Có kẻ từ tay nàng giật lấy cuộn chiếu thư màu vàng tươi kia. Tống Thế Diễm buông tay, vội vàng đón lấy. Dường như hắn hít thở sâu vài hơi, mới cho tả hữu lui ra, từ từ mở cuộn chiếu thư.
Điều bất ngờ là, cuộn chiếu thư đó trống không. Hắn ta lật đi lật lại xem mấy lần, xác nhận chữ viết trên cuộn không phải là bị nước làm nhoè mất đi, mới như chợt tỉnh giấc mộng, túm lấy cổ áo Khúc Du kéo nàng lại: “Ngươi—”
“Ha ha ha ha….” Khúc Du phát ra một tiếng cười trầm thấp từ cổ họng, giọng đầy vẻ cợt nhả: “Thứ lỗi, Thái tử điện hạ.”
Nàng vẫn gọi hắn là “Thái tử điện hạ” di chiếu không rõ ràng, quốc ấn bị thất lạc, cựu thần tiền triều không chịu làm chứng, các công hầu phiên vương ở các nơi cũng chưa vào kinh, ngai vị hoàng đế này của hắn ta ngồi không rõ ràng, căn bản không xứng được gọi một tiếng “bệ hạ”.
Hôm qua lúc lấy quốc ấn ra, nàng tiện tay lấy một cuộn giấy trắng từ giá sách trong điện Huyền Đức, vốn là để phòng khi cần thiết, không ngờ lại thực sự dùng tới. Cũng chính vì nàng đã bịa đặt về di chiếu từ trước, mới dễ dàng lừa được Tống Thế Diễm.
Tống Thế Diễm ném cuộn chiếu thư đi, vươn tay tới. Khúc Du vốn tưởng hắn ta sẽ tức giận đến mức muốn bóp cổ nàng chết ngay, nhưng kết quả hắn ta lại đưa tay sờ lên má nàng đang ướt sũng, cau mày, dường như rất đau lòng nói với nàng: “Sao ngươi lại không sợ chết thật vậy, bao năm qua trẫm ít khi đặt lòng tin vào nữ tử, chỉ có ngươi—”
Hắn ta nheo mắt lại, trong đồng tử sâu thẳm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo: “Trẫm biết mà, người như ngươi, sẽ không dễ dàng quỳ gối như vậy. Ngươi thà chết cũng không chịu quỳ, trẫm cố tình không để ngươi được như ý.”
Một thị vệ bên cạnh sốt sắng tiến lên, Tống Thế Diễm nhận lấy chiếc khăn tay họ đưa, lau tay, khẽ ngước mắt ra lệnh: “Phái người dọc theo sông đuổi theo, bắt Châu Đàn về cho trẫm.”
Thị vệ nghiêm chỉnh đáp: “Rõ.”
Tống Thế Diễm chuyển mắt nhìn lại nàng, đồng tử hắn ta sâu hun hút, đuôi mắt xếch lên, khi nhìn người khác mang theo vẻ lạnh nhạt vô cớ. Khúc Du th* d*c, thấy chính mình trong đôi mắt đen thẳm của hắn ta.
“Ngươi lén mang quốc ấn đi có tác dụng gì?” Tống Thế Diễm dịu giọng hỏi nàng, đưa tay vén mớ tóc mai đang bết vào thái dương nàng. “Châu Đàn dù có lấy được quốc ấn, chẳng lẽ còn có thể tạo phản hay sao? Nếu hắn có lòng, ngai vàng tất nhiên là ngồi được, nhưng người như hắn, sẽ làm chuyện như vậy sao?”
Hắn ta dường như không quan tâm đến câu trả lời của nàng, chỉ tự mình nói: “Hậu duệ Tống gia đều ở Biện Đô, bọn chúng muốn tạo phản, tìm ai để gánh danh nghĩa đây?”
Khúc Du ôm lấy cổ tay gần như bị hắn ta bóp nát, cười lạnh một tiếng. Hắn ta sẽ sớm biết thôi.
“Xem ra ngươi sẽ không nói cho trẫm biết rồi…” Tống Thế Diễm cau mày v**t v* má nàng, lại khẽ cười một tiếng. “Đây đều là do ngươi ép trẫm thôi, đã lọt vào tay trẫm, trẵm nhất định sẽ đối đãi tử tế với ngươi.”
