Chương 126

Chủ nhân của Xuân Phong Hóa Vũ Lâu là Xuân nương tử có một quy tắc kỳ lạ.

Trừ cố nhân, nàng tuyệt không tiếp khách đén từ Kim Lăng.

Diệp Lưu Xuân vốn chán ghét Kim Lăng.

Nhưng nàng luôn nghĩ, có lẽ mình càng căm ghét Lâm An hơn.

Bởi lẽ, mọi ấn tượng của nàng về Lâm An đều bị giam hãm trong bức tường chật hẹp của Túy Hồng Lâu dơ bẩn, chật chội, bùn lầy. Dẫu chỉ cách một bức tường, bên kia đã là chốn phồn hoa lộng lẫy, xa hoa bậc nhất Lâm An, nhưng thế giới của nàng chỉ có mạng nhện bám bụi, giường chiếu ẩm mốc cùng người mẫu thân luôn luôn mỏi mệt.

Năm nàng mười sáu tuổi, mẫu thân nàng qua đời.

Nàng không có tiền chôn cất, không đành lòng để mẫu thân hóa thành cô hồn nơi bãi tha ma nên nàng chạy đến hồ nước nơi mẫu thân nàng đã đầm mình mà rửa mặt, rồi tấm thân ướt sũng vớt lên chiếc đàn nguyệt cầm đã ngâm nước cuốn đầy rong rêu.

Ngón tay lướt qua dây đàn, ẩm ướt, nhớp nháp, nàng không còn tâm trạng gảy đàn như thường lệ, khúc Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ được nàng gảy lên tựa như một khúc bi ai.

Nếu mẫu thân còn sống, chắc chắn sẽ trách mắng nàng.

Châu Đàn là người tốt duy nhất nàng gặp ở Lâm An.

Nhưng nàng quá khát khao thoát khỏi nơi ấy, vừa lo liệu xong tang sự cho mẫu thân, nàng đã vội vã lên thuyền rời khỏi Lâm An. Quay người lại, nàng cúi đầu mơ hồ, thề rằng nhất định sẽ báo đáp ân tình của Châu Đàn.

Thuyền rời bến, bóng dáng Châu Đàn và đệ đệ của chàng trong mắt ‘Tiểu Diệp’ thuở ấy càng lúc càng nhỏ dần.

Tiểu Diệp vô thức sờ vào tấm bài gỗ cũ kỹ đeo bên hông.

Tấm thẻ bài gỗ này chẳng phải vật quý giá gì, nhưng là thứ mẫu thân nàng đã trao cho nàng khi nàng còn rất nhỏ.

Đó là lần đầu tiên nàng biết được hóa ra mẫu thân nàng từng là quý phụ nhà quan, chỉ là phụ thân và nương gia đều gặp tai ương, liên lụy mà bị sung vào tiện tịch, kéo theo nàng, người vốn nên là tiểu thư khuê các, trở thành đống bùn lầy dưới gót chân người ta.

Mẫu thân nàng nắm chặt cổ tay nàng, nói: “Đừng sa đọa, đừng để lộ thân phận, con là đại tiểu thư nhà quan, là quý tộc, tổ phụ của con là nhân vật lừng lẫy tại Kim Lăng tiền triều, con phải sống cho đàng hoàng, không được bán nụ cười để kiếm sống.”

Nói đến sau cùng, bà khóc không thành tiếng.

Tiểu Diệp thầm nghĩ, mẫu thân nàng thừa biết, ước nguyện này của bà vĩnh viễn không thể thành hiện thực.

Nếu không có thiên hạ đại xá, không có lời vàng ngọc của thánh thượng, gia quyến của tội thần vĩnh viễn không thể thoát khỏi tiện tịch, ngay cả khi nàng muốn sống đàng hoàng hơn một chút, tự mình quét tước, may vá, giặt giũ, kiếm chút thức ăn đắp đổi qua ngày, cũng sẽ không được phép.

Mẫu thân nàng như phát điên, đeo tấm thẻ bài gỗ đó lên đai lưng của nàng, lẩm bẩm không ngừng: “Tiểu Diệp Tử, con có biết không, con có một mối hôn sự rất tốt, là do hai nhà định ước từ khi ta vừa mang thai con. Đợi con lớn lên, mang tấm thẻ bài gỗ này đi tìm họ, nhà họ là gia tộc danh giá… chắc chắn sẽ có cách giúp con thoát khỏi tiện tịch.”

Nàng không đành lòng phá vỡ giấc mộng đẹp của mẫu thân.

Nếu còn lưu luyến tình xưa, nhà đó đáng lẽ đã phải chủ động giúp đỡ khi nhà nàng sa sút, huống hồ nàng và mẫu thân đã lưu lạc chốn phong trần bao năm, dù giờ đây gia đình ấy đó còn tồn tại, làm sao có thể chấp nhận mối hôn sự này?

Nhưng khi mẫu thân qua đời, lời thề thốt phù phiếm thuở xưa này lại trở thành sợi dây liên kết cuối cùng giữa nàng và mẫu thân. Nàng không dám ở lại Lâm An lâu, dù chỉ là dựa vào ảo mộng này để chống đỡ bản thân đến Kim Lăng, đến Biện Đô, cũng đã tốt lắm rồi.

Trong mùa mưa dài dằng dặc ở Kim Lăng, bên bến đò Xuân Phong, nàng lần đầu tiên gặp Bạch Sa Đinh, Thập Tam gia của Bạch gia.

