Đầu tháng 12, cuối cùng Niên Tuế cũng chốt được địa điểm cho công ty mới, cách nhà hàng Góc Phố không xa.
Vào ngày khai trương chính thức, cô quay một clip office tour, đồng thời mở livestream trò chuyện với fan để chia sẻ về tình hình gần đây.
Hiện tại, đây vẫn chỉ là một studio, diện tích không lớn lắm, tạm thời được chia làm ba khu vực, khu làm việc chia ô cho nhóm Vu Miểu, một văn phòng riêng cho Niên Tuế và một phòng họp.
Cô cầm điện thoại quay cho mọi người xem chậu cây cảnh mới được giao đến ở cửa ra vào, nói: “Cảm ơn ‘chồng Niêm’ đã gửi cây phát tài đến nhé, cao bằng mình luôn này, làm cho công ty đã chật chội của chúng ta càng thêm chật chội.”
Trong phần bình luận màn đạn tràn ngập tiếng cười “hahahahaha”. Tài khoản “Tiểu Hồng Thư C15RN517” lúc đó cũng đang xem livestream, Minh Hòa thuận tay gõ một dòng: To hơn một chút là muốn chúc em phát tài to mà.
Khán giả online có đến hàng nghìn người, bình luận trôi rất nhanh, cũng không biết ai là người đầu tiên phát hiện ra anh, những người phía sau đều hùa theo tag dãy ký tự tên anh vào, nói: “Có phải chồng Niêm hàng thật không đây!”, “Tóm được anh rồi!”, “Bắt lấy chồng Niêm!”
“Thật hay giả đấy?” Niên Tuế đưa điện thoại lại gần mặt, “Thật ra mình cũng không biết ID của anh ấy là gì nữa, là anh hả, Tiểu Hồng Thư C15 gì gì đó?”
Anh không ngoi lên nữa, chuyện này cứ thế trôi qua.
Có sinh viên mới tốt nghiệp gửi bình luận hỏi: Niêm Niêm có tuyển người không ạ? Cho em đến làm công cho chị với!
Niên Tuế đặt điện thoại trở lại giá đỡ, trả lời cô bé: “Tạm thời chưa mở vị trí nhân viên chính thức đâu em, sau này có thể sẽ tuyển vận hành, chị cũng cần một trợ lý mới.”
Bình luận lại nhao nhao hỏi: Thế Miểu Miểu thì sao? Không tiếp tục làm với bà nữa à?
Vu Miểu nãy giờ vẫn đang xử lý thông tin thương vụ ở bên cạnh, lượng công việc hiện tại của cô nàng nhiều hơn trước, nội dung công việc cũng không giống lắm, đương nhiên lương cũng tăng gấp đôi. Niên Tuế quay đầu nhìn sang bên phải, nói: “Mọi người đều đang hỏi Miểu Miểu này.”
Vu Miểu bèn đưa một tay ra vẫy vẫy trước ống kính, bảo với họ: “Vẫn ở đây nha các chị em, nhưng tui thăng chức rồi đó.”
“Đúng vậy.” Niên Tuế cười nói, “Miểu Miểu nhà chúng ta bây giờ là sếp sòng rồi.”
Vừa nghe thấy câu này, các cô gái làm sao còn ngồi yên được nữa, ngay tối hôm đó hộp thư riêng của cô đã nhận được mấy bản CV và tuyên ngôn xin việc, có sinh viên sắp tốt nghiệp, cũng có người nói không chịu nổi công ty cũ muốn nhảy việc, thảo nào người ta nói môi trường việc làm hiện nay khó khăn.
Ăn tối xong, Niên Tuế nằm trên ghế sofa, vừa lướt xem vừa cắn ngón tay cười ngây ngô.
Minh Hòa bưng một đĩa cam đã cắt sẵn đi ra, ngồi xuống bên cạnh cô hỏi: “Cười gì thế?”
“Đều muốn đến làm trợ lý cho em kìa.” Niên Tuế cầm một miếng cam ngậm vào miệng.
Minh Hòa hỏi cô: “Làm trợ lý cho em cần làm những gì?”
“Thì mấy việc đó thôi, chụp ảnh quay video, cùng em đi công tác, có lúc thì giúp em xử lý mấy vấn đề chăm sóc sau mua hàng.”