Hắn ta nhìn chằm chằm vào sắc mặt cứng đờ của nàng, dường như cảm thấy rất thú vị: “Người đâu, mời Khúc nương tử đến đại lao Hình bộ. Trẫm sẽ đích thân hỏi tội nàng ta… Nghe nói Hình bộ có ba mươi hai bí thuật có thể khiến bất kỳ người nào cũng phải mở miệng. Nếu trẫm không nghe được câu trả lời thì phiền những người đó ra tay vậy…”
“Trẫm muốn xem xem, ngươi quỳ hay không quỳ.”
—
Khúc Du mở mắt ra, hơi lạnh buốt giá trong lao ngục ập lên sống lưng nàng. Tống Thế Diễm phái người thô bạo lôi nàng lên xe ngựa từ bến đò, đưa vào Hình bộ nơi nàng từng vô cùng quen thuộc.
Hiện giờ chiếu ngục đang giam giữ hoàng tự, Trâm Kim Quán đã bị phế bỏ, chỉ còn đại ngục Hình bộ là rộng rãi, có thể dành riêng ra một chỗ để hắn ta thẩm vấn.
Khúc Du mơ màng suy nghĩ trên đường đi, không ngờ nàng lại thực sự rơi vào tay Tống Thế Diễm. Lịch sử đã bị thay đổi, nàng không thể nhìn thấu thiên mệnh, càng không thể thấy rõ tương lai mịt mờ của chính mình.
Nhưng nàng đã cố gắng bảo toàn được một loạt các đại thần trong điện Huyền Đức hôm đó, bảo vệ được dân chúng Biện Đô có thể đã chết dưới tay người Tây Thiều, mang quốc ấn đến cho Tống Thế Huyên… Châu Đàn và Diệp Lưu Xuân đã rời đi an toàn, ngoại trừ nàng ra, mọi chuyện đều ổn cả.
Tuy thời cuộc tới sớm hơn một chút, nhưng vẫn đang tuần hoàn theo quỹ đạo lịch sử. Chẳng bao lâu nữa, Tống Thế Huyên sẽ nhờ sự giúp đỡ của Ngải Địch Thanh mà thuyết phục thành công các thế gia và công hầu Giang Nam, chính thức xưng đế, giương cao cờ hiệu ‘phò tá quốc bản’ mà một đường tiến về phía tây.
Tống Thế Diễm mượn binh Tây Thiều nhưng lại không thể tạo ra sự răn đe hiệu quả đối với bọn họ. Đoàn quân Tây Thiều đi qua đâu thành trì hoang tàn đến đó, vì vậy những người cam lòng quy phục Tống Thế Diễm ngày càng ít đi.
Vào mùa đông cuối niên hiệu Vĩnh Ninh, Yên Phục dẫn binh đánh đến dưới thành Biện Đô. Tống Thế Diễm mất đạo thiếu sự giúp đỡ, cùng đường mạt lộ, không chịu rơi vào tay Tống Thế Huyên nên đã tự sát trước tường thành.
Lúc hắn ta đăng cơ không hợp nghi lễ, mọi văn thư đều không được lưu lại, trong sử sách chỉ mơ hồ ghi chép qua loa với tước hiệu ‘Lệ Vương’. Lệ Vương tiếng xấu lan xa trong sử sách nhà Dận, hầu hết thời gian được gọi một cách quen thuộc là ‘phế Thái tử’, đến đây cứ thế mà tan vào mây khói binh lửa, hóa tro tàn trong dòng lịch sử.
Việc đầu tiên Minh Đế làm sau khi lên ngôi chính là nhân cơ hội này gây khó dễ cho Tây Thiều, phái Trác Chu đại tướng quân đi đánh trận Thiều Quan trứ danh thiên cổ. Đại Dận một phen thái bình thịnh trị, lại qua mấy năm, uy vọng của Tô Triều Từ càng ngày càng cao, trên dưới kính phục. Vì có hắn, triều đại Minh Đế ngay cả bè phái tranh chấp cũng gần như tuyệt tích, thực sự xứng danh là thịnh thế trong mấy trăm năm lập quốc của Đại Dận.