Châu Đàn đã cứu nàng, nhưng thiếu niên Châu Đàn tuy bề ngoài phóng khoáng, cốt cách vẫn là một quân tử khắc kỷ phục lễ, đoan chính thanh cao.

Nàng cảm kích ân nghĩa của đối phương, thề rằng nhất định sẽ báo đáp, nhưng nàng cũng rõ ràng Châu Đàn và nàng không phải người cùng một thế giới, chỉ có thể kính trọng, nể phục, không được vượt qua giới hạn.

Còn tiểu thiếu gia nọ lần đầu gặp nàng đã cao giọng “hắc” một tiếng: “Thật là một nương xinh đẹp, cô tên là gì vậy?”

Hắn cột tóc đuôi ngựa cao, ngây thơ hồn nhiên, bên tay luôn cầm một chiếc quạt xếp, trên mặt thì luôn treo nụ cười, ôn nhã mà tinh ranh nhưng lại không khiến người ta cảm thấy bị mạo phạm.

Bị hắn hỏi, Tiểu Diệp đột nhiên thấy mặt đỏ bừng, không khỏi lắp bắp đôi chút.

“Ta… ta tên là Tiểu Diệp.”

“Tiểu Diệp?” Bạch Sa Đinh “cạch” một tiếng mở quạt xếp trong tay, tự nhiên kéo nàng đi về phía xe ngựa nhà mình, thậm chí không hỏi thêm một câu về thân phận của nàng: “Vậy ta gọi cô là Tiểu Diệp Tử nhé.”

Nhờ vào địa vị của Bạch gia ở Kim Lăng, Tiểu Diệp tạm thời không bị tra hỏi về hộ tịch.

Trong thư gửi Bạch Sa Đinh, Châu Đàn chỉ mơ hồ viết về thân thế đáng thương của nàng là phải bán thân chôn cất mẫu thân, không đề cập một chữ nào về xuất thân. Có lẽ Bạch Sa Đinh nghĩ nàng chỉ là cô nương nhà nghèo bình thường, hắn đã đặt phòng tốt nhất trong quán trọ tốt nhất trong thành cho nàng để nàng tạm thời ở lại.

Mỗi ngày, hắn đều đưa nàng dạo quanh khắp thành Kim Lăng, vô định đi tìm chủ nhân của tấm thẻ bài gỗ kia.

Thỉnh thoảng đi ngang bờ sông Tần Hoài, Bạch Sa Đinh sẽ trò chuyện thân mật với bà bán bánh hoa mai, chọc cho bà cười toe toét, rồi móc tiền mua cả nồi bánh, dọc đường vừa đi vừa phát cho đám trẻ ăn mày bên đường.

Tiểu Diệp và hắn sẽ được hai chiếc bánh nóng hổi vừa ra lò nhất, nhân viên ngọt, nhân hạt thông, hạt óc chó vụn, rưới đường đỏ, bốc khói nghi ngút, cắn một miếng là ngọt ngào khiến người ta vui vẻ khôn xiết.

Hoặc đi qua bến đò Đào Diệp, nghe tiếng tơ trúc từ thuyền trên sông Tần Hoài, Bạch Sa Đinh sẽ chỉ vào ánh đèn mờ ảo kia, thao thao bất tuyệt kể cho nàng nghe những cây chuyện tình yêu lãng mạn nơi chốn phong tình này.

Bạch Sa Đinh lén ghé tai nàng: “Ta nhát gan, thật ra chưa từng thực sự đến đó, lần trước bị Lưu huynh kéo tới sông Tần Hoài, nghe cô nương nọ kể về cuộc đời bi thương của mình mà xúc động đến mức khóc nước mắt nước mũi tèm lem. Không những không làm gì cả, mà còn để lại cả túi tiền cho nàng ấy… Chuyện này bị các cô nương cười nhạo nửa năm, nhớ lại thấy thật xấu hổ.”

“Sao lại xấu hổ chứ?” Tiểu Diệp trước kia nói chuyện với hắn đều lắp bắp, sau mấy ngày cuối cùng cũng mạnh dạn hơn chút, nàng chăm chú lắng nghe, vừa nói vừa thấy má ửng hồng: “Bạch công tử, ngài quá tốt, quá lương thiện nên mới cảm động vì họ… Thật ra, lời họ nói chưa chắc đã là giả, chỉ là năm tháng dài lâu, chưa từng có ai tin mà thôi.”

Nàng đã thấy không ít cô nương ở Túy Hồng Lâu say rượu khóc lóc sau cuộc vui, giữa những lời giả dối luôn có một hai câu chân thật được thổ lộ, nhưng không ai tin, dần dà, ngay cả chính họ cũng không còn tin nữa.

Nhưng hắn lại sẵn lòng tin, sẵn lòng thở dài than vãn, khóc một trận vì họ, chút chân tình mỏng manh này, nếu dành cho nàng, nàng nhất định sẽ cảm kích suốt đời.

Bạch Sa Đinh nghe nàng nói xong câu này, đột nhiên thu lại vẻ trêu đùa trên mặt.

Trong màn đêm, ánh đèn phản chiếu trong mắt hắn nghiêm túc và cảm động: “Cô cũng vậy, Tiểu Diệp tử, cô rất tốt, lương thiện, ngây thơ, xinh đẹp… Sau này cô sẽ có một cuộc đời thật tốt, thật tốt, những khó khăn trước đây, chẳng qua chỉ là mây khói thoáng qua mà thôi.”