Minh Hòa “ồ” một tiếng gật đầu, hỏi tiếp: “Vậy có thể cân nhắc anh không?”
Vu Miểu có tài khoản riêng, thỉnh thoảng cô bé sẽ đăng ảnh hậu trường làm việc của Niên Tuế, bình thường cũng cần xử lý các vấn đề phản ánh trong tin nhắn riêng.
Trước khi Niên Tuế tìm được trợ lý nhỏ mới, những công việc này tạm thời được chuyển giao cho “Tiểu Hồng Thư C15RN517”, tất nhiên bây giờ tên đã đổi thành “Báo cáo quan sát Niêm Niêm”, phần giới thiệu anh ghi: Cùng @Toái Toái với Niêm Niêm đi qua năm tháng thoi đưa.
Mấy cái này đều là Minh Hòa sửa ngay trước mặt Niên Tuế, cô xem xong thì hừ cười một tiếng, chê bai: “Anh làm thế này trông cứ như fan cuồng của em ấy nhỉ.”
“Fan cuồng là sao?”
Niên Tuế thuận miệng giải thích: “Chính là kiểu fan xâm nhập vào đời tư của em ấy.”
“Ồ.” Minh Hòa gật đầu, “Thế thì đúng là anh rồi.”
Rõ ràng không phải từ hay ho gì, thế mà anh lại ngốc nghếch nhận vơ vào mình, Niên Tuế cười xoa xoa má anh, nói: “Đồ ngốc này.”
“Cục mụn này của anh vẫn chưa lặn à?” Cô ấn vào gáy Minh Hòa, vén tóc anh lên, ghé lại gần hơn chút hỏi, “Để em nặn cho anh nhé?”
Nói ra thì Minh Hòa cũng thấy mất mặt, cả thời thanh xuân anh chẳng mấy khi mọc mụn, sắp 30 tuổi đầu rồi mà trên trán lại nổ một cục, có lẽ là do gần đây trong người nóng quá.
“Không cần đâu.” Minh Hòa gạt tay cô ra, “Kệ cho nó tự sinh tự diệt đi.”
“Cái thuốc trị mụn em mua cho anh chắc giao tới rồi đấy.” Niên Tuế mở ứng dụng mua sắm trên điện thoại, “Món đó dùng tốt lắm, Gia Gia bảo tối nay bôi là mai nó xẹp ngay.”
“Ừm.”
Sau khi công ty mới khai trương, Vưu Giai Diệp cũng gửi một món quà nhỏ đến, cô ấy còn lén nói với Niên Tuế rằng gần đây có luật sư đến văn phòng của Thẩm Chí Phàm, không biết là vì chuyện gì, mọi người trong công ty đều đoán già đoán non, hoặc là KOL ký hợp đồng gặp phốt, hoặc là bản thân công ty xảy ra vấn đề.
Nói thật lòng thì Niên Tuế không quan tâm lắm, cũng chẳng muốn hóng hớt nhiều.
Vưu Giai Diệp nói với cô: “Chị đi đúng là có mắt nhìn xa trông rộng thật.”
Niên Tuế cũng chỉ cười cười.
“Nếu công ty em sập tiệm thật thì chị có chịu thu nhận em không?” Vưu Giai Diệp hỏi cô.
“Tuy nói thế này có vẻ không đạo nghĩa lắm.” Niên Tuế đổi sang giọng điệu vui vẻ, “Nhưng chị nhiệt liệt hoan nghênh nha ~”
*
Năm mới sắp đến, trên danh sách việc cần làm vẫn còn rất nhiều chuyện chưa hoàn thành đang đợi cô giải quyết.
Niên Tuế không cảm thấy áp lực, chỉ thấy cuộc sống mỗi ngày đều sung túc đủ đầy. Một ngày dù bận rộn đến mấy cũng không khiến cô mệt mỏi, trong lòng vô cùng vững chãi, dù sao buổi tối về nhà nằm trong vòng tay rộng lớn và ấm áp kia ngủ một giấc là cô lại được sạc đầy pin rồi.