Khúc Du nghĩ, giờ phút này nàng mới thực sự hiểu được cảm giác ngày đó của Châu Đàn. Nàng rõ ràng đã sớm biết kết quả lịch sử, tuy bản thân cũng chỉ là phận phù du, nhưng không thể khoanh tay đứng nhìn, cố gắng trong kẽ hở cứu vớt những nhân vật nhỏ bé chẳng bao giờ được ghi chép vào sử sách.
Trốn thoát thất bại, rơi vào tay Tống Thế Diễm, nàng không hề hối hận, chỉ cảm thấy nhẹ nhõm. Nếu biết rõ có thể cứu mà không làm, nàng nhất định sẽ tự trách như Châu Đàn ngày đó. Khi Cốc Hương Huỷ nhảy lầu, dải áo bay qua từng lướt qua ngón tay chàng, sau khi Yên Vô Bằng chết, thi thể được đặt dưới một pho tượng thần đổ nát, chàng quỳ ở một bên, gần như bị sự hổ thẹn và tự ghê tởm nuốt chửng.
Đối mặt với hoàn cảnh tương tự, họ theo bản năng đã đưa ra cùng một lựa chọn. Chỉ là Châu Đàn ngày đó không cứu được Yên Vô Bằng, còn nàng lại làm được việc mình muốn làm.
Dân chúng Biện Đô không tan cửa nát nhà vì người Tây Thiều, các trọng thần thanh liêm không chết trong điện Huyền Đức, Tống Thế Huyên nhận được quốc ấn không tổn hao một binh một tốt… ngay cả Châu Đàn cũng bình an vô sự.
Có thể đổi lấy sự bình an của tất cả những thứ nàng quan tâm, dù có rơi vào vực sâu không đáy, nàng cũng thấy đáng giá. Đây chính là cảm giác mà Châu Đàn cam tâm tình nguyện bắc cây cầu, cũng là vận mệnh của những người tuẫn đạo.
Nhưng Châu Đàn đã gặp được nàng, được nào kéo một tay từ vực sâu nước đen, nhờ đó mới có thể gượng đứng dậy, lại một lần nữa sinh ra dũng khí bước tiếp.. Chỉ là không biết… nàng có được vận may tốt như thế hay không.
Khúc Du bị trói lên giá hành hình, trong ánh mắt còn sót lại hình ảnh Tống Thế Diễm đích thân cầm roi dài đi về phía nàng, dùng đầu roi nâng cằm nàng lên: “Du Du, ngày đó trên Phàn Lâu, ngươi nói ngươi muốn lưu danh thanh sử, muốn nam tử thế gian đều phải nhìn ngươi bằng ánh mắt ngưỡng mộ… lời đó là giả sao?”
Tóc mai nàng bị mồ hôi lạnh thấm ướt, nghe vậy cũng chỉ có thể mệt mỏi cử động mí mắt: “Điện hạ nghĩ sao?”
“Nếu ngươi chết ở đây, sẽ không một ai nhớ đến ngươi.” Tống Thế Diễm nhẹ nhàng nói: “Ngươi ở lại là để đánh cắp quốc ấn, nhưng Châu Đàn bọn chúng ngay cả người kế vị có thể đối đầu với trẫm còn chưa tìm được thì lấy được nó có tác dụng gì?”
“Ngươi có biết không, trẫm những năm đầu từng giúp phụ hoàng xử lý vài vụ án, giúp người của Hình bộ dùng hình tra tấn. Đối phó với nữ phạm nhân, bọn họ sẽ dùng kẹp ngón tay trước, không ép hỏi được, liền cởi y phục đánh đình trượng. Nếu vẫn không được, họ sẽ lấy một tấm ván gỗ dài bằng cánh tay, đánh vào bụng nữ tử. Đánh nhiều đến mức ngươi cả đời này cũng không thể sinh nở được nữa.”
Hắn ta dùng giọng điệu dịu dàng nhất để nói những lời này, nói đến sau cùng, hắn ta lại tự mình rơi nước mắt trước. Khúc Du cảm thấy toàn thân lạnh từng cơn, không khỏi siết chặt ngón tay.
“Còn có vài hình phạt quá tàn nhẫn, trẫm không muốn nói tiếp, nhưng mà… Châu Đàn lúc ở chiếu ngục, hẳn đã chịu không ít. Trẫm từng thấy là lấy cây đinh sắt dài thô, đóng vào kẽ hở giữa xương và thịt,… ngươi đoán xem, đau đến mức nào?”