Tiếp lời, hắn lại cười, đưa tay lau đi những giọt lệ không biết tự lúc nào đã vương trên má nàng, dịu dàng và bất đắc dĩ dỗ dành: “Cô đừng khóc nữa, tính ra ta lớn hơn cô ba tháng, cô cũng phải gọi một tiếng ca ca chứ, ca ca mua đèn hoa cho cô nhé, được không?”

Khoảnh khắc ấy, Tiểu Diệp đột nhiên nhạy bén nhận ra, ánh mắt của đối phương đã thay đổi.

Cách hắn đang nhìn nàng không phải là nhìn một đứa trẻ, một người muội muội hay một người cần được che chở, mà là ánh mắt của một nam nhân đang nhìn một nữ nhân. Ánh mắt ấy dịu dàng, hàm chứa tình ý, quyến luyến, không chớp mắt. Ấy là sự mời gọi trắng trợn, có lẽ chính hắn cũng không hề hay biết.

Và nội tâm nàng lại vì sự thay đổi này mà rung động điên cuồng trong hạnh phúc.

Tiểu Diệp đã thấy quá nhiều ánh mắt nam nhân nhìn nữ nhân, trước đây ở Túy Hồng Lâu, nàng cúi đầu bưng trà rót nước cho các cô nương, các nam tử ngồi trong phòng mỉm cười, ánh mắt khinh bạc, thờ ơ.

Chỉ thỉnh thoảng khi tình nồng ý đậm họ mới lộ ra ánh mắt quyến rũ như thế này.

Có lẽ ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Bạch Sa Đinh, sâu thẳm trong lòng nàng đã khao khát có được ánh mắt ấy. Chỉ là trước đây nàng không dám thừa nhận, còn giờ đây, cuối cùng cũng được toại nguyện.

Tiểu Diệp vì tâm tư thấp hèn của mình mà thấy hổ thẹn, nhưng lại không thể ngăn nổi niềm vui sướng đang trào dâng.

Bạch Sa Đinh xách đèn hoa đưa nàng về quán trọ, lúc chia tay, không biết là cố ý hay vô tình, hắn còn xoa xoa trên mu bàn tay nàng hai cái.

Giọng hắn trầm thấp đầy mê hoặc, là âm điệu nàng chưa từng nghe thấy. “Cô nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai… gặp lại.”

Tiểu Diệp trốn về phòng mình, nhưng thực sự không kìm được, vừa đóng cửa phòng, nàng đã mở ra cánh cửa sổ chạm hoa, muốn nhìn hắn thêm một lần nữa.

Điều khiến nàng bất ngờ là Bạch Sa Đinh căn bản chưa hề đi. Hắn vẫn đứng ở vị trí chia tay nàng khi trước, không hề nhúc nhích nửa bước.

Bạch Sa Đinh ngước mắt nhìn về phía này, vẻ mặt đầy tự tin, hình như hắn đã sớm biết nàng sẽ không nhịn được mà mở cửa sổ, sau đó liền nở một nụ cười thấu hiểu.

Chiếc quạt xếp cán trúc “cạch” một tiếng mở ra trong đêm tĩnh mịch, mượn ánh đèn vàng cam ngoài cửa sổ chạm hoa, nàng thấy trên quạt xếp của hắn đề bốn chữ lớn.

— Ngàn đời phong lưu.

Có con thiêu thân không ngừng đâm đầu vào lớp giấy vàng bọc ngoài chiếc đèn, gãy cánh bên nan gỗ, thân xác rơi xuống mép cửa sổ bám đầy bụi.

Mà con thiêu thân tiếp theo thờ ơ trước xác đồng loại, tiếp tục lao về phía đốm lửa le lói kia.

Trong nhiều đêm về sau, nàng cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng này, mỗi lần đều đau đớn thừa nhận, dù nàng có nhìn rõ bốn chữ trên chiếc quạt đó hay không, cũng không thể thay đổi được kết cục như con thiêu thân lao đầu vào lửa của chính mình.

Mấy ngày sau đó, Bạch Sa Đinh vẫn đưa nàng dạo chơi khắp thành Kim Lăng, lấy danh nghĩa giúp nàng tìm kiếm chủ nhân tấm thẻ bài gỗ để đưa nàng đi thưởng ngoạn vui thú. Chỉ là cả hai đều hiểu, có một vài điều gì đó đã thay đổi.

Ví như khi pháo hoa thắp sáng trên sông Tần Hoài, hắn đã nắm tay nàng. Ví như một ngày nọ sau khi say rượu, khi nàng kể cho hắn nghe chuyện gia đình tan nát thuở xưa, hắn đã ôm lấy eo nàng trong cơn say.

Bạch gia nhiều con gái, ít con trai, mà số người được nuôi dưỡng trong nhà lại càng ít. Bạch Sa Đinh từ nhỏ đã lớn lên cùng các tỷ tỷ, muội muội, kinh nghiệm dỗ dành cô nương vui vẻ rất phong phú, tình cảm như nước: “Đừng sợ, đừng sợ, mọi chuyện qua rồi… Mẫu thân ta cũng mất sớm, Thập Nhất ca ca thân thiết nhất với ta hồi nhỏ cũng không biết đã đi đâu… Nhân gian này mà, bi hoan ly hợp, lúc nào cũng kéo dài không dứt.”