Hộp mỹ phẩm lần trước cô tặng Minh Hòa dùng hết rồi, Niên Tuế lại mua tiếp cho anh một bộ, thu đông hanh khô, cần phải dưỡng ẩm cấp nước cho tốt.
Trên tivi đang chiếu một chương trình truyền hình, anh gối đầu lên đùi Niên Tuế, khi miếng bông tẩy trang lạnh toát đắp lên má, Minh Hòa không nhịn được mà run lên một cái.
Niên Tuế miết phẳng miếng bông, hỏi anh: “Thoải mái không?”
Minh Hòa không tiện mở miệng, mím môi “ừm” một tiếng.
Anh cũng không xem điện thoại, cứ nằm ngẩn người như thế, cả thể xác và tinh thần đều hoàn toàn thả lỏng.
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, Minh Hòa suýt chút nữa thì ngủ quên, Niên Tuế vươn tay với lấy chiếc điện thoại trên bàn trà đưa cho anh.
“A lô, xin chào.”
“Làm xong rồi đúng không? Ồ được.”
“Ngày kia em có nhà không?”
Câu này là anh quay sang hỏi Niên Tuế, cô gật đầu nói: “Chắc là có đấy.”
“Được, vậy cậu cứ giao thẳng đến nhà giúp tôi, bạn cùng phòng của tôi có nhà, địa chỉ tôi gửi qua Wechat cho cậu, cảm ơn nhé.”
Mắt Niên Tuế nhìn tivi, nhưng tai thì không bỏ sót chữ nào.
Bạn cùng phòng chứ gì, cô nghĩ, được, cũng đúng, không thành vấn đề.
Cuối năm trời rét, đi cùng với cảnh báo giảm nhiệt độ là những ngày mưa dầm dề kéo dài cả tuần lễ.
Phần lớn công việc của Niên Tuế đều có thể hoàn thành ở nhà, nếu không có việc gì đặc biệt quan trọng cô cũng lười đến studio, nói cho cùng cô là bà chủ, cô không ở đó thì đám nhóc kia cũng thoải mái tự tại hơn chút.
Một ngày trước đêm Giáng Sinh mưa rơi tầm tã suốt cả ngày, nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, Niên Tuế chạy lon ton ra mở cửa.
“Về rồi đấy à?” Cô nhận lấy đồ đạc trên tay Minh Hòa, vỗ vỗ vào áo khoác bị nước mưa làm ẩm của anh, hỏi: “Sáng nay bảo anh mang dù rồi mà? Sao vẫn bị ướt mưa thế?”
“Anh đi lấy bánh kem, một tay không tiện che dù nên khỏi che luôn.”
“Hả?” Niên Tuế xách cao chiếc hộp đóng gói trên tay lên, mới phát hiện bên trong là một chiếc bánh kem: “Sao anh lại đi mua bánh kem thế? Hôm nay là ngày kỷ niệm gì à? Đâu phải đâu nhỉ?”
Minh Hòa cười cười, nói: “Tổ chức sinh nhật cho Trứng Tròn.”
Chiếc bánh kem dâu tây bốn tấc hai người chia nhau ăn là vừa vặn, Niên Tuế sợ ăn nhiều kem bị ngấy nên lấy thêm một lon rượu trái cây có gas từ trong tủ lạnh ra.
“Thật ra anh cũng không biết sinh nhật cụ thể của nó là ngày nào, lúc đón về thì người ở trại mèo bảo nó được hơn một tháng rồi, chắc là sinh vào tháng 3 giống anh.” Minh Hòa xắn một miếng bánh đưa vào miệng, kem quả thực ngọt ngấy, anh cầm lấy lon bia trên tay Niên Tuế ngửa đầu nhấp một ngụm, vị nho, nhiều gas, không nếm ra vị rượu mấy.
“Anh nghĩ cứ coi ngày này là sinh nhật nó cũng tốt, cũng coi như là sinh nhật của nó đi.”
“Chử Mộng cũng có một chú chó, ở bên cổ từ năm đầu tiên đi làm, năm ngoái mới mất. Có một lần cổ đang đi trên đường, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một đám mây rất giống chú chó đó, cô ấy bảo lúc đó cô ấy khóc òa lên luôn, dọa người bên cạnh giật cả mình, còn tưởng cô ấy bị sao nữa.” Niên Tuế nhìn Minh Hòa, đưa tay nắm lấy tay anh, “Hồi trước em không tin mấy chuyện này lắm đâu, có lẽ là giờ có tuổi rồi nên em bắt đầu tin. Anh có tin không, khi Trứng Tròn nhớ anh, nhất định nó cũng sẽ quay về thăm anh.”