“Ngay cả đến tận bây giờ, mỗi khi trời ẩm ướt, hắn hẳn vẫn có thể nhớ lại như in cái cảm giác muốn chết mà không chết được ấy?” Tống Thế Diễm đưa tay lau đi nước mắt trên má mình, nói đầy vẻ thương xót: “Trẫm thực sự không muốn đối xử với ngươi như thế, ngươi hãy nói thêm vài lời với trẫm đi.”
Khúc Du cắn chặt môi, không muốn để hắn thấy mình đang run rẩy. Nàng học về hình luật, dĩ nhiên đã nghiên cứu qua các hình phạt nữ nhân thời Dận, chỉ là không ngờ, có một ngày những thứ trong sách vở lại áp dụng lên chính bản thân nàng.
Nàng chua chát nghĩ, trước đây rõ ràng nàng là người mà ngón tay bị xước cũng phải dán băng cá nhân cẩn thận bôi thuốc, vậy mà giờ đây, nghe thấy những hình phạt khủng khiếp này, dù sợ chết khiếp, lại không muốn nói một lời cầu xin nào.
Đúng như Tống Thế Diễm đã nói, dọc theo gáy nàng, chỉ có thể sờ thấy cái xương phản nghịch. Nàng chợt nhớ đến Chung Nghi bị giam ở nước Tấn trong Tả Truyện. Dù ở trong ngục, ông vẫn đội mũ Nam quan*, gảy nhạc nước Nam. Hình phạt không thể làm mất đi khí tiết, đó là hành động của bậc quân tử.
*Loại mũ đội đầu mang đặc trưng văn hóa vùng phía nam (ý chỉ nước Sở thời Xuân Thu). Trong văn cảnh này, nó tượng trưng cho lòng trung thành với quê hương, đất nước.
Mà sau lưng nàng, không chỉ có mình Châu Đàn, còn là sự tích lũy của một ngàn năm văn minh về thiện ác đúng sai. Bảo vệ tất cả những gì muốn giữ gìn, kiên trì giữ vững đạo nghĩa cần phải giữ. Vốn phải như thế, cớ sao lại phải quỳ?
“Dẫu qua đêm lạnh sương giăng lối,
“Được, được lắm…”
“Vậy trẫm trước hết ban cho ngươi hình phạt kẹp ngón tay để ngươi nếm thử mùi vị, người đâu—”
Mười ngón tay bị kẹp vào những thanh tre lạnh buốt. Mười ngón tay liền với trái tim, chỉ cần hơi dùng lực, liền mang đến cơn đau nhói buốt tận tâm can.
Mặt Khúc Du trắng bệch như giấy tiền, mồ hôi lạnh rịn ra như tắm. Nàng cắn rách môi, vị tanh nồng lan tỏa giữa răng và môi.
Tống Thế Diễm vung áo bào ngồi trước án, chống cằm nhìn nàng: “Đáng tiếc, trẫm bị ngươi lừa thê thảm, đã thả hết gia quyến của ngươi ra khỏi Biện Đô. Nhưng không sao, lá gan ngươi đã lớn như vậy, trẫm sẽ cho người mời họ quay về là được.”
Lòng Khúc Du run lên, nhưng ngay sau đó lại bình tâm. Mọi người trong phủ Khúc gia hẳn đã đến Lâm An. Tống Thế Huyên ở đó, qua một thời gian nữa sẽ lập cờ khởi nghĩa. Thành Lâm An sẽ là nơi đầu tiên thoát khỏi sự kiểm soát của Tống Thế Diễm, hắn ta không thể động đến người ở đó.
Ban đầu lúc nàng đưa người nhà đi, nàng đã nghĩ đến những điều này. Cứ như vậy, chỉ cần họ tới Lâm An, dù Tống Thế Diễm có phái người đi theo suốt chặng đường, cũng không thể đưa người trở về được. Nghĩ đến đây, khóe môi Khúc Du cong lên. Tống Thế Diễm lại hứng thú nói tiếp: “Trong phủ ngươi, trẫm nên giết ai trước đây? Nghe nói mẫu thân ngươi hay bệnh, không bị dọa sợ chứ… Đệ đệ ngươi dường như mới thi xong kỳ thi xuân, gọi là…”
Những lời sau đó hắn nói gì, thực ra Khúc Du đã không còn nghe rõ nữa. Nàng sinh ra trong môi trường văn minh có trật tự, từ nhỏ đến lớn ngoài việc bị ngã xe máy gãy xương ra thì chưa từng chịu bất kỳ vết thương nặng nào, càng đừng nói đến những sự hành hạ chuyên để bức cung này.