Mượn men say, hắn thơm một cái lên má nàng.

Giọng Tiểu Diệp run rẩy: “Bạch công tử…”

Bạch Sa Đinh cười khẽ: “Sau này nàng gọi ta là Thập Tam đi.”

Ngừng một lát, hắn nói tiếp: “Tiểu Diệp tử, mẫu thân nàng không đặt tên cho nàng sao? Vậy để ta tặng nàng một cái tên nhé, có được không?”

Nàng vô thức gật đầu: “Được.”

Hai người vốn đang uống rượu trên thuyền, mặt sông Tần Hoài sóng nước êm đềm, họ thậm chí còn không cần người chèo thuyền, cứ để mặc con thuyền lững lờ trôi trên sông.

Bạch Sa Đinh tìm giấy bút trong khoang thuyền, ánh mắt say sưa nhìn nàng: “Tên của ta là lấy từ khúc Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ, nàng gảy – ‘Sương bay lơ lửng, không hay biết. Cát trắng* triền sông, trắng đến mờ’.… Vậy tên nàng cũng lấy từ đây nhé.”

*Cát trắng ở đây chính là Bạch Sa (白沙)

Hắn vén tay áo lên, sảng khoái viết xuống hai câu thơ này, sau đó nheo mắt nhìn ánh trăng trên mặt sông, vung bút viết liền mạch.

Nước sông cuốn mùa xuân đi gần hết
Cát trắng hòa cùng ánh trăng bạc, 
Bạc trắng tinh khôi, khó phân minh.
Sông kia chảy mãi không ngừng nghỉ, 
Đem cả mùa xuân, cứ dần trôi. — Tít dịch thơ.

“Lưu Xuân…”

“Một cái tên rất đẹp… giống như nàng vậy.”

Bạch Sa Đinh ghé sát hôn nàng, nàng nhắm mắt lại, toàn thân cứng đờ.

Nàng nghĩ, hắn chưa nói gì cả, nàng nên giữ chút tự trọng của nữ tử nên đẩy hắn ra.

Nhưng nàng không đành lòng.

Chiếc váy nàng mặc hôm nay là do hắn tặng, vải sa mỏng điểm xuyết chỉ thêu vàng, tinh xảo và thanh thoát. Bạch Sa Đinh xoa nhẹ vai nàng mang đến một cảm giác tê dại.

Nụ hôn men theo môi nàng trượt dài xuống.

Diệp Lưu Xuân đeo túi thơm hoa mai tự tay làm trước đây, khắp người nàng thoang thoảng hương mai thanh khiết, quyện với hương rượu, say đắm lòng người.

Tiểu thiếu gia ôm lấy cổ nàng, đột nhiên tỉnh táo được vài phần, hắn thở hổn hển ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo d*c v*ng cháy bỏng mà nàng chưa từng thấy.

Nhưng hắn lại vịn chặt vai nàng, cụp mắt xuống.

Diệp Lưu Xuân thấy mình căng thẳng đến mức không nói nên lời, gọi: “Bạch công tử…”

Bạch Sa Đinh khàn giọng đáp: “Nàng còn gọi ta là Bạch công tử?”

Mặt nàng đỏ bừng, khó khăn và e thẹn sửa lời: “Thập Tam…”

Bạch Sa Đinh đáp lại một tiếng, chợt móc ra tấm thẻ bài gỗ tìm thân nhân giúp nàng từ trong ngực: “Thật ra… ngay ngày đầu tiên nàng đến, ta đã giúp nàng hỏi thăm rồi, gia tộc này, cả nhà đã bị diệt môn, chỉ gặp nạn chậm hơn nhà nàng một năm. Vị công tử có hôn ước với nàng, có lẽ đã qua đời trước năm tuổi rồi.”

Nàng chậm rãi chớp mắt: “Ta biết.”

Bạch Sa Đinh kinh ngạc: “Hả?”

“Ta biết… ngài đã tra ra từ lâu, nhưng không nói cho ta, cũng như, ta ở bên ngài mỗi ngày, chẳng phải cũng chưa từng hỏi ngài sao?”

Họ có cùng một suy nghĩ, lần này hắn đã hiểu.

Diệp Lưu Xuân nhận lấy tấm thẻ bài gỗ từ tay hắn, tiện tay ném thẳng xuống sông Tần Hoài bên cạnh.

Bạch Sa Đinh muốn ngăn lại, nhưng nghĩ rồi thôi: “Nàng từ trước đến nay… chưa từng nghĩ có thể tìm được họ phải không?”

Mái tóc thiếu nữ buông lơi bị xoa rối trong phút giây tình nồng ý loạn vừa rồi, nàng chẳng hề bận tâm, thản nhiên tựa vào khoang thuyền, khẽ đáp: “Đúng vậy, sao có thể đặt hy vọng vào những chuyện hư vô mờ mịt như thế?”

Bạch Sa Đinh thở dài một tiếng, ghé sát ôm nàng vào lòng, không làm gì nữa, chỉ cùng nàng lặng lẽ ngồi yên ở đó.

Ngược lại, Diệp Lưu Xuân sờ thấy chiếc đàn nguyệt cầm bên tay, gảy nhẹ dây đàn hai tiếng: “Thập Tam, ngài còn chưa được nghe tiếng đàn của ta.”