“Ừm.” Hơi ấm từ lòng bàn tay áp vào nhau vừa vặn, lặng lẽ ủi phẳng những nếp nhăn trong lòng, Minh Hòa l**m vết kem còn vương bên khóe miệng nói, “Anh tin.”
“Lại đây ôm cái nào.” Niên Tuế đứng dậy từ chiếc ghế đẩu cao, dang rộng hai tay để anh dựa vào vai mình.
Hai người họ một đứng một ngồi, sự chênh lệch chiều cao như vậy cũng giúp cô dành cho Minh Hòa một cái ôm trọn vẹn đầy che chở.
Ngày ấy năm ấy Niên Tuế đã không thể ở bên cạnh anh, nhưng sau này cô sẽ luôn ở đây.
Mưa ngoài cửa sổ vẫn rả rích, chưa đến bảy giờ mà màn đêm đã buông xuống nặng nề.
Niên Tuế nhéo nhéo d** tai anh, khẽ hỏi: “Anh nói xem ngày mai có tuyết rơi không?”
Minh Hòa siết chặt eo cô, nhắm mắt trả lời: “Không biết nữa, hy vọng đi.”
Giáng Sinh năm nay rơi vào cuối tuần, cuộc sống của người trưởng thành thực sự quá nhàm chán và áp lực, gần đây thời tiết xấu cũng không dập tắt được nhiệt huyết và quyết tâm đón lễ của mọi người.
Đầu tháng Từ Lâm Việt đã nhờ người đặt một cây thông Noel cao 2m, còn đặc biệt chọn tối nay để tổ chức lễ thắp đèn, thu hút không ít người đến xem.
Việc kinh doanh của nhà hàng cũng theo đó mà cực kỳ phát đạt, khắp phố phường đều là đồ trang trí xanh xanh đỏ đỏ, những người trẻ ở thành phố hiện đại này vào ngày hôm nay không mưu cầu ý nghĩa, chỉ mưu cầu đông vui.
Minh Hòa bận rộn ở nhà hàng cả ngày, lúc về đến nhà thì đêm đã khuya.
Trong phòng khách thắp một ngọn đèn vàng ấm, anh đi tới, quỳ một chân xuống trước ghế sofa, sờ sờ má Niên Tuế hỏi: “Vẫn chưa ngủ à?”
“Ừm.” Niên Tuế ngồi dậy, giơ cao hai tay vươn vai.
Cô không những chưa ngủ, quần áo cũng chưa thay, đến lớp trang điểm cũng chưa tẩy nữa.
“Đói không? Anh có đóng gói ít đồ ăn mang về này.”
Lúc Niên Tuế về nhà thì bên ngoài vẫn đang mưa, cô hỏi Minh Hòa: “Tuyết rơi chưa?”
“Chưa, mưa tạnh rồi.”
Từ ngày mai trời sẽ hửng nắng, nhiệt độ cũng sẽ ấm lên, xem ra tuyết đầu mùa năm nay lại phải đợi thêm một thời gian nữa rồi.
“Em nhận hàng giao giúp anh chưa?” Minh Hòa bỏ hộp cơm đút lò mang về vào lò vi sóng.
Niên Tuế đáp: “Nhận rồi, để trên tủ ở cửa ấy.”
“Em mở ra chưa?”
“Chưa, cái gì á?”
Thấy Minh Hòa cười mà không nói, Niên Tuế bước theo sau anh.
Thùng hàng không lớn nhưng khá nặng, bên trên còn dán nhãn vàng ghi “Hàng thủy tinh, xin nhẹ tay”.
Minh Hòa dùng dao rọc giấy rạch băng dính ra, Niên Tuế đứng cách anh ba bước chân, hít sâu một hơi thầm nhủ trong lòng.
–Nhịn xuống không được khóc, trôi phấn mắt bây giờ, nhưng phải rưng rưng, để anh ấy cảm động.