Và còn nhiều hơn thế… những hình phạt tàn khốc nghiền nát phẩm giá, mà còn giày vò đến cốt lõi tâm hồn. Nếu thân thể nàng yếu ớt hơn chút nữa, không chống chịu được mà chết đi thì tốt rồi, Khúc Du mơ hồ nghĩ. Có lẽ sau khi chết đi, nàng còn có thể trở về thế giới ban đầu.
Chỉ là đáng tiếc đã để Châu Đàn ở lại đây, đáng tiếc không thể đưa chàng đi nhìn ngắm thế giới của nàng. Đó là một tương lai vận hành có trật tự, luật pháp đầy đủ. Chàng nhất định sẽ quyến luyến quên lối về.
Tống Thế Diễm nghe thấy nàng phát ra một tiếng r*n r* nghẹn lại vì đau đớn không kiềm chế được, khóe môi nhếch lên một nụ cười: “Thực ra, ngươi kiên trì như vậy có ý nghĩa gì? Trẫm thừa nhận Châu Đàn là người có bản lĩnh, nếu không phải cố chấp muốn làm quân tử thì ngay cả đoạt ngôi cũng làm được. Cũng chính vì thế, mấy năm ở biên quan, trẫm đều không quên các ngươi.”
Hắn bước đến gần hơn, một thị vệ phụ trách hành hình bên cạnh dội một chậu nước đá lên đầu Khúc Du. Nước bắn tung tóe, làm ướt cả áo bào của hắn, nhưng hắn ta lại hoàn toàn không bận tâm.
“Hiện giờ trẫm đang ngồi trong nội thành Biện Đô, có quân bị, có vàng bạc, còn có uy vọng mười năm của Thái tử. Châu Đàn đánh cắp quốc ấn thì thế nào? Hắn quay về được hay sao, hắn dám quay về sao? Hắn đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để làm khó dễ khi phụ hoàng còn sống. Hiện giờ Sở Lâm đã chết, mọi thứ đều đã quá muộn! Hắn dù có chướng mắt trẫm đến đâu cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn trẫm hủy hoại mọi thứ mà hắn yêu quý, bất kể là sớ về hình pháp sơ nghị vô nghĩa mà hắn kiên trì dâng lên phụ hoàng suốt nhiều năm, hay là ngươi hắn đều chỉ có thể nhìn trẫm động ngón tay là nghiền nát từng thứ một, nhìn trẫm thiên thu vạn đại mà bất lực!”
Thì ra Châu Đàn đã từng dâng sớ về hình pháp sơ nghị lên Đức Đế từ sớm. Nhưng lúc đó chàng không được Tống Sưởng tín nhiệm, cho dù phát hiện ra vô số vấn đề ở Điển Hình Tự, ở Hình bộ, cũng không thể tùy ý thi triển bản lĩnh của mình.
Tống Thế Diễm vịn bàn đứng dậy, nhìn chằm chằm vào nàng cười ha hả. Hình phạt ở ngón tay tạm dừng, Khúc Du ngước nhìn những cơ mặt méo mó vì cười của Tống Thế Diễm, chợt nhớ đến lời của Diệp Lưu Xuân.
Vẻ ngoài hiện tại của Tống Thế Diễm quả thực có chút không đúng. Hắn chợt vui chợt buồn, vừa khóc vừa cười, đôi khi thậm chí còn chuyển đổi hai cảm xúc hoàn toàn đối lập trong thời gian cực ngắn.
Theo lý mà nói, hắn làm Trữ quân nhiều năm, không nên bộc lộ hỉ nộ ra mặt như vậy, huống hồ thị vệ hai bên đều chưa lui xuống. Vẻ điên loạn này của Tống Thế Diễm, vậy mà lại không hề tránh người khác?
Chỉ trong chốc lát, Tống Thế Diễm đã ngừng cười, quay đầu lại như thể quên sạch cảm xúc vừa rồi, âm trầm nói: “Khúc nương tử, ngươi đang nghĩ gì vậy?”