Nàng rời khỏi vòng tay hắn, tùy ý ngồi bên mạn thuyền, tóc mai buông xoã, vai trần hơi lộ, sương hương ướt mái tóc như mây, ánh sáng trong trẻo chiếu lên cánh tay ngọc lạnh lẽo.

Hắn quả thực, chưa từng nghe qua tiếng đàn nào hay đến thế.

Nhiều năm sau, Bạch Sa Đinh vẫn nhớ rõ tâm trạng của mình lúc bấy giờ, tê dại, ẩm ướt. Trước khi gặp nàng, hắn chưa từng yêu, chưa từng biết tình yêu thế gian lại có tư vị như vậy.

Cho nên sau này hắn mới có thể viết trọn mọi nỗi u oán trên đời.

Chỉ có điều người không hiểu lại chính là hắn.

Ngày hôm sau, Diệp Lưu Xuân dọn ra khỏi quán trọ đang ở, chuyển vào căn biệt viện đầu tiên Bạch Sa Đinh sắm ở thành Kim Lăng.

Sau này vào đêm say khướt trên Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, Diệp Lưu Xuân hồi tưởng lại quãng thời gian đó, đều cảm thấy mình vừa ngu xuẩn vừa đáng thương.

Nàng hoàn toàn không hiểu việc chuyển vào ngoại trạch của hắn có ý nghĩa gì, cứ một lòng một dạ làm thiếu nữ mới lớn đắm chìm trong tình ái. Bạch Sa Đinh lúc ấy đang nồng nhiệt với nàng, bỏ quên sở thích chọi gà dắt chó của mình, ngày ngày quấn quýt bên nàng, cắm hoa thưởng rượu, bắt bướm vẽ mày, hệt như một đôi phu thê thực thụ.

Họ đã hôn nhau, v**t v* nhau, tóc mai quyện vào nhau, thân mật không hề có khoảng cách.

Lần đầu tiên trao thân, nàng mở hé mắt, nhìn thấy chiếc màn lụa màu đỏ lờ mờ phía trên, với ý nghĩa sung túc, con đàn cháu đống, nó khiến nàng nảy sinh ảo giác như thể mình thực sự có thể sống trọn đời như một nữ tử bình thường.

Tới mùa thu, Châu Đàn gửi thư đến, nói rằng chàng sắp đến Biện Đô nương nhờ thân thích, chuẩn bị thi khoa cử, hỏi Bạch Sa Đinh có muốn đi cùng không.

Dưới ánh đèn, Bạch Sa Đinh cẩn thận từng câu chữ viết thư hồi đáp Châu Đàn, nói rằng hẹn đến Biện Đô sẽ tìm chàng uống rượu, nhưng năm nay thì thôi.

Thật ra hắn không phải là công tử thế gia bất học vô thuật, trong tư trạch sách vở chất cao như biển, hắn còn thường xuyên kéo nàng cùng đọc, chỉ là tuổi trẻ ham vui, luôn không muốn lãng phí những ngày xuân tươi đẹp.

Diệp Lưu Xuân ở bên cạnh mài mực cho hắn, do dự mãi vẫn hỏi thêm một câu: “Thập Tam, sau này ngài có dự định gì?”

Bạch Sa Đinh chống cằm, mơ mộng nói: “Cứu đời giúp dân vốn là ước nguyện muôn đời của văn nhân, nhưng… ta còn muốn trở thành một đại thi nhân.”

Hắn cắn đầu bút, lờ mờ nói: “Đợi ta tới Biện Đô thi cử, nàng có muốn đi cùng ta không? Nhưng có chút phiền phức, nàng ở lại đây cũng được… Phụ thân ta luôn nói nếu không có công danh thì dù nhà ta đời đời hiển hách chẳng thiếu tiền cũng khó mà cưới được khuê nữ danh gia vọng tộc mà ông muốn. Ta thấy, cưới thê sớm có gì tốt, dù sao thì ta cũng không muốn.”

Nói đến đây, hắn lại hân hoan: “Tuy nhiên, nếu ta cưới thê sớm, cũng có thể sớm cho nàng một danh phận, giờ đây đành ấm ức để nàng làm ngoại thất, ta còn không dám cho phụ thân ta biết… Sau khi có công danh, ta sẽ xin ông nạp nàng vào làm thiếp, chắc chắn sẽ không khó khăn đến thế…”

Hắn dừng lại một chút, thấy tay Diệp Lưu Xuân đang mài mực bỗng cứng đờ, liền đổi giọng hỏi: “Sao vậy?”

Diệp Lưu Xuân lập tức tránh ánh mắt hắn, máy móc lắc đầu.

Tấm giấy dán cửa sổ dù có cẩn thận đến mấy, gặp cơn gió mạnh thổi qua, cũng không chịu nổi một đòn.

Nàng đột ngột tỉnh khỏi giấc mộng huyễn hoặc tự lừa dối mình suốt nửa năm, cảm thấy trong lòng trống rỗng một khoảng lớn, gió lạnh gào thét.

Im lặng một lúc, Bạch Sa Đinh nghe nàng nói một câu như thế này: “Thập Tam, ngài có biết… ta là mang thân phận tiện tịch không? Nạp ta làm thiếp, chưa nói đến phiền phức phải xóa tiện tịch, người ta sẽ cười chê ngài.”

