nữ mày cậu nhất cũng phải liên lạc tình cảm tí chứ.”

Minh Hòa cởi áo khoác nhìn vào hộp pizza: “Không để lại cho anh miếng nào à?”

“Anh em tốt của anh ăn hết đấy.” Niên Tuế chống tay lên ghế sofa đứng dậy từ dưới đất: “Anh đói không? Em cũng mới ăn có hai miếng, để em đi nấu nồi hoành thánh nhé.”

“Tôi cũng muốn ăn.” Nghiêm Dương giơ tay.

Minh Hòa vỗ một cái vào tay cậu ấy: “Mày là người rừng à? Cuối cùng cũng chịu xuống núi rồi sao?”

“Không phải mày gọi tao về à?” Nghiêm Dương bỏ tay xuống hỏi: “Sao thế? Đừng bảo là mày nhớ tao đấy nhé.”

Niên Tuế đã vào bếp, Minh Hòa co chân ngồi xuống bên cạnh anh, nói: “Thì tao nhớ mày mà.”

“Xía… được rồi, tao cũng nhớ mày.” Nghiêm Dương ôm lấy anh, cả người dựa hẳn vào.

Tóc cậu ấy đã một thời gian chưa cắt, cọ loạn xạ vào cổ Minh Hòa, Minh Hòa thấy nhột, đẩy cậu ấy ra, hỏi: “Lần này về còn định đi nữa không?”

“Đi chớ, đợi trước Tết đã, đi một chuyến Nepal.”

“Vẫn chưa ngắm thế giới đủ à?”

“Thế giới ngắm sao mà đủ được.” Nghiêm Dương duỗi thẳng chân, ngả đầu ra sau dựa vào ghế sofa, “Mày đi càng xa lại càng phát hiện nó rộng lớn.”

“Tiểu Lâm thì sao?” Minh Hòa hỏi cậu ấy: “Còn liên lạc không?”

“Còn, lần này tao về cũng nói với cô ấy rồi, hai đứa hẹn nhau ngày kia đi ăn cơm.”

Mấy năm nay hai người họ vẫn là bạn bè, vốn đã là những người tâm đầu ý hợp hiếm có, không kết hôn không có nghĩa là phải cắt đứt liên lạc.

Các bậc phụ huynh đều cảm thấy hai đứa mắc chứng sợ hãi trước hôn nhân, hoặc là do tuổi còn quá trẻ, không muốn ổn định sớm như vậy, chơi bời hai năm nữa là sẽ tự nhiên quay về quỹ đạo thôi.

Minh Hòa thật ra cũng không nắm bắt được suy nghĩ của Nghiêm Dương, trước kia cuộc sống của chính anh cũng rối tung rối mù cả lên, hai người chưa từng nói chuyện nghiêm túc về những chủ đề này.

Trong bếp sáng ánh đèn vàng ấm áp, tiếng bát đũa va chạm leng keng khiến người ta an lòng đến lạ.

Trên chiếc bàn nhỏ cạnh bàn trà có bộ xếp hình chưa hoàn thiện, những mảnh ghép rải rác, đã lắp xong khung viền, có thể nhận ra đó là bức tranh cảnh đường phố đêm tuyết.

Dạo gần đây hai người họ tối nào cũng cùng nhau xếp một lúc, xếp đến khi hoa cả mắt thì lên giường đi ngủ.

Bây giờ Nghiêm Dương có thể thuận lý thành chương mà nói ra câu đó rồi, anh vỗ vỗ Minh Hòa, “ey” một tiếng rồi mở miệng hỏi: “Hai người cộng lại đã 60 rồi đó, có thể làm chút chuyện mà người trưởng thành nên làm không vậy?”

Đợi Minh Hòa há miệng làm ra khẩu hình, cậu ấy lại bám sát theo sau cùng Minh Hòa nói ra vế sau: “Tao có cách thức và nhịp điệu của riêng tao.”

Hai giọng nói cùng lúc vang lên, Minh Hòa thụi cho cậu ấy một cùi chỏ, Nghiêm Dương xoa xoa ngực mình cười cười.

Cậu ấy ngửa đầu nằm trở lại, nhìn chằm chằm lên trần nhà, dần dần cảm thấy buồn ngủ, nhắm mắt lại nói: “Hai đứa mình đúng là hoàn toàn trái ngược, cuộc sống mà mày hướng tới lại là thứ tao sợ hãi nhất.”

Minh Hòa dùng đầu gối húc nhẹ vào cậu ấy, hỏi: “Vẫn không muốn kết hôn à?”

“Không muốn.” Nghiêm Dương lắc đầu, “Tiểu Lâm cũng không muốn.”

“Thế sau này thì sao? Sẽ muốn chứ?”

“Không biết nữa.” Nghiêm Dương nói, “Bây giờ mày hỏi thì tao không trả lời được, sau này mày hẵng hỏi tao lại.”

Trong nhà có một con “ma đói” vừa xuống núi, Niên Tuế bỏ hết hoành thánh và sủi cảo còn dư trong tủ lạnh vào nấu chung một nồi, ba người chia nhau ăn, cuối cùng cũng sạch bách.

Trước khi đi, Nghiêm Dương đặc biệt nghiêm túc cúi người chào hai người họ một cái, nói: “Cảm ơn đã chiêu đãi, lần sau đến tiếp.”

Cậu ấy đã uống rượu, Minh Hòa cầm chìa khóa xe định đưa cậu ấy về, Nghiêm Dương ngăn không cho anh ra khỏi cửa, ân cần nói: “Tao gọi lái xe hộ là được rồi, hai người nghỉ ngơi sớm đi.”

Minh Hòa nói: “Trước khi mày đi thì cùng nhau ăn bữa cơm nữa.”

“Được chứ.” Nghiêm Dương gật đầu đồng ý, vẫy vẫy tay với hai người, “Sống tốt nhé.”

Bôn ba bên ngoài cả ngày Minh Hòa cũng mệt rồi, tắm xong anh đi đến cửa phòng ngủ, vừa ấn tay nắm cửa lại phát hiện Niên Tuế đã khóa trái cửa.

Anh gõ gõ cửa phòng, không biết có chuyện gì.

Nghe thấy tiếng mở khóa, Minh Hòa thở phào nhẹ nhõm, tưởng cô chỉ đang đùa giỡn, một chân còn chưa kịp bước vào thì ngực đã bị ném trúng một cái.

Con thỏ bông rơi xuống chân anh, cánh cửa phòng đóng chặt một cái “rầm”, rồi khóa một tiếng “cạch”.

Minh Hòa cúi đầu nhìn con thỏ ngã chổng vó dưới đất, siết chặt nắm đấm, trong lòng trôi qua một dòng chữ.

—Nghiêm Dương, tổ sư nhà mày.

Bình Luận (0)
Comment