Giờ đây ngay cả xưng hô và lời nói của hắn cũng có chút lộn xộn, điều này hoàn toàn khác so với khi nàng mới gặp Thái tử. Thanh tre đột ngột siết chặt, lần này dùng sức mạnh hơn nhiều so với lúc nãy. Khúc Du nhíu chặt mày, đau đớn kêu lên.
Nàng có chút sợ đau, nước mắt vô thức chảy đầy mặt, suy nghĩ cũng hoàn toàn rối loạn. Tống Thế Diễm hứng thú nhìn chằm chằm vào cái đầu đang rũ xuống của nàng. Rất lâu sau, hắn ta nghe thấy nàng trong tiếng r*n r* đau đớn, cố gắng cười vang một tiếng nhỏ.
Tống Thế Diễm đột nhiên cảm thấy nàng cười vang lên vào lúc này là một sự sỉ nhục đối với hắn ta: “Ngươi cười gì?”
Vì đau đớn, giọng nàng đứt quãng, nghẹn ngào tan vỡ, nhưng hắn vẫn nghe rõ từng chữ: “Ha ha ha ha, ta cười ngươi… ngươi chẳng qua chỉ là con kiến của thời đại này, hèn mọn như côn trùng, lại tự cho mình là cao quý, tưởng rằng mình có khả năng thông thiên… Ngàn năm vạn đại? Nằm mơ! Nằm mơ!”
“Lấy sức bọ ngựa cản xe, một chiếc lá che mắt… Không xem trọng tính mạng người khác, chính mình sẽ là kẻ đầu tiên bị vứt bỏ. Không xem trọng bách tính, mất đi lòng dân, có thêm bao nhiêu binh mã lương thảo thì có ích gì? Ngươi cuối cùng… nhất định sẽ chết dưới sự nghiền nát của bánh xe lịch sử, xương máu không còn, thảm khốc khắp nơi! Ta… chờ xem kết cục của ngươi.”
—
“Phu nhân, tỉnh lại…” Có người lay động vai nàng. Nàng mơ màng mở mắt, cổ họng lập tức trào lên một ngụm máu tươi hơi tanh. Đối phương đỡ lưng nàng, lấy một mảnh khăn lụa cẩn thận lau đi máu tươi trên cằm nàng.
Khúc Du ngước mắt lên, nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc. Nàng được dìu đến bên tường, tựa lưng vào tường, cuối cùng cũng có chút sức lực: “Hạ… Hạ Tam thị vệ.”
Hạ Tam lập tức quỳ xuống, cung kính dập đầu với nàng: “Phu nhân.”
“Khụ…” Khúc Du muốn nói gì đó, nhưng lồng ngực lại đau nhói. Hạ Tam thấy vậy, thành thạo gõ một cái vào lưng nàng, thế là nàng lại ho một tiếng, máu bầm đen chảy ra từ khóe môi.
Hạ Tam vội nói: “Phu nhân ráng chịu một chút, vừa rồi thuộc hạ đã lén đi mời vài tỷ tỷ trong ngục, đợi đến đêm khuya, họ sẽ đến băng bó vết thương cho phu nhân.”
“Các ngươi… vẫn ổn chứ?” Khúc Du cuối cùng cũng có thể nói thành lời, nàng ôm ngực, khó khăn hỏi: “Thái tử có làm khó dễ không?”
“Lúc đại nhân còn ở Hình bộ không thân thiết lắm với bọn ta. Vị sau này điều đến đã chết ở điện Huyền Đức mấy ngày trước rồi. Hình bộ từ trước đến nay không can thiệp vào đảng tranh, không ai bị liên lụy, hiện giờ do thuộc hạ tạm thời quản lý.”
Hạ Tam đáp nhỏ giọng: “Hôm nay nghe nói bệ hạ mang đến là phu nhân, thuộc hạ đã chuẩn bị sẵn thuốc trị thương, đêm đến mới dám đến thăm.”
Khúc Du gật đầu, yếu ớt nói: “Đa tạ.”