Thế là hắn thở phào nhẹ nhõm: “Ta đã sớm biết nàng là nữ tử phong trần, Tiêu Bạch không nói, ta cũng có thể điều tra ra, ta không bận tâm.”

Cơn gió trong lòng cuộn theo sương tuyết, kết thành một lớp băng giá lạnh thấu xương.

Diệp Lưu Xuân cảm thấy mình hoàn toàn không thể cười nổi, nàng khẽ lặp lại: “Ngài đã… sớm biết rồi sao?”

Nàng bàng hoàng nghĩ, thư Châu Đàn viết cho hắn không nói, nhưng hắn đã xem qua văn thư của nàng, theo lý mà nói, chỉ cần tra một chút thì căn bản không có gì có thể che giấu được.

Lần đầu tiên hôn nhau, nàng vì sự đoan trang của nữ nhi mà cân nhắc có nên từ chối hay không, cuối cùng không đành lòng.

Hắn muốn nàng nhưng không đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn nào, nàng do dự mãi, rồi cuối cùng dâng hiến cả hai tay. Bịt mắt bịt tai, một lòng một dạ mơ mộng về cuộc sống một đời một kiếp một đôi của riêng mình.

Nhưng trong lòng hắn, nàng chính là người có thể hôn mà không cần lời hứa hẹn, có thể thân mật mà không cần hôn ước hay sao.

Nàng tự huyễn hoặc mình là con gái nhà lành, còn hắn lại đang làm khách làng chơi của nàng.

Bạch gia là thế gia vọng tộc đứng đầu thành Kim Lăng, Bạch Sa Đinh nói y phục và trang sức hoa lệ nhất mới xứng với nàng, hắn hào phóng chi tiền, vàng ngọc chất đầy phòng ngủ của nàng.

Một khắc trước, chúng còn là bằng chứng cho tình yêu nồng thắm.

Một khắc sau, chúng đã trở thành tiền mua dâm.

Ngoại thất, nạp thiếp, chính thê…

Những từ này xoay mòng mòng trong đầu nàng.

Nàng không thể tìm ra lỗi sai nào, Bạch Sa Đinh không hề làm sai bất cứ điều gì, thay vào bất kỳ một nữ tử tiện tịch nào khác gặp được người nam tử tốt như vậy, cũng sẽ một đời một kiếp tận tâm tận lực vì người ấy.

Nhưng, thế nhưng…

Bạch Sa Đinh thấy sắc mặt nàng không ổn, vứt cây bút trong tay, ôm chầm lấy nàng, lo lắng hỏi: “Lưu Xuân, nàng có sao không?”

Diệp Lưu Xuân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hắn.

Hắn luôn rạng rỡ tươi tắn, ánh mắt dịu dàng chứa chan tình ý, không nói lời nào cũng có thể khiến thiếu nữ mới lớn mặt đỏ tim run. Hắn thích cười phóng khoáng, thích nói những lời đường mật dỗ dành người khác vui vẻ, khi vui sướng trên mặt sẽ thoáng lên vẻ tinh ranh đắc ý, hắn là thiếu niên rạng rỡ nhất thành Kim Lăng, là tiểu thiếu gia của Bạch gia được mọi người yêu mến.

— Một người như thế, một người như thế kia mà!

Rốt cuộc nàng lấy dũng khí ở đâu mà dám ảo tưởng một người như vậy sẽ toàn tâm toàn ý yêu một người thấp kém, nghèo hèn, có thể tùy ý thân mật như chính nàng đây?

Nàng đáng lẽ nên cảm kích ân tình của hắn. Nàng đáng lẽ nên thấu hiểu tâm tư của hắn, đó là suy nghĩ hết sức bình thường, bất kỳ ai khác cũng sẽ nghĩ như vậy.

Hắn đã đối xử với nàng rất nhân nghĩa. Nàng nếu còn chút lương tâm thì không nên, không nên… Nhưng nàng đã không kìm nén được.

Ngón tay Diệp Lưu Xuân phác họa trên lông mày Bạch Sa Đinh, trong lòng chợt dấy lên một sự ác ý run rẩy, thế là nàng nghe thấy chính mình nói: “Bạch lang, ngài biết ta là kỹ nữ sao lại không nói sớm với ta, như vậy ta đã chẳng cần phải tiếp tục giả bộ làm nữ tử nhà lành rồi… Hằng ngày phải làm bộ làm tịch mới dụ ngài ra thêm được chút tiền bao, ta cũng cực khổ lắm.”

Nàng nhếch môi, bắt chước vẻ mặt thường thấy nhất ở Túy Hồng Lâu trước đây, nở một nụ cười ngọt ngào: “Nhưng Bạch lang ra tay hào phóng như vậy, cũng không uổng công ta…”

Nàng nâng mặt hắn, đặt lên đó một nụ hôn.

Bạch Sa Đinh lại hung hăng đẩy nàng ra.

Hắn đứng bật dậy, không thể tin được nhìn chằm chằm vào nàng, run giọng nói: “Nàng đang nói gì vậy?”

Diệp Lưu Xuân va vào góc bàn, cánh tay nhanh chóng bầm tím một mảng, nàng hình như không cảm thấy đau đớn, cũng không đứng dậy, chỉ khẽ nhíu mày, nhỏ nhẹ đáp: “… Bạch lang, ngài giận gì vậy?”

Bạch Sa Đinh đưa tay hất mạnh chiếc thanh chặn giấy trên bàn, gầm lên: “Ta còn muốn hỏi nàng đang giận gì kia!”

Vừa hất xong hắn đã có chút hối hận, mảnh vỡ thanh chặn giấy bạch ngọc văng tung tóe, Diệp Lưu Xuân phải đưa tay áo lên mới che được mặt.

“Ta giận gì chứ?” Diệp Lưu Xuân cười, nàng không hề để ý đến những mảnh vỡ trên sàn, bò về phía hắn hai bước, ngoan ngoãn ôm lấy chân hắn, nói tiếp: “Bạch lang, ngài biết là tốt rồi, không uổng công ta trước đây ngày ngày lo sợ, lo lắng ngài biết được sẽ chê ta dơ bẩn…”

Bạch Sa Đinh nắm lấy vạt áo trước của nàng, nhấc bổng nàng khỏi mặt đất: “Nàng nói những lời này là để chà đạp chính mình hay chà đạp ta? Nàng rõ ràng biết…”

Diệp Lưu Xuân bàng hoàng thầm nghĩ, biết điều gì cơ?

Biết hắn thích nàng sao?

Đúng vậy, ta biết, nhưng ta cũng biết rằng sự thích thú này chỉ là phù phiếm bên ngoài, chẳng đáng giá là bao.

Hắn mới biết yêu, chưa từng thấy muôn hồng nghìn tía trên thế gian. Mấy phần yêu thích này, hôm nay còn đó, ngày mai đại để cũng theo dòng nước sông lưu chuyển qua mùa xuân tiêu tan hết.

Dù sao tình yêu, vốn dĩ là thứ hư ảo như trăng trong gương hoa dưới nước, ngắn ngủi như sương mai vậy.

Hoặc là biết… hắn đã cố hết sức rồi?

Nàng cũng biết, nàng biết nàng nên cảm kích hắn đến rơi lệ, biết đời này nàng có lẽ sẽ không gặp được khách bao nào tốt hơn hắn.

Nhưng, nhưng mà!

Bạch Sa Đinh ấm ức đến mức hai mắt đỏ hoe, hắn hít mũi, dịu giọng, cẩn thận nói: “Bảo nàng chờ ta thi đỗ công danh, quả thực là khổ cực cho nàng, nhưng, nhưng không làm như vậy, phụ thân ta sẽ không cho nàng bước vào cửa… Ta thề, nhất định sẽ không để nàng đợi quá lâu, nàng… đừng sợ.”

Diệp Lưu Xuân sững sờ.

Hóa ra, hắn nghĩ những lời nàng tự khinh miệt vừa rồi, là do nàng sợ hãi hắn không thể hứa hẹn tương lai sao.

Nhưng điều nàng sợ hãi nhất… chẳng phải chính là tương lai mà hắn đã vẽ ra đó sao?

Diệp Lưu Xuân cười khẽ, cười đủ rồi, nàng bò dậy khỏi mặt đất, sửa sang lại tóc tai, ảo tưởng mình vẫn còn đôi chút thể diện: “Ta không sợ, ta không sợ… ngài… đi trước đi.”

Bạch Sa Đinh nói: “Rõ ràng nàng vẫn còn giận.”

Diệp Lưu Xuân mệt mỏi và bất đắc dĩ giải thích: “Không có… Kỹ nữ còn có thể chọn hôm nay có tiếp khách hay không, lẽ nào ta bắt buộc phải giữ ngài lại hay sao?”

Bạch Sa Đinh nhảy dựng lên: “Ta biết ngay nàng còn giận mà… Nàng, nàng… Tại sao ta phải đi, đây là nhà ta mà!”

“À…” Diệp Lưu Xuân thất thần lặp lại: “Phải rồi, đây là nhà ngài, vậy ta đi đây.”

Nàng vừa nói vừa bước ra ngoài, ngay cả ngoại y cũng không mặc, Bạch Sa Đinh kéo mạnh cánh tay nàng trở lại, gằn giọng nói: “Nửa đêm rồi, nàng đi đâu? Thôi, ta đi thì ta đi… Ta nói cho nàng biết, sau này ta sẽ không đến nữa đâu!”

Nàng cúi đầu thật sâu, Bạch Sa Đinh không nhìn rõ vẻ mặt nàng, không biết rằng chỉ một câu nói tùy tiện của hắn, đã khiến nàng đau đớn đến mức máu thịt lẫn lộn.

Hắn nói hắn không đến nữa… Nhưng vốn dĩ hắn đến cũng là tùy hứng, nàng rốt cuộc cũng sẽ có một ngày già đi, còn hắn khi đó vẫn là vị khách phong lưu săn tìm hương sắc.

Nàng không cần mở mắt cũng có thể nhìn rõ tất cả những ngày tháng tương lai.

Cứ coi như thích nghi trước cũng tốt.

Bạch Sa Đinh hất tay áo bỏ đi, đi đến cửa mới chợt nhớ ra điều gì, bực bội quay lại, ném cho nàng một chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo: “Ta tự tay làm đấy, vốn định dỗ nàng vui, giờ nghĩ lại… Thôi vậy, nàng muốn vứt thì vứt đi.”

Rất lâu sau khi hắn đi, Diệp Lưu Xuân mới nhặt chiếc hộp ấy lên, run rẩy mở ra. Trong hộp là một chiếc kết đồng tâm tết xiêu vẹo, thêu một chữ Bạch cũng xiêu vẹo không kém.