“Phu nhân hà tất phải nói lời cảm tạ. Năm xưa lúc Châu Thị Lang còn ở đây, đối đãi với chúng ta…” Hạ Tam im lặng một lát, vẻ mặt đầy hổ thẹn, nói: “Đối đãi với chúng ta ơn trọng như núi. Mẫu thân của thuộc hạ bệnh nặng, là tiểu Châu đại nhân cứ ba ngày hai bữa tìm cớ ban thưởng, lòng từ bi thương xót kẻ dưới. Thuộc hạ lại còn hiểu lầm… cho đến khi đại nhân bị điều đi, chúng ta mới biết Bạch Tuyết tiên sinh ở hậu đường chính là đại nhân.”
Nàng suy nghĩ một lúc mới nhớ ra lúc rời đi mình đã đóng tư ấn của Châu Đàn lên tấm bình phong.
Xem ra họ đã biết rồi. Khúc Du khẽ cười một tiếng: “Chàng ấy… mấy năm nay rất tốt… Đợi chàng ấy vào Biện Đô, ngươi nhớ đến thăm chàng ấy. Chàng ấy gặp cố nhân, hẳn sẽ vui lắm.”
Hạ Tam không hiểu ý nàng, nhưng vẫn cúi đầu thật sâu đáp: “Vâng… Bệ hạ muốn thuộc hạ phái người của Hình bộ đến thẩm vấn, nhưng thuộc hạ đã dặn dò họ rồi, họ sẽ không dùng trọng hình với phu nhân. Chỉ là đôi khi vì giữ thể diện, có lẽ phải để phu nhân chịu chút thương tổn ngoài da thịt, phu nhân tạm thời hãy nhẫn nhịn, ban đêm thuộc hạ sẽ cho người đến băng bó vết thương cho phu nhân.”
Khúc Du nhắm mắt lại, gật đầu, rồi từ từ nói: “Nếu có thể khiến hắn ta phát hiện thì ngươi đừng mạo hiểm…”
Hạ Tam vội vàng nói: “Phu nhân yên tâm, phu nhân nhất định phải bảo trọng… Thuộc hạ không làm được nhiều việc cho đại nhân, tuyệt đối sẽ không để phu nhân mất mạng ở Hình bộ.”
Nói xong, hắn vội vã rời đi. Không lâu sau, vài tên cai ngục chuyên trách nữ tù đến bôi thuốc cho nàng. Lời lẽ của mấy người này vô cùng cung kính, nghĩ lại cũng là những người đáng thương ngày đó đã được Bạch Tuyết tiên sinh an ủi sau tấm bình phong.
Tuy Hình bộ đã thay đổi mấy vị Thị Lang và Thượng thư, nhưng từ Lương An trở xuống, sự thay đổi nhân sự cực kỳ ít. Dù không cần Hạ Tam dặn dò, họ cũng đa phần từng chịu ân huệ của Châu Đàn nên ngầm hiểu với nhau cùng chăm sóc nàng. Thậm chí còn được nàng nhờ cậy, cùng nhau chăm sóc nhóm văn thần đang bị giam ở đây.
Những hình phạt tàn khốc mà Tống Thế Diễm đã nói, cứ thế mà nàng né tránh được. Chỉ khi biết tin hắn ta đến, mọi người mới biết chừng mực tạo ra vài vết thương ngoài da cho nàng, trông có vẻ đẫm máu hơn.
Nhưng Tống Thế Diễm từ sau đó dường như rất bận rộn, chỉ đích thân đến thăm hai lần. Hạ Tam mơ hồ tiết lộ, bên Lâm An có phản quân gây chuyện, bệ hạ đang bận đối phó với bọn họ, không rảnh quan tâm đến người trong đại lao Hình bộ.
Chắc là Tống Thế Huyên cùng những người khác đã công bố bức di chiếu của Tuyên Đế, Tống Thế Diễm đã biết tác dụng của việc nàng đánh cắp quốc ấn ngày đó, không cần tốn công sức cạy miệng nàng nữa.
Khúc Du cắn môi, vui vẻ nghĩ, thảo nào lần trước hắn ta đến lại tức giận đến thế. Tuy không còn chịu hình phạt tra tấn, nhưng trong nhà lao ẩm ướt âm u, không tốt cho việc dưỡng thương, ngày thường nàng vẫn vô cùng yếu ớt.
Thế là, nàng bắt đầu ngủ li bì suốt ngày dài, cố gắng hết sức để bảo trọng bản thân. Trong căn phòng giam mỗi ngày chỉ thấy được một tia nắng đó, nàng đã chìm vào một giấc mộng thật dài.