Nàng áp chiếc kết đồng tâm ấy vào ngực, hé miệng muốn khóc nức nở, nhưng không phát ra tiếng, chỉ có nước mắt nóng hổi tuôn rơi xối xả. Hồi nhỏ, nàng từng chứng kiến mẫu thân bị khách làng chơi đánh đập ngoài cửa phòng, mẫu thân thấy nàng, ra hiệu cho nàng đừng lên tiếng, nàng chết dí bịt miệng mình lại, nước mắt thấm ướt lòng bàn tay.

Nàng không nên khóc, quá ủy mị rồi.

Những gì cô nương ở Túy Hồng Lâu ao ước, khao khát, nàng đều có cả, rốt cuộc nàng đang tham lam điều gì nữa đây?

Diệp Lưu Xuân sống vất vưởng ba bốn ngày, sau đó, nàng mới ngờ nghệch nhận ra, hóa ra Bạch Sa Đinh thật sự không đến.

Hắn chưa bao giờ quá ba ngày không đến gặp nàng.

Nàng mặc y phục chỉnh tề, chạy đến cửa, vừa định bước ra lại rụt chân lại, nàng túm lấy ma ma quét tước hỏi tung tích của hắn, ma ma khinh miệt, ngạo mạn hất tay nàng ra, nói không biết.

Nàng lại hỏi một nha đầu trước cửa, nha đầu bề ngoài cung kính, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ hả hê và khinh thường: “Nô tỳ làm sao biết thiếu gia đi đâu… Nếu cô nương muốn tìm ngài ấy, sao không trực tiếp đến phủ Bạch gia tìm đi ạ.”

Nàng ở trong tư trạch của hắn, đắm chìm trong ảo mộng tự mình dệt nên, chưa từng cố ý lấy lòng những người này. Giờ đây trong mắt họ, nàng cuối cùng đã nhìn rõ mình rốt cuộc là thứ gì.

Hắn không đến, nàng không dám bước ra khỏi tư trạch nửa bước. Hắn không đến, nàng không thể đến nhà hắn để tìm người.

Mấy nha hoàn đến nay vẫn gọi nàng là “cô nương”, họ đều biết nàng là người không thể thấy mặt người khác.

Chỉ có chính nàng là không biết.

Diệp Lưu Xuân đứng trong sân, quay đầu nhìn lại trạch viên sâu hun hút ấy.

Dưới ánh mặt trời mùa thu treo trên cao, nàng bình tĩnh nhận ra, nếu nàng tiếp tục ở lại thì đây chính là cả đời nàng.

Diệp Lưu Xuân chợt rùng mình, nàng bước nhanh vào thư phòng, tìm thấy khế ước tiện tịch và văn thư của mình ở đáy rương, rồi tìm thấy cả giấy thông hành đến Biện Đô và Kim Lăng mà Châu Đàn đã lo liệu cho nàng trước đây.

Nàng gói ghém một bọc đồ đơn giản nhất, những thứ hắn tặng nàng trong nửa năm này, nàng không lấy bất cứ thứ gì.

Cuối cùng không đành lòng, nàng vẫn đính chiếc đồng tâm kết đó vào đáy chiếc đàn nguyệt cầm.

Gói ghém xong, nàng đột nhiên lại không muốn đi nữa, tiếng bước chân truyền đến từ sân, nàng vội vã chạy đến cửa sổ, nhưng lại thấy chỉ là quản gia đi mua đồ trở về.

Hai ngày sau đó, nàng thấp thỏm lo âu canh giữ trước khung cửa sổ, vừa mong hắn đến, lại vừa mong hắn không đến.

Nàng thậm chí đã tự thuyết phục mình trong lòng, nếu hắn đến, có lẽ nàng cũng có thể nhẫn nhịn vì một ánh mắt yêu thương. Đợi đến khi mọi thứ hao mòn hết, nàng sẽ tự kết liễu, tuyệt đối không để hắn nhìn thấy dáng vẻ tàn phai của nàng sau khi tuổi xuân qua đi.

Những ngày tháng không thấy bến bờ. Nàng có thể làm thiếp, có thể ngày ngày sống mà không thấy ánh sáng, có thể cùng người khác chia sẻ chàng…

Nàng cam lòng chết trong sự chờ đợi u ám vô vọng, chỉ cần đổi lấy một sớm một chiều được ở bên hắn.

Ba ngày qua đi lại thêm ba ngày nữa, hắn vẫn không đến.

Sáng sớm ngày thứ sáu, Diệp Lưu Xuân lòng như tro nguội tìm một tiểu đồng, nhét cho hắn một lạng bạc, bảo hắn đưa hành lý sơ sài của nàng ra khỏi phủ, rồi thuê một chiếc xe ngựa đón nàng đến bến thuyền.

Sau đó nàng cởi bỏ chiếc váy lụa thạch lựu nhiều lớp trên người, thay lại chiếc ngoại bào xám xịt khi mới đến.

Lấy cớ đi dạo, Diệp Lưu Xuân thong thả bước ra khỏi phủ.

Thanh vắng tĩnh lặng, khi đến không có gì, khi đi cũng chẳng mang gì.

Chỉ là lúc lên thuyền, nàng chợt nhớ Lâm An vô cùng.

Có lẽ sau này, nàng sẽ quay về Lâm An.

Nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ trở lại thành Kim Lăng này thêm một lần nào nữa.

Bình Luận (0)
